Cướp đoạt

Chương 32:

119@-

Năm cấp hai, thời tiết rất nóng, thiếu nữ mặc chiếc váy hai dây màu trắng nằm bò trên sàn nhà, tay cầm que kem, đầu lưỡi nhỏ chậm rãi phần kem hình trụ đang không ngừng tỏa ra khí lạnh trong không khí.
 
Dịch Vu Lan đang làm bài tập, thời điểm suy nghĩ đầu có chút đau, bên tai bất chợt nghe thấy tiếng lật trang sách.
 
Anh dựa lưng vào ghế lười biếng quay đầu lại, đôi mắt lập tức bị cố định trên người mà anh muốn nhìn thấy. Anh nhìn chăm chú vào đầu lưỡi, đầu ngón tay, xương quai xanh, và khóe miệng dính một chút kem ngọt ngào của cô, trái cổ khẽ lăn lộn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Anh muốn liếm sạch chỗ kem đó cho cô.
 
Dường như Dịch Như Hứa cảm nhận được ánh mắt trần trụi của anh, cô vô hại ngẩng đầu nhìn về phía anh, sau khi bốn mắt hai người chạm nhau, cô lập tức bật cười, làm nũng nói: “Anh đừng nhìn em như vậy, cảm giác thật kỳ quái.”
 
Dịch Vu Lan không nói chuyện, anh chỉ nâng cánh tay lên ngoắc ngón tay về phía cô.
 
Dịch Như Hứa khẽ sửng sốt, từ sàn nhà bò dậy, cầm kem đi tới trước mặt anh.
 
“Làm sao vậy?” Cô hỏi.
 
Dịch Vu Lan nâng tay, ngón cái dừng lại bên khóe môi cô, lau sạch giọt kem tan chảy bên cánh môi phấn hồng, sau đó cắn một miếng lớn lên đầu que kem, chỗ cô vừa mới liếm.
 
“Anh?” Dịch Như Hứa không hiểu ý tứ của anh, cô nhìn que kem trong tay thiếu một miếng lớn, đôi mắt to trong trẻo lập tức phản ứng lại “Em đi lấy cho anh một cây.”
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.


Dịch Vu Lan nhìn bóng dáng chạy xa của cô, không chớp mắt đưa ngón tay cái vừa lướt qua khóe môi cô vào trong miệng, ngậm lấy.
 
Thật ngọt, thật mềm mại.
 
…Đó chính là người anh yêu thầm nhiều năm.
 
Dịch Vu Lan mở bừng mắt trong giấc mơ, anh giữ nguyên tư thế này một lúc, sau đó nhăn mày nằm suy nghĩ.
 
Anh không thể phân biệt được đâu là tình yêu dành cho em gái và đâu là tình yêu dành cho người yêu, kể cả trong mơ.
 
Đầu có chút đau, Dịch Vu Lan suy nghĩ một hồi lâu mới nhớ ra nguyên nhân dẫn tới cơn đau đầu của mình, có lẽ bởi vì tối hôm qua bụng rỗng uống hết một chai rượu vang đỏ.
 
Bụng cũng đói.
 
Anh sờ sờ bên người, không cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của cơ thể, nhất định là cô nhóc tỉnh dậy trước sau đó liền chạy trốn rồi. Anh ngáp dài một cái, dùng cánh tay che ánh sáng, lại nằm trên giường hơn mười giây, cuối cùng mới quyết đoán mà rời giường.
 
Anh nhặt áo sơ mi, quần và dây lưng rơi dưới đất lên, bước vào phòng tắm tắm rửa.
 
Tắm rửa xong đầu óc đã hoàn toàn tỉnh táo, Dịch Vu Lan lấy trong tủ một bộ quần áo mặc ở nhà để thay, sau đó đi tới phòng bếp đeo tạp dề, mở tủ lạnh ra nhìn vài lần, bên trong chứa đầy đồ ăn thừa khiến huyệt Thái Dương anh khẽ đau.
 
