Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 27
“Hiệu trưởng Dương?”
“Là hiệu trưởng kìa.”
Hiệu trưởng tóc đã bạc đi từ đám đông lên phía trước, “Em là Trần Gia Nhất?”
Trần Gia Nhất gật đầu, “Vâng, là em ạ.”
“Thư kiến nghị của em, tôi đã đọc rồi, viết rất hay, văn phong vô cùng tuyệt vời.”
Trần Gia Nhất: “…?”
“Những đề xuất em đưa ra cũng rất thực tế và hợp lý.” Hiệu trưởng quay người, nhìn về phía các thầy cô đi theo sau. Một người đàn ông trung niên hơi mập trong số đó cứ rụt rè, không dám ngẩng đầu lên.
“Việc tuyển thành viên mới cho câu lạc bộ vốn dĩ là để ‘trăm hoa đua nở’, không cần thiết phải tổ chức thêm một buổi biểu diễn tạm thời riêng biệt chỉ vì vài câu lạc bộ.”
Phó Hiệu trưởng phụ trách đạo đức và đời sống học sinh bên cạnh gật đầu, “Vâng, tôi sẽ cho người rút ngay lập tức.”
“Câu lạc bộ không phải là đấu trường mà kẻ mạnh được tất cả, cũng không phải là nơi được phép phớt lờ quy tắc. Đó phải là một nền tảng để tất cả học sinh rèn luyện năng lực và theo đuổi đam mê của mình. Một số câu lạc bộ dựa vào tầm ảnh hưởng sẵn có để qua mặt quy trình phê duyệt, chiếm dụng tài nguyên tốt, điều này đã vi phạm nguyên tắc công bằng, và nghiêm trọng hơn là chạm đến ranh giới quản lý.”
Hiệu trưởng nhíu mày, “Vụ việc thay đổi điểm tuyển thành viên lần trước, cần phải điều tra nghiêm túc. Phải thông báo thì thông báo, phải phê bình thì phê bình. Cơ chế truy cứu trách nhiệm tương ứng cũng nên sớm được thiết lập để phòng ngừa từ khi còn manh nha và có những phương pháp thích hợp với người phạm lỗi.”
Nói xong, hiệu trưởng lại nhìn Trần Gia Nhất, “Nhà trường đang có kế hoạch sửa đổi các quy tắc và quy định quản lý câu lạc bộ. Trần Gia Nhất này, thầy rất mong đợi được thấy một bản kiến nghị toàn diện và phong phú hơn từ em.”
Trần Gia Nhất: “?”
Sao lại thành ra giao bài tập về nhà thế này.
Nhờ sự xuất hiện của hiệu trưởng Dương, vụ việc thay đổi điểm tuyển thành viên cuối cùng đã có một giải pháp công bằng. Buổi biểu diễn bị hủy bỏ, tấm bảng trưng bày khổng lồ được dựng tạm thời đã bị dỡ đi, và điểm tuyển thành viên của Cổ Vận được tái khởi động.
Một lúc sau, vài nữ sinh mang theo tờ rơi đi tới.
“Xin hỏi đây là câu lạc bộ Cổ Vận ạ?”
“Vào câu lạc bộ có thể dạy chúng em nhạc cụ không?”
“Mọi người có làm nhạc nền cho truyện tranh không ạ?”
…
Suốt cả buổi sáng, Trần Gia Nhất đứng trước bàn, kiên nhẫn giải đáp mọi câu hỏi của mọi người. Thành viên câu lạc bộ bên cạnh giúp chuyền đơn đăng ký đến mỏi cả tay.
Gần đến giờ ăn trưa, bỗng nhiên có một sự xôn xao vang lên trong hàng ngũ đăng ký.
“Nhìn kìa, Thẩm Yến Tây.”
“Là Thẩm Yến Tây đó.”
“Anh ấy cũng ở câu lạc bộ Cổ Vận sao?”
“Hình như là có quan hệ rất tốt với cựu chủ tịch Cổ Vận trước đây.”
