Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 42: A Lê không tức giận nha


Cũng may trước khi Chúc Lê tỉnh, hai chai nước biển đã truyền xong, chai còn lại chỉ còn khoảng một nửa nên chẳng mấy chốc là hết. Trình Phong nán lại thêm chút để quan sát cậu thiếu niên kỳ lạ này, tiện thể giúp rút kim truyền dịch luôn.


Liếc qua cánh tay phải bị gãy của Chúc Lê, trong lòng y thắc mắc không biết có phải bị bạo hành gia đình không. Trình Phong tốt bụng nhắc nhở: “Tay phải cậu bị gãy xương, tốt nhất đừng cử động lung tung.”


“Ta biết rồi.” Chúc Lê cúi đầu lí nhí đáp.


Cậu cũng là đại phu, tự cảm nhận được tay phải mình không ổn chút nào. Chắc là gãy lúc giằng co với Lý Tuấn Hào rồi.


Người xưa có câu ‘thương gân động cốt một trăm ngày’, phen này chắc cậu phải nghỉ khám bệnh một thời gian dài đây.


“Được rồi, tôi không ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa.”


Trình Phong đứng dậy, cảm nhận rõ cái sự xua đuổi từ phía Giang Yển. Y thở dài, quay sang bảo: “Thật ra cậu chịu mở lòng với ai đó cũng tốt, miễn đừng phạm pháp là được.”


Nếu thiếu niên này là người trưởng thành thì y cũng chẳng quản được. Dù y tự coi mình như vai chú của Giang Yển vì giao tình hai nhà, nhưng y tự biết mình chưa từng giúp được gì nhiều cho sự trưởng thành của cậu ta.


Suốt bao năm qua, Giang Yển luôn phải chiến đấu một mình. Bị Giang Minh Huy cố tình phớt lờ, cậu ta như một trò cười trong giới thượng lưu Hải Thành, chẳng mấy ai coi trọng.



Nếu cứ thế, có lẽ cậu ta sẽ bị ép cưới một cô vợ môn đăng hộ đối, rồi cả đời sống dưới cái bóng của ông ba độc tài.


Nhưng rõ ràng Giang Yển không định để ông già toại nguyện. Cậu ta đã tự tìm lối đi riêng, phản kích mạnh mẽ, giờ Giang Minh Huy muốn kiểm soát cậu ta lần nữa cũng khó như lên trời.


Nếu ba nó còn chẳng quản được, thì người ngoài như y càng không có tư cách ý kiến ý cò về xu hướng tính dục của nó, huống hồ giờ là thời đại nào rồi.


Dù không biết thiếu niên này từ đâu chui ra, nhưng khiến Giang Yển để tâm đến thế cũng là chuyện tốt. Nếu không, y sợ có ngày cái tên “không h*m m**n gì” này sau khi lật đổ Giang gia xong sẽ tự hủy hoại luôn chính mình.


“Tôi đi đây, có việc cứ ới tôi.” Trình Phong dẹp cái thói lo chuyện bao đồng sang một bên, vẫy tay chào Chúc Lê đang tò mò nhìn mình, rồi rời khỏi phòng bệnh.


“Ca ca, chú đó là ai vậy?” Chúc Lê nhìn theo bóng lưng Trình Phong, tò mò hỏi.


“Người quen, không thân lắm.”


Trình Phong vừa ra đến cửa: “…” Tôi mẹ nó còn chưa đi xa đâu đấy! Cậu mô tả quan hệ của chúng ta thế à? Nói câu nào tử tế hơn không được sao?


“Ồ.” Chúc Lê đâu biết nỗi lòng uất nghẹn của Trình Phong. Nếu ca ca đã nói vậy thì chắc chắn là người không quan trọng rồi. Cậu liền ghé sát vào tai Giang Yển thì thầm: “Chú đó kỳ quái thật đấy.”


“Kỳ quái chỗ nào?”



“Ưm… Ăn mặc kỳ cục, tóc tai cũng lạ, trên mắt còn đeo cái thứ gì quái dị nữa.”


Trình Phong bị cận nhẹ, hay đeo kính gọng vàng nửa khung. Nhưng trong mắt người cổ đại như Chúc Lê, trông y cứ như đang chụp cái lồng gì lên mắt vậy.


Cái thứ to đùng thế kia đặt lên mắt, nhìn thôi đã thấy vướng víu rồi.


Giang Yển thấy vẻ mặt tò mò của Chúc Lê, không nhịn được cong mắt cười: “Vậy em xem anh có kỳ quái không?”


“Ca ca đương nhiên là không kỳ quái rồi!”


Chúc Lê buột miệng đáp ngay, nhưng rồi chợt nhận ra Giang Yển ca ca cũng đang mặc y phục giống hệt cái người quái nhân ban nãy.


