Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố
Nghĩ đến đây, Giang Minh Huy hít sâu một hơi ép bản thân bình tĩnh lại, nén cơn giận trong lòng xuống: “Tao biết mày có di sản ông ngoại để lại làm chỗ dựa, nhưng căn hộ Giang Cảnh Nhất Phẩm kia chắc mày không định bán đi chứ?”
“Tiền mặt ông ngoại để lại cho mày được bao nhiêu? Nghe nói gần đây mày còn nuôi một thằng nhóc trong nhà, tầm tuổi này là lúc tiêu tiền như nước đấy.”
Cũng giống như những người nhà họ Tần, ông không tin Giang Yển và thằng nhóc kia có cái gọi là chân ái. Ông chỉ cho rằng Giang Yển, kẻ vốn luôn bị ghẻ lạnh, đang muốn tìm chút hơi ấm từ người khác mà thôi.
Nhưng hơi ấm là thứ phải bỏ tiền ra mua. Tiền tiết kiệm của Giang Yển chắc không có nhiều, liệu có đủ để nuôi cái loại tiểu bạch kiểm ham hư vinh đó không?
“Chỉ cần Giang thị vượt qua được cửa ải khó khăn này, mày với tư cách là cổ đông lớn nhất, mỗi năm ngồi không cũng được chia mấy trăm triệu tiền hoa hồng. Đến lúc đó loại tiểu bạch kiểm kia mày muốn nuôi mấy đứa thì nuôi, tao sẽ không can thiệp nữa.”
Đây đã là sự thỏa hiệp lớn nhất của ông rồi. Vốn dĩ ông không đời nào để Giang Yển sống sung túc như vậy.
Giang Yển hiếm khi nở nụ cười với Giang Minh Huy, dùng giọng điệu như đang khoe khoang nói: “Tôi bị công ty đình chỉ công tác rồi, hiện tại đang được người ta nuôi. Bạn trai tôi vừa mới chuyển hết lương tháng này cho tôi đấy.”
Đã ngầm đồng ý cho hắn cầu hôn rồi, gọi là bạn trai chắc cũng không sai đâu nhỉ?
Giang Minh Huy: “?”
Ngay lúc Giang Minh Huy đang nghi ngờ không biết thằng con này có phải bị hỏng não rồi không, thì Chúc Lê đi làm “nông dân” ở sau núi cũng vừa về đến nhà.
“Ca ca, em thấy có xe lạ đậu ngoài cổng, ai đến thế ạ?” Chúc Lê vừa thay giày vừa tò mò hỏi.
Mặt Giang Minh Huy lạnh tanh. Ông ta vốn đã chán ghét Giang Yển đến cực điểm, tự nhiên cũng chẳng ưa gì thằng nhóc được Giang Yển bao nuôi. Nhất là khi thấy thái độ thân mật tự nhiên như người yêu giữa hai người, ông lại càng thấy ghê tởm, liền ném cho cậu một ánh nhìn đầy chán ghét.
Chúc Lê lúc này cũng nhìn thấy Giang Minh Huy. Cậu nhanh chóng nhận ra người này chính là gã đàn ông tồi tệ bị liệt dương mà mấy người ở phòng khám bàn tán hôm nọ. Cậu buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc:
“Ông là bệnh nhân bị hạ tiêu hư hàn, thận nguyên bất cố kia đúng không? Ông đến Tô Thành tìm thầy chữa bệnh à?”
Cũng không trách Chúc Lê lại liên tưởng ngay đến chuyện đó. Mấy hôm trước mọi người ở phòng khám vừa đoán già đoán non xem người này có đến tìm thầy của cậu khám bệnh không. Giang Yển và Trình Phong lại có quan hệ tốt, nên cậu cứ ngỡ ông ta lặn lội đến tận đây là để nhờ Giang Yển ca ca giới thiệu đến chỗ Trình Phong chữa trị.
“…” Mặt Giang Minh Huy đen như đít nồi. Ông đã đi khám bao nhiêu bác sĩ Trung y, đương nhiên nghe là hiểu ngay hai câu nói của Chúc Lê có ý gì.
Cảm giác nhục nhã khó khăn lắm mới đè nén xuống được, nay lại bị vạch trần ngay trước mặt mọi người. Ông hận không thể xé xác hai kẻ này ra!
“Giang Yển, mày cố tình sỉ nhục tao phải không? Sỉ nhục chính cha ruột của mày?!” Giang Minh Huy đứng phắt dậy, hai mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Giang Yển: “Sỉ nhục cha ruột thì có lợi gì cho mày chứ?”
“…?” Chúc Lê giật mình hoảng hốt. Cái… cái người đàn ông yếu sinh lý này là cha ruột của Giang Yển ca ca sao?! Có phải cậu lỡ lời rồi không?
Nhưng Giang Yển chỉ kéo cậu lại gần mình, vỗ nhẹ lên tay cậu trấn an, rồi quay sang cười nhạt với Giang Minh Huy: “Trùng hợp thôi, A Lê đâu biết ông đến đây. Chắc là do tiếng tăm lẫy lừng của ông vang xa quá đấy.”
