Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 15
Khi nghe cái tên Trần Nhất Nhất được anh khẽ nghiền ngẫm giữa đôi môi, Trần Gia Nhất mới chợt nhận ra, suốt thời gian này, hình như Thẩm Yến Tây vẫn luôn gọi cô như thế.
Và cũng chỉ có anh mới gọi cô như vậy.
“Sớm thế này, anh…” Trần Gia Nhất định bảo, anh có muốn về ngủ một chút không, thì giọng nam lười nhác đã truyền đến từ đầu dây bên kia: “Tôi chỉ tiện đường, ghé qua dừng lại ngay dưới chỗ em thôi.”
Trần Gia Nhất : “…”
Khẽ cong khóe mắt, Trần Gia Nhất nhẹ “ồ” một tiếng, “Rồi, lại tôi vừa hay thấy được?”
“Có lẽ chứng tỏ chúng ta khá có duyên?” Thẩm Yến Tây đáp lại mà không hề chột dạ, ánh mắt lơ đãng, đáy mắt điểm xuyết nụ cười móc ngoéo.
Trần Gia Nhất chưa từng thấy ai lại có thể nói dối một cách trắng trợn đến thế, cứ như mọi lẽ phải trên đời đều thuộc về anh.
“Trần Nhất Nhất, chuyện tôi nói với em trước khi đi Áo, em còn nhớ chứ?”
Trần Gia Nhất biết Thẩm Yến Tây đang hỏi điều gì, cô khẽ “ừm” một tiếng.
“Em đã nghĩ kỹ chưa?”
“Cũng gần xong… rồi.”
“Được, vậy tôi về ngủ bù một giấc, rồi sẽ đến nghe yêu cầu của em.” Thẩm Yến Tây ngáp một cái, đưa tay xoa xoa sau gáy.
Anh không cúp điện thoại, Trần Gia Nhất cũng không ngắt máy, lặng lẽ nhìn bóng dáng lười biếng kia đi về phía ký túc xá nam sinh.
Bất chợt, giọng nói không mấy nghiêm túc của Thẩm Yến Tây vang lên: “Cứ thế này mà không nỡ cúp máy của tôi à?”
Trần Gia Nhất: “?!”
Tút tút tút tút.
Thẩm Yến Tây cúi đầu cười khẽ.
Thẩm Yến Tây bình thường rất ít khi về ký túc xá. Khoảng thời gian anh ở trường cũng không nhiều, ngoại trừ lên lớp, cơ bản anh đều ở căn cứ huấn luyện của đội đua.
Khi đẩy cửa bước vào, trong phòng đã có người dậy rồi.
Nhìn lại tình hình chiến đấu trên màn hình máy tính, hóa ra là họ còn chưa ngủ.
“Anh Yến, sao đột nhiên anh lại về?” Tô Siêu kéo tai nghe xuống đeo vào cổ, Dương Văn Bân, người bạn cùng phòng khác, cũng quay đầu nhìn sang.
“Mấy cậu cứ tiếp tục đi, tôi ngủ bù một chút.” Thẩm Yến Tây cởi giày, đang định trèo thang lên giường thì liếc thấy trên bàn mình có một chiếc túi mua sắm quen thuộc, bị đè dưới mấy cuốn Pháp luật Thực tiễn.
Tô Siêu đang dùng máy tính của Thẩm Yến Tây để chơi game, thấy anh đi tới, vội vàng nhường ra một chút. Thẩm Yến Tây móc chiếc túi lên, nhìn thấy tờ đơn giao hàng hỏa tốc bên trên, địa chỉ điền là ký túc xá của anh, nhưng số điện thoại lại là của chính Trần Gia Nhất.
Bên trong túi còn đựng một gói miếng dán giữ nhiệt.
Trên bàn còn có một hộp thuốc Tam Cửu đã bóc ra, gần như đã uống hết.
“Cái này được gửi đến khi nào?”
“À?” Tô Siêu ngơ ngác, “Cái này á? Cũng nhiều ngày rồi.”
Thẩm Yến Tây cười khẩy, đáy mắt dâng lên vẻ lạnh lùng.
