Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 57: Nhân quả


Ngay khi Tần Văn Ngạn cuỗm sạch tiền rồi mất tích, khiến Tần Lập Hải tức đến mức nhồi máu cơ tim phải nhập viện, thì Tần Văn Thành cũng vừa thua sạch vốn liếng. Hắn đỏ ngầu hai mắt, cầm con dao gọt hoa quả giấu trong người đi tìm Tần Văn Ngạn tính sổ.


Hắn rõ ràng đã tìm ra quy luật thắng tiền rồi, nếu không phải tại cái miệng quạ đen của Tần Văn Ngạn nguyền rủa hắn thua, thì đời nào hắn thua được!


Đúng rồi, trước kia bao nhiêu lần tìm Giang Yển lấy tiền, thằng khốn đó đều viện cớ cầm tiền đưa cho hắn trước, ai biết được nó có ăn bớt hay không?! Chắc chắn là có! Cho nên nó trả lại tiền vốn cho hắn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, thế mà nó còn hại hắn thua nhiều tiền như vậy!


Thằng khốn nạn này nếu không trả tiền cho hắn, hắn sẽ giết nó!


Chỉ tiếc là Tần Văn Thành phải thất vọng rồi. Tần Văn Ngạn đã sớm cao chạy xa bay, Tần Lập Hải thì nằm viện. Hắn còn chưa kịp tìm được người thì đã bị đám đòi nợ tìm đến tận cửa.


Những kẻ này không hề ôn hòa như các tổ chức tín dụng chính quy, vừa gặp đã lao vào đấm đá túi bụi. Hắn vừa khóc vừa gào thét cầu xin bọn chúng đừng đánh, chẳng còn chút nào dáng vẻ kiêu ngạo hống hách như khi đối mặt với Giang Yển.


“Tôi trả, tôi trả mà! Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!” Tần Văn Thành ôm đầu co rúm lại thành một cục.


Không biết tại sao trong lúc bị đánh, hắn lại nhớ tới năm xưa khi hắn bắt nạt Giang Yển và những bạn học khác. Bọn họ cũng ôm đầu, vùi mặt vào đầu gối y hệt như thế này, giống như làm vậy là có thể tự bảo vệ mình.



Hóa ra bị đánh ở tư thế này đúng là dễ chịu hơn tư thế khác thật. Trong cơn hoảng loạn, Tần Văn Thành mơ hồ nghĩ.


Sau đó, hắn nghe thấy tiếng đám người đang đánh mình nói: “Tra ra rồi, thằng nhãi này ở đại lục là con nợ xấu, trên người chẳng có xu nào đâu!”


Tên cầm đầu tàn nhẫn đá thêm một cú, lạnh lùng nói: “Một thằng thanh niên trai tráng thế này, kiểu gì chả bán được ít tiền.”


“Không, không!” Tần Văn Thành sợ đến mức tè ra quần. Hắn không màng đến đau đớn, vội vàng hét lên: “Đừng bán tôi, tôi có tiền! Biểu đệ tôi, biểu đệ tôi có rất nhiều tiền! Nó có căn hộ ở Giang Cảnh Nhất Phẩm trị giá mấy trăm triệu, các người đi tìm nó, nó sẽ trả tiền cho tôi!”


Hắn đã sớm nghe nói một số sòng bạc có liên kết với các tổ chức tội phạm nước ngoài. Nếu gặp con nợ không có khả năng chi trả, chúng sẽ bắt cóc bán cho các tổ chức đó. Bị bắt làm việc phạm pháp còn là may, nếu không còn giá trị lợi dụng, có khi đến nội tạng cũng không giữ được.


Hắn không muốn chết! Hắn là đại thiếu gia nhà họ Tần, những ngày tháng tươi đẹp còn đang chờ hắn phía trước, sao có thể chết lãng xẹt như vậy được! Lần sau, lần sau nhất định hắn sẽ thắng đủ tiền, lại được sống cuộc đời đại thiếu gia như trước kia!


Thế nhưng, ảo tưởng của Tần Văn Thành chưa kéo dài được bao lâu thì lại ăn thêm một trận đòn. Tên cầm đầu không khách khí nói: “Mày đùa tao đấy à? Tiền của biểu đệ mày thì liên quan đếch gì đến mày? Nó rảnh hơi đi trả nợ cờ bạc cho mày chắc? Nếu là ba mẹ mày có tiền thì tao còn suy xét.”


Loại con bạc này, họ hàng thân thích chắc chạy hết rồi. Chỉ có cha mẹ ruột thịt, thấy con mình bị đánh thảm thế này, may ra còn mủi lòng.


Nói xong, đám người lại tiếp tục giáng những cú đấm cú đá xuống người Tần Văn Thành.



“Đừng đánh nữa, cầu xin các anh, tôi cầu xin các anh! Mẹ tôi, đúng rồi, mẹ tôi cũng có tiền, bà ấy có rất nhiều tiền. Tôi gọi điện bảo bả đưa tiền, cầu xin các anh đừng đánh nữa… Á!”


“Nói sớm vậy có phải tốt không.”


Tên cầm đầu đấm gãy một chiếc răng của Tần Văn Thành, sau đó xoa xoa tay, ném điện thoại lại cho hắn, lạnh lùng ra lệnh: “Gọi cho mẹ mày bảo bà ta mang tiền đến trả nợ. 8000 vạn, thiếu một xu cũng không được.”