…
Thẩm Yến Tây đi đến đâu, nơi đó tự nhiên trở thành tâm điểm. Ánh mắt của đám đông dõi theo anh, đi thẳng đến phía sau tấm bảng trưng bày điểm tuyển thành viên của Cổ Vận.
“Tạ Gia Nhượng, dậy làm việc.”
Tạ Gia Nhượng giật mình, bật dậy khỏi ghế, “Anh!”
Thẩm Yến Tây kéo cậu ta ra. Chàng thiếu niên xinh đẹp với đôi môi hồng và hàm răng trắng ngay lập tức thu hút ánh nhìn của các cô gái.
“Tôi bảo cậu qua đây không phải là để tắm nắng.”
“Em không… em vừa mới ngồi xuống thôi.”
Thẩm Yến Tây hất cằm về phía mấy cô gái đang vây quanh Trần Gia Nhất hỏi han, “Đằng kia có nhạc cụ, để đàn anh Gia Nhượng dẫn các em đi tìm hiểu trước.”
Tạ Gia Nhượng: “?”
Các nữ sinh lập tức chuyển mục tiêu vây quanh.
“Vâng, vâng ạ.”
“Cảm ơn đàn anh.”
Tạ Gia Nhượng: “…”
Trần Gia Nhất nhìn Tạ Gia Nhượng bị mấy cô gái vây lấy, vừa hoang mang vừa luống cuống giải đáp hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.
“Cậu ấy đã chạy cả buổi sáng, mới ngồi xuống thôi.”
“Ai mà chẳng vất vả cả buổi sáng.” Thẩm Yến Tây kéo một chiếc ghế bên cạnh lại, “Ngồi nghỉ chút đi.”
Anh lại nhìn thấy đôi môi hơi khô của cô gái nhỏ, “Cốc nước đâu rồi?”
Cô gái nhỏ vốn yếu ớt, trời lạnh là phải tự mang theo cốc nước nóng.
“Sáng nay em ra ngoài vội quá, quên mang theo rồi.”
“Không biết mua ly nước nóng à?”
Trần Gia Nhất mím môi, nhân lúc xung quanh không có ai, cô khẽ véo vào ống tay áo Thẩm Yến Tây, kéo nhẹ một cái, “Anh nói nhỏ thôi.”
Thẩm Yến Tây nhíu mày, giọng anh lớn lắm sao?
“Ngồi đây chờ. Nếu em còn đứng ra đó, anh sẽ bế em về.”
Trần Gia Nhất: “…”
Một lúc sau, Thẩm Yến Tây mang về một ly trà táo, theo sau còn có cả chủ quán trà sữa, với bốn túi lớn trên tay được đựng đầy ắp.
Có thành viên câu lạc bộ phấn khích gọi mọi người, “Nhanh lên, Yến thần mời uống nước này.”
Thẩm Yến Tây đặt riêng ly trà táo bên cạnh tay Trần Gia Nhất. Trần Gia Nhất nhân lúc mọi người đang tranh nhau lấy đồ uống thì cố làm như tự nhiên cầm lấy.
Thành cốc còn hơi ấm, cô cũng thực sự khát rồi.
Một thành viên câu lạc bộ đi đến, lắc lắc ly trà sữa và cảm ơn Trần Gia Nhất, “Em thích trà sữa của quán này nhất! Cảm ơn đàn chị đã mời!”
“Không phải chị mời, là… Yến thần mời.”
Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mày, đây là lần đầu tiên anh nghe Trần Gia Nhất gọi mình như thế.
Trần Gia Nhất cắn ống hút, không ngẩng đầu lên.
Cô luôn gọi thẳng tên Thẩm Yến Tây, nhưng không hiểu vì sao, đứng trước mặt nhiều người như vậy, cô lại không gọi thành tiếng được.
Tiếng người xung quanh ồn ào náo nhiệt, mu bàn tay cô vô tình bị chạm vào, Trần Gia Nhất chợt ngước mắt lên.
Thẩm Yến Tây liếc nhìn cô, đáy mắt ánh lên nụ cười tinh quái, “Trần Nhất Nhất, tên anh nóng bỏng đến mức không gọi được sao?”
