Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 20


Năm ngày sau, giải đua xe Grand Prix Pháp thuộc khuôn khổ MotoGP đã khởi tranh trên đường đua Le Mans. Khác với những chặng trước, giải lần này có sự góp mặt trực tiếp của tay đua huyền thoại người Pháp David Le Fene, ông còn đích thân tham gia thiết kế chiếc cúp vô địch chặng. Điều này càng làm cho cuộc tranh tài giành chiếc cúp trở nên đáng xem hơn bao giờ hết.


Thẩm Yến Tây và Le Fene từng có một mối “oán hận tình thù” đặc biệt. Lần đầu tiên Thẩm Yến Tây tham gia MotoGP cũng chính là mùa giải cuối cùng của Le Fene trước khi giải nghệ. Khi đó, Thẩm Yến Tây mới nổi lên, chỉ mới hơn nửa mùa giải mà tổng điểm đã lọt vào top ba, bám sát Le Fene, rồi sau đó giành chức vô địch tại Grand Prix Pháp.


Đến tận bây giờ, trên mạng vẫn còn lưu truyền một đoạn video phỏng vấn từ thời điểm đó.


Một phóng viên nước ngoài tóc vàng mắt xanh cầm micro hỏi Thẩm Yến Tây: “Cậu nghĩ sao về danh xưng ‘Tiểu Le Fene’ mà giới truyền thông dành cho cậu?”


Chàng trai mười chín tuổi khẽ cúi đầu, chỉ nói hai câu:


“Cảm ơn sự công nhận.”


“Tôi là Thẩm Yến Tây, đến từ Trung Quốc.”


Cuộc phỏng vấn này lúc bấy giờ đã gây ra một làn sóng tranh cãi lớn, rất nhiều người cho rằng anh kiêu ngạo, không biết lượng sức.


Nhưng cũng chính trong năm đó, Thẩm Yến Tây đã khuấy đảo mọi đường đua, một trận thành danh, giành lấy chức vô địch toàn mùa giải MotoGP, còn Le Fene, trong mùa giải giã từ sự nghiệp của mình, đã phải ngậm ngùi xếp ở vị trí Á quân.


Có lẽ vì thấy được điểm nóng truyền thông của trận đấu này, Thẩm Yến Tây vừa bước vào đường hầm đã bị một nhóm phóng viên vây kín. Các nhân viên an ninh chính thức phải vội vàng giữ trật tự, hai bên giằng co không dứt.


Trong đám đông, người đàn ông khoác lên mình bộ đồ đua đen-vàng đặc trưng khẽ nhấc tay. Nhận được tín hiệu, đội an ninh không dám dùng vũ lực nữa. Thẩm Yến Tây bước đến trước mặt phóng viên gần nhất, ấn thấp chiếc micro xuống, “Chỉ còn hai phút nữa là vào sân. Ba câu hỏi thôi.”


Phóng viên lập tức mở lời: “Anh có dự đoán gì về thành tích của mình ở chặng này không?”


“Chiếc cúp Le Fene.”


“Chính Le Fene cũng đang ở đây, anh có điều gì muốn nói với ông ấy không?”


“Mời đón xem.”


“Sau khi vô địch chặng Áo, chiếc dây buộc tay mà anh hôn có ý nghĩa đặc biệt nào không?”


Lần này, Thẩm Yến Tây không trả lời ngay. Ngừng lại một khoảnh khắc, anh nhìn thẳng vào ống kính. Vì đang đeo kính râm chuyên dụng của tay đua nên không thể nhìn rõ ánh mắt, chỉ thấy khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, “Bùa hộ mệnh của tôi.”


Trong khoảnh khắc phóng viên ngẩn người, Thẩm Yến Tây đã sải bước đi về phía đường hầm vào sân đua, vừa đi vừa siết chặt dây buộc cổ tay áo để chỉnh lại găng tay.


“Chậc chậc chậc.” Trong ký túc xá, Hoàng Tranh Tử lắc đầu nhìn vào màn hình máy tính, “Quá gây nghiện rồi, quá mê hoặc rồi. Giờ tôi tin chắc Thẩm Yến Tây có thể có đến tám trăm cô bạn gái là chuyện bình thường. Chỉ một cái dây buộc tóc đáng giá vài đồng thôi, mà anh ấy lại bảo là ‘bùa hộ mệnh’. Lời này không phải để nói cho bạn gái anh ấy nghe sao?”


