Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 6: Gặp lại
Có lẽ vì bị trừng phạt quá nặng, hoặc cũng có thể vì áy náy, hai ngày liền Giang Yển không thấy bóng dáng anh em Tần Văn Thành đâu.
Thế nhưng, chẳng biết lại có lời đồn đại gì mới mà người làm trong nhà họ Tần càng thêm kiêng dè hắn. Hễ thấy hắn từ xa, họ đã vội vàng lảng tránh như sợ dính phải thứ gì xui xẻo.
Cuộc sống như vậy với Giang Yển cũng chẳng có gì lạ lẫm. Nó giống hệt những ngày tháng hắn sống ở nhà họ Giang: vô hình, lặng lẽ, như một kẻ đứng ngoài lề.
Chỉ là… con người ta có lẽ vốn dĩ luôn hướng về ánh sáng. Trước kia hắn chưa từng thấy cô đơn là điều gì khó chịu, nhưng giờ đây, khi bên tai vắng lặng tiếng nói cười, hắn lại thấy không quen.
Lần trước mình đi mà không nói tiếng nào, thật bất lịch sự. Nhỡ đâu em ấy vẫn đang đợi mình thì sao?
Giang Yển tự tìm lý do thuyết phục bản thân. Nhân lúc không ai để ý, hắn lén lấy ít trái cây trong tủ lạnh bỏ vào balo, rồi một mình trốn lên núi sau.
.
“Đại ca ca!”
Chúc Lê đang đeo gùi đi hái thuốc, vừa quay đầu lại đã thấy bóng dáng quen thuộc của Giang Yển. Cậu vui sướng đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Từ hôm Giang Yển biến mất, ngày nào Chúc Lê cũng chạy đến hang động cũ tìm kiếm, lùng sục khắp nơi nhưng chẳng thấy bóng người, cuối cùng đành ủ rũ ra về. Hôm qua bận giúp mẹ xử lý thảo dược không đi được, hôm nay theo mẹ lên núi, cậu vẫn nuôi chút hy vọng mong manh đi dạo quanh đây. Không ngờ lại gặp được Giang Yển thật.
Anh ấy đến tìm mình! Anh ấy không ghét bỏ mình!
Chúc Lê mở to mắt, hưng phấn chạy tới nắm lấy vạt áo Giang Yển: “Anh đến rồi!”
“Ừ.”
Nhìn niềm vui thuần khiết trong mắt Chúc Lê, Giang Yển hiếm hoi nở nụ cười, đôi mắt cong cong. Nhớ đến món quà mình mang theo, hắn mở balo đưa tới trước mặt đứa nhỏ: “Cho cậu này.”
“… Đây là cái gì?”
Chúc Lê vốn có cả bụng chuyện muốn kể, nhưng thấy Giang Yển tặng quà, sự chú ý của cậu lập tức bị thu hút.
Trong balo là những loại trái cây thường thấy ở thế giới hiện đại: việt quất, dâu tây, xoài và kiwi. Nhưng với Chúc Lê, đây toàn là những thứ kỳ quái chưa từng thấy bao giờ.
Cậu cẩn thận dùng hai ngón tay nhón một quả dâu tây lên, dí sát vào mắt quan sát. Khi nhìn thấy những hạt nhỏ li ti chi chít trên vỏ quả, mặt cậu bé tái đi, vội vàng rụt tay lại. Cậu vốn mắc chứng sợ những thứ nhỏ xíu dày đặc (trypophobia), nhìn thấy là nổi da gà. Nhưng sợ bạn tốt bỏ đi mất, cậu cố kìm nén không ném quả dâu đi.
“… Là trái cây, ăn được.” Thấy biểu cảm của Chúc Lê, Giang Yển khô khan giải thích.
“…”
Chúc Lê nhìn mấy quả có hình thù quái dị, thật khó tưởng tượng nổi mấy thứ này mà ăn được.
Nhưng nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của Giang Yển, cậu nghĩ thầm: Anh ấy đã cất công mang từ “Tiên giới” về cho mình, nếu mình không ăn thì tệ quá. Chỉ cần không phải thuốc độc, dù khó ăn đến mấy cũng phải nuốt!