Trần Gia Nhất: “…”
Mười giờ tối, Tạ Gia Nhượng tổng hợp tình hình tuyển thành viên trong ngày thành một bảng, gửi vào nhóm câu lạc bộ Cổ Vận.
Đường Tống Bát Đại Gia: [Ối, 120 á?]
Đầu Óc Matcha: [Mắt em sáng lên rồi lại tối sầm]
Đầu Óc Matcha: [Câu lạc bộ mình bây giờ còn chưa có đủ 12 nhạc cụ để tập luyện nữa.]
Mọi người nhao nhao bàn tán, Trần Gia Nhất đặt cuốn “Quy chế tạm thời về quản lý câu lạc bộ học sinh” do Bộ Giáo dục ban hành xuống, trả lời trong nhóm.
[Tôi đã nắm sơ qua tình hình của thành viên mới, họ không nhất thiết muốn học nhạc cụ truyền thống, mà chỉ quan tâm đến phong cách cổ điển, cổ phong thôi.]
[Tôi cũng đã nói chuyện với chủ tịch câu lạc bộ Hí kịch, câu lạc bộ nặn nghệ thuật, sau này chúng ta có thể tìm thêm một số câu lạc bộ tương tự, cùng nhau tổ chức các hoạt động liên kết.]
[Như vậy hình thức sẽ phong phú hơn, và khả năng huy động cũng lớn hơn.]
Cả nhóm thả tim, khen ngợi.
Nhà trường muốn sửa đổi các quy tắc và quy định quản lý câu lạc bộ hiện hành. Hiệu trưởng đích thân yêu cầu cô viết thêm một bản kiến nghị nữa, nhưng trước đây cô mới chỉ đề xuất những ý tưởng đơn gianr về việc phân bổ tài nguyên câu lạc bộ một cách công bằng. Đối với việc sửa đổi quy tắc, cô hoàn toàn là người ngoại đạo.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Hoàng Tranh Tử gửi đến.
[Nhất Nhất ơi, nổi rồi nổi rồi]
Trần Gia Nhất: [?]
Hoàng Tranh Tử: [Bản kiến nghị của cậu về việc phân bổ công bằng tài nguyên câu lạc bộ…]
Trần Gia Nhất: “…”
Hoàng Tranh Tử gửi đến một ảnh chụp màn hình. Lượt thích đã vượt qua con số 10.000, khu vực bình luận toàn những lời khen ngợi.
[Đây mới đúng là tài nữ của Đại học Kinh Bắc chứ, bản kiến nghị viết cứ như bài Sách Luận của Trạng nguyên thời xưa vậy]
[Tuy không hiểu lắm, nhưng cảm thấy rất ghê gớm]
[Có thể thấy, cô gái này chắc chắn đã đọc rất nhiều sách]
[Nếu đây là bài văn thi Đại học, tuyệt đối là văn phong Trạng nguyên, có thể đạt điểm tuyệt đối]
[Mọi người không biết sao? Cô ấy vốn dĩ là thủ khoa đấy, thủ khoa của Vân Cảng năm kia hay năm kìa gì đó]
[???]
[Là Trần Gia Nhất ư? Cô ấy chính là niềm tự hào của Trường THPT số 1 Vân Cảng chúng tôi!]
…
Trần Gia Nhất không đọc tiếp nữa. Bây giờ, cứ nhìn thấy ba chữ “bản kiến nghị” là cô lại thấy đau đầu.
Bên ngoài thư phòng vọng đến tiếng bước chân, Thẩm Yến Tây gõ cửa rồi bước vào, trên tay bưng một đĩa trái cây.
Nhìn thấy màn hình máy tính hoàn toàn trống trơn, anh không nhịn được, khẽ bật cười thành tiếng.
Trần Gia Nhất: “…”
“Khó đến thế sao?” Thẩm Yến Tây dựa vào bàn, cầm lấy bản quy định mà Trần Gia Nhất đã tải về và in ra để xem. Cô đã ở trong thư phòng hai tiếng đồng hồ rồi.