Đúng là đồ vô lương tâm, chỉ biết vạch rõ ranh giới với anh.
Tô Siêu xoa xoa cánh tay, rồi lại cười hềnh hệch một cách đểu cáng, “Không phải, anh Yến, cậu cũng kín đáo quá đi, lại dùng miếng giữ nhiệt màu hồng.”
Thẩm Yến Tây liếc cậu ta, “Thuốc cảm cậu bóc ra à?”
“Ừm, mấy hôm trước tôi bị cảm, nhờ hộp thuốc này mà khỏi.”
Thẩm Yến Tây im lặng.
Tô Siêu cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng Thẩm Yến Tây cũng không phải người keo kiệt, không lý nào máy tính mấy chục ngàn tệ để trong phòng cho họ dùng thoải mái, lại không cho uống hộp thuốc cảm mười mấy tệ chứ…?
Theo bản năng, Tô Siêu bới bới hộp thuốc, bóp ra một gói từ bên trong, “Còn một gói…”
Thẩm Yến Tây giật lấy, tiện tay kéo cửa tủ, nhét gói thuốc cảm cuối cùng và miếng giữ nhiệt vào cùng một chỗ.
Anh không ngờ Trần Gia Nhất lại trả lại đồ.
Cảm thấy trạng thái của Thẩm Yến Tây không ổn, Tô Siêu có chút áy náy, “Anh Yến, tôi xin lỗi nhé, tôi không biết…”
“Không liên quan đến cậu, chơi game của cậu đi.”
“Này, lát nữa cậu không đi học à?”
“Xin phép giúp tôi.”
Thẩm Yến Tây đã trèo lên giường, úp mặt xuống ngủ.
Thật ra, lúc đó quan hệ của họ cũng không khác gì người xa lạ, cô không nhận đồ của anh hình như cũng là lẽ đương nhiên.
Không thể nói cô vô lương tâm.
Nếu cô mà nhận đồ của bất cứ ai…
Một lát sau, Thẩm Yến Tây trở mình, mở mắt.
Tô Siêu ở dưới giường cảm thấy anh đã trở mình vài lần, ngẩng đầu lên, “Có phải tôi làm ồn rồi không?”
“Không.” Thẩm Yến Tây trực tiếp ngồi dậy, bước xuống giường.
“Cậu không ngủ nữa à?”
“Ừ, đi tắm, rồi lên thư viện tự học.”
Tô Siêu: “?”
Trần Gia Nhất hôm nay không có tiết buổi sáng, cô mang máy tính xách tay đến thư viện tự học.
Cô đến hơi muộn, tối qua không đặt chỗ trên ứng dụng nên giờ khu tự học đã không còn chỗ trống.
“Bạn học Trần Gia Nhất.”
Trần Gia Nhất quay đầu lại, thấy cậu bạn hôm trước muốn xin thông tin liên lạc của cô ngoài thư viện.
“Cậu đang tìm chỗ à?” Cậu bạn cao ráo, gầy gò bước tới, giúp cô nhìn quanh một lượt, “Hôm nay tôi đến cũng thấy đông hơn bình thường.”
Ngừng một chút, cậu bạn có vẻ hơi hồi hộp nhìn cô, “Thật ra, lát nữa tôi có tiết, nếu cậu không ngại, tôi nhường chỗ của tôi…”
“Bạn học, làm ơn cho tôi qua.”
Giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau, Trần Gia Nhất hơi khựng lại, thấy Thẩm Yến Tây không ngẩng đầu, đi thẳng qua giữa cô và cậu bạn đối diện.
Anh đã thay một bộ đồ khác, vẫn là áo khoác hoodie rộng thùng thình, màu đen tuyền, khóa kéo không kéo lên hết, để lộ chiếc áo sweater cổ tròn màu trắng bên trong.
Sạch sẽ, giản dị mà cuốn hút.
Trần Gia Nhất nhìn Thẩm Yến Tây đi tới chiếc bàn tự học cách đó không xa, trên bàn đã có máy tính, chiếc ghế bên cạnh trống, nhưng lại đặt một cốc cà phê.
