Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 26: Cùng với Chúc Lê


Lý Nguyệt Lan chẳng muốn gì nhiều, chỉ bảo hai đứa trẻ đi mua ít điểm tâm mình thích mang về nhà ăn. Nàng dặn dò Chúc Lê phải theo sát ca ca, không được chạy lung tung, rồi phất tay cho chúng đi chơi.


Chúc Lê sờ sờ túi tiền Giang Yển vừa đưa cho mình, ghé tai hắn thì thầm đầy vẻ bí mật: “Ca ca, chúng ta tìm chỗ nào kín đáo đếm xem tổng cộng kiếm được bao nhiêu tiền đã!”


Trong này toàn là tiền bán khoai tây chiên, túi nặng thế này chắc chắn là rất nhiều tiền, phải đếm thật kỹ, không được sai một đồng nào.


“Khụ, tổng cộng là 180 văn.” Để không phụ danh hiệu “người giỏi toán nhất thiên hạ” mà Chúc Lê phong tặng, Giang Yển chẳng cần tìm ch* k*n đáo đã báo ngay doanh thu hôm nay.


“… Hả?” Chúc Lê đang hưng phấn bỗng đứng hình, ngơ ngác nhìn Giang Yển. Nhanh thế đã… tính xong rồi á? Cậu còn đang định đếm từng đồng một cơ mà.


“Cộng thêm những món khác, hôm nay ước chừng kiếm được hơn 500 văn tiền, khoảng chừng nửa lạng bạc.” Giang Yển nhẩm tính số hàng còn lại, ước chừng tổng cộng sẽ không quá sáu tiền.


“… Giang Yển ca ca, anh tính nhanh quá đi.” Chúc Lê mếu máo, nhìn Giang Yển vừa sùng bái vừa hụt hẫng. Tính nhanh quá làm mất cả niềm vui đếm tiền leng keng của cậu luôn rồi…



Giang Yển bật cười, ấn nhẹ đầu Chúc Lê, mắng yêu: “Hôm nay trên trấn đông người, đợi em đổ tiền ra đếm thì trộm nó cuỗm mất rồi.”


Hơn nữa, giờ này phố xá đã đông nghịt người chen người, làm gì có chỗ nào yên tĩnh mà đếm tiền. Lúc nãy còn bảo muốn dẫn hắn đi chơi khắp nơi, thế mà việc đầu tiên nghĩ đến lại là đếm tiền, đúng là bé tham tiền!


“Cũng đúng.” Chúc Lê rất dễ dỗ, nghe nói có trộm thì hơi sợ, trịnh trọng đưa túi tiền cho Giang Yển, mặt nghiêm túc cảnh giác: “Ca ca giữ đi, đây là toàn bộ gia sản hôm nay của chúng ta đấy, không được để trộm lấy mất đâu.”


Ca ca lợi hại thế này, trộm nhìn thấy chắc chắn không dám bén mảng tới, hì hì!


Hết ý định đếm tiền, tiểu ca nhi mới nhớ ra nhiệm vụ đưa Giang Yển đi dạo phố. Cậu lục lại trí nhớ về những chỗ ăn chơi trên trấn, hào hứng nói: “Chúng ta đi phố Đông trước đi, ở đó có nhiều món ăn vặt lắm, nhưng món ngon thì không nhiều, em ăn thử hết rồi, hôm nay chúng ta mua hết luôn!”


Giờ trong túi có tận 180 văn tiền, bọn cậu là người giàu rồi. Mua hết mấy món ngon ở phố Đông xong vẫn còn thừa khối tiền!


“Sau đó chúng ta đi tiệm điểm tâm mua bánh, rồi quay lại tìm nương ăn cơm trưa. Đến chiều chúng ta sang phố Bắc chơi.”


“Phố Đông còn có nhiều sạp trò chơi thú vị lắm, như ném thẻ vào bình rượu này, xem xiếc này, chúng ta đi xem hết!” Chúc Lê vừa mời mọc nhiệt tình, vừa âm thầm tính toán trong lòng. Bọn cậu là trẻ con, xem xiếc chỉ tốn hai văn thôi, ném thẻ vào bình rượu thì đắt hơn, tận bảy văn một mũi tên.



Nhưng Giang Yển ca ca giỏi thế, chắc chắn sẽ ném trúng, biết đâu còn trúng giải thưởng lớn ấy chứ. Cậu muốn cho Giang Yển ca ca chơi thử!


“Đến tối chúng ta đi dạo hội đèn lồng, còn được thả đèn hoa đăng cầu nguyện nữa. Em tích cóp được nhiều điều ước lắm rồi!” Một cái đèn hoa đăng tám văn, cậu một cái, ca ca một cái, nương một cái, là hết 24 văn…


Không sao, hôm nay cậu có tiền, chơi được! Chúc Lê cắn răng nén cơn xót tiền, nhìn Giang Yển với vẻ đáng thương: “Giang Yển ca ca, em muốn mua hai xiên kẹo hồ lô, hai văn một xiên; muốn mua hai chén tào phớ nữa…


Đèn hoa đăng tám văn một cái… Ca ca tính giúp em xem tiền có đủ không?”


