Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 84: Đó là huân chương
Sáng sớm tinh mơ, Ôn Kỳ Duệ nghe nói tối qua hai đứa nhỏ chia phòng ngủ nên đích thân tới gõ cửa, định bụng sẽ đứng ra hóa giải mâu thuẫn. Tất nhiên, tiền đề là em trai anh không được chịu thiệt thòi.
Nhưng người ra mở cửa lại là Hoắc Duật Hoành.
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Ôn Kỳ Duệ, máu chiếm hữu của Hoắc Duật Hoành lại nổi lên: "An An vẫn chưa tỉnh ngủ, có chuyện gì không anh?"
"... Hai đứa không cãi nhau đấy chứ? Hay là làm hòa rồi?" Ôn Kỳ Duệ nói, "Tiểu An tuổi còn nhỏ, cậu nhường nhịn em nó một chút."
Hoắc Duật Hoành cau mày: "An An tuy nhỏ tuổi nhưng rất hiểu chuyện, vả lại em làm sao nỡ cãi nhau với em ấy được."
"Thế sao người giúp việc nói đêm qua cậu bị đuổi ra khỏi phòng?"
"... Là em ấy bảo em sang phòng khách đợi một lát cho 'bình tĩnh' lại, vì em ấy chưa quen 'ở chỗ này'." Hoắc Duật Hoành nhấn mạnh ba chữ "ở chỗ này" với giọng điệu đầy ám muội, cứ như đang ám chỉ điều gì đó sâu xa lắm.
Ôn Kỳ Duệ nghe xong chỉ biết lắc đầu: "Thôi được rồi, hai đứa không cãi nhau là tốt. Tiểu An tính tình kiêu kỳ, dù sao cậu cũng nên nhường nhịn em nó nhiều vào."
"Anh yên tâm."
Khi Ôn Duẫn An tỉnh dậy, theo thói quen cậu quờ quạng lung tung một hồi mới mở mắt ra. Bên cạnh trống không, Hoắc Duật Hoành không có ở đó.
Cậu quấn chăn ngồi dậy, đang định thấy tủi thân thì nghe tiếng đóng cửa, tiếng bước chân của Hoắc Duật Hoành ngày càng gần.
Hoắc Duật Hoành vừa đi tới giường vừa tùy ý cởi áo ngoài. Thấy bé Omega đang bĩu môi trên giường, tay hắn khựng lại: "Bảo bảo, em tỉnh sớm thế."
"Anh không ôm em ngủ!"
"Anh có ôm mà," Hoắc Duật Hoành chẳng kịp thay đồ, cứ mặc độc chiếc quần ngủ vội vàng lao tới mép giường, ôm cả người lẫn chăn vào lòng dỗ dành, "Vừa nãy anh cả em tới gõ cửa, anh sợ làm em thức giấc."
"Ơ? Sao anh cả lại tới ạ?"
"Anh ấy tưởng anh bắt nạt em nên tới tính sổ với anh đấy."
Hả? Đây là kiểu hiểu lầm kỳ quái gì vậy nhỉ.
"Đêm qua anh bị đuổi ra ngoài, anh cả em biết rồi." Hoắc Duật Hoành giải thích.
"Em có đuổi anh đâu..."
"Ừ, em không đuổi, bảo bảo nhà mình ngoan nhất, lương thiện nhất, sao nỡ đuổi anh đi chứ?"
Ôn Duẫn An vốn nhẹ dạ, bị khen vài câu bùi tai là quên sạch sành sanh việc mình vừa định dỗi. Hoắc Duật Hoành thừa thắng xông lên, tiếp tục "lùa" thỏ nhỏ: "Không chỉ hôm qua không đuổi, mà sau này cũng sẽ không đuổi anh, đúng không nào?"
"Đúng ạ..."
"Dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn cơm nhé?"
"Vâng!"
Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng bế cậu dậy đi đến bồn rửa mặt. Cậu gục đầu lên vai anh, lúc mở mắt ra nhìn quanh quất vài cái cho tỉnh táo thì chợt khựng lại.
Sao trên lưng Hoắc Duật Hoành toàn là vết thương thế kia!
"Chồng, em muốn soi gương."
"Được." Hoắc Duật Hoành chiều theo ý cậu ngay lập tức, bế cậu xoay người lại.
Trong gương nhìn càng rõ hơn, toàn bộ lưng của Hoắc Duật Hoành chằng chịt những vết cào, trên vai thậm chí còn có cả vết răng.
"Chồng, lưng anh bị thương rồi... Là ai làm thế, em phải kiện người đó!" Sống mũi cậu cay xè, "Kẻ nào dám hại chồng của em... Em không cho phép đâu!"
Bé thỏ này còn học được cả cách đi kiện người khác cơ đấy, tiến bộ thật.
Hoắc Duật Hoành khẽ thở dài: "... Bảo bảo, đây là 'tác phẩm' của em hôm qua đấy, em định kiện chính mình sao?"
"Em làm gì có chứ, em không bao giờ hại anh!"
Hoắc Duật Hoành nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu lắc lắc, nhắc nhở: "Sáng ngày hôm qua ấy."
Cậu nhìn kỹ tay mình, móng tay đúng là hơi dài thật. Trước đây mỗi ngón tay cậu đều được chăm sóc kỹ lưỡng, móng tay luôn được cắt tỉa tròn trịa xinh xắn. Nhưng dạo gần đây biến thành thỏ, cậu chẳng thể bảo dưỡng gì được, mà hôm qua vừa biến lại thành người là đã lập tức...