“…” Lại bị đâm thêm một nhát dao, Giang Minh Huy tức giận hất văng cốc nước trên bàn xuống đất, lạnh lùng nói: “Nói vậy là mày không muốn mở họp báo minh oan cho tao? Cho dù di chúc của tao không có tên mày, mày cũng không quan tâm sao?”
Đến tận lúc này, ông mới nhận ra thứ duy nhất ông có thể dùng để uy h**p Giang Yển chỉ còn lại số tài sản của mình.
Ông coi trọng Giang thị, coi trọng tài sản của mình hơn tất cả, nên mặc định Giang Yển cũng giống ông. Nhưng nếu Giang Yển thực sự hoàn toàn không màng đến những thứ đó, thì sau khi ông chết, gia sản này biết để lại cho ai?
Ông hy vọng Giang Yển đang diễn kịch. Ông mong rằng tất cả những việc Giang Yển làm chỉ là để tranh đoạt tài sản. Như vậy ông mới có lợi thế để đàm phán.
Nhưng hiện thực tàn khốc đã giáng cho ông một đòn đau điếng.
“Ông thực sự nghĩ tôi để ý đến di chúc của ông sao? Giang chủ tịch.” Giang Yển cười khẽ một tiếng, đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Giang Minh Huy, ánh mắt lạnh lẽo không chút tình cảm.
“Lão Lưu, tiễn khách.”
“Vâng.” Lão Lưu là người hiểu rõ nhất những gì Giang Yển phải chịu đựng trong suốt bao năm qua. Ông bước thẳng đến trước mặt Giang Minh Huy, cười nói: “Giang lão gia, mời.”
Kể cả nuôi một con chó, nuôi bao nhiêu năm cũng phải có chút tình cảm, huống hồ đây là con trai ruột.
Nhưng Giang Minh Huy vì những ân oán vợ chồng năm xưa mà hành hạ Giang Yển suốt hơn hai mươi năm. Giờ gặp nạn mới nhớ đến đứa con này để nhờ vả, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
“Được, được lắm!” Giang Minh Huy giận quá hóa cười, tay chỉ vào mặt Giang Yển run bần bật như bị Parkinson. Phải một lúc lâu ông ta mới rít qua kẽ răng từng chữ: “Nếu mày đã không biết điều thì từ nay tao với mày ân đoạn nghĩa tuyệt. Tài sản của Giang thị tao thà để lại cho chó cũng không để lại cho mày!”
“Ông cứ giữ được cái công ty rách nát của ông trước đã rồi hẵng nói!” Chúc Lê rốt cuộc không nhịn được nữa, nhảy dựng lên quát vào mặt Giang Minh Huy.
Vừa nãy cậu còn tưởng mình lỡ lời, nhưng sau khi nhanh tay tra cứu về người đàn ông được cho là cha của Giang Yển trên điện thoại, cậu mới biết ông ta là một tên cặn bã siêu cấp tồi tệ đến mức nào!!
Ông ta còn tệ hại hơn cả đám biểu ca đáng ghét của Giang Yển ca ca. Rõ ràng là cha ruột mà lại ngược đãi anh ấy từ khi còn nhỏ! Giang Yển ca ca lúc ấy cô độc một mình, anh đã phải sợ hãi đến nhường nào…
Trên đời này sao lại có người cha độc ác đến thế chứ!
Chúc Lê chỉ cần nghĩ đến tuổi thơ của Giang Yển là lại thấy đau lòng. A phụ cậu mất sớm, nhưng cậu vẫn luôn nhớ rõ tình yêu thương cha dành cho mình khi còn sống. Còn cha của Giang Yển ca ca tuy vẫn sống sờ sờ đó, nhưng lại như ác quỷ, luôn khiến ca ca phải sống trong đau khổ.
Không được, càng nghĩ càng giận!
Chúc Lê đỏ hoe đôi mắt, trừng mắt nhìn Giang Minh Huy như nhìn kẻ thù: “Ông cút đi! Đồ rác rưởi, đồ cặn bã! Cút khỏi nhà chúng tôi! Cái công ty rách nát của ông sắp phá sản rồi! Hôm nay phá sản luôn cho coi! Cũng giống hệt cái nửa dưới bất lực của ông vậy đó!”
“Có cho chó nó cũng không thèm cái công ty phá sản của ông đâu!”
Phải công nhận Chúc Lê cũng có chút năng khiếu chửi người, chọn lọc từ ngữ cực chuẩn xác từ mớ hot search lộn xộn, tìm ra đúng những từ khóa chọc thẳng vào tim đen Giang Minh Huy: phá sản và bất lực.
“Mày!”
Giang Minh Huy không ngờ tên tiểu bạch kiểm Giang Yển tìm về lại có cái miệng độc địa đến thế. Ông ta tức đến hộc máu, lập tức lao tới vung tay định tát cậu.
Nhưng bàn tay chưa kịp chạm vào người đã bị Giang Yển giữ chặt. Giang Yển lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Giang Minh Huy, trong đáy mắt không gợn chút cảm xúc:
“Đừng có động vào em ấy.”
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố
10.0/10 từ 30 lượt.
