Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 1: Gặp gỡ


Tại sau núi Tần Uyển.


Hai thiếu niên chừng mười mấy tuổi đang túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt đầy căng thẳng nhìn chằm chằm người đang nằm bất động trên mặt đất, sống chết chưa rõ. Trong giọng nói của cả hai tràn ngập sự hoảng loạn:


“Làm sao bây giờ? Có khi nào… chết rồi không? Hay là chúng ta mau về gọi người lớn đi?”


“Gọi ai mà gọi?” Thiếu niên lớn tuổi hơn quát lên, giọng lạnh băng ra lệnh để át đi nỗi sợ: “Nghe cho rõ đây, hôm nay chúng ta chưa từng gặp Giang Yển, cũng chưa từng bước chân ra sau núi.”


Cậu thiếu niên còn lại run rẩy. Dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua chuyện này, cậu ta liếc nhìn Giang Yển đang chảy máu đầm đìa, do dự nói: “Nhưng mà…”


“Không có nhưng nhị gì hết!” Kẻ cầm đầu cắt ngang, mặt đanh lại: “Ba tao nói nó là thứ quái vật. Mẹ ruột chết ngay trước mặt mà nó còn chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Cái loại máu lạnh như thế chết đi cũng là chuyện tốt… Hơn nữa, từ lúc ông nội đón nó về thì cưng chiều lên tận trời. Nếu ông biết chúng ta đẩy ngã nó, chắc chắn không ai có quả ngon để ăn đâu!”


Cậu thiếu niên nhỏ hơn nghe vậy liền im bặt. Đúng thật, từ khi Tần lão gia tử đón đứa cháu ngoại này về nhà, ông chăm sóc, dạy dỗ tận tay, ngay cả cháu nội ruột như bọn họ cũng chưa từng được hưởng đãi ngộ đó. Nói không ghen tị là nói dối, nếu không bọn họ đã chẳng hùa nhau cô lập, xô đẩy Giang Yển.


Trước đây ông nội đã dặn phải chăm sóc em họ cho tốt, nếu để ông biết bọn họ không những không chăm sóc mà còn hại người ta bị thương, chắc chắn sẽ bị trừng phạt đích đáng.


Hơn nữa… Giang Yển chảy nhiều máu quá, hình như tắt thở thật rồi. Nó còn nhỏ như vậy, nó không muốn đi tù…



Cuối cùng, hai thiếu niên tự trấn an bản thân bằng cái cớ “Giang Yển vốn dĩ là quái vật, vốn dĩ không nên tồn tại”. Cả hai lén lút rời khỏi núi sau, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà chạy xuống trấn chơi bóng, ném người đang nằm thoi thóp kia ra sau đầu.


.


Giang Yển mê man nghe được cuộc đối thoại của bọn họ rồi chìm hẳn vào bóng tối. Núi sau ít người lui tới, hắn mất máu quá nhiều, lần này có lẽ chết thật rồi.


Cũng tốt. Ba chán ghét hắn, mẹ muốn giết hắn, ở nhà ông ngoại hắn cũng chỉ là kẻ thừa thãi. Nếu hắn chết đi, mọi người đều sẽ thở phào nhẹ nhõm.


Nhưng có lẽ kẻ bị người đời ghét bỏ thì đến Diêm Vương cũng chẳng buồn thu. Đi dạo một vòng Quỷ Môn Quan, hắn lại bị đá ngược trở về.


Khi ý thức quay lại lần nữa, Giang Yển cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, cả người rã rời không chút sức lực. Hắn chỉ muốn cứ thế nằm mãi, nhưng tiếng sột soạt bên cạnh buộc hắn phải mở mắt. Ngay lập tức, hắn thấy một bóng đen giật mình như bị dọa sợ, “vút” một cái trốn tiệt ra sau tảng đá lớn.


Giang Yển nhíu mày, cổ họng khô khốc đến mức không thốt nên lời, toàn thân đau nhức. Hắn cố gượng dậy, phát hiện mình đang nằm trong một hang động âm u. Không phải bệnh viện, nhưng cũng chưa chết.


Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn thấy cái bóng đen vừa nãy lén lút thò ra một cái đầu xù lông từ sau tảng đá. Hai con mắt tròn xoe nhìn hắn đầy cẩn trọng: “…”


Thấy người lạ, Giang Yển theo thói quen bày ra vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm nhìn chằm chằm đối phương.


Đứa nhỏ kia dường như cũng sợ hắn, thấy hắn nhìn sang liền rụt ngay đầu về, sau đó là tiếng bước chân chạy xa dần.



Hẳn là đi rồi… Giang Yển thở phào nhẹ nhõm, đưa tay chạm vào vết thương. Cơn đau nhói lên khiến hắn rụt tay lại theo bản năng, đầu ngón tay dính dịch nát của thảo mộc, máu tuy không còn chảy nhiều nhưng vết thương vẫn còn đó.


Không biết đã hôn mê bao lâu. Phạm vi núi sau không lớn, nếu người nhà họ Tần đi tìm, hắn chắc chắn phải nghe thấy tiếng gọi mới phải. Nhưng xung quanh im phăng phắc. Vết thương lại được đắp thảo dược cầm máu… Chẳng lẽ hai anh em Tần Văn Thành sợ chết người, lại sợ bị ông mắng, nên lén quay lại đem hắn giấu vào đây?


Không đưa đi bệnh viện mà ném vào hang động, rốt cuộc là muốn cứu hắn hay muốn hắn chết khuất mắt một chút?