Trần Gia Nhất: “…”


“Cả cái tỉ lệ vai hông này nữa, sao mà đỉnh thế cơ chứ, nhìn qua là biết khỏe và khéo rồi.”


“Khụ khụ khụ…” Trần Gia Nhất đang uống nước, cô bị sặc ngay lập tức, ho không ngừng, mặt đỏ bừng.


Hứa Hiểu Ninh ở bên cạnh cười: “Hoàng Tranh Tử, cậu thô thiển quá, làm Nhất Nhất nhà chúng ta sợ rồi.”


“Ôi ôi ôi, xin lỗi nhé, tôi quên mất, bên mình còn có cô em gái thuần khiết chưa từng nắm tay con trai.”


Hoàng Tranh Tử từng hẹn hò với một chàng trai khoa Triết học hai tháng hồi năm nhất, còn Hứa Hiểu Ninh thì được đồn là có một cậu thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau ở quê. Trong mắt mọi người, chỉ có Trần Gia Nhất là hoàn toàn trống rỗng về mặt tình cảm.



Trần Gia Nhất đỏ mặt, điều hòa lại hơi thở, nghe Hứa Hiểu Ninh lại hỏi Hoàng Tranh Tử: “Này, sao cậu biết là đỉnh? Cậu còn nghiên cứu chuyện này à?”


Hoàng Tranh Tử chỉ vào màn hình máy tính: “Cái eo như này thì cần gì phải nghiên cứu, chắc chắn là không tồi đâu, ai dùng rồi người đó biết thôi.”


Trần Gia Nhất: “…”


Ánh mắt cô dừng lại trên màn hình. Bộ đồ đua được may bằng da cao cấp pha sợi Kevlar vô cùng ôm sát, gần như dán chặt vào đường cong cơ thể, làm nổi bật thêm vóc dáng vốn đã cao ráo của người đàn ông, khiến anh trông càng thêm vạm vỡ, từng đường nét cơ thể dường như đều căng tràn sức mạnh.


Trong đầu cô chợt lóe lên hình ảnh Thẩm Yến Tây tr*n tr** nửa thân trên hôm nọ, những đường vân cơ bắp săn chắc quả thực ứng với những lời Hoàng Tranh Tử vừa nói… Má Trần Gia Nhất nóng bừng, cô cụp mắt không nhìn màn hình nữa, bình tĩnh mở điện thoại.


Trên diễn đàn của trường cũng có một chủ đề thảo luận sôi nổi về cuộc đua này. Trần Gia Nhất tùy tiện nhấp vào một bài, cô thấy ngay có người đăng ảnh chụp màn hình lúc Thẩm Yến Tây đi qua đường hầm vào sân.


Phần bình luận bên dưới cứ như một vùng đất không người, ai nấy đều thốt ra những lời kinh người giống hệt Hoàng Tranh Tử, chỗ nào cũng thấy người bị choáng váng vì sự quyến rũ của anh.


Trần Gia Nhất không dám đọc tiếp, cô lặng lẽ tắt điện thoại.


Bầu không khí ở Le Mans có vẻ thoải mái hơn nhiều so với đường đua Red Bull Ring. Thẩm Yến Tây đã nói muốn vô địch, thì anh sẽ giành lấy vô địch. Ở vòng đua nước rút cuối cùng, Thẩm Yến Tây đã dẫn đầu với ưu thế tuyệt đối 8.732 giây.


Trên đường đua Le Mans ngập tràn nắng vàng, người đàn ông trong bộ đồ chiến binh đen-vàng cưỡi mô tô, dưới ánh nắng rực rỡ dang rộng hai tay, hôn lên cổ tay mình.


Lại một khoảnh khắc nữa được vô số ống kính ghi lại.


Trong phòng thay đồ ở sân đua, Thẩm Yến Tây đang thay quần áo. Ngón tay dài móc vào khóa kéo ở cổ áo đua, tiếng kim loại lướt qua vải vóc vang lên lách tách, lớp áo bó sát từ từ giãn ra khỏi vai và lưng.


Phương Minh sải bước đi vào, trên tay cầm một cuốn sổ, “Thẩm Yến Tây, cậu quá bốc đồng rồi!”


Cuốn sổ ghi chép chi chít dữ liệu, Phương Minh dùng bút chỉ vào một dòng: “Ở vòng áp chót, lợi thế đã quá rõ ràng rồi, tại sao vẫn phải cố tăng tốc?”