“Quy định có chuyên môn riêng, việc đưa ra đề xuất sửa đổi toàn bộ quy chế câu lạc bộ quá chuyên sâu.” Trần Gia Nhất lắc đầu, “Em không rành lắm. Dù có lẽ Hiệu trưởng cũng không kỳ vọng em viết được điều gì hữu dụng…”
Nhưng cô không muốn làm qua loa, rồi đưa lên một thứ mà ngay cả bản thân cô cũng không chấp nhận được.
“Không nghĩ đến việc cầu viện bên ngoài sao?”
“?”
Trần Gia Nhất khẽ cau mày, dường như đang cân nhắc đề nghị này, nhưng rồi lại lắc đầu sau một lúc lâu.
“Em chỉ quen một anh đàn anh Khoa Luật, rất giỏi, nhưng quan hệ cũng bình thường, đã muộn thế này rồi, em ngại làm phiền anh ấy.”
“Chỉ quen một người thôi sao?”
“Vâng.”
“Rất giỏi?”
“Rất giỏi.” Trần Gia Nhất gật đầu, “Đại tài tử của Khoa Luật, từng giành giải thưởng lớn trong cuộc thi Tòa án giả định Luật Quốc tế.”
“Ồ.” Thẩm Yến Tây gật đầu vẻ nghiêm túc, “Anh đàn anh Khoa Luật nào, nói ra để anh nghe xem.”
“Anh lại…” Trần Gia Nhất sững lại. Người đàn ông với ánh mắt tinh anh trước mặt đang nhìn cô đầy vẻ hứng thú.
Nghề nghiệp tay đua đã che khuất nhiều phẩm chất khác của Thẩm Yến Tây. Trần Gia Nhất suýt nữa quên mất rằng, người đàn ông trước mặt cô cũng là một sinh viên xuất sắc của Khoa Luật, và so với anh đàn anh kia thì anh không hề kém cạnh chút nào.
“Thẩm…” Như thể cuối cùng cũng tìm thấy cọng rơm cứu mạng, Trần Gia Nhất đang định đứng dậy nhờ giúp đỡ, thì bị tập tài liệu quy định Thẩm Yến Tây cuộn lại chặn ngang.
Vài tờ giấy A4 được cuộn tròn lại thành hình ống, đặt chắn giữa hai người, “Đừng có làm thân vội. Nói anh nghe trước đi, là đàn anh giỏi giang nào.”
Trần Gia Nhất: “…”
Trần Gia Nhất do dự, rồi nghiêm túc đáp: “Anh chắc chắn cũng quen, chính là đàn anh Thẩm Yến Tây.”
Thẩm Yến Tây thoáng sững sờ.
Anh hiếm khi có khoảnh khắc như vậy.
Đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô gái khẽ mở khép, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy lại ẩn chứa sự tinh ranh, trong sáng.
Lời đường mật.
Ngay cả khi lừa người cũng mang dáng vẻ ngoan ngoãn.
Nhưng đây cũng là lần đầu tiên, cô gọi anh là đàn anh.
Khóe môi Thẩm Yến Tây cong lên, anh đặt tài liệu xuống, “Muốn anh giúp đỡ không?”
Trần Gia Nhất gật đầu. Cô thực sự cần “phần mềm hỗ trợ” như anh, và vô cùng khẩn cấp.
Thẩm Yến Tây rút một tờ giấy A4 trắng từ bên cạnh bàn, “Ngồi sang bên cạnh đây.”
Trần Gia Nhất đang có việc cần nhờ vả, ngoan ngoãn làm theo.
Thẩm Yến Tây ung dung nhìn cô, “Viết lên giấy: Thẩm Yến Tây, nam, 22 tuổi, đang học năm thứ tư ngành Luật tại Đại học Bắc Kinh.”
Trần Gia Nhất: “…”
“Mười lần.”
“?”
Trần Gia Nhất lớn từng này chưa bao giờ bị phạt chép, “Cái này có hơi quá đáng không?”
“Không vui à?” Thẩm Yến Tây hơi cúi người, tầm mắt ngang bằng với cô. Trán hai người gần như chạm vào nhau, ngay cả hơi thở ấm áp cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Anh đè giọng xuống, ánh mắt chứa đựng nụ cười, “Hay là gọi anh thêm tiếng đàn anh nữa nghe thử xem?”
