Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 82: Trăng nhỏ
Bữa cơm kết thúc trong không khí khá "vi diệu", câu chuyện của cậu cứ bị cắt ngang không biết bao nhiêu lần, đến cuối cùng vẫn chẳng thể hỏi xong vấn đề quan trọng kia.
Ba ông anh thì đã hiểu thấu mà không nói ra. Xem ra hôm nay em trai đột ngột chạy về là vì vấn đề "không tiết chế" của cậu em rể. Đây chẳng phải cũng là chuyện mà các anh bấy lâu nay luôn lo lắng hay sao?
Sau bữa tối, các anh cố ý lảng đi chỗ khác để cậu có không gian riêng, thầm cổ vũ cậu hãy tự mình giải quyết mục đích chuyến đi này, dù sao chuyện tế nhị của vợ chồng trẻ, các anh cũng không tiện xen vào quá sâu.
Thấy chuyện mãi chẳng đâu vào đâu, Ôn Duẫn An quyết định "tự lực cánh sinh". Cậu hạ quyết tâm phải khai thông tư tưởng cho Hoắc Duật Hoành bằng được.
"Chồng, em thấy chúng ta cần phải nói chuyện nghiêm túc đấy."
"...... Được."
Hai người đứng dậy, cùng đi vào phòng ngủ cũ của Ôn Duẫn An trước khi kết hôn. Căn phòng vẫn y như xưa, ấm áp và đáng yêu, có thể thấy chủ nhân của nó là một người có tâm hồn vô cùng dịu dàng.
Ôn Duẫn An quyết định thử lòng Hoắc Duật Hoành trước. Cậu kéo hắn ngồi xuống sofa, túm lấy góc áo hắn, lên tiếng bằng giọng mềm mại: "Chồng, em hỏi anh cái này nhé."
"Hửm? Bé thỏ cứ hỏi đi." Hoắc Duật Hoành cũng học theo điệu bộ của cậu, nói khẽ khàng. Là một Alpha lớn tuổi hơn vợ mình, hắn luôn hào hứng với việc giải đáp mọi thắc mắc của cậu.
"Tuổi thọ trung bình của thỏ tai cụp là bao nhiêu năm ạ?"
Câu hỏi này hơi lạ, nhưng Hoắc Duật Hoành lại rất rành. Hai ngày nay cuốn cẩm nang nuôi dưỡng kia đã bị hắn lật đến nát bấy rồi. Hắn nhanh chóng đáp: "Khoảng tám đến mười hai năm."
Ơ? Hóa ra ngắn vậy thôi sao...
"Chồng, vậy em hỏi anh nhé, nếu em không biến lại thành người được nữa, rồi mười năm sau em chết đi, anh sẽ thế nào?"
Hoắc Duật Hoành khẳng định chắc nịch: "Không có chuyện 'nếu' ở đây đâu, anh sẽ không để em chết."
"Không đúng, em nói là nếu thôi mà? Sao anh lại trả lời kiểu đấy!"
"Không có nếu nào hết."
"Ai nha! Chồng đúng là đồ ngốc! Chỉ là giả sử thôi mà! Anh mau trả lời đi!" Cậu có chút cấp thiết muốn kiểm chứng suy nghĩ của hắn.
Hoắc Duật Hoành không hề do dự, thốt ra ngay tâm niệm sâu kín nhất trong lòng mình suốt hai ngày qua: "Vậy thì anh sẽ chet theo."
Hắn chỉ đang thuật lại một sự thật, nên giọng điệu vô cùng bình thản. Nhưng hai chữ "chet theo" kia quá nặng nề, cách làm cũng quá điên rồ. Đồng tử Ôn Duẫn An co rụt lại, trái tim đập liên hồi vì kinh hãi.
Cậu đã nghĩ đến những câu trả lời không mấy tích cực, nhưng không ngờ Hoắc Duật Hoành lại chẳng biết trân trọng bản thân đến thế, ngay cả mạng sống của mình cũng không thèm coi ra gì.
Ôn Duẫn An bừng tỉnh, sống mũi cay xè. Cậu cúi gằm mặt không muốn nhìn hắn nữa, đôi môi nhỏ bĩu ra, giọng nói đã mang theo tiếng nức nở: "Sao anh lại có thể như vậy... Sao anh lại không biết yêu thương bản thân mình chút nào thế? Chấp nhận bị em đánh đã là quá đáng lắm rồi, giờ ngay cả mạng sống anh cũng định từ bỏ, như thế là sai hoàn toàn!"
Cậu vốn không giỏi giáo huấn người khác, lúc này đã quên sạch mớ lý lẽ chuẩn bị từ trước, chỉ biết túm chặt áo hắn mà uất ức lên án.
Đến lúc này Hoắc Duật Hoành mới nhận ra, hóa ra sự "không hài lòng" mà cậu nói lúc chiều không phải là chê "ba tiếng" quá dài, mà là vì cậu xót hắn, muốn hắn học cách yêu lấy chính mình.
Sao trên đời lại có người lương thiện đến thế cơ chứ, vợ nhỏ của hắn đúng là thiên thần.
Hoắc Duật Hoành ôm cậu vỗ về: "Bảo bảo, chỉ vì anh quá yêu em thôi. Anh không nỡ để em chịu bất cứ tổn thương nào, nên dù là mạng sống anh cũng có thể dâng cho em."
"Không đúng, chồng! Anh nói sai rồi! Em yêu đương với anh chứ có phải đòi mạng anh đâu!" Cậu càng giận hơn, lườm hắn một cái sắc lẹm. Đôi gò má vì tức giận mà ửng hồng, đôi mắt lại phủ một lớp sương mờ.