Người ngoài thì không thể nhìn ra sự phức tạp bên trong, nhưng không thể giấu được Phương Minh.


Thẩm Yến Tây dường như không hề bận tâm, “Không phải đã nói rồi sao, tôi muốn chiếc cúp này.”


“Cậu thiếu một chiếc cúp đó ư?”


“Thiếu.”


Phương Minh tức đến nỗi tay run lên.


Thẩm Yến Tây cởi bộ đồ đua, rồi giơ tay kéo khóa bấm ở cổ áo bên trong. Cơ bắp vai và lưng khẽ nhấp nhô theo động tác, phần da thịt tr*n tr** toát ra hơi nóng ửng hồng sau quá trình vận động cường độ cao.


“Đưa tôi số điện thoại của studio mà tôi bảo anh liên hệ trước trận.”


Phương Minh ngẩng đầu khỏi những con số dày đặc, “Khoan đã, cậu tìm nhà thiết kế đó làm gì? Cậu cũng muốn thiết kế cúp à?”


“Anh Yến.” A Việt, quản lý đội đua bước vào cắt ngang câu chuyện riêng của Phương Minh, ngay sau đó lại là một tiếng “Ối trời”.


Thẩm Yến Tây đang để trần nửa thân trên, đường nét lưng anh vô cùng rõ ràng dưới ánh đèn.


A Việt trợn tròn mắt, “Anh Yến, anh cũng quá…”


Thẩm Yến Tây lạnh nhạt liếc nhìn anh ta, “Nhìn đủ chưa? Nhìn đủ rồi thì nói chuyện đi.”



Phương Minh cũng dùng cuốn sổ vụt vào tay A Việt một cái, “Toàn là đàn ông với nhau cả, cậu ngạc nhiên cái quái gì!”


A Việt cười xoa đầu, “Nhưng đàn ông và đàn ông vẫn có sự khác biệt chứ, anh Yến đây ít nhất phải một mét tám đấy.”


“Một mét tám à, anh đang mắng ai thế.” Thẩm Yến Tây thản nhiên đáp lại, rồi mặc áo khoác vào.


“Có chuyện gì?”


A Việt lúc này mới nhớ ra chuyện chính, “Anh Yến, có người trả giá cao muốn mua chiếc cúp của anh.”


Chuyện này không hiếm, một mùa giải MotoGP có hơn hai mươi chặng đua, mỗi chặng có một chiếc cúp khác nhau. Sẽ có những nhà sưu tập tìm đến tay đua để hỏi mua, sẵn sàng chi số tiền lớn. Chiếc cúp chặng này vì có sự tham gia của Le Fene nên trước cuộc đua đã được thổi giá lên tới sáu chữ số.


Phương Minh tò mò, “Họ trả bao nhiêu?”


A Việt: “Sáu triệu.”


Thẩm Yến Tây khẽ cười nhạt.


Phương Minh cũng bật cười: “Thiếu gia Thẩm nhà ta thiếu sáu triệu đó à? Nếu thật sự muốn, bảo người ta thêm một số không nữa đi.”


Thẩm Yến Tây vớ lấy áo khoác ngoài, “Thêm hai số không nữa cũng không bán.”


“?” Phương Minh không cho là đúng, “Nếu thực sự có kẻ khờ nào trả sáu trăm triệu, thì bán cũng không phải là không được.”


“Không được.” Thẩm Yến Tây trả lời dứt khoát, không có chỗ cho việc bàn bạc, tiện tay lấy chìa khóa xe trên bàn.


“Này, cậu đi đâu đấy?”


“Về phòng, tắm.”


Hôm nay Trần Gia Nhất không xem trọn vẹn được trận đấu, vì buổi chiều cô còn có một buổi tranh cử, cô cùng Hoàng Tranh Tử đi tham gia buổi diễn thuyết luân chuyển ban lãnh đạo của câu lạc bộ Cổ Vận.


Câu lạc bộ lần này đặt ra tổng cộng ba vị trí, một Chủ tịch và hai Phó Chủ tịch, mà người ra tranh cử cũng chỉ có ba. Người còn lại là một chàng trai đến từ khoa khác, nghe nói là một vị trí mới do Đường Tống đề xuất, chuyên phụ trách mảng Đối ngoại.


“Câu lạc bộ mình có cần mảng cối ngoại không?”