Aaaa!!
Ôn Duẫn An đỏ bừng mặt, ấp úng: "Hóa ra... hóa ra là em ạ..." Giọng cậu càng lúc càng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Hoắc Duật Hoành gật đầu, cười trêu: "Ừ, bé thỏ nhà mình lực tay cũng khá lắm đấy."
Nói rồi hắn còn chìa vết răng trên vai ra cho cậu xem.
"Vết cắn cũng rất đều, xem ra răng em rất khỏe mạnh."
Xấu hổ quá đi mất, hóa ra cậu không hề bị bắt nạt, mà trái lại còn là kẻ "hành hung" người khác. Ôn Duẫn An ngượng ngùng đưa tay che vết cắn trên vai hắn lại: "Vậy để... để em bôi thuốc cho anh."
"Cảm ơn bảo bảo, nhưng anh thích những dấu vết này lắm. Đây là 'huân chương' của Alpha đấy."
"... Dạ?" Cậu đúng là vẫn chưa thể hiểu nổi cái logic của đám Alpha này.
Tại phòng ăn, ba ông anh trai đang ngồi nhìn nhau đầy vẻ "hình sự". Vì hiếm khi Ôn Duẫn An về nhà, nên dù bình thường giờ này đã ra khỏi cửa nhưng ba anh vẫn nán lại để chờ ăn sáng cùng em trai.
Chuyện cắn người dù sao cũng chẳng hay ho gì, trong lòng Ôn Duẫn An cứ thấy bồn chồn. Cậu cùng Hoắc Duật Hoành bước vào, chào hỏi mọi người xong liền lén lút kéo hắn ngồi xuống. Cậu vừa ăn vừa nhìn ngó xung quanh, liên tục xác nhận xem các anh có phát hiện ra mình đã cắn chồng hay không.
Ôn Kỳ Duệ quan sát một hồi, nhịn không được liền hỏi: "Tiểu An, em sao thế?"
Vừa bị điểm danh, Ôn Duẫn An giật nảy mình, vì quá căng thẳng nên cậu chẳng nghe rõ anh mình hỏi gì, lập tức lớn tiếng thanh minh: "Anh cả! Em không có cắn chồng mình đâu, là tự anh ấy bảo thích đấy chứ, không tin anh cứ hỏi anh ấy mà xem! Không liên quan gì đến Tiểu An đâu nha!"
Vợ nhỏ đúng là đáng yêu quá mức cho phép, Hoắc Duật Hoành nhịn cười không nói lời nào.
Ôn Kỳ Dã nghe xong thì ngẩn người mất mấy giây, khi kịp phản ứng lại thì hít một hơi thật sâu, theo phản xạ húp một ngụm canh lớn: "Cái gì?! Ôi trời... khụ khụ! Nóng quá!"
Ôn Kỳ Duệ đau đầu day day thái dương: "Cậu ba à, em ồn quá đấy, tịch thu xe mới."
"Hả?! Tại sao cơ chứ?!!"
"Không tại sao hết, lo mà ăn cơm đi."
Sau bữa sáng, tài xế đón họ đã chờ sẵn. Ôn Duẫn An chào tạm biệt các anh rồi lên xe.
"Đợi một chút," Ôn Kỳ Duệ gọi Hoắc Duật Hoành lại, hạ thấp giọng, "Sinh nhật của Tiểu An sắp tới rồi, cậu có kế hoạch gì chưa? Nếu chưa thì cứ như mọi năm, nhà họ Ôn sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho em ấy."
"Không cần đâu ạ, em ấy đã kết hôn với em rồi, chuyện này em có sắp xếp riêng." Hoắc Duật Hoành vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Ôn Kỳ Duệ hài lòng gật đầu: "Được, vậy giao cho cậu đấy."
Bé Omega trên xe đã đợi đến sốt ruột, bắt đầu thúc giục: "Chồng, sao các anh cứ nói chuyện mãi thế, đi làm thôi, đi làm thôi!"
"Chào anh," Hoắc Duật Hoành gật đầu chào rồi bước xuống bậc thềm, gương mặt lộ rõ ý cười, "Chồng tới đây, bảo bảo đang đợi anh đấy à?"
"Không đợi anh thì còn đợi ai nữa chứ? Chồng đúng là đồ ngốc!"
Hoắc Duật Hoành chẳng những không giận mà còn cười khen cậu: "Ừ, vậy thì em là 'cục bông nhỏ xinh đẹp'."
Đôi chồng chồng trẻ này thật là ân ái quá đi, chú tài xế ngồi phía trước không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Vốn chưa quen thể hiện tình cảm trước mặt người khác, Ôn Duẫn An lập tức ngồi ngay ngắn lại, im re không nói câu nào nữa.
Mấy chiếc siêu xe lần lượt rời khỏi biệt thự, rẽ vào những hướng khác nhau giữa dòng xe đông đúc.
Vừa lên xe, Hoắc Duật Hoành đã bận rộn ngay. Một tay hắn cầm điện thoại gọi điện, tay kia vẫn không quên nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng x** n*n lòng bàn tay mềm mại.
Ôn Duẫn An nhìn dòng xe cộ ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Hoắc Duật Hoành đang làm việc tất bật, cậu bắt đầu suy nghĩ: Mình có nên làm điều gì đó cho Hoắc Duật Hoành không nhỉ?
Ví dụ như, tặng cho anh ấy một món quà tình yêu chẳng hạn?
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 84: Đó là huân chương
10.0/10 từ 39 lượt.