“…”
Giọng nói trầm thấp, từ tính làm nóng vành tai cô. Chạm phải nụ cười không mấy đứng đắn trong mắt Thẩm Yến Tây, Trần Gia Nhất vội vàng quay đi, cầm bút lên và bắt đầu viết chữ “Thẩm” có bộ ba chấm thủy () trên tờ giấy trắng.
Thẩm Yến Tây khẽ cười, kéo ghế bên cạnh cô ra ngồi xuống. Những ngón tay thon dài nhanh chóng lướt trên bàn di chuột. Giữa những lần con trỏ nhảy lên, khung sườn sơ thảo cho bản kiến nghị sửa đổi đã được hình thành.
Trần Gia Nhất liếc nhìn bằng ánh mắt còn lại. Cô hiếm khi thấy khía cạnh này của Thẩm Yến Tây. Cổ tay áo màu đen được xắn lên tùy ý đến khuỷu tay, một chiếc dây buộc tóc được đeo ở cổ tay có đường nét sắc sảo, ngón tay dài nhẹ nhàng gõ bàn phím. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, hàng mi đổ bóng nhẹ dưới mí mắt, rất yên tĩnh và cũng rất tập trung. Chẳng bao lâu sau, anh đã viết xong hơn nửa trang giấy.
Một bản sửa đổi quy tắc câu lạc bộ, đối với anh quả thực quá đơn giản.
Trần Gia Nhất lúc này mới chợt nhớ ra, Thẩm Yến Tây cũng từng tham gia cuộc thi Tòa án giả định Luật Quốc tế, và còn là người tranh biện xuất sắc nhất năm đó. Chỉ là hào quang đua xe của anh quá lớn, tính cách lại phóng khoáng, nên người ta rất dễ bỏ qua sự thật rằng anh là một người có logic chặt chẽ, tư duy cẩn trọng.
Thẩm Yến Tây tập trung vào màn hình máy tính, nhưng ánh mắt từ bên cạnh quá mãnh liệt. Ngón tay anh khẽ dừng lại, rồi chợt lên tiếng bổ sung: “GPA chuyên ngành 3.9, tổng hợp 3.8. Trong thời gian học, đã đạt giải người tranh biện xuất sắc nhất tại Cuộc thi Tòa án giả định Luật Quốc tế Jessup, Giải vàng Cuộc thi Phân tích Tình huống, mười lần.”
Trần Gia Nhất: “…?”
Anh cố ý.
Đêm tĩnh lặng, ngoài cửa sổ rắc đầy sao trời, khuôn viên Đại học Kinh Bắc đèn đuốc sáng trưng.
Thẩm Yến Tây có chút xuất thần.
Hồi đó vì thường xuyên đi lại giữa khu học xá phụ và sân bay, anh dứt khoát mua một căn nhà ở đây. Tầng rất cao, đứng bên cửa sổ có thể nhìn toàn cảnh khuôn viên Đại học Kinh Bắc.
Đôi khi anh sẽ ngồi bên cửa sổ kính lớn cả buổi, lúc sáng sớm, lúc hoàng hôn, hay lúc đêm khuya.
Không ngủ được, cứ nhìn chằm chằm vào khuôn viên rộng lớn ấy.
Anh tự hỏi lúc này cô đang làm gì trong trường?
Có phải đang đi qua con đường trong tầm nhìn của anh không?
Trong vô số ánh đèn dày đặc kia, ánh đèn nào là của cô.
Chỉ duy nhất cảnh tượng hôm nay là anh chưa từng nghĩ đến.
Đầu bút lướt trên giấy, phát ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Thẩm Yến Tây quay đầu lại, nhưng phát hiện Trần Gia Nhất đã viết được hơn nửa trang giấy một cách bay bổng, còn chia thành bốn mục lớn giống như làm sơ đồ tư duy: Thông tin cơ bản, Sở thích, Kỹ năng đặc biệt và Kinh nghiệm trưởng thành.