Anh thở dài một tiếng, lấy ra ba quả trứng gà, lại lấy thêm một chén đậu xanh xào tôm nõn, đánh trứng, bật bếp, dùng cơm thừa trong nồi bắt đầu làm cơm chiên.

 

 
Tới khi hoàn thành tất cả những việc này, Dịch Vu Lan vừa cởi dây tạp dề, vừa hô lớn về phía phòng của Dịch Như Hứa: “Như Như, ra ăn cơm.”
 
Treo tạp dề trở về vị trí ban đầu, Dịch Vu Lan nhìn chằm chằm cửa phòng em gái, phát hiện một chút động tĩnh cũng không có, vì thế anh đi tới cạnh cửa, gọi: “Nhanh lên, không thể không ăn cơm sáng, biết không?”
 
Bên trong vẫn không có động tĩnh, Dịch Vu Lan không chờ đợi thêm nữa, trực tiếp mở cửa phòng ra, chiếc chăn trên giường căng phồng, cô gái nhỏ không tiếng động vùi mình trong đó.
 
“Lười như vậy sao, sáng sớm tinh mơ đã mò về phòng? Ừm? Tối hôm qua mấy giờ trở về?” Dịch Vu Lan chọc chọc lên người cô, tiện tay mở chăn bông ra. Dịch Như Hứa co rúc người thành quả bỏng, hai tay ôm lấy đầu, dấu vết dây thừng trên cổ tay rất rõ ràng, hiện tại đã hằn đỏ.
 
Dịch Vu Lan nhìn cổ tay của cô, có chút đau lòng nhéo nhéo xương cổ tay mảnh khảnh, sau đó lại xoa nắn da thịt trắng nõn non mềm bên ngoài.
 
“Làm sao vậy Như Như? Chỗ nào không thoải mái sao? Nói cho anh, anh giúp em nghĩ cách.” Anh ghé sát vào Dịch Như Hứa nhẹ giọng trấn an, Dịch Như Hứa rút cổ tay từ tay anh trở về, vùi mặt vào gối càng sâu hơn.
 
“Được rồi, vậy em dậy ăn cơm trước, còn ăn vạ nằm bất động anh sẽ làm tình với em.”
 
Dịch Như Hứa bị doạ tỉnh, cô bò tới mép giường bước chân trần xuống, không rên một tiếng mà chạy tới bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, khi nhìn thấy bữa sáng, vành mắt cô có chút đỏ lên.
 
Dịch Vu Lan ngồi trên giường nhìn cô qua khe cửa, sau đó trực tiếp nằm xuống giường, tiện tay lấy gối đầu của cô ôm vào trong ngực, cúi đầu hít một hơi thật sâu mùi hương trên tóc cô.
 

Bắt đầu từ khi nào, việc lên giường với anh lại biến thành thứ có thể dùng để dọa trẻ nhỏ?
 
Dịch Vu Lan nằm trên giường của Dịch Như Hứa mà suy nghĩ, anh không biết rốt cuộc mình làm sai ở điểm nào, cũng không biết phải làm thế nào mới có thể khiến Dịch Như Hứa thích anh.

Dường như anh đã sử dụng đủ mọi thủ đoạn.
 
Anh duỗi tay ấn lên vị trí dạ dày của mình, cảm giác có chút đau, vì thế anh trở mình, ôm lấy chăn của cô, không muốn nhúc nhích.
 
Tâm tình anh không tốt, nhưng người làm tâm tình anh không tốt lại chính là em gái của anh, cho nên anh cũng không có cách nào, chẳng lẽ lại tiếp tục giáo huấn cô? Tối hôm qua mới chỉ cách đây có vài tiếng, sáng nay cô đã biến thành như vậy, thôi, vẫn nên tự mình bình tĩnh lại đi.
 