Trần Gia Nhất thu lại ánh mắt, mỉm cười với cậu bạn: “Cảm ơn cậu, lát nữa tôi định đọc sách lung tung thôi.”
Cô từ chối lời đề nghị của đối phương, rồi đi về phía những giá sách dày đặc ở phía bên kia.
Một lát sau, màn hình điện thoại sáng lên.
syx: [Không qua đây?]
Trần Gia Nhất: [?]
Một bức ảnh nhảy vào, chính là chiếc ghế trống có cốc cà phê dùng để giữ chỗ.
Trần Gia Nhất: [Của tôi?]
syx: [Cái gì của em?]
syx: [Cà phê, chỗ ngồi, hay là người?]
Trần Gia Nhất: “…”
Trong bức ảnh, một góc áo khoác của Thẩm Yến Tây lộ ra.
Bong bóng chat màu xanh lá hiện lên.
syx: [Cà phê và chỗ ngồi đều là của thư viện.]
Trần Gia Nhất: “…”
Sau khi loanh quanh trong khu vực giá sách một lúc lâu, Trần Gia Nhất mới đi tới. Từ xa, cô đã thấy có nữ sinh đang nói chuyện với Thẩm Yến Tây, không biết hai người nói gì mà cô gái kia có vẻ thất vọng bỏ đi.
Trần Gia Nhất thản nhiên đi tới, dịch cốc cà phê ra góc bàn, lấy máy tính xách tay trong túi ra.
Thành cốc vẫn còn ấm, cô thấy miếng giấy ghi chú dán trên đó: Nửa thìa siro đường, sữa yến mạch.
Thẩm Yến Tây đang đọc sách, thậm chí còn không liếc nhìn cô một cái. Ống tay áo khoác của anh được xắn lên một chút, để lộ cánh tay săn chắc, chiếc đồng hồ thể thao cơ học màu đen được cài trên xương cổ tay, nhưng mặt đồng hồ lại có nền màu đỏ nổi bật.
Và có cả một chiếc dây buộc tóc màu đen, nằm sát bên chiếc đồng hồ.
Trần Gia Nhất nghĩ đến những tin đồn trên mạng, bỗng thấy hơi chột dạ.
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.
Trần Gia Nhất: “…”
[Anh đến từ lúc nào?]
syx: [Bảy giờ rưỡi]
Trần Gia Nhất: [Sớm vậy?]
syx: [Không ngủ được]
Trần Gia Nhất: [Có phải chưa quen múi giờ không?]
Thẩm Yến Tây cuối cùng cũng ngước mắt nhìn cô, rồi lại cúi đầu gõ chữ.
syx: [Đăng ký kết hôn phải mặc áo sơ mi trắng à?]
Trần Gia Nhất: ?
Má nóng bừng, Trần Gia Nhất cụp mắt xuống, hàng mi dài khẽ run lên.
[Tôi thế nào cũng được]
Có vài sinh viên đi ngang qua nhìn về phía họ, Trần Gia Nhất bỗng thấy hơi chột dạ, cô tắt điện thoại, tập trung tinh thần vào màn hình máy tính trước mặt.
Không lâu sau, Thẩm Yến Tây khẽ gõ ngón tay lên bàn gần chỗ cô, “Bạn học, cho tôi mượn cây bút.”
“Màu gì?” Trần Gia Nhất nhỏ giọng hỏi.
Thẩm Yến Tây hơi khựng lại, đáy mắt ẩn chứa ý cười, “Tôi thế nào cũng được.”
Trần Gia Nhất im lặng.
Thư viện tĩnh lặng không tiếng động, Trần Gia Nhất nhanh chóng quay lại trạng thái học tập, ánh mắt cô hầu như chỉ chuyển giữa trang sách và màn hình máy tính.
Thẩm Yến Tây đặt bút xuống, ngả lưng vào ghế.
Cô gái bên cạnh anh có hàng mi dài đang rủ xuống, sống mũi cao thẳng. Đôi môi mềm mại màu hồng phấn khẽ cong lên một chút, trước đây anh từng thấy những miêu tả ví đôi môi như cánh hoa trong sách vở là vô lý, nhưng giờ phút này lại cảm thấy vô cùng đúng.