“Trần Nhất Nhất, em đang viết cái gì vậy?”
“Anh đừng làm ngắt mạch suy nghĩ của em.” Trần Gia Nhất chống bút ký vào cằm, suy nghĩ một lát, rồi tiếp tục viết.
Thẩm Yến Tây nửa quay người lại, nhìn nội dung trên giấy của cô.
I. Thông tin cơ bản
Họ tên: Thẩm Yến Tây
Giới tính: Nam
Sinh nhật: 27/9
Chiều cao: 187cm → Phù hợp lấy đồ trên cao hằng ngày
Cân nặng:
Nơi sinh: Kinh Bắc
…
Lúc này, cô đã viết đến mục Kỹ năng đặc biệt của anh.
“Không ngờ em lại hiểu anh đến vậy.” Đôi mắt Thẩm Yến Tây ngập tràn ý cười, anh không nói nữa, cứ im lặng nhìn cô gái bên cạnh từng nét từng nét viết ra mọi thứ về mình.
Nội dung liệt kê rất nhiều, có chỗ còn để trống, có chỗ cũng không hoàn toàn đúng, không biết cô lấy được đáp án từ đâu.
Sau một vài mục, cô còn vẽ một mũi tên và ghi chú thích.
Một lát sau, Trần Gia Nhất đặt bút xuống.
Nét chữ thanh tú, đẹp đẽ, ngay ngắn, giống như những ghi chép mà cô thường làm.
Thẩm Yến Tây nhướng cằm về phía cô, “Cái gì đây?”
Trần Gia Nhất nghiêng đầu nhìn anh, rồi sau đó, viết bảy chữ lớn lên phía trên cùng của tờ giấy A4:
CẨM NANG SỬ DỤNG THẨM YẾN TÂY
Một tiếng cười khẩy trầm thấp thoát ra từ cổ họng, Thẩm Yến Tây gõ nhẹ lên mép giấy, “Giải quyết những vấn đề không với tới được? Tư vấn pháp lý miễn phí? Giúp sửa luận văn? Dạy kỹ thuật lái mô tô và chiến đấu?”
“Trần Nhất Nhất, ai nói với em Thẩm Yến Tây được dùng như thế?”
Trần Gia Nhất: “…”
Tại anh cố tình phạt em chép phạt.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Thẩm Yến Tây ôm ngang eo cô, khẽ nhấc lên một chút.
Trần Gia Nhất hoảng hốt, bất ngờ ngã vào lòng anh, đầu gối cô cong lên và được anh đỡ lấy, trực tiếp ngồi lên đùi anh.
“Em… Cẩm nang của em…”
“Cẩm nang sử dụng Thẩm Yến Tây” bay lơ lửng, rồi rơi xuống đất.
“Cẩm nang sử dụng Thẩm Yến Tây?” Thẩm Yến Tây nhìn cô chăm chú, cánh tay vòng qua sau eo cô, đầu ngón tay vô thức xoa nhẹ vào phần mềm mại ở eo cô.
Trần Gia Nhất nuốt nước bọt, hai tay đặt trên vai anh. Đêm nay cô mặc váy ngủ, giữa hai người chỉ cách một lớp vải mỏng manh. Hơi ấm cơ thể của Thẩm Yến Tây lan tỏa lên cô.
Cô muốn đứng dậy.
“Trần Nhất Nhất.” Giọng Thẩm Yến Tây trầm xuống rất thấp, mang chút khàn khàn từ tính, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô, làm làn da trắng nõn nhuộm một màu hồng anh đào nhạt.
Trần Gia Nhất buộc phải ngước nhìn. Trong tầm mắt, yết hầu nổi rõ của anh khẽ lăn xuống, ánh mắt sâu thẳm như mực pha nước ấm.
“Cái… cái gì ạ?”
Thẩm Yến Tây đưa tay lên, ngón cái cọ qua môi dưới của cô, rồi nhẹ nhàng ấn xuống đôi môi đỏ mọng mềm mại.
“Thẩm Yến Tây này, không chỉ có thể dùng như vậy.”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 27
10.0/10 từ 10 lượt.