Đều là kiểu áo ngắn cũn cỡn, trước ngực có hàng cúc. Còn nửa người dưới nữa, sao nhìn cứ như… mặc q**n l*t đi lung tung thế nhỉ… Đã thế, tóc của Giang Yển ca ca cũng ngắn ngủn giống chú kia…


Điều này làm Chúc Lê nhớ lại hồi bé, lúc mới quen Giang Yển, anh ấy cũng mặc đồ và để tóc lạ lùng như thế.


Nhưng ở triều Khánh, đàn ông phải đến mười lăm tuổi mới bắt đầu để tóc dài búi lên. Hồi nhỏ, nhiều bé trai cũng cắt tóc ngắn cho tiện, nên lúc đó Chúc Lê thấy bình thường.


Nhưng giờ ca ca đã lớn tướng rồi, chú quái nhân kia còn già hơn nữa, sao vẫn để tóc ngắn và ăn mặc kỳ cục thế này?



Đến lúc này, Chúc Lê mới hậu tri hậu giác nhận ra: Nơi cậu tỉnh lại không phải thôn Giang Hạ, thậm chí cũng chẳng phải Tô huyện. Căn phòng này trắng toát, cậu chưa từng thấy bức tường nào trắng đến thế, cái giường cũng lạ, không phải gỗ, xung quanh toàn những đồ vật cậu chưa từng thấy bao giờ.


Kể cả cái bình truyền dịch lủng lẳng kia nữa, đường đường là một đại phu mà cậu còn chưa thấy bao giờ cơ mà.


Giang Yển thấy cậu bắt đầu nhận ra sự khác biệt, cũng không định giấu giếm: “A Lê, đây không phải thôn Giang Hạ. Đây là quê hương của anh, em đã đến quê hương của anh rồi.”


Chúc Lê trừng lớn đôi mắt tròn xoe, rốt cuộc cũng vỡ lẽ. Hóa ra không phải Giang Yển ca ca đến tìm cậu, mà là cậu đã đến tìm Giang Yển ca ca!


“Hóa ra em cũng có thể đi tìm ca ca sao? Em ngốc thật đấy, biết vậy em đã đi tìm anh từ lâu rồi.”


Chúc Lê vừa vui vừa có chút bực mình bản thân. Sao mình ngốc thế nhỉ, ca ca không tới tìm mình, thì mình cũng có thể đi tìm ca ca mà!


Sao mình không hỏi sớm xem nhà ca ca ở đâu chứ? Nếu thế thì đâu phải xa cách suốt mười năm trời.


Giang Yển sững sờ. Hắn cứ ngỡ khi biết sự thật, Chúc Lê sẽ giận, sẽ trách hắn không đi cứu cậu, không để tâm đến cậu. Nhưng A Lê thì không.


Em ấy chỉ tiếc nuối vì không thể đến tìm hắn sớm hơn, chỉ buồn vì đã bỏ lỡ mười năm ấy. Dường như em ấy chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ giận dỗi hắn cả.


Ngón tay Giang Yển khẽ động, cuối cùng thuận theo lòng mình xoa xoa mái đầu xù của cậu. Sao trên đời lại có đứa ngốc chẳng biết giận dỗi là gì thế này. Cũng may, hắn không đánh mất một A Lê tốt đẹp như thế.



Giang Yển ở lại bệnh viện chăm Chúc Lê hai ngày. Trong thời gian đó, dù Chúc Lê rất tò mò về quê hương của Giang Yển nhưng vì thương tích nên đành nằm bẹp một chỗ dưỡng thương.


Mãi đến hôm nay, khi bác sĩ cho xuất viện, Chúc Lê mới được Giang Yển dẫn đi mở mang tầm mắt về một thế giới hoàn toàn khác.


“Ca ca, y quán ở đây to khủng khiếp!”


Trời mới biết khi bước ra khỏi cổng bệnh viện, nhìn thấy tòa nhà cao tầng sừng sững kia, cậu đã sốc đến mức nào.


Trên đời này lại có ngôi nhà cao lớn, hoành tráng đến vậy sao! Quan trọng là nó không phải hoàng cung, chỉ là một cái y quán thôi. Vậy chỗ ở của Hoàng thượng chắc phải chọc thủng trời luôn quá?


Ngay giây tiếp theo, Chúc Lê nhìn thấy những tòa nhà thực sự chọc thẳng lên trời: “…”


Cậu nhắm tịt mắt lại, dùng bàn tay trái còn lành lặn bám chặt lấy cánh tay Giang Yển, giọng nói loạng choạng: “Giang Yển ca ca.”


“Sao vậy?” Giang Yển vẫn luôn để ý tình trạng của Chúc Lê, thấy cậu có vẻ không ổn liền hỏi ngay.


“Em… Em hình như bị say nhà rồi.”


Nhiều… nhiều nhà cao quá đi mất.


Giang Yển: “…”


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 42: A Lê không tức giận nha
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...