Thêm một ngàn vạn kia, đương nhiên là tiền lời rồi.


“…” Tần Văn Thành không dám cãi lại, run rẩy cầm điện thoại gọi cho mẹ. Vừa nghe thấy tiếng kết nối, hắn không dám chậm trễ giây nào, vội vàng nói: “Mẹ! Con thua ít tiền, mẹ cho con mượn tạm được không, nếu không bọn họ sẽ…”


“Tút tút tút ——”


Tần Văn Thành còn chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đã cúp máy.


Sau khi Tần gia lụn bại, Lục Cần ly hôn với Tần Lập Dương và trở về nhà mẹ đẻ. Ban đầu bà cũng quan tâm đến đứa con trai duy nhất này, nhưng đến khi phát hiện hắn nghiện cờ bạc, càng lún càng sâu, bà đã hoàn toàn buông xuôi.


Lần này thấy Tần Văn Thành chủ động gọi, bà còn tưởng con trai đã biết hối cải, ai ngờ mở miệng ra vẫn là xin tiền đánh bạc. Lục Cần đã thất vọng tột cùng, đương nhiên sẽ không để ý đến hắn nữa.



Đến nước này, bà không thể không thừa nhận lời Tần lão gia tử năm xưa là đúng. Chính bà và Tần Lập Dương đã chiều hư con, hại con thành ra nông nỗi này. Nhưng Tần Văn Thành đã lớn, tính nết đã định hình, bà không còn cách nào uốn nắn lại được nữa.


“Mẹ!” Tần Văn Thành không ngờ mẹ mình lại tuyệt tình đến thế, tức giận định gọi lại chửi bới thì bị giật mất điện thoại.


Gã đàn ông trước mặt như Diêm Vương đòi mạng, cười khẩy một tiếng: “Xem ra mẹ mày cũng chẳng định cứu mày đâu.”


“Không, không phải đâu, để tôi gọi lại cho bà ấy. Vừa nãy… vừa nãy chắc chắn là do sóng yếu, tôi gọi lại ngay đây… Á!”


**


Giang Yển nhận được tin tức khi đang cùng Chúc Lê trồng cây giống.


Biết được kết cục của hai nhà Tần gia, hắn chẳng mảy may ngạc nhiên. Không biết đầu dây bên kia hỏi gì, chỉ nghe hắn nhàn nhạt đáp: “Không cần, đừng để bọn họ đến làm phiền tôi nữa là được.”


Cuộc sống sau này của bọn họ thế nào hắn không quan tâm, hắn chỉ bắt bọn họ phải trả cái giá tương xứng mà lẽ ra họ phải trả từ sớm mà thôi.


Nói xong, Giang Yển cúp máy. Với hắn, sự sống chết của những kẻ đó còn chẳng quan trọng bằng việc cùng A Lê trồng cây non lúc này.



Ngọn núi sau biệt thự Tần Uyển không lớn, nhưng dù sao cũng là một ngọn núi, chỉ dựa vào sức hai người thì trồng không xuể.


Giang Yển vốn định thuê nông dân dưới chân núi, không ngờ mấy vị chuyên gia “ăn không ngồi rồi” hưởng lương bao lâu nay mà chưa làm ra trò trống gì, sau khi nghe tin liền xung phong nhận việc đến giúp.


Đương nhiên không phải bọn họ tự làm, mà là sai đám nghiên cứu sinh dưới trướng đi. Học nông nghiệp mà, xuống ruộng thực hành một chút cũng là chuyện bình thường.


Thế là, một đám nghiên cứu sinh cứ thế giúp đỡ Giang Yển và Chúc Lê bắt tay vào công cuộc khai hoang ngọn núi.


Chúc Lê nghe nói đám thanh niên đến giúp việc này đều là người có học, trình độ ngang ngửa với cử nhân ở quê cậu thì kinh ngạc đến rớt hàm!


Không ngờ ở thế giới của Giang Yển ca ca, đến cử nhân mà cũng thảm thế này. Không chỉ phải đi cuốc đất trồng cây, mà tiền công còn chẳng được bao nhiêu… Thảo nào thầy bảo cậu phải học thật lâu, thi đậu chứng chỉ mới được hành nghề y…


Thế giới này tìm việc khó khăn quá đi mất! Chúc Lê lại một lần nữa cảm thán cuộc sống mưu sinh không dễ dàng, khẽ thở dài một hơi rồi càng thêm ra sức lao vào công cuộc trồng cây ăn quả. Cậu phải nỗ lực gấp bội mới có thể kiếm được tiền!


Đương nhiên, quan trọng hơn là nếu không tập trung làm việc, cậu sợ mình sẽ lại suy nghĩ lung tung.


Giang Yển ca ca bảo đợi đường hầm thời gian mở ra sẽ cầu hôn với nương cậu. Cầu hôn… Rốt cuộc tại sao mọi chuyện lại đột nhiên tiến triển nhanh đến mức này a a a!!!


Giang Yển đi ngay phía sau, ánh mắt u oán nhìn chằm chằm bóng lưng Chúc Lê đang không dám quay lại nhìn mình: “…” Em nói xem?


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 57: Nhân quả
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...