Nghĩ là làm, Chúc Lê nghiến răng, nhắm mắt nhắm mũi bỏ tọt quả dâu tây vào miệng với khí thế “quyết tử”. Tiếc là quả dâu hơi to, cậu phải nhai nhai một lúc…
Vị chua ngọt bùng nổ trong miệng khiến mắt cậu sáng lên. Ngon quá!
Chúc Lê nếm thử mỗi loại một ít, phần còn lại cậu cẩn thận dùng vải gói lại. Liếc nhìn Giang Yển, cậu gãi má ngượng ngùng: “Cái kia… Ta có thể mang một ít về cho nương ta ăn không?”
“Được chứ.” Giang Yển gật đầu. Vốn là quà tặng cậu, cậu muốn xử lý thế nào cũng được. Cùng lắm lần sau hắn mang nhiều hơn chút là xong.
Hắn đã phát hiện ra cây hồ dương này chính là điểm giao thoa giữa hai thế giới. Không biết có phải do máu của hắn dính vào thân cây hôm bị thương hay không, nhưng giờ chỉ cần chạm vào cây và nghĩ đến việc muốn đi hay về, hắn có thể tự do qua lại.
“Cảm ơn anh.” Chúc Lê càng thêm ngại ngùng. Lần trước cá là anh bắt, lần này lại được tặng bao nhiêu quả ngon, còn cậu chỉ cho anh được mỗi quả trám bé tí, mà còn là do anh cướp về nữa chứ…
Đợi lát về sẽ xin phép nương, lần sau nhất định phải mời anh ấy đến nhà ăn cơm mới được. Chúc Lê thầm hạ quyết tâm.
Chợt nhớ ra điều quan trọng, cậu vội hỏi: “Ta tên là Chúc Lê, còn anh tên gì?”
“Giang Yển.”
“Giang Yển, Giang Yển… Ta nhớ rồi.” Chúc Lê lẩm nhẩm vài lần rồi cười tít mắt: “Vậy từ giờ chúng ta là bạn tốt nhé! Nếu anh có đi đâu, nhất định phải nói cho ta biết đấy.”
Giang Yển mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên, gật đầu: “Được.”
Đây là người bạn đầu tiên của hắn, hắn sẽ trân trọng.
Thấy Giang Yển đồng ý, Chúc Lê vui vẻ hẳn lên. Nhớ đến vết thương của hắn, cậu lo lắng hỏi: “Đúng rồi, vết thương của anh sao rồi? Chắc phải thay thuốc thêm vài lần nữa đấy.”
Cha cậu từng là đại phu, cậu mưa dầm thấm đất nên cũng biết chút ít. Vết thương nặng như vậy chắc chắn phải rất lâu mới lành hẳn.
Vừa nói, cậu nhóc vừa lăng xăng chạy ra sau lưng Giang Yển kiểm tra. Đập vào mắt cậu là mảng da đầu trọc lóc, chỉ còn lại vết sẹo đang đóng vảy, nằm trơ trọi giữa mái tóc đen.
Vì để tiện chữa trị, bác sĩ đã cạo sạch tóc quanh vùng bị thương của Giang Yển.
“… Phụt!”
Chúc Lê nhìn chằm chằm vào cái “sân bay” tròn vo trên đầu bạn mới, không nhịn được bật cười thành tiếng. Vừa cười cậu vừa khoa tay múa chân miêu tả: “Ha ha ha, nhìn anh giống mấy ông cụ hói đầu trong thôn em quá! Nhưng mấy ông ấy hói đỉnh đầu, còn anh hói sau gáy, nhìn buồn cười quá đi mất, ha ha…”
“…”
Giang Yển vốn chẳng bao giờ quan tâm đến ngoại hình, lần đầu tiên có khái niệm về “kiểu tóc”. Hắn muốn tìm cái gì đó che ngay cái đầu mình lại. Nhìn Chúc Lê cười ngặt nghẽo không dừng được, mặt hắn đen dần lại, cứ thế đứng im lìm nhìn cậu chằm chằm.
“Khụ, khụ khụ!”