Hắn cứ thắc mắc sao nhóc con đang vui vẻ bỗng ỉu xìu, hóa ra là lo thiếu tiền. Giang Yển dở khóc dở cười, làm bộ nhẩm tính một lúc rồi nghiêm túc nói: “Đủ rồi, còn thừa nhiều lắm.”


Không đủ cũng phải thành đủ chứ, ai nỡ để nhóc con ngốc nghếch này buồn. May mà mấy hôm nay hắn đã đổi được kha khá bạc vụn, đủ cho hai đứa tiêu xài cả tháng.


“Tuyệt quá!” Chúc Lê – người học toán không giỏi lắm – nhảy cẫng lên sung sướng, kéo tay Giang Yển chạy về phía phố Đông, vừa chạy vừa giục: “Đi nhanh lên ca ca, tào phớ phố Đông đắt hàng lắm! Đi muộn là hết đó!


Hồi trước em thích ăn tào phớ nhà dì Đậu Đậu ở phố Đông nhất, tháng nào a phụ cũng mua cho em hết.”



“… Khụ!” Chúc Lê vội bịt miệng, quay sang thấy vẻ mặt “tổn thương” của Giang Yển thì cuống quýt giải thích: “Ý… ý em là, trước kia em thích ăn tào phớ phố Đông nhất! Nhưng bây giờ em thích nhất là khoai tây, thích nhất khoai tây chiên ca ca làm!”


Đúng, chính là thế! Khoai tây chiên ca ca làm đương nhiên là món ngon nhất trần đời! Tào phớ… tào phớ vẫn kém một chút.


Giang Yển suýt nữa phì cười, vội ấn đầu Chúc Lê quay về phía trước, khóe miệng khẽ nhếch, nghiêm giọng nói: “Biết rồi, đi đường nhìn phía trước đi, coi chừng ngã.”


“Yên tâm, em đi vững lắm.” Chúc Lê nghe giọng Giang Yển không có vẻ giận dỗi thì thở phào, lại vui vẻ trở lại, hoàn toàn không biết ông anh dịu dàng nhà mình vừa trêu mình một vố.


Sạp hàng ở phố Đông nhiều hơn phố Nam, so ra thì náo nhiệt hơn hẳn.


Đến phố Đông, Chúc Lê kéo Giang Yển đi thẳng đến hàng tào phớ cậu mong nhớ. Thấy có mấy người đang xếp hàng, cậu ngoan ngoãn đứng vào hàng chờ đến lượt.


“Đây chẳng phải là bé Chúc Lê sao? Hôm nay đi chợ cùng nương à?” Đậu Đậu Đậu đang múc tào phớ, ngẩng lên thấy củ cải nhỏ quen mặt thì ngạc nhiên.


(*ba chữ Đậu thật đó T^T)



Đậu Đậu Đậu thu tiền, nhìn Chúc Lê ngoan ngoãn rồi nhìn sang Giang Yển phía sau, không hỏi nhiều mà chỉ cười: “Được rồi, hai đứa ra kia ngồi đi, dì múc rồi mang ra cho.”


“Cảm ơn dì Đậu Đậu!” Chúc Lê kéo Giang Yển tìm chỗ ngồi xuống. Một lát sau, hai bát tào phớ đầy ắp được bưng ra.


Ở nhà Giang Yển chỉ toàn ăn tào phớ mặn, đây là lần đầu hắn nếm thử tào phớ ngọt. Tuy tâm lý hơi lạ lẫm nhưng ăn vào thấy cũng khá ngon, tào phớ mềm mịn, nước đường ngọt thanh, đúng là khẩu vị mà Chúc Lê thích.


“Thế nào ạ?” Chúc Lê ngồi bên cạnh, mắt long lanh chờ đợi.


“Rất ngon.” Giang Yển cong mắt cười, đưa ra lời nhận xét thật lòng.


Chúc Lê vui sướng, cúi đầu xì xụp ăn bát tào phớ ngọt ngào, vừa ăn vừa hớn hở: “Vậy lần sau chúng ta lại đến ăn nữa nhé!”


Cậu thích tào phớ nhà dì Đậu Đậu, và càng thích được cùng ăn với Giang Yển ca ca!


Giang Yển: “Được.” Tào phớ ngọt quả thực có sự hấp dẫn riêng. Hy vọng lần sau đến vẫn được ăn chén tào phớ ngon như thế này.


Cùng với Chúc Lê.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 26: Cùng với Chúc Lê
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...