Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 11: Ép giá


“Sao họ có thể làm thế? Quá đáng thật!” Chúc Lê nghe xong, tức đến đỏ hoe cả mắt.


Sách thuốc và bút ký của a phụ rõ ràng là để lại cho cậu. Đại bá đã chiếm nhà rồi, giờ lại còn đem sách của a phụ đi tặng người khác để đổi lợi ích nữa.


A phụ từng khen chưởng quầy là người tốt, hóa ra ông ta là đồ xấu xa! Đồ khốn kiếp!


Tiểu nhị Thạch Kỳ cũng thấy chưởng quầy làm chuyện này quá thất đức, nhưng phận làm thuê đâu dám hó hé. Anh ta chỉ đành lắc đầu ái ngại với hai mẹ con:


“Tẩu tử à, từ nay về sau cửa hàng chắc chắn sẽ không thu mua hàng của ngươi nữa đâu. Mà có thu thì cũng ép giá xuống tận đáy, ngươi vất vả hái lượm phơi phóng cả buổi chẳng được bao nhiêu, thôi thì ngươi đi chỗ khác hỏi xem sao.”


Lý Nguyệt Lan không ngờ chưởng quầy lại trở mặt nhanh đến thế. Càng không ngờ người anh chồng đã chiếm hết gia sản vẫn chưa chịu buông tha mẹ con nàng, muốn triệt đường sống đến cùng.


Nàng nắm chặt tay con trai, cố nén nỗi uất ức dâng trào trong lòng, cảm ơn Thạch Kỳ một tiếng rồi dắt Chúc Lê đi: “Về thôi con.”


Chúc Lê muốn xông vào lý luận cho ra lẽ, nhưng cậu cũng hiểu, cửa hàng là của người ta, họ không muốn mua thì mình cũng chẳng thể ép bán, khéo lại bị kiện ngược vì tội gây rối.


“Mẹ ơi, không sao đâu. Kỷ tử nhà mình tốt thế này, đi hiệu thuốc khác chắc chắn bán được mà.” Chúc Lê cố gắng xốc lại tinh thần, an ủi mẹ.


“Ừ.” Lý Nguyệt Lan gượng cười để con trai yên tâm, nhưng trong lòng nặng trĩu âu lo.


Thị trấn Nam Khê chỉ có hai hiệu thuốc lớn: Diệu Thủ Đường và Hồi Xuân Đường.


Chồng nàng khi còn sống từng có hiềm khích với Hồi Xuân Đường, y từng thẳng thắn chỉ ra sai sót trong đơn thuốc của họ khiến bệnh nhân chữa mãi không khỏi. Vì chuyện đó mà chưởng quầy Hồi Xuân Đường vẫn luôn ghi hận, nên cửa này coi như đóng lại.


Giờ chỉ còn hai tiệm thuốc nhỏ nằm khuất trong ngõ hẻm. Lý Nguyệt Lan dắt theo con trai nên không dám vào trong, chỉ đứng ngoài cửa mời chào.


Tiếc thay, thấy hai mẹ con góa bụa cô thế, chủ tiệm chẳng những không nể nang mà còn ra sức chê bai để ép giá. Số thảo dược đáng lẽ bán được bốn, năm mươi văn, họ trả rẻ mạt chỉ còn hai mươi văn.



“Bọn ta không bán!” Chúc Lê giằng lấy cái gùi, trừng mắt nhìn gã chủ tiệm gian tham đang định thừa nước đục thả câu.


Mẹ cậu thức khuya dậy sớm cả chục ngày trời mới gom được chừng này, hắn mở miệng ra là chém hơn một nửa giá trị. Thà đem về nhà ăn còn hơn bán rẻ cho hắn!


“Không bán thì biến, tưởng ông đây thèm mấy thứ hàng rác rưởi này chắc?” Tên chủ tiệm bĩu môi, làm bộ không cần:


“Nói cho mà biết, nông dân mang kỷ tử, kim ngân hoa đến đây bán đầy ra, ai cũng giá đấy cả. Ông đây chẳng thiếu hàng, thấy mẹ con ngươi đáng thương nên định làm phúc mua giúp thôi.