Cười đã đời, Chúc Lê mới nhận ra sắc mặt bạn tốt không được tốt lắm. Cảm thấy mình hơi quá đáng, cậu gãi gãi tay, vội vàng an ủi kiểu vuốt đuôi: “À thì… anh thế này cũng vẫn đẹp trai lắm! Nếu ở thôn của ta, chắc chắn có khối ca nhi thích anh đấy.”
“Ca nhi?” Giang Yển thắc mắc. Trước đó hắn đã nghe Chúc Lê và tên mập kia nhắc đến từ này. “Ca nhi chẳng phải là con trai sao?”
“Đúng vậy, nhưng mà khác chứ. Nói chung anh đẹp hơn tên Vương Nhị Khánh kia nhiều.” Chúc Lê bĩu môi, nhắc đến tên đó là thấy ghét.
“Vương Nhị Khánh là tên béo hôm nọ cướp quả của cậu à?” Giang Yển cau mày hỏi lại.
“Ừ.” Chúc Lê rầu rĩ đáp.
“Tôi nghe hắn nói mẹ cậu sắp gả cho ba hắn. Hắn không phải người tốt đâu.” Giang Yển không kìm được nhắc nhở. Sống trong một gia đình mà người ta ghét bỏ mình đau khổ thế nào, hắn là người hiểu rõ nhất.
“Nương ta mới không thèm gả!” Chúc Lê lập tức xù lông như con nhím nhỏ, mắt trợn tròn hung dữ: “Nương của ta không cần dựa vào ai cả! Sau này ta sẽ tự lập, ta sẽ nuôi nương, phụng dưỡng nương đến già!”
“…” Giang Yển hơi ngạc nhiên trước phản ứng gay gắt của cậu bé, rồi gật đầu tán thành: “Như vậy rất tốt.”
Chúc Lê sững lại, hai má phồng lên xẹp xuống. Cậu nhìn Giang Yển một lúc lâu rồi mới cúi đầu, lí nhí: “Anh không thấy ta nghĩ thế là kỳ quái sao?”
Ngay cả mẹ cậu cũng chỉ mong cậu tìm được một tấm chồng tốt để nương tựa. Cậu chưa bao giờ dám nói ra những suy nghĩ nổi loạn này trước mặt mẹ.
“Tại sao lại kỳ quái?” Giang Yển khó hiểu. “Dù là trai hay gái thì lớn lên đều phải độc lập. Con cái phụng dưỡng cha mẹ khi về già là chuyện hiển nhiên mà.”
Chúc Lê nhìn chằm chằm vào mắt Giang Yển, xác định hắn không hề có ý mỉa mai hay nói lấy lệ. Đôi mắt cậu cong lên thành hình trăng khuyết, nở nụ cười rạng rỡ: “Ừ. Một chút cũng không kỳ quái.”
Người bạn cậu nhặt được này thật sự rất hợp ý cậu luôn!
Thấy Chúc Lê vui vẻ, hàng lông mày luôn cau lại của Giang Yển cũng giãn ra. Hắn chủ động hỏi: “Hôm nay có đi bắt cá nữa không?”
“Có thể, anh còn muốn đi sao?” Chúc Lê hơi do dự. Cậu thích ăn cá thật, nhưng bạn tốt vừa tặng quả lại vừa bắt cá giúp, cậu thì chẳng có gì đáp lễ, thấy ngại quá.
“Sao cũng được.” Giang Yển đáp.
Thực ra hắn không quá thích bắt cá. Hắn chỉ thích cảm giác được ở bên cạnh một người coi mình là người bình thường, được trò chuyện thoải mái như thế này thôi.
“Ừm…” Chúc Lê bóp mũi suy nghĩ một lát, rồi mắt sáng lên, nắm lấy tay Giang Yển kéo đi: “Hôm nay không bắt cá, chúng ta đi chơi trò khác. Đi theo ta!”
Giang Yển để mặc cậu lôi đi. Ở thế giới này hắn thấy thật nhẹ nhõm, làm gì cũng được. Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé truyền sang, Giang Yển hơi ngượng nghịu cử động ngón tay, nhưng rồi cũng nắm chặt lấy, chậm rãi bước theo sau Chúc Lê.