“Liệu Cổ Vận sau này có bị giải thể không nhỉ?”


Hoàng Tranh Tử đang vừa ôm cốc trà sữa vừa lẩm bẩm thì chàng trai khoa khác trong truyền thuyết xuất hiện.


Tạ Gia Nhượng uốn một mái tóc xoăn màu nâu, trông khá giống một mỹ thiếu niên trong truyện tranh Nhật Bản.


Năm ngoái cậu bị gia đình gửi sang Anh du học, năm nay nằng nặc xin được tham gia chương trình trao đổi và quay trở lại Kinh Bắc. Mới hai hôm trước cậu làm xong tất cả thủ tục ở trường, chưa kịp lên lớp buổi nào đã bị “sắp xếp” vào câu lạc bộ.


Nhìn thấy Trần Gia Nhất, Tạ Gia Nhượng cũng khá bất ngờ, nhưng sau đó lại thấy mọi chuyện đều hợp lý. Thảo nào anh Yến lại muốn cậu vào cái câu lạc bộ này, hóa ra ý tại ngôn ngoại là ở đây.


Lần trước ở quán bar, vì cậu đã mời nhầm người gây rắc rối cho Thẩm Yến Tây, Tạ Gia Nhượng vẫn luôn cảm thấy áy náy.


Trời có mắt, cơ hội lập công chuộc tội đã được đưa đến ngay trước mặt cậu.


Tạ Gia Nhượng cúp điện thoại, cười tươi đi đến, “Chào chị Gia Nhất, thật trùng hợp.”



Hoàng Tranh Tử bên cạnh ngạc nhiên nhìn Trần Gia Nhất, dùng ánh mắt hỏi cô: Cậu quen mỹ nam này từ khi nào thế?


Trần Gia Nhất cũng cong môi cười với Tạ Gia Nhượng, “Chào cậu.”



Lúc Hoàng Tranh Tử vào phòng tranh cử, Tạ Gia Nhượng ngồi xuống bên cạnh Trần Gia Nhất, chủ động bắt chuyện với cô về trận đấu của Thẩm Yến Tây ở Le Mans hôm nay, từ phỏng vấn trước trận, màn thể hiện trên sân đến lễ trao giải sau đó, không ngừng khen ngợi anh từ mọi góc độ.


Cuối cùng, Tạ Gia Nhượng hỏi, “Chị Gia Nhất, chị thấy anh Yến thế nào ạ?”


Trần Gia Nhất gật đầu, “Rất xuất sắc.”


Lượng cảm tình đã tăng vọt, Tạ Gia Nhượng cảm thấy cần phải tăng thêm điểm hảo cảm nữa. Con gái mà, lúc nào cũng mềm lòng.


“Nhưng đó chỉ là những gì mọi người thấy, là bề nổi hào nhoáng. Còn những góc khuất mà mọi người không thấy, anh tôi đã phải chịu biết bao nhiêu đau đớn vì tập luyện. Cứ nói chuyện gần đây nhất đi, lần trước ở San Marino, anh ấy bị thương nặng như thế, vẫn cố gắng hoàn thành cuộc đua để giành vị trí thứ sáu. Nếu là tôi, chắc chắn tôi đã gọi xe cấp cứu đến bệnh viện ngay tại chỗ rồi.”


“Bị thương nặng sao?” Trần Gia Nhất hơi kinh ngạc.


“Đúng vậy.” Tạ Gia Nhượng chỉ vào bụng dưới bên trái mình, “Ở đây này, một vết rách dài ba phân, bác sĩ bảo là chấn thương do va đập. Trước đây cũng có tay đua bị chấn thương kiểu này, mà tử vong ngay lập tức.”


Trần Gia Nhất im lặng.


“Sợ bà nội và dì Mạnh biết sẽ lo lắng, anh Yến còn yêu cầu phong tỏa tin tức, cứng rắn không để lọt chút tin nào về nước. Mấy tay truyền thông đó vẫn còn lảm nhảm…” Tạ Gia Nhượng ngập ngừng, nuốt lại lời tục tĩu, “Nói năng bậy bạ, nào là anh ấy lén lút hẹn hò người mẫu, rồi phóng túng trước trận đua.”


“Ơ, chị Gia Nhất, chị…”


“Tôi đi nghe điện thoại đã.” Trần Gia Nhất mím môi, gương mặt xinh đẹp căng thẳng, cô đi ra hành lang.