Hoắc Duật Hoành sững lại, thấy lời này cũng có lý thật.
"Anh sai rồi, bảo bảo đừng giận nữa. Anh không đưa mạng cho em nữa, được không?"
"Vậy anh phải tự kiểm điểm đi..."
"Ừ, anh sẽ kiểm điểm," Hoắc Duật Hoành nói rồi nâng mặt cậu lên, khẽ hôn lên đuôi mắt: "Sao mà hay khóc nhè thế này? Bảo bảo nhà mình làm từ nước à?"
Cậu nghiêm túc nhìn anh: "Em không có khóc, hơn nữa con người chủ yếu là nước mà! Tận 70% đấy!"
Hoắc Duật Hoành lại bị cái vẻ mặt nghiêm túc dạy đời này làm cho tan chảy, trái tim mềm nhũn, hắn khẽ cười: "Ừm, xin lỗi bảo bảo, là do chồng ngốc quá, giờ anh biết rồi."
Sao chuyện lại cứ vòng về chỗ đó thế này...
"Cái... cái đó em hết giận từ lâu rồi, anh đừng có nói bậy."
"Ừm, cảm ơn bảo bảo. Vậy là ba bốn tiếng đồng hồ, bảo bảo vẫn tiếp nhận được đúng không?"
Thấy chủ đề càng lúc càng đi chệch hướng, Ôn Duẫn An im bặt, ngay cả vành tai cũng bắt đầu đỏ ửng lên. Mãi lâu sau, cậu mới buông góc áo hắn ra, mắng một câu yếu ớt nhất trần đời: "Đồ xấu xa."
"Hửm?" Hoắc Duật Hoành cười khẽ, bế cậu đặt lên đùi mình, hôn nhẹ lên tóc cậu, thì thầm bên tai: "Anh là đồ xấu xa sao?"
Vành tai đang nóng bừng bị Alpha cao lớn liên tục hôn lấy hôn để. Đây rõ ràng là một tín hiệu nguy hiểm.
"Không được, hôm nay em cấm anh ngủ ở đây, anh đi ra phòng khách đi!" Cậu đỏ mặt đẩy Hoắc Duật Hoành ra, xoay người vài cái lách khỏi vòng tay hắn, thành công bảo vệ được cái eo tội nghiệp của mình.
Hoắc Duật Hoành đứng ngoài cửa phòng khách, lòng không yên chút nào. Đây là lần đầu tiên kể từ khi kết hôn hắn bị vợ nhỏ đuổi ra khỏi phòng.
Bên trong phòng ngủ, Ôn Duẫn An ôm chặt con gấu bông hình thỏ, vò mẻ hai cái tai dài của nó. Cậu cũng chẳng muốn để hắn ngủ một mình bên phòng khách đâu, nhưng tất cả là vì sức khỏe của cả hai thôi. Cứ "vô độ" mãi thế sao mà được, Hoắc Duật Hoành chắc chắn sẽ hiểu cho cậu mà!
11 giờ 59 phút, cậu vẫn chưa ngủ được. Ting —— một tiếng, điện thoại báo tin nhắn từ Hoắc Duật Hoành.
Chồng: Bảo bảo, trăng đêm nay tròn lắm [Hình ảnh.jpg]
Điện thoại lại báo Ting một tiếng nữa, đúng lúc đồng hồ nhảy sang rạng sáng 12 giờ. Ngay sau đó là tiếng mở cửa lạch cạch.
Chồng: Mở cửa đi bảo bảo.
Trái tim cậu khẽ xao động, vẫn không nhịn được mà chạy thình thịch ra mở cửa. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng hắt lên người Ôn Duẫn An, khiến cậu trông như đang được bao phủ bởi một lớp hào quang mềm mại.
Hoắc Duật Hoành đứng ở cửa lặng lẽ nhìn cậu, giọng nói mang theo ý cười: "12 giờ rồi, đã sang ngày mới."
"Hôm nay anh có thể ở đây ngắm trăng cùng em không?"
"Trăng thì ở đâu mà chẳng ngắm được chứ..."
"Nhưng anh chỉ muốn cùng bảo bối An An ngắm trăng thôi, có được không em?"
Rõ ràng họ đã là vợ chồng hợp pháp từ lâu, nhưng Ôn Duẫn An vẫn bị lời tỏ tình này làm cho đỏ mặt. Cậu đưa tay móc nhẹ vào lòng bàn tay hắn, coi như ngầm đồng ý.
Cánh cửa đóng lại. Cậu thu mình trong vòng tay rộng lớn của Hoắc Duật Hoành trên giường. Lồng ngực hắn vững chãi, nhịp thở đều đặn mang lại cho cậu cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu lơ đãng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Có người yêu bên cạnh, dường như ánh trăng cũng trở nên đẹp hơn, trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Cậu quay đầu lại định chia sẻ cảm xúc với hắn, thì thấy hắn đang dán mắt vào mình, hoàn toàn không có ý định nhìn trăng. Gương mặt trắng nõn lại nóng bừng lên, cậu khẽ chọc vào cánh tay cơ bắp đang ôm eo mình: "Chẳng phải anh bảo muốn ngắm trăng sao?"
Hoắc Duật Hoành thuận thế cúi đầu, hôn nhẹ lên đôi môi xinh xắn của vợ.
"Ừm, anh đang ngắm 'Trăng nhỏ' của anh đây mà."
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 82: Trăng nhỏ
10.0/10 từ 39 lượt.