Họ dừng lại dưới một gốc cây lớn sâu trong núi. Chúc Lê ngửa đầu quan sát ngọn cây, vỗ vai Giang Yển cười tít: “Hôm nay không cần anh ra tay đâu, xem ta trổ tài này.”
Hóa ra là trèo cây lấy tổ chim…
Giang Yển ngước nhìn cái tổ tít trên ngọn cây cao chót vót, nhíu mày lo lắng: “Cao quá, nguy hiểm lắm.”
“Yên tâm, ta là người leo cây giỏi nhất thôn đấy, không ngã được đâu.” Chúc Lê xua tay, chưa đợi Giang Yển kịp can ngăn đã thoăn thoắt leo lên như một chú sóc con.
“Cẩn thận!”
Giang Yển vội vàng chạy lại gốc cây, ngước nhìn theo đầy lo lắng. Thấy Chúc Lê đã leo được hơn hai mét, hắn chỉ biết đứng dưới nín thở quan sát, không dám gọi to sợ làm cậu giật mình.
Cũng may Chúc Lê không khoác lác, kỹ năng leo trèo của cậu rất điêu luyện. Cậu vững vàng ngồi vắt vẻo trên cành cây, thò tay vào tổ chim lấy ra vài quả trứng bỏ vào túi vải, rồi nhanh nhẹn tụt xuống đất an toàn.
“Tặng anh này.”
Chúc Lê thở hổn hển, chìa ra bốn quả trứng chim còn nguyên vẹn trước mặt Giang Yển, cười híp mắt: “Ở Tiên giới chắc không có trò này đâu nhỉ? Tuy không ngon bằng quả anh cho, nhưng ăn thử cho biết vị nhé.”
Giang Yển im lặng nhìn bốn quả trứng nhỏ xíu trong lòng bàn tay lấm lem của cậu bé. Một lúc lâu sau, hắn cẩn thận đón lấy, bỏ vào balo, còn lót thêm ít cỏ khô cho khỏi vỡ.
“Cảm ơn cậu.”
“Không có chi! Anh về luộc lên là ăn được, ngon lắm.” Chúc Lê chép miệng thèm thuồng. Chợt thấy vẫn chưa đủ thành ý, cậu nói thêm:
“Đúng rồi, hay là hôm nay anh về nhà ta ăn cơm đi? Tuy không có cá nhưng nương nấu ăn ngon tuyệt. Nương đang hái thuốc gần đây thôi, lát nữa mình cùng đi tìm nương, nương nhất định sẽ rất thích anh!”
Cậu nóng lòng muốn giới thiệu người bạn tốt này với mẹ.
Giang Yển sững sờ, rồi lắc đầu: “Tôi phải về rồi.”
Hắn vốn không được lòng người lớn, lại không thể giải thích lai lịch của mình. Mẹ của Chúc Lê… có lẽ cũng sẽ không hoan nghênh hắn đâu.
“Hả? Nhanh vậy sao?” Chúc Lê hụt hẫng. Cậu còn định dẫn hắn đi nhiều chỗ nữa cơ mà.
“Ừ… Nhà tôi khá xa.” Chuyện xuyên không quá hoang đường, nhất thời không thể giải thích rõ, Giang Yển đành nói dối.
Mặt Chúc Lê xụ xuống, nụ cười tắt ngấm. Cậu cúi đầu di di mũi chân xuống đất, một lúc sau mới lí nhí hỏi: “Vậy… lần sau anh còn đến tìm ta nữa không?”
“Có.”
Giang Yển không kìm được đưa tay xoa xoa đầu tóc xù bông của cậu bé, ánh mắt dịu dàng: “Ngày mai tôi lại đến.”
Hắn không muốn ở lại ngôi nhà lạnh lẽo kia. Hắn thích nơi này, thích thế giới này, và thích cả người bạn nhỏ này nữa.
“Thật nhé? Vậy ngày mai ta sẽ mang kẹo đường nương làm cho anh, ngọt lắm!” Mắt Chúc Lê lại sáng rực lên lấp lánh.
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 6: Gặp lại
10.0/10 từ 30 lượt.
