Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Chương 4: Thân thích cực phẩm
Chúc Lê ngồi cuộn tròn dưới gốc cây, chờ mãi cho đến khi mặt trời khuất hẳn sau núi, bóng tối bắt đầu bao trùm. Vẫn không có ai quay lại.
Cuối cùng, cậu đành từ bỏ hy vọng, cúi đầu nhặt hai con cá chết bỏ vào gùi, thất thểu xuống núi.
Giang Hạ thôn lúc này khói bếp đã lượn lờ. Tranh thủ lúc chờ cơm tối, đám trẻ con trong thôn tụ tập chơi đùa rộn rã.
Thấy Chúc Lê lấm lem từ xa đi tới, một tiểu ca nhi tinh mắt nhìn thấy hai con cá trong gùi của cậu, ánh mắt sáng rực lên. Đứa bé định chạy lại xem thì bị anh trai ngăn lại:
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng lại gần Chúc Lê! Cái đồ khắc tinh đó khắc chết cả cha lẫn ông ngoại rồi, xui xẻo lắm. Đừng chơi với nó, kẻo lại mang tai họa về nhà mình.”
Tiểu ca nhi bị anh trai hù cho một trận, sợ hãi rụt cổ lại, lí nhí: “Ta biết rồi.” Nói xong liền vội vàng lùi xa, không dám lại gần Chúc Lê nữa.
Những đứa trẻ khác cũng vậy, đứa thì lảng tránh như gặp ôn thần, đứa quá đáng hơn thì lộ rõ vẻ ghét bỏ như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu.
Chúc Lê bước đi không ngừng, cũng chẳng thèm liếc nhìn những kẻ đang xa lánh mình. Cậu đi thẳng về nhà, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào.
“Nương!”
Lý Nguyệt Lan đang đứng ở cửa, thấy con trai chạy như bay về liền mỉm cười đi ra đón. Nhưng khi đến gần, nàng mới phát hiện đứa nhỏ toàn thân lấm lem bùn đất, không biết lại nghịch ngợm ở đâu.
“Đi đâu mà về muộn thế này? Sao người ngợm bẩn thỉu thế?” Lý Nguyệt Lan cau mày, kéo con vào nhà.
“Nương, con đi bắt cá. Được hai con to lắm luôn nè!” Chúc Lê hớn hở như dâng bảo vật, giơ hai con cá lên khoe với mẹ, cười hì hì, làm như nỗi buồn khi nãy chưa từng tồn tại.
Lý Nguyệt Lan cười, đón lấy hai con cá, xoa đầu con trai đầy yêu thương nhưng cũng bất lực: “Biết rồi, nương đi nấu canh cá. Con về phòng tắm rửa đi, lát nữa là có cơm ăn.”
“À, còn cả thảo dược nữa. Con hái được ít kỷ tử với kim ngân hoa, mai phơi khô là đem lên trấn bán được rồi!”
“Được rồi, hôm nay nhất định phải khao Lê ca nhi giỏi giang của nương một bữa thật ngon.”
Bữa cơm tối của hai mẹ con rất đơn giản, chỉ có đĩa dưa muối và nồi cháo loãng. Nhưng nhờ có thêm bát canh cá thơm lừng, bữa ăn bỗng trở nên thịnh soạn hơn hẳn.
Hai mẹ con mỗi người một con cá, hai con còn lại để dành cho ngày mai.
Điều tiếc nuối duy nhất của Chúc Lê là người bạn bắt cá giúp cậu sẽ chẳng bao giờ quay lại chơi cùng cậu nữa…
“Sao thế?” Dù sao cũng là người làm mẹ, thấy con trai chỉ cắm cúi lùa cơm, Lý Nguyệt Lan biết ngay có chuyện chẳng lành. Nàng ân cần hỏi: “Lại bị bọn trẻ trong thôn bắt nạt à?”
“Không có…” Chúc Lê vội lắc đầu, không muốn mẹ lo lắng. Cậu vừa định nặn ra nụ cười trấn an thì một giọng nói chanh chua, sắc nhọn vang lên từ ngoài cửa:
“Lý Nguyệt Lan! Ngươi bước ra đây cho ta!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Chúc Lê sững người, sực nhớ ra điều mình đã quên.
