Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 89: Cơn mưa vừa dứt


Chờ Hoắc Duật Hoành cởi áo vest ngồi xuống, cậu cũng ngồi xuống theo.


Nhưng nhìn cái bàn bếp hiện giờ thật sự là một đống hỗn độn. Trên mặt bàn bày la liệt đủ loại dụng cụ, lại còn mấy khay bánh quy nướng hỏng và một thứ sền sệt nghi là "cháo bánh kem Basque".


Ôn Duẫn An liếc nhìn một cái, cả khuôn mặt lập tức nóng bừng lên. Đáng lẽ hôm nay cậu phải diễn vai người vợ Omega đảm đang cơ mà, sao giờ nhìn cứ như vừa mới đánh bom cái nhà bếp thế này. Thật là mất mặt quá đi mất!


Cậu định đứng phắt dậy đi gọi người hầu vào dọn dẹp, nhưng cổ tay đã bị Hoắc Duật Hoành nắm chặt lấy.


Hoắc tổng im lặng nhìn bé Omega trước mặt, trong lòng hắn đã bắt đầu "vạch mặt" tất cả những kẻ có ý đồ nhòm ngó vợ mình, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm nhiên như không. Hắn bình tĩnh nói: "Ngồi yên đó."


Mặc thành thế này, xinh đẹp đến mức muốn mạng người ta, sao có thể để kẻ khác nhìn thấy chứ? Đừng hòng!


"Nhưng chỗ này bừa bộn lắm..." Ôn Duẫn An cụp mắt, vành tai đỏ ửng, "Dọn sạch rồi hãy ăn anh nhé."


"Vậy thì đổi chỗ khác." Hoắc Duật Hoành đứng dậy, có ý đồ riêng mà bế thốc cậu lên, đi thẳng ra phòng ăn. Hắn đặt cậu ngồi xuống chiếc ghế sạch sẽ rồi quay lại bưng hai bát nước đường ra.



Tuy là phòng bếp không gian mở nhưng vị trí hắn chọn vừa khéo che khuất tầm mắt, không nhìn thấy đống hỗn độn trên bàn bếp kia nữa.


"Bảo bảo vất vả rồi, mau ăn thôi." Hoắc Duật Hoành ngồi xuống cạnh cậu, múc một thìa nước đường đưa tận miệng.


Ôn Duẫn An theo thói quen há miệng đón lấy. "Ưm... Ngon ngoài dự kiến luôn đấy ạ!"


Hoắc Duật Hoành cứ thế đút cho cậu một hồi, cậu sớm đã no căng bụng mới sực nhớ ra: "Chồng, cái này làm cho anh mà! Anh đừng đút cho em nữa." Chiều nay để nếm thử, cậu đã uống bao nhiêu bát rồi.


Lúc này Hoắc Duật Hoành mới thu tay lại, dùng chính chiếc thìa cậu vừa dùng để uống nốt chỗ còn lại.


Khác với dự đoán của An An, Hoắc Duật Hoành không hề tỏ ra kinh ngạc, chỉ mỉm cười tán thưởng: "Không hổ là đầu bếp nhỏ An An nhà mình, tay nghề giỏi thật đấy."


"Thật không anh?" "Ừ, anh uống xong thấy hết ho luôn rồi này."


Hết nhanh thế cơ ạ? Hoắc Duật Hoành đúng là vì dỗ dành cậu mà nói khoác không chớp mắt luôn!


Hai người ngọt ngào chia nhau hai bát nước đường. Vẫn lo lắng về cái bếp không sạch sẽ, Ôn Duẫn An lại định đứng dậy gọi quản gia, nhưng một lần nữa bị hắn giữ tay lại.



Cậu ngây ngô hỏi: "Sao thế ạ? Chồng vẫn chưa no sao?"


Hoắc Duật Hoành hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Bảo bảo, em mệt không?"


"Ưm..." Cậu suy nghĩ một lát, "Cũng không mệt lắm, chỉ là hơi mỏi chân thôi, nãy em đứng trong bếp hơi lâu." Cậu vốn là lá ngọc cành vàng, đứng lâu một chút đương nhiên là thấy mỏi.


Hoắc Duật Hoành không nói gì thêm, hắn tháo cúc măng sét, xắn tay áo sơ mi lên rồi bất thình lình bế bổng cậu lên. Bộ tạp dề trên người cậu vẫn chưa cởi, chiếc mũ ren trên đầu cũng chưa tháo, bị hắn ôm đột ngột như vậy khiến cái mũ rơi lệch sang một bên, vắt vẻo trên tóc.


Hoắc Duật Hoành nhìn cậu chằm chằm, giọng trầm xuống: "Anh vẫn muốn ăn thêm chút nữa, bảo bảo."


Hả? Ăn gì cơ? Cậu chỉ làm có chừng đó thôi mà. "Hết rồi ạ..." Bé thỏ thật thà thú nhận, chẳng chút cảnh giác: "Tay nghề em cũng thường thôi nên không làm nhiều."


"Vậy thì ăn thứ khác." "Ví dụ như... một bé thỏ nhỏ chẳng hạn."


Hoắc Duật Hoành ôm chặt cậu trong tay, sải bước đi vào thang máy.


...



Bên ngoài cửa sổ, một cơn mưa vừa dứt, những vệt nước còn đọng lại trên mặt kính phản chiếu ánh đèn neon của thành phố phía xa.


