Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 8: Omega Của Hắn
Ôn Duẫn An co mình trên sofa, một tay vân vê tai chú thỏ nhồi bông đang ôm trong lòng, một tay lướt điện thoại.
Trong danh sách phần mềm chat của cậu có thêm một khung trò chuyện mới, chính là Hoắc Duật Hoành vừa kết bạn hôm nay. Nội dung trò chuyện vẫn dừng lại ở câu: "Tôi đã thông qua lời mời của bạn, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện."
Hiện tại cậu vẫn chưa biết nên nói gì với Hoắc Duật Hoành.
Cậu lưu tên Hoắc Duật Hoành là Anh Hoắc , sau đó nhấn vào vòng bạn bè của hắn. Đây là con đường nhanh nhất để tìm hiểu một người.
Không ngoài dự đoán, vòng bạn bè của Hoắc Duật Hoành trống trơn, không có bất cứ thứ gì.
May mắn thay, với người như Hoắc Duật Hoành, chỉ cần tìm kiếm trên mạng là có vô số thông tin về hắn, muốn tra cứu gì cũng có, thậm chí còn có tính năng tìm kiếm thông minh có thể trực tiếp tóm tắt các điểm trọng yếu.
Ôn Duẫn An lướt qua từng tin tức. Đập vào mắt cậu toàn là các từ ngữ như "thâu tóm", "hợp đồng cá cược", "cải tiến kỹ thuật", "tập đoàn xuyên quốc gia", "mở rộng bản đồ thương nghiệp", "đầu tư", "chuỗi công nghiệp"...
Hoắc Duật Hoành thoạt nhìn tuổi còn trẻ nhưng đã một tay nắm giữ huyết mạch của cả một tập đoàn.
Không đúng, không đúng!
Sao lại toàn là những thứ khô khan thế này chứ? Cậu ghét nhất là xem mấy thứ này mà!
Rắc rối ! Không thích xem!
Cậu lại tìm kiếm "tin đồn Hoắc Duật Hoành".
Lần này cuối cùng cũng có kết quả, nhưng không nhiều lắm, mà còn có chút đáng sợ.
Trang web tìm kiếm thông minh tổng kết rõ ràng: Hoắc Duật Hoành, hoàn toàn là cuồng công việc, không có hứng thú với bất kỳ giới tính nào, ghét tiếp xúc với người lạ. Người đến quá gần có nguy cơ bị vệ sĩ của anh ta ném đi.
Ánh mắt Ôn Duẫn An dừng lại ở đoạn này hồi lâu. Cậu bắt đầu hồi tưởng lại hành vi của Hoắc Duật Hoành hôm nay – Hoắc Duật Hoành có tiếp xúc với cậu không?
Dường như là có...
Hoắc Duật Hoành bắt tay với cậu xong thì rất nhanh buông ra, thậm chí đỡ eo cậu xong cũng lập tức rút tay về.
Chắc là thật sự giống như trên mạng nói, Hoắc Duật Hoành ghét tiếp xúc với người lạ, nếu không đã chẳng chạm vào cậu xong là lập tức rụt tay lại.
Hức, nhưng mà không sao, dù sao thì bọn họ sắp kết hôn rồi, chờ kết hôn thì không còn là người lạ nữa! Như vậy là có thể dựa dẫm một cách đường đường chính chính rồi!
Ôn Duẫn An lặng lẽ nắm chặt tay cổ vũ bản thân. Chỉ cần ôm là có thể giúp cậu không khó chịu, cậu tuyệt đối sẽ không chịu thua!
Chỉ là hôn lễ gấp gáp như vậy, mặc dù bạn bè cậu có trong danh sách mời, nhưng không biết họ có thể đến tham dự không nữa.
Ôn Duẫn An gửi một tin nhắn vào group chat.
Ôn Duẫn An: Mọi người ơi [thỏ chớp mắt.jpg]
Trịnh Đông Húc: Sức khỏe cậu đã tốt hơn chút nào chưa?
Sở Chiêu: Tiểu An Tiểu An Tiểu An, nhớ cậu quá, mau quay lại đi!
Ôn Duẫn An: Ừm ừm!
Ôn Duẫn An: Tớ sắp kết hôn rồi! [thỏ che mắt.jpg]
Không cần nghĩ cũng biết, trong group chat bắt đầu điên cuồng xuất hiện hàng loạt tin nhắn dấu chấm hỏi từ những người bạn thân của cậu.
Bên kia, trên chiếc Maybach S680 Pullman đang chạy trên đường cao tốc, Hoắc Duật Hoành đang lơ đãng xoa lòng bàn tay, đối diện với ánh mắt mang ý vị chế nhạo rõ ràng của ba mẹ mình .
Hoắc Tu Diệp "hừ" một tiếng: "Không phải nói là không có hứng thú với thằng bé sao?"
Hoắc Duật Hoành bị hỏi đến nghẹn lời.
Hoắc Tu Diệp trêu ghẹo Khương Quân Chi: "Bà xã, anh nhớ không nhầm chứ? Con trai chúng ta đã nói không có hứng thú với Omega nhà người ta mà, sao giờ lại muốn cưới người ta về nhà rồi?"
Khương Quân Chi lười biếng liếc Hoắc Tu Diệp một cái: "Chỉ có anh là lắm lời. Tiểu An đứa nhỏ tốt như vậy, Duật Hoành thích thằng bé không phải rất bình thường sao?"
Hoắc Duật Hoành nhíu mày: "Mẹ, con chưa nói là thích em ấy."