Thôi được rồi, thêm cho năm văn nữa. Giá đó là hời lắm rồi, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu. Kỷ tử mùa này vốn rẻ như cho ấy mà.”


Nếu không phải thấy mớ kim ngân hoa này được sơ chế sạch sẽ, tốt hơn hẳn hàng của mấy lão nông không biết gì, hắn còn lười đôi co với một phụ nhân.


Chúc Lê bỏ ngoài tai, kéo tay mẹ đi thẳng. Vừa đi cậu vừa nói to: “Thế thì chúng ta đợi qua mùa này rồi bán. Đồ khô để được lâu, nửa năm nữa cũng chẳng hỏng!”


“Ngươi! Thằng quỷ này!”


Gã chủ tiệm không ngờ thằng nhóc này lại dám cứng với mình như thế, chưa gì đã bỏ đi. Hắn tức tối chạy ra chặn đường, quát:


“Đứng lại! Kỷ tử ta không lấy cũng được, nhưng chỗ kim ngân hoa này ta trả tám văn, bán không?”


“Ngươi đi ăn cướp đấy à?” Chúc Lê trợn mắt, đốp chát lại không chút kiêng dè.


Kim ngân hoa nhẹ nên trông ít, nhưng chỗ này gần một cân, trước đây bán cho Diệu Thủ Đường bèo nhất cũng được hai mươi văn. Gã này ban ngày ban mặt mà nằm mơ!


“Ái chà! Thằng ranh con láo toét!” tên chủ tiệm xắn tay áo, hung hăng định dọa nạt.


Lý Nguyệt Lan vội kéo con ra sau lưng che chắn, lạnh lùng nói: “Tổng cộng 40 văn. Ngươi vừa lòng thì tiền trao cháo múc, không thì bọn ta đi.”


“40 văn? Mơ à! Ngươi tưởng đây là hiệu thuốc lớn như Hồi Xuân Đường chắc?” Gã chủ tiệm thấy hai mẹ con này cũng không dễ bắt nạt, cau mày suy tính một hồi rồi chốt: “Thôi được rồi, 32 văn. Ta cũng buôn bán nhỏ thôi, thêm nữa là chịu.”



Lý Nguyệt Lan bóp nhẹ tay Chúc Lê ra hiệu. Cửa Diệu Thủ Đường đã đóng, sau này e là chỉ có thể làm ăn với tiệm nhỏ này. Được giá này cũng coi như tạm chấp nhận được.


Tuy nhiên, nàng không phải người để ai chiếm tiện nghi. Nàng bốc lại một nắm kỷ tử để lại trong gùi. Đúng như A Lê nói, giữ lại nhà dùng pha trà nấu canh còn hơn bán rẻ cho kẻ khác.


Gã chủ tiệm thấy vậy mặt đen lại, nhưng nhẩm tính mình vẫn lãi to nên không làm khó dễ, chỉ vênh mặt ra vẻ ban ơn:


“Lần sau có hàng tốt cứ mang đến đây. Không phải khoe chứ đi chỗ khác chẳng ai dễ tính như ông đây đâu.”


“… bọn ta sẽ suy nghĩ.” Lý Nguyệt Lan đáp qua loa rồi dắt con đi ngay.


Gã chủ tiệm hừ lạnh, đóng sầm cửa lại. Kỹ năng sơ chế thuốc tốt thế này chắc chắn là dân trong nghề. Cố tình né tiệm lớn chui vào ngõ hẻm này bán, chắc chắn là có uẩn khúc. Có lần một sẽ có lần hai, chỉ cần hai mẹ con này còn muốn kiếm tiền thì kiểu gì cũng phải quay lại. Lần sau hắn nhất định sẽ chém đẹp một mẻ cho xem.


.


Không kiếm được số tiền như dự tính, lại mất đi mối làm ăn quen thuộc, hai mẹ con chẳng còn tâm trạng dạo chợ. Họ chỉ mua ít gạo và muối rồi vội vàng ra về.


Gạo nặng quá nên không thể đi bộ như lúc đi, đành tốn thêm một văn tiền đi nhờ xe bò về thôn.