Dịch Vu Lan nằm trên giường của em gái, suy sụp sắm vai xác chết, thời điểm Dịch Như Hứa duỗi cổ nhìn vào trong phòng, phát hiện anh đang ôm chăn của cô chìm vào giấc ngủ, không có ý định bước ra ngoài.
 
Rốt cuộc anh có ý gì?
 
Cô cầm cốc sữa bò lên uống mấy ngụm, vị trí riêng tư giữa hai chân vô cùng đau đớn, đêm qua cô bị cơn đau đánh thức, trong lòng khó chịu liền trở về phòng của mình. Bắt đầu từ lúc trời tờ mờ sáng, cô vẫn luôn suy nghĩ về học trưởng Lâm Triết và cả anh trai nữa, giữa chừng còn không nhịn được mà khóc một lần.
 
Đôi khi loại cảm giác này có thể nhấn chìm cơ thể cô, giống như bị một mảnh vải vô hình quấn quanh người, anh trai quấn cô thành một cái xác ướp, vì muốn vĩnh viễn có được thân thể của cô, thậm chí anh còn tình nguyện tưới nước bạc lên thân thể này.
 
Nhưng mà thoạt nhìn anh… dường như cũng không khỏe. Dịch Như Hứa trộm nhìn anh, không biết rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ gì.
 
Từ trước đến nay cô chưa bao giờ hiểu suy nghĩ của anh, khi còn nhỏ đã vậy, nhưng tới khi trưởng thành cô vẫn nhìn không rõ.
 
Cái miệng nhỏ ăn hết một nửa bữa sáng, Dịch Như Hứa bưng nửa ly sữa bò còn lại đi vào phòng mình, ngồi xuống bên người Dịch Vu Lan, gọi anh một tiếng.
 
“Anh, anh có muốn uống sữa bò không?”

 

 
Dịch Vu Lan không đứng dậy, tiếp tục duy trì tư thế nghiêng người nằm ôm chăn lúc vừa rồi, ngay cả mặt cũng quay đi, anh không để ý đến Dịch Như Hứa.
 
Dịch Như Hứa hơi sửng sốt, cô thầm nghĩ, chẳng lẽ anh còn tức giận sao?
 
Trong lòng cô nhất thời xuất hiện đủ loại suy nghĩ, nhưng không đợi nghi vấn kia lên men, Dịch Vu Lan đã buông chăn trở mình ngồi dậy.
 
“Xin lỗi, vừa rồi có chút mệt, anh dậy đây.” Dịch Vu Lan tiếp nhận ly sữa bò trong tay cô, uống một hơi cạn sạch, sau đó đặt chiếc ly rỗng xuống sàn nhà, duỗi tay ôm cô vào ngực thay thế cho chăn bông.
 
Thoạt nhìn anh có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng rõ ràng anh vừa mới tỉnh ngủ mà.
 
Dịch Như Hứa có chút nghi hoặc nhìn anh, không biết mới sáng sớm anh bị làm sao vậy. Cô thật sự không rõ, rõ ràng là anh chơi cô một đêm, khiến nửa thân dưới của cô sưng to đau đớn, thế nhưng cô còn chưa giận anh được bao lâu, vì sao giờ lại biến thành anh không vui?
 
“Anh, ăn cơm đi.” Dịch Như Hứa duỗi tay chọc chọc lưng Dịch Vu Lan, kết quả đổi lại anh càng ôm chặt hơn, anh cọ cọ lên người cô, dùng mặt cọ xát cần cổ và cằm của cô, nhắm mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ lười biếng.
 
“Anh làm sao vậy?” Cô kiên nhẫn hỏi.
 
Dịch Vu Lan ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt u buồn nói: “Em làm sao vậy?”
 
Dịch Như Hứa ngây ngốc, vì sao anh lại hỏi ngược lại cô.

 



Cướp đoạt
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cướp đoạt Truyện Cướp đoạt Story Chương 32:
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...