Mải đau lòng vì bạn tốt bỏ đi, cậu quên khuấy mất chuyện lúc nãy trên núi: cái anh không biết tên kia đã đánh thằng béo Vương Nhị Khánh – con trai nhà phú hộ trong thôn.
Tuy không chảy máu, Chúc Lê đoán cũng chẳng bị thương nặng, nhưng với cái tính thù dai của tên khốn đó, chắc chắn hắn ta sẽ không để yên.
Tim Chúc Lê thót lại. Cậu ảo não muốn đấm vào đầu mình. Ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn mẹ, cậu lí nhí: “Nương, con không làm chuyện xấu…” Rõ ràng đã tự nhủ không được gây phiền phức cho nương rồi mà…
Tên khốn kiếp Vương Nhị Khánh! Lớn tướng rồi mà đi cướp đồ ăn của con nít không được lại còn về mách phụ huynh! Mặt dày thật đấy!
Lý Nguyệt Lan trấn an xoa đầu con trai, dắt tay cậu đi ra cửa. Thấy một dàn người đứng lố nhố trước sân: ngoài Vương Nhị Khánh và cha hắn, còn có cả anh trai và chị dâu của nàng. Nàng khựng lại một chút rồi cười xã giao:
“Tối muộn thế này, ca ca và tẩu phu lang sao lại đến đây? Còn cả Vương ca và Khánh tiểu tử nữa, mới tháng sáu mà đi chúc tết thì hơi sớm nhỉ?”
Cha của Vương Nhị Khánh – Vương Vạn Phú – nhìn Lý Nguyệt Lan đầy ẩn ý, rồi giọng điệu đầy mỉa mai:
“Ta nói này A Thật. Ta là nể mặt ngươi mới đồng ý kết thân với em gái ngươi, cho nàng một chốn dung thân. Chứ với cái danh tiếng khắc chồng lại không biết đẻ như nàng, cả cái thôn này ai dám rước?
Thế mà nhà các ngươi báo đáp ta thế này đây? Không biết ơn thì thôi, lại còn để thằng con hoang cặp kè với trai lạ đánh con trai ta! Quá đáng vừa thôi chứ!”
“A Thật” mà hắn nhắc đến chính là Lý Phong Thật, cậu ruột của Chúc Lê. Nghe vậy, y vội vàng cười nịnh nọt:
“Ấy, Vương ca nói quá lời rồi. Chưa nói đến em gái ta, chứ Tiểu Lê ta biết rõ, nó nghịch ngợm tí thôi chứ làm gì quen biết trai lạ nào, càng không dám đánh người. Chắc chắn là hiểu lầm rồi.”
Chưa nói hết câu, gáy Vương Nhị Khánh lại trúng một cú đau điếng. Tiếng gào tắt ngấm, thay bằng tiếng hét thảm thiết.
“Khánh Nhi!” Vương Vạn Phú hoảng hốt, vừa ôm con trai xuýt xoa, vừa trừng mắt nhìn thủ phạm ném đá: “Chúc Lê! Mày làm cái gì thế hả? Sao lại đánh con tao?!”
“Ai mồm thối nói bậy bạ thì ta đánh kẻ đó.” Chúc Lê tay lăm lăm hòn đá mới nhặt, chạy vọt về phía mẹ, dang tay che chắn trước mặt nàng như gà mẹ bảo vệ con, hất cằm hung dữ đáp trả.
“A Lê, không được vô lễ.” Thấy con trai xù lông nhím lên, Lý Nguyệt Lan vừa đau đầu vừa buồn cười. Nàng mắng nhẹ một câu rồi quay sang xin lỗi hai người đàn ông: “Ca ca, Vương ca, ngại quá, tính A Lê hơi nóng nảy, không cố ý đánh Khánh tiểu tử đâu.”