Thế mà vẫn chưa chết. Mấy ông cậu nói đúng thật, mạng hắn cứng, khắc chết mẹ ruột rồi mà bản thân vẫn sống sờ sờ.


“Ha!”


Giang Yển bật cười tự giễu, nhưng khoảnh khắc đó, nước mắt như vỡ đê không kìm lại được mà trào ra.


Khi ba nhốt hắn và mẹ trong nhà, hắn không khóc.


Khi mẹ cầm dao đâm từng nhát vào người mình ngay trước mặt hắn, hắn không khóc.


Trong tang lễ của mẹ, hắn không khóc.


Khi các cậu mắng hắn là quái vật, hắn cũng không khóc.



Bây giờ chỉ còn lại một mình, cuối cùng hắn cũng có thể khóc.


Hắn không muốn chết. Hắn không muốn bị coi là quái vật. Tại sao ai cũng ghét hắn? Hắn chỉ sống thôi mà, tại sao ai cũng hận hắn?


Giang Yển co gối, thu mình vào một góc hang động, nước mắt thấm ướt tay áo nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng nức nở nào.


Trẻ con biết khóc mới có người thương, còn hắn… hắn biết sẽ chẳng ai thương mình cả.


Nghĩ đến đây, Giang Yển dùng tay áo ướt đẫm lau mạnh lên mặt, ép bản thân bình tĩnh lại. Dù không ngăn được nước mắt, ít nhất hắn cũng kiểm soát được biểu cảm của mình.


Hắn l**m đôi môi khô nứt, vịn vào tảng đá định đứng dậy thì thấy đứa nhỏ ban nãy lại “bịch bịch bịch” chạy vòng về. Không đợi Giang Yển kịp đề phòng, đứa bé đặt một ống trúc đựng nước sạch xuống đất rồi lại “vút” một cái chui tọt ra sau tảng đá lớn. Lần này trốn không kỹ, còn lộ ra một góc áo nhỏ.


Giang Yển cúi nhìn ống nước, lại liếc nhìn đứa bé mà hắn nghi là tay sai của Tần Văn Thành, rồi quyết định lờ đi, lảo đảo bước ra ngoài.


Đi chưa được mấy bước, cơn choáng váng ập đến. Hắn cắn chặt đầu lưỡi để giữ tỉnh táo nhưng không nổi, thân mình loạng choạng thì một đôi tay nhỏ bé, mềm mại vội vàng đỡ lấy cánh tay hắn.


Giang Yển nhíu chặt mày, cảm giác phiền chán dâng lên, hắn hất tay đẩy mạnh người kia ra.


Đứa nhỏ nhìn qua đã thấy gầy gò, bị Giang Yển đẩy một cái liền ngã phịch xuống đất. Cậu bé đáng thương xoa xoa cái mông đau, ngước đôi mắt vừa sợ sệt vừa tủi thân nhìn Giang Yển, nhưng vẫn lì lợm không chịu bỏ đi.



Giang Yển lạnh lùng quay đầu lại, lúc này mới nhìn rõ: đứa bé mặc bộ quần áo kiểu dáng kỳ lạ, trên đầu còn để có chỏm tóc cột, đôi mắt đang ngập nước nhưng vẫn cố chấp nhìn hắn.


Đám Tần Văn Thành đang giở trò quỷ gì đây? Phái một đứa nhỏ ăn mày đến, định giết hắn hay cản đường hắn? Hay đơn giản là muốn làm hắn ngứa mắt?


Mặc kệ đứa bé dưới đất, Giang Yển lạnh lùng tiếp tục đi về phía trước. Không bao lâu sau, hắn nhìn thấy cây dương già quen thuộc.


Tần Uyển chỉ có duy nhất một cây dương vàng này, nghe nói đã có thâm niên, dáng cây như người đang nghiêng mình múa, hắn không thể nhớ nhầm.


Vậy là hắn vẫn ở sau núi Tần Uyển, không phải nơi nào khác. Nhưng lâu như vậy không ai đi tìm, chẳng lẽ đến ông ngoại cũng từ bỏ hắn rồi sao?


Nghĩ đến đây, Giang Yển cười lạnh. Phải rồi, một kẻ không ai thích, tính tình lầm lì, lại còn là “quái vật”, ai mà chẳng mong hắn biến mất cho khuất mắt.


Hắn day day thái dương đau nhức, khóe mắt liếc thấy đứa nhỏ kia vẫn lén lút đi theo mình. Nhìn bộ dạng kỳ quặc và ống trúc nước ban nãy, Giang Yển lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng.


Nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ, hắn đã không thể gượng được nữa, cả người đổ ập xuống đất. Trước khi chìm vào hôn mê, hình ảnh cuối cùng hắn thấy là bóng dáng nhỏ bé kia đang hốt hoảng lao nhanh về phía mình.


Trong cơn mơ màng, Giang Yển cảm thấy có người đang đút nước cho mình uống. Cơn sốt cao khiến hắn khát khô cổ, vừa cảm nhận được nước liền tham lam nuốt lấy. Nhưng mới uống được vài ngụm, đối phương đã lấy ống nước đi, thay vào đó là một cái ống trúc khác.


Giang Yển theo bản năng nuốt xuống. Ai ngờ, thứ chất lỏng vừa chảy vào miệng đắng nghét còn hơn thuốc độc. Hắn không nghĩ ngợi liền phun phì phì ra ngoài.


Mở mắt ra, hắn thấy cậu bé kia đang hai tay cầm ống trúc, vẻ mặt luống cuống nhìn hắn đầy lo lắng.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 1: Gặp gỡ
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...