Hoắc Tu Diệp gật gật đầu: "Thế à, con không thích thằng bé, vậy con kết hôn với thằng bé làm gì? Hay là quay lại từ chối đi."
Hoắc Duật Hoành im lặng.
Hoắc Tu Diệp lại nói: "Đúng không? Kết hôn rồi thằng bé chính là vợ con, nào có người đàn ông nào không thích vợ mình?"
Quả thật, trước khi đến, Hoắc Duật Hoành đã nghĩ là sẽ từ chối hoàn toàn chuyện này để bày tỏ thái độ với ba mẹ.
Chỉ là lúc về này, một lời từ chối hắn cũng chưa nói ra, ngược lại còn có thêm một vị hôn thê Omega nhỏ.
Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?
Hoắc Duật Hoành bắt đầu hồi tưởng.
Tay Ôn Duẫn An vừa trắng vừa nhỏ, mềm mại, khiến hắn muốn nắm trong lòng bàn tay. Bóp nhẹ thì mềm, eo... cũng rất mềm, nắm trong tay vừa vặn. Giọng nói rất dễ nghe, dáng vẻ cúi đầu lại rất ngoan. Mùi nước hoa trên người cũng rất thơm.
Và khi Ôn Duẫn An ngẩng đầu nhìn người khác, cặp mắt thu hút kia dường như đang làm nũng thầm lặng, hệt như thỏ con tủi thân nhưng đáng yêu.
Nhìn kỹ hơn một chút, còn có thể phát hiện đồng tử của Ôn Duẫn An có màu hơi hồng, như là viên hồng ngọc xinh đẹp.
Làm sao lại có người vừa thơm vừa đẹp như vậy?
Hoắc Duật Hoành đã ngửi qua những loại nước hoa sang trọng và cao cấp nhất, nhưng đều không dễ ngửi bằng mùi nước hoa trên người Ôn Duẫn An.
Đối với người mềm mại như vậy, hắn không thể nói ra một lời lẽ nặng nề nào. Dường như có thể dự đoán được nếu mình nói một lời nặng lời, Ôn Duẫn An sẽ bật khóc ngay lập tức.
Tình huống này, ai hay hắn cũng sẽ không đành lòng. Không phải là vấn đề của hắn, hắn đã cố gắng hết sức rồi.
Còn về "vợ hắn ", thì đúng là không sai. Chỉ là Omega nhỏ kia trông ngốc nghếch, nhỏ hơn hắn hiều tuổi như vậy, lại còn chẳng hiểu gì cả, đã sắp làm vợ hắn rồi. Xem ra sau này hắn cần phải để tâm nhiều hơn.
... Không đúng, đây đều không phải trọng điểm.
Ngày thường hắn không phải là người như vậy, sao hễ nghĩ đến Omega này là lại có chút mất kiểm soát.
Hơn nữa, chuyện đã quyết định hắn chưa bao giờ hối hận. Họ kết hôn, cứ coi như hắn nuôi dưỡng con thỏ con thích làm nũng này. Mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy.
Hoắc Duật Hoành đã thành công thuyết phục chính mình. Hắn nghiêm mặt nói: "Cậu ấy cần điều trị, con giúp đỡ, chỉ vậy thôi."
Hoắc Tu Diệp nhìn thấu nhưng không vạch trần, giơ ngón cái cực kỳ "chính nghĩa" về phía hắn, âm dương quái khí nói: "Đúng vậy, con trai của Hoắc Tu Diệp ta chính là thiện lương!"
Hoắc Duật Hoành nghe ra ý tứ cha mình không tin lời hắn nói, nhưng hắn hiện tại có lý lẽ đầy đủ, làm việc cũng thực sự có chừng mực, không muốn tiếp tục cãi cọ nữa.
Hoắc Duật Hoành cứ thế, biểu cảm trên mặt lúc thì âm u, lúc thì dịu lại, khiến Hoắc Tu Diệp lắc đầu.
"Chuyện hôm nay quyết định quá đột ngột, chúng ta cũng chưa chuẩn bị quà gặp mặt cho Tiểu An, thực sự có lỗi với Tiểu An," Hoắc Tu Diệp nói tiếp, "Con biết phải làm thế nào rồi chứ?"
Hoắc Duật Hoành: "Con sẽ tự thu xếp."
Quà tặng, đương nhiên là biết.
Một năm trước, trong một buổi đấu giá ở Châu Âu, Hoắc Duật Hoành đã để mắt đến một chuỗi vòng cổ kim cương của một thương hiệu xa xỉ hàng đầu.
Đó là một chuỗi vòng cổ kim cương có phong cách rõ ràng không phù hợp với hắn.
Nhưng trên vòng cổ có một viên kim cương hồng có màu sắc và độ tinh khiết hoàn hảo không thể chê vào đâu được. Mức độ quý hiếm có thể nói là ngàn năm có một, có giá trị sưu tầm cực lớn.
Cuối cùng, chuỗi vòng cổ đó đã được người ủy thác của Hoắc Duật Hoành mua lại với giá hơn mười triệu đô. Hoắc Duật Hoành thành công cho nó vào túi.
Viên kim cương hồng đó, gần như có thể sánh được với cặp mắt xinh đẹp của Omega nhỏ kia.
Dùng chuỗi vòng cổ kim cương đó làm quà tặng thì không còn gì thích hợp hơn.
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 8: Omega Của Hắn
10.0/10 từ 39 lượt.