Ngừng một chút, nàng đổi giọng nghiêm túc nói với Vương Vạn Phú:
“Còn nữa, Vương ca chắc là hiểu lầm gì rồi. Chồng ta xương cốt chưa lạnh, ta chưa bao giờ có ý định tái giá. Hai nhà vốn không có hôn ước gì, chắc là anh trai ta nói đùa nên ngươi tưởng thật. Sau này mong ngươi đừng nói lung tung, ảnh hưởng đến thanh danh của cả hai nhà…”
Vương Vạn Phú nghe vậy liền dựng lông mày, cười khẩy nhìn vợ chồng Lý Phong Thật: “Thế này là thế nào? Nhà các người nhận tiền của ta rồi, giờ định quỵt nợ à?!”
Lý Nguyệt Lan tuy mang tiếng xấu nhưng nhan sắc lại thuộc hàng nhất nhì, lại biết chút y thuật. Nếu nạp về làm thiếp, sau này lên trấn cũng có cái để khoe khoang. Còn thằng nhỏ Chúc Lê kia, mua một tặng một, sau này làm đồng dưỡng phu* cho con trai hắn cũng tiện.
(*phu lang nuôi từ bé)
Tiền trao cháo múc, nhà này định lật lọng sao?!
“Không có, tuyệt đối không có! Ta chỉ là chưa kịp nói với Nguyệt Lan thôi, ngươi đợi ta khuyên nhủ nó.” Lý phu lang (vợ của Lý Phong Thật) luống cuống giải thích, rồi quay sang lườm Lý Nguyệt Lan cháy mặt, sấn sổ kéo tay nàng mắng xối xả:
“Ngươi làm mình làm mẩy cái gì? Đây là mối nhân duyên tốt mà vợ chồng ta vất vả lắm mới cầu được cho ngươi đấy!
Nhà họ Vương có gì không tốt? Giàu nhất nhì cái thôn này, ruộng đất gấp bốn lần nhà mình, ngươi gả qua đó cả đời không lo cơm áo.
Tuy ngươi là quả phụ, nhưng ngươi xinh đẹp hơn lão phu lang cả già khú của hắn nhiều, thổi chút gió bên gối là nắm được lòng Vương lão gia ngay. Ngày lành còn ở phía sau, ngươi mà không chốt sớm thì mất cơ hội đấy.
Huống hồ ngươi là quả phụ, lại đèo bòng thêm cái của nợ này, lỡ dịp này thì sau này đừng hòng tìm được ai mà nương tựa!”
Chúc Lê càng nghe càng tức, mày nhíu chặt. Không đợi mợ nói hết, cậu lạnh lùng chen ngang: “Ruộng đất nhiều đến nỗi cày không xuể, nên mới muốn cưới nương của ta về để hai mẹ con ta làm trâu làm ngựa cho nhà họ chứ gì!”
“Mày… cái thằng ranh con này biết cái gì!” Lý phu lang bị nói trúng tim đen, tức tối định xông lên véo tai Chúc Lê.
Chúc Lê nhanh như chạch lẩn ra sau lưng mẹ, thò đầu ra làm mặt quỷ, dõng dạc nói: “Chính tai ta nghe Vương Nhị Khánh nói! Hắn bảo sau này ta phải làm việc cho nhà hắn, làm không xong thì không cho ăn cơm.”
Lý phu lang: “…”
“Hơn nữa nương của ta không cần tìm ai nương tựa cả! Sau này ta sẽ nuôi nương!”
“Tẩu tẩu!” Lý Nguyệt Lan sa sầm mặt, giọng đanh lại: “Hiện tại ta không nghĩ gì khác ngoài việc nuôi dạy Lê ca nhi khôn lớn. Ta thật sự không muốn tái giá, càng không muốn gả vào cái nhà coi con ta như người ở. Ta còn chưa chết đâu! Dù hai người là người thân cũng không được tự ý định đoạt hôn nhân của ta, làm hỏng thanh danh của ta.”
Lý phu lang không ngờ cô em chồng ngày thường nhu mì hiền lành nay lại trở nên sắc sảo như vậy, tức đến nghẹn họng: “Ngươi.. hai mẹ con ngươi là đồ sao chổi, còn đòi thanh danh cái nỗi gì? Có người rước cho là may phước ba đời rồi, tưởng mình là tiên nữ chắc?!”