Chẳng phải giống như cánh hoa sao.
Mềm mại, và cũng ngọt ngào.
Yết hầu khẽ động, Thẩm Yến Tây rời mắt, nhìn vào cuốn sách đang mở trên bàn.
Lần cuối cùng ang cùng cô tự học là khi nào?
Rõ ràng mới chỉ hai năm thôi, nhưng lại như đã trôi qua rất nhiều năm xa xôi.
Anh mở điện thoại nhắn tin: [Trưa nay ăn cơm cùng nhau nhé?]
Trần Gia Nhất nhìn tin nhắn hiện lên trên màn hình, có một cảm giác khó tả.
Rõ ràng người đang ở ngay bên cạnh, nhưng họ lại phải dùng cách này để giao tiếp, cảm giác thật… lén lút.
[Trưa nay tôi phải đi ăn ở căng tin khu Nam với Tranh Tử]
Đây là chuyện họ đã hẹn nhau từ tối qua.
Thẩm Yến Tây nghiêng đầu cười khẽ, anh còn không bằng cả Hoàng Tranh Tử.
[Vậy tối nay?]
Trần Gia Nhất cắn môi: [Tối nay tôi có hẹn với giáo sư Chung.]
Thẩm Yến Tây im lặng.
Nhớ đến lời Thẩm Yến Tây nói sáng sớm dưới ký túc xá của mình, Trần Gia Nhất cân nhắc rồi trả lời anh: [Nếu anh có thời gian, tối chúng ta cùng đi uống gì đó nhé?]
[Tôi mời anh.]
Một lát sau, Thẩm Yến Tây hồi âm cho cô một chữ “Được”.
Sau khi hẹn giờ, Trần Gia Nhất dồn hết tâm trí vào việc sắp xếp tài liệu, đến khi cô hoàn thành xong một chương, đã là một tiếng rưỡi sau. Cô đưa tay xoa xoa vai, quay đầu nhìn sang, người nói là sẽ tự học đã gục xuống bàn ngủ mất rồi.
Hàng mi rậm rạp khép lại, nhìn kỹ, thậm chí còn dài hơn cả mi mắt con gái.
Thật đáng ghen tị.
Từ Áo về Kinh Bắc phải mất chín tiếng bay, trước đó, anh còn liên tục tham gia ba ngày thi đấu và huấn luyện.
Người bằng sắt cũng sẽ mệt.
Cách đó không xa có một nam sinh cầm sổ tay, vẻ mặt háo hức tiến tới, rõ ràng là muốn xin chữ ký của Thẩm Yến Tây.
Trần Gia Nhất khẽ lên tiếng: “Lần sau được không?”
Giọng cô dịu dàng, đối phương sững lại, “Ừm… được.”
Buổi tối, Kinh Bắc rực rỡ ánh đèn neon, Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây hẹn nhau tại một quán cà phê gần căn hộ của anh.
Sau bữa tối, giáo sư Chung giữ họ lại thêm một lúc, Trần Gia Nhất đến trễ hơn nửa tiếng so với giờ đã hẹn. Khi cô tới nơi, Thẩm Yến Tây đã ở đó được một lúc.
“Xin lỗi anh.” Trần Gia Nhất đặt túi xách lên chiếc ghế bên trong, rồi ngồi xuống đối diện Thẩm Yến Tây.
Anh đã thay một chiếc áo khoác màu nâu sẫm, khác với chiếc áo buổi sáng, nhưng vẫn rất đẹp.
“Anh đã gọi đồ uống chưa?”
“Chưa.” Thẩm Yến Tây ngước mắt khỏi màn hình điện thoại.
Trần Gia Nhất cong môi cười, “Vậy để tôi mời anh cà phê.”
Thẩm Yến Tây vừa xem bài đăng trên mạng xã hội của Chung Cảnh Hồng, một bức ảnh tiệc tùng, người đàn ông mời cơm Trần Gia Nhất nhưng lại không thanh toán hôm đó đang ngồi ngay cạnh cô.
“Giờ này em mời tôi uống cà phê, muốn tôi mất ngủ sao?”