Về đến nhà, nhớ ra Chúc Lê còn hẹn gặp bạn, Lý Nguyệt Lan không ngăn cản. Nàng biết con đang buồn nên lấy phần đậu phụ còn thừa hôm qua chiên vàng lên, cho hai đứa trẻ ăn lót dạ.


Lý Nguyệt Lan đeo gùi lên vai, chuẩn bị lên núi hái thêm ít nấm và măng, không quên dặn dò:


“Trái cây Giang công tử tặng con quý lắm đấy, nhớ cảm ơn người ta tử tế nghe chưa?”


“Con biết rồi ạ. Hôm nay con cũng sẽ hái thêm thảo dược, chỉ chơi một tí thôi, dạ, một tí tẹo thôi nương!” Chúc Lê gật đầu lia lịa, rồi cùng mẹ lên núi.


.


Giang Yển đến chỗ hẹn sớm hơn dự định. Theo trí nhớ, hắn đi xuống núi một đoạn thì thấy một quả đạn pháo nhỏ đang lao về phía mình: “Giang Yển ca ca!”



Giang Yển theo phản xạ dang tay ra đỡ. Cũng may Chúc Lê gầy nhom chẳng có mấy lạng thịt nên lực va chạm không lớn, chứ không với cái đà chạy trăm mét nước rút này, có khi cả hai cùng ngã lăn quay.


“Từ từ thôi.” Thấy Chúc Lê xuýt xoa xoa trán, Giang Yển vừa buồn cười vừa thương.


“Em không sao.” Trẻ con thấy đồ ăn ngon là quên ngay đau đớn. Chúc Lê hớn hở lôi gói đậu phụ rán ra khoe: “Đậu phụ nương chiên đấy, nương bảo mang cho anh ăn chung nè.”


“Cảm ơn dì giúp anh nhé.”


Giang Yển nhận gói giấy còn nóng hổi. Mùi thơm tỏa ra gợi nhớ đến những hàng quán ven đường thời đi học mà hắn chưa từng được nếm thử.


Cắn một miếng, vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mịn, đậm đà hương vị đặc trưng của đậu phụ làm thủ công.


“Ngon lắm.” Giang Yển thấy Chúc Lê nhìn mình chằm chằm nuốt nước miếng, ăn một miếng rồi đưa lại cho cậu.


Chúc Lê không khách sáo, cúi xuống cắn một miếng to, rồi lại đẩy về phía Giang Yển: “Ừm, thơm quá! Anh ăn thêm đi!”


Hai thiếu niên cứ thế chuyền tay nhau, chẳng mấy chốc đã xử lý xong nửa miếng đậu phụ. Chúc Lê xoa cái bụng chưa thỏa mãn, rồi sực nhớ ra điều gì, cậu lôi món quà kỳ lạ hôm qua Giang Yển tặng ra hỏi: “Đúng rồi, cái hộp giống cái chén này là gì thế anh? Hôm qua về nhà em mới thấy.”


“… À, cái này là thạch trái cây, ăn được.” Giang Yển giúp Chúc Lê bóc lớp vỏ nhựa, đưa thìa nhỏ cho cậu xúc.


Chúc Lê tròn mắt kinh ngạc trước món ăn tinh xảo trong suốt. Nếm thử một miếng, vị ngọt thanh mát lạnh, kết cấu dai dai giòn giòn khiến cậu mê tít: “Vị lạ quá, ngon thật!”


Giang Yển mỉm cười, hắn đoán ngay là trẻ con sẽ thích món này.


Trong nhà bây giờ toàn đồ ăn vặt ông ngoại mua cho, thành phần rất lành mạnh. Hắn không hảo ngọt nên thấy Chúc Lê ăn ngon miệng liền dốc hết kho đồ ăn vặt trong balo ra.


Rút kinh nghiệm, lần này hắn đã bóc hết bao bì nilon, cẩn thận xếp đồ ăn vào hộp gỗ sạch sẽ mang đến để tránh gây rắc rối cho Chúc Lê.


“Chỗ này đều ăn được hết, cho em đấy.”