Lý Phong Thật cũng sa sầm mặt mày, nhìn em gái đầy vẻ không tán thành. Y vừa mất việc, tiền tiêu vặt hàng tháng bị cắt, con trai đi học trên thành phố lại tốn kém. Vợ chồng y vất vả mới tìm được mối này để kiếm chút đỉnh, sao con em gái lại không hiểu chuyện thế này?!
Lý Nguyệt Lan lười đôi co, quay sang nói thẳng với Vương Vạn Phú:
“Vương ca, ta không biết ngươi và ca tẩu ta thương lượng gì với nhau. Nếu là chuyện cưới xin thì ngươi đi mà cưới con gái hay ca nhi nhà họ. Hôn sự của ta, chỉ có ta mới được làm chủ. Ta tuy nghèo nhưng chưa đến mức phải bán mình.”
“Lý Nguyệt Lan!”
“Được lắm!” Vương Vạn Phú không ngờ nhà họ Lý dám tiền trảm hậu tấu, cầm tiền của hắn mà chưa hỏi ý kiến Lý Nguyệt Lan. Hắn cười gằn vì quá giận:
“Ngươi tưởng ta mê ngươi lắm chắc? Ta thấy mẹ con ngươi đáng thương nên muốn cho con đường sống, đã không biết điều thì thôi. Nhưng mười lượng bạc tiền sính lễ, các người liệu mà trả lại cho đủ, thiếu một xu tôi không để yên đâu!”
“…” Lý Nguyệt Lan và Chúc Lê sững sờ, không dám tin nhìn vợ chồng Lý Phong Thật: “Các ngươi nhận của người ta mười lượng bạc?”
Không bàn bạc nửa lời mà dám nuốt trọn mười lượng bạc, hai người điên vì tiền rồi sao?!
“Còn không phải tất cả là tại ngươi sao!” Lý phu lang hận Lý Nguyệt Lan đến thấu xương, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng: “Nếu không phải cái thứ vô dụng như ngươi đắc tội với Chúc gia, thì tướng công nhà ta đâu đến nỗi mất việc trong thành! Chỉ là gả đi thôi mà, ta có bán ngươi đâu, là ta đang tìm đường hưởng phúc cho ngươi đấy chứ! Ngươi định mặc kệ ca tẩu sống chết ra sao hả?!”
Nói đoạn, hắn vội vàng chạy theo níu tay Vương Vạn Phú: “Vương lão gia, chuyện đã bàn xong xuôi cả rồi, sao lại bỏ dở được, ngài đợi ta khuyên nhủ muội ấy thêm…”
“Không cần!” Vương Vạn Phú hất mạnh tay, liếc nhìn hai mẹ con Lý Nguyệt Lan đầy khinh miệt rồi kéo con trai bỏ đi, đầu cũng không thèm ngoảnh lại: “Chỉ là một ả quả phụ không ai thèm, tưởng mình quý báu lắm chắc…”
Thứ dâng tận miệng bao giờ chẳng rẻ rúng. Nếu Lý Nguyệt Lan đã rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, thì hắn cứ ung dung ngồi nhà, đợi mẹ con ả đến quỳ lạy cầu xin hắn thu lưu!
Lý phu lang đuổi theo không kịp, liền quay phắt lại trút giận lên đầu Lý Nguyệt Lan: “Mối ngon như thế mà ngươi dám phá hỏng! Ngày lành không muốn hưởng lại cứ muốn ôm cái của nợ này chịu khổ, đầu óc ngươi bị lừa đá rồi à?”
Chúc Lê mím chặt môi, nắm tay nhỏ siết chặt, trừng mắt nhìn cữu phu lang của mình đầy căm phẫn. Hắn muốn gả thì tự mình đi mà gả!
Lý Nguyệt Lan chẳng buồn đôi co, nàng dắt tay Chúc Lê quay vào nhà, giọng lạnh lùng tiễn khách: “Ta tự kiếm tiền nuôi thân, không ăn bám các người một hạt gạo nào. Mời các người về cho.”