Nhấn nút nghe, giọng nói phóng khoáng thường thấy của Thẩm Yến Tây vang lên trong ống nghe, “Trần Nhất Nhất, em đã lấy được chiếc cúp rồi.”


Nhưng Trần Gia Nhất không nói gì.


“Trần Nhất Nhất?”


Có lẽ cảm nhận được tâm trạng của cô, Thẩm Yến Tây thu lại giọng điệu không đứng đắn, “Sao thế?”


Gió lạnh lùa vào từ cửa sổ, Kinh Bắc mấy hôm nay trở lạnh.


Trần Gia Nhất chỉ cảm thấy khóe mắt hơi cay.


“Anh bị thương à?”


“Ở San Marino.”


Lần này, đến lượt Thẩm Yến Tây im lặng.


Hồi đó, Trần Gia Nhất đã đoán anh có bị thương, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này. Chẳng phải họ nói áo đua có tiêu chuẩn an toàn rất cao, có thể bảo vệ tay đua toàn diện khỏi mọi tổn thương sao.


Một lúc lâu sau, Thẩm Yến Tây lên tiếng, giọng nói có phần dịu đi, “Không phải đã nói với em rồi sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”


“Bác sĩ nói là chấn thương do va đập, vết thương dài ba phân.”



Ống nghe lại rơi vào sự im lặng căng thẳng.


Mãi sau, vẫn là Thẩm Yến Tây nói trước, “Vết thương đã lành lâu rồi, không khoa trương như thế đâu, nếu không thì ở Red Bull Ring, tôi cũng sẽ không liều lĩnh như vậy.”


“Tôi biết giới hạn của mình ở đâu, dù thế nào cũng sẽ không bao giờ đặt cược bằng tính mạng của mình.”


Thẩm Yến Tây hiếm khi giải thích nhiều như vậy, lại còn với giọng điệu nghiêm túc đến thế.


Anh biết lúc này nếu anh tiếp tục đùa cợt, Trần Gia Nhất sẽ càng lo lắng và giận hơn.


Nhưng sự đứng đắn đó cũng chỉ kéo dài được ba phút, Thẩm Yến Tây cười nhẹ, “Em có muốn xem không?”


“Xem gì?” Trần Gia Nhất hơi sững sờ, vẫn chưa hoàn hồn khỏi lời giải thích của anh.


“Tôi chụp cho em xem.”


Trần Gia Nhất vừa mới kịp phản ứng, Thẩm Yến Tây đã cúp điện thoại.


Anh ấy muốn… chụp ảnh gì? Một ý nghĩ ngớ ngẩn lóe lên, Trần Gia Nhất siết chặt điện thoại. Với tính cách thích trêu chọc của Thẩm Yến Tây, bất cứ kiểu ảnh nào cũng có thể xảy ra.


Một lát sau, một bức ảnh được gửi tới, nhưng hoàn toàn không liên quan gì đến điều cô nghĩ.


Đó là một chiếc cúp được thiết kế tinh xảo và vô cùng uy nghi.


Trần Gia Nhất biết, đây chính là chiếc cúp vô địch Grand Prix Pháp lần này.


Trong khoảnh khắc cô ngẩn ngơ, điện thoại của Thẩm Yến Tây lại gọi đến.


“Sao em không nói gì?”


Trần Gia Nhất vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì.


“Trần Nhất Nhất, tôi đã nói là làm.”


“Em cũng không được nuốt lời.”


Ngừng một chút, giọng Thẩm Yến Tây mang theo chút ý cười, “Hay là, bức ảnh em muốn xem không phải là cái này?”


“Muốn xem ảnh riêng tư của tôi à?”


Trần Gia Nhất: “?”


“Tôi đã nói rồi, cơ thể tôi chỉ để bạn gái tôi xem, đương nhiên, vợ tương lai cũng được. Em muốn xem thì phải đáp ứng được yêu cầu đã.”


Trần Gia Nhất: “…”


Trần Gia Nhất đang nhìn chiếc cúp trong ảnh, cô phóng to lên.


“Trần Nhất Nhất, nếu em không nói gì nữa, tôi sẽ coi như em đồng ý.”


Bức ảnh được phóng lớn, một hàng chữ nhỏ được khắc trên đế vàng phía trước chiếc cúp, rõ ràng và sâu sắc.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 20
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...