Tiếc là nền đất hơi ẩm, nếu không hắn chỉ muốn nằm dài ra đánh một giấc, quên hết sự đời. Hang động lần trước Chúc Lê lót cỏ khô nằm êm hơn nhiều, thảo nào hắn ngủ li bì được, nếu không vết thương chắc chắn sẽ tệ hơn rất nhiều. 


Chúc Lê nhấm nháp từng thìa thạch, ăn xong một hộp thì dừng lại. Cậu cẩn thận gói ghém số đồ ăn vặt còn lại, bỏ vào balo của Giang Yển. Mắt cậu vẫn dán chặt vào cái balo đầy tiếc nuối, nhưng giọng nói lại rất kiên quyết:


“Mấy thứ này ngon và quý lắm, em không thể nhận đâu.”


Không đợi Giang Yển nói gì, cậu tiếp tục “giáo huấn”: “Anh sau này đừng có ngốc nghếch mang đồ tốt cho người khác như thế nữa!”


Trong mắt Chúc Lê, người bạn mới này tốt thì tốt thật, nhưng hơi… ngốc. Mẹ bảo mấy loại quả anh ấy cho, ở đây có tiền cũng không mua được, phải đi xa lắm mới có, còn đắt hơn cả bánh trái trên trấn.


Thế mà anh ấy cứ tùy tiện cho cậu hết. Tuy cậu vui lắm, nhưng không thể lợi dụng bạn bè được.


Hồi trước ở trên trấn, có thằng bé nhà họ Tiền chơi cùng nhóm rất khôn lanh, chuyên đi ăn chực của người khác nhưng chẳng bao giờ chia sẻ gì, dần dà chẳng ai thèm chơi với nó nữa.


Cậu vốn định sau này kiếm được tiền sẽ mời Giang Yển ăn thật nhiều thịt để đáp lễ. Nhưng giờ chuyện làm ăn với Diệu Thủ Đường đổ bể, tương lai mờ mịt, đừng nói là thịt kho tàu, đến chén canh huyết heo e là cũng khó mà mời nổi. Món quà của Giang Yển quá lớn, cậu không trả nổi.


Nghĩ đến chuyện buổi sáng, tủi thân lại ùa về. Chúc Lê mếu máo, cúi đầu kể lể với Giang Yển:


“… Chắc từ giờ nhà em chỉ bán được cho ông chủ xấu tính kia thôi. Chắc phải lâu lắm em mới mời anh ăn thịt được.”


Cậu biết Giang Yển chắc chẳng thiếu gì, nhưng với cậu, thịt là món ngon nhất trần đời rồi. Đợi cậu lớn thêm chút nữa, khỏe hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, nhất định sẽ mời anh ấy ăn một bữa thịt linh đình!


“Đúng rồi, đây là chỗ kỷ tử mà nương giữ lại, không bán cho lão chủ tiệm hắc ám đó đâu. Cho anh nè! Anh mang về ăn vặt cũng được, pha trà hay nấu canh đều ngon hết. Ăn sống nó ngọt ngọt đấy, thỉnh thoảng em vẫn lén mẹ bốc trộm ăn vụng.” Chúc Lê dúi gói kỷ tử vào tay Giang Yển.


“Nhưng mà đừng ăn nhiều quá nhé. A phụ bảo kỷ tử bổ lắm, ăn nhiều bị nóng trong người á.” Nhớ lại những lần bị nhiệt miệng đau đến phát khóc vì tham ăn, Chúc Lê nhăn mặt dặn dò kỹ lưỡng: “Nóng trong người là miệng sẽ mọc mụn nhiệt, đau lắm, khó chịu lắm!”


Giang Yển nhìn gói kỷ tử đầy ắp trong tay, rồi nhìn bộ quần áo giặt đến bạc màu của Chúc Lê.


Hắn biết gia cảnh Chúc Lê khó khăn. Thời đại này ruộng đất là sinh mệnh, nông dân không có ruộng thì coi như mất nguồn sống. Hai mẹ con thức khuya dậy sớm, cuốc bộ cả quãng đường dài bán hàng cũng chỉ mong kiếm thêm chút đỉnh, vậy mà vẫn chật vật đến thế.


Lòng Giang Yển chùng xuống, cảm giác xót xa len lỏi trong tim.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 11: Ép giá
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...