“À?” Trần Gia Nhất hơi sững lại, “Vậy… sữa nóng được không?”
“Tôi uống Americano đá.”
“…?”
Nếu không phải biết Thẩm Yến Tây là người có tính cách như vậy, Trần Gia Nhất đã nghi ngờ anh cố ý kiếm chuyện.
Một lát sau, nhân viên phục vụ mang ra một ly sữa yến mạch và một ly Americano đá, Trần Gia Nhất nắm lấy chiếc cốc thủy tinh ấm áp, “Chuyện hai gia đình gặp mặt, anh đã biết chưa?”
Thẩm Yến Tây khẽ “ừm” một tiếng.
Thời gian đã được định vào thứ tư tuần này, khi đó bà Thẩm sẽ đích thân đến nhà họ Trần, gặp ông nội của Trần Gia Nhất.
Đủ trịnh trọng.
Những việc này bà Thẩm sẽ lo liệu ổn thỏa, Thẩm Yến Tây quan tâm đến chuyện trước mắt hơn.
“Còn em, em cũng đã nghĩ kỹ rồi chứ?”
Anh hỏi thẳng thắn, Trần Gia Nhất gật đầu.
Mấy ngày nay, cô vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này.
Về cuộc sống sau này của cô, về cuộc hôn nhân giữa cô và Thẩm Yến Tây.
“Thẩm Yến Tây, kết hôn với tôi… có lẽ sẽ là một chuyện khá nhàm chán.”
Cô không có tính cách hài hước, cũng không có nhiều sở thích phong phú, cuộc sống ngoài giờ học đơn điệu và khuôn mẫu.
Trong khi Thẩm Yến Tây, gần như là từ trái nghĩa với cô về mặt này.
Sự khác biệt như vậy luôn khiến Trần Gia Nhất nghĩ đến Trần Diên Thanh và Tống Nhạn Linh.
Thẩm Yến Tây ngả lưng vào ghế, “Mấy ngày nay, em chỉ nghĩ về chuyện này thôi sao?”
Trần Gia Nhất im lặng.
Cũng không hoàn toàn là vậy.
“Chuyện chung sống với em, tôi nghĩ mình cũng đủ kinh nghiệm rồi?”
Trần Gia Nhất im lặng.
“Sau khi kết hôn, em cứ tiếp tục sống theo cách hiện tại, tôi sẽ không can thiệp, cũng không ép buộc em thay đổi. Điểm này, em không cần lo lắng.”
“Còn về việc tôi có nhàm chán hay không…” Thẩm Yến Tây khẽ dừng lại, “Tôi sẽ tự tìm việc để làm, giết thời gian.”
Trần Gia Nhất thấy lòng an tâm hơn một chút.
“Vậy tôi đưa ra yêu cầu của mình nhé?”
“Ừm.”
“Để tránh gây hiểu lầm, tôi sẽ nói thẳng thắn một chút, nếu có gì không hợp lý, anh đừng… để ý.”
Cô nói rất khách sáo, Thẩm Yến Tây đáp lại cũng điềm nhiên, “Sẽ không đâu.”
Trong quán cà phê vang lên điệu nhạc tiếng Anh nhẹ nhàng, Trần Gia Nhất ôn tồn mở lời, “Thứ nhất, tôi hy vọng ở trong trường, quan hệ của chúng ta có thể giữ bí mật.”
Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mày, điểm này anh không hề bất ngờ. Bởi vì Trần Gia Nhất vẫn còn đi học, với tính cách của cô, sẽ không muốn đời sống riêng tư của mình trở thành đề tài bàn tán của mọi người.
“Ừm.” Trần Gia Nhất gật đầu, “Thứ hai, năm sau tôi phải thi cao học, anh không thể… làm tôi xao nhãng.”
“Xao nhãng?”
Trần Gia Nhất quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vành tai hơi ửng đỏ, “Nếu anh có kế hoạch sinh… sinh con, thì phải lùi lại một chút.”
Nói xong câu này, má cô cũng nóng bừng lên theo.
Thẩm Yến Tây không ngờ cô lại đề cập đến chuyện này, ngón tay dài khẽ gõ lên mặt bàn, rồi ngước mắt nhìn chiếc máy hát đĩa cổ điển đặt trong quán.