Nàng từng theo cha của Chúc Lê học chút nghề y, biết hái thuốc và sơ chế dược liệu. Các hiệu thuốc trên trấn đều quen mặt, tuy họ không thuê phụ nữ ngồi đường bắt mạch nhưng vẫn sẵn lòng thu mua dược liệu của nàng. Cộng thêm việc bà con lối xóm thỉnh thoảng nhờ kê đơn bốc thuốc, cuộc sống tuy không giàu sang nhưng cũng đủ rau cháo qua ngày.
“Ngươi…!”
Vợ chồng Lý Phong Thật tức nghẹn họng. Định xông vào mắng tiếp thì “Rầm!”, cánh cửa gỗ đóng sập ngay trước mặt, suýt chút nữa thì dập mũi Lý phu lang.
“Lý Nguyệt Lan! Ngươi giỏi lắm! Ngươi tưởng kiếm được vài đồng bạc lẻ là nuôi được cả nhà chắc? Đừng quên cái nhà ngươi đang ở là nhà cũ của phụ mẫu để lại, từ cái giường cái chiếu trong đó đều là của ta! Nữ nhi đi lấy chồng như bát nước đổ đi, ngươi vốn chẳng có cái quyền gì sất!
Đã không biết mang tiền về giúp c tẩu thì thôi, lại còn đổ hết vào cái thằng ranh con kia! Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi còn không biết điều, ngày mai… ngày mai ta đuổi cổ mẹ con ngươi ra đường!”
Mắng chửi sướng miệng xong, Lý phu lang quay sang chồng, nghiến răng: “Còn ngươi nữa! Sao ngươi cứ đứng đực ra như phỗng thế? Chuyện gả muội muội cho nhà họ Vương chính ngươi cũng gật đầu kia mà! Giờ ngươi mất việc, nhà họ Vương lại đòi tiền, sang năm Tuấn Hào đi thi lấy đâu ra bạc mà lo lót?!”
Lý Phong Thật tuy bực mình thái độ của muội muội nhưng vốn sĩ diện, không muốn làm ầm ĩ để hàng xóm chê cười. Thấy mọi người xung quanh bắt đầu ngó nghiêng chỉ trỏ, y hạ giọng trách cứ:
“Bé cái mồm thôi! Ta đã bảo đừng có giấu nó, ngươi cứ không nghe… Thôi được rồi! Đang đông người, Nguyệt Lan lại đang nóng tính. Mai chúng ta quay lại nói chuyện tử tế. Nếu nó vẫn cứng đầu thì thu hồi nhà, không cho ở nhờ nữa.”
“Ta đã bảo đừng cho nó ở ngay từ đầu mà! Giờ nó có chỗ dung thân rồi nó có coi lời ta ra cái thá gì đâu…”
Tiếng Lý phu lang chửi đổng vẫn văng vẳng vọng vào từ ngoài sân. Lý Nguyệt Lan làm như không nghe thấy, nàng kéo Chúc Lê lại gần, nghiêm mặt hỏi:
“Chuyện Vương Nhị Khánh nói con cùng một nam nhân lạ mặt đánh hắn là sao?”
“Nương, không phải người lạ đâu, đó là…” Ánh mắt Chúc Lê thoáng buồn, cậu lí nhí đáp: “Đó là bạn con, bọn con gặp nhau ở núi sau.”
“Núi sau?” Lý Nguyệt Lan nhíu mày lo lắng: “Hắn ta ở thôn nào? Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi, không được tùy tiện giao du với người lạ. Con còn nhỏ, lại là ca nhi…”
Nghe nương lại bắt đầu bài ca giáo huấn, Chúc Lê tê cả da đầu, vội vàng gật đầu lia lịa: “Con biết, con biết rồi mà. Con sẽ tự bảo vệ mình, không nói chuyện lung tung với người lạ… Nương yên tâm đi, anh ấy là người tốt. Mấy con cá này là anh ấy bắt cho con đấy! Hơn nữa…”
Giọng thiếu niên chùng xuống, mang theo chút mất mát: “Hơn nữa anh ấy đi rồi. Chắc là… sẽ không quay lại đây nữa đâu.”
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Story
Chương 4: Thân thích cực phẩm
10.0/10 từ 30 lượt.