Ôn Duẫn An đã được "giúp" tắm rửa sạch sẽ, từ tai thỏ đến đuôi thỏ đều được sấy khô thơm tho mềm mại, nhưng cậu cảm thấy mình mệt lả đi rồi. Hai người bận rộn đến mức còn chưa kịp ăn tối.


An An mệt đến mức không muốn nhúc nhích, ngay cả tay cũng lười nhấc lên, chỉ khẽ đá nhẹ vào người đang ôm mình, lầm bầm: "Chồng, em đói."


"Ừ, dưới lầu chắc dọn xong rồi, mình xuống ăn cơm nhé."


Tất nhiên rồi, tận ba tiếng trôi qua rồi, còn chưa xong sao được? Đúng là lừa thỏ mà! Cậu kéo chăn trùm kín mặt: "... Em không xuống lầu ăn đâu."


Hoắc Duật Hoành cực kỳ chiều chuộng cậu: "Vậy để anh đi lấy lên cho em nhé?" "Vâng..."


Hắn nhanh chóng đứng dậy, chèn lại chăn cho cậu rồi vỗ vỗ nhẹ hai cái. Ôn Duẫn An đang định tranh thủ chợp mắt thì nghe thấy tiếng cười thấp của hắn ngay cạnh giường. Cậu tò mò quay đầu lại nhìn, thấy Hoắc Duật Hoành đang cầm chiếc tạp dề hồng ướt đẫm nước, ánh mắt lại dán chặt vào cậu.


"............" Xấu hổ chết đi được, cậu coi như không nhìn thấy gì hết!


Hoắc Duật Hoành cười đầy ẩn ý, vừa đi vừa nhặt "đồ đạc" vương vãi trên sàn rồi mới ra khỏi phòng ngủ. Ôn Duẫn An lại ló đầu ra khỏi chăn, nhìn những bọt nước trên cửa kính, mặt đỏ bừng như gấc chín.



Thật xấu xa, sao những lúc thế này Hoắc Duật Hoành lại khác hẳn bình thường vậy chứ. Rõ ràng bị cậu mắng là "đồ xấu xa" suốt mà sao hắn vẫn cười được hay thật.


Hoắc Duật Hoành quay lại rất nhanh, gương mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện gì, tự tay bưng khay thức ăn vào phòng. Có lẽ thấy trêu cậu đủ rồi nên hắn không nhắc lại chuyện cái tạp dề nữa, hai người bình yên dùng xong bữa tối.


Dù là Chủ Nhật, đối với một người nắm quyền tập đoàn như Hoắc Duật Hoành cũng không có khái niệm nghỉ ngơi, huống hồ sắp tới còn phải lo sinh nhật cho An An, nên việc gì xử lý trước được hắn sẽ làm luôn.


Ôn Duẫn An như một món đồ trang trí treo trên người Hoắc Duật Hoành, mắt nhắm mắt mở để hắn giúp mình đánh răng rửa mặt. Thật ra hôm nay cậu chẳng muốn đến công ty chút nào, nhưng hắn sợ cậu ở nhà lại "bày trò" vào bếp nên nhất quyết lôi cậu đi bằng được. 9 giờ sáng hắn đã vớt cậu ra khỏi chăn để thay quần áo.


Tuy trong mắt An An, thỉnh thoảng gu thẩm mỹ của Hoắc tổng hơi "già nua", nhưng dưới sự uốn nắn của cậu thì đã khá hơn nhiều. Ít nhất hao đã biết cậu thích phối đồ kiểu gì để giúp cậu mặc vào lúc cậu còn đang ngái ngủ.


Thay đồ xong, An An ngồi trên sofa nhìn vị Alpha cao lớn trước mặt. Hoắc Duật Hoành đang cài chiếc măng sét đính kim cương do chính cậu chọn. Phải công nhận, hắn vai rộng eo thon, mặc vest vào trông cực kỳ thành thục và quý phái.


Tuy hắn không hiểu lắm về cách phối đồ của cậu, nhưng nghĩ ngược lại, cậu lại rất hiểu gu của hắn. Cậu thực sự rất thích một Alpha trầm ổn và trưởng thành như thế này. Ôn Duẫn An thầm cười hì hì.


Ăn sáng xong, hai người cùng ra cửa. Ngồi ở ghế sau, Hoắc Duật Hoành lại bắt đầu làm việc theo thói quen. Ôn Duẫn An chỉnh đè lại quần áo, đắp chiếc chăn nhỏ rồi bắt đầu ngủ tiếp, chuẩn bị tinh thần đến công ty để làm một "linh vật đáng yêu" trong văn phòng của chồng.


Xe chạy êm ru, hòa vào dòng xe cộ đông đúc ngày cuối tuần nên khó tránh khỏi tắc đường. Nhưng tài xế hiểu rõ, Hoắc tổng dẫn theo Thiếu phu nhân nên lái xe vững vàng mới là quan trọng nhất.


Ôn Duẫn An cứ thế bị lay nhẹ mà chìm vào giấc ngủ, đầu cậu tựa vào vai hắn, má bị ép lại thành một cục thịt mềm mại nhỏ xíu. Cậu ngủ ngon lành, Hoắc Duật Hoành không nỡ đánh thức. Đến khi cậu tỉnh dậy, xe đã đỗ bên lề đường từ lâu, đồng hồ đã chỉ 11 giờ trưa.


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 89: Cơn mưa vừa dứt
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...