Yết hầu khẽ nuốt, anh hắng giọng, “Ừm” một tiếng.
“Anh không có ý kiến gì sao?” Trần Gia Nhất hỏi lại.
“Không.”
“Vậy thứ ba…” Trần Gia Nhất cắn môi, “Tôi muốn tiếp tục ở ký túc xá.”
Thẩm Yến Tây đối diện im lặng.
Trần Gia Nhất cũng hơi lo lắng, yêu cầu này cô đã nghĩ rất lâu, do dự không biết có nên đưa ra hay không.
Cô thích cuộc sống trong trường, mỗi ngày cùng bạn cùng phòng đi học, ăn cơm, trò chuyện, những sinh hoạt đơn giản và thuần túy đó khiến cô cảm thấy an tâm.
Nhưng đối với Thẩm Yến Tây, điều này có vẻ hơi quá đáng.
Xoa nhẹ chiếc cốc sữa trong tay, Trần Gia Nhất hỏi Thẩm Yến Tây để xác nhận, “Anh thấy, có được không?”
Thẩm Yến Tây nhìn cô hồi lâu, ngay lúc Trần Gia Nhất nghĩ có lẽ không thể thương lượng được, Thẩm Yến Tây gật đầu.
“Được, nhưng cuối tuần phải về nhà.”
“Anh sẽ không thấy… tôi quá đáng sao?” Trần Gia Nhất hơi dừng lại, nhỏ giọng nói: “Cảm thấy mình kết hôn… mà như là kết hôn một mình.”
“Chuyện này chẳng phải rất thú vị sao, nhàm chán chỗ nào?” Thẩm Yến Tây khẽ xoa đầu ngón tay, “Sống theo cách em nói, thì đúng là một mình thật.”
Trần Gia Nhất kinh ngạc.
Cô không có ý đó.
Cái từ “một mình” cô nói… cũng không phải là ý đó.
Thẩm Yến Tây lại cười, “Đã đăng ký kết hôn cũng không thể tổ chức lễ cưới ngay được, đợi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, chắc em cũng sắp tốt nghiệp rồi. Đến lúc đó nếu em muốn, vừa hay mời thầy cô, bạn bè đến uống rượu mừng.”
Đây là yêu cầu đầu tiên của cô.
“Còn chuyện em nói không định sinh con sớm, là muốn dành nhiều thời gian hơn để tận hưởng thế giới hai người?”
Trần Gia Nhất ngạc nhiên.
“Tôi không có vấn đề gì, sinh hay không, khi nào sinh, em quyết định là được. Tuy nhiên…”
“Tuy nhiên gì?”
“Khi nào muốn, phải nói với tôi trước.”
Trần Gia Nhất im lặng.
“Chuyện ở ký túc xá…một năm tôi có nửa thời gian là đi thi đấu, em ở trường sẽ tiện hơn, cũng an toàn hơn.” Dừng lại một chút, Thẩm Yến Tây trầm ngâm, “Xa cách một chút tình thêm mặn nồng, vợ chồng hâm nóng tình cảm?”
Trần Gia Nhất càng kinh ngạc hơn nữa.
Sao có người lại có thể diễn giải mọi yêu cầu cô đưa ra thành cách để bồi đắp tình cảm như vậy chứ.
Khiến Trần Gia Nhất cảm thấy mình mơ hồ giống như một người cuồng yêu.
“Chỉ có bấy nhiêu thôi?”
Trần Gia Nhất gật đầu, “Ừm.”
“Không yêu cầu thêm gì nữa?”
Trần Gia Nhất mím môi, lắc đầu.
Cô nhìn chàng trai quá đỗi anh tuấn đối diện, “Còn anh? Anh có yêu cầu gì, cũng có thể đưa ra.”
Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mí mắt trắng xanh, “Chỉ một điều thôi.”
“Là gì?”
“Trần Nhất Nhất.”
Thẩm Yến Tây gọi tên cô.
“Tôi muốn, danh chính ngôn thuận.”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 15
10.0/10 từ 10 lượt.
