Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 77: Dỗ dành bảo bối


"Muốn ôm một cái sao?"


Ôn Duẫn An khua khoắng đôi móng thỏ, múa may nắm bắt không khí, phát ra tiếng "ư ư" nũng nịu.


Hoắc Duật Hoành bế cậu đứng lên, tầm nhìn của cậu ngay lập tức được nâng cao, đây là cảm giác mà chiều cao 1m75 bình thường không bao giờ có được.


"Em muốn cao hơn nữa!" Cậu hào hứng reo lên, đôi móng thỏ mềm mại ấn lên mặt Hoắc Duật Hoành.


Nhận ra bé thỏ An An rất thích trò "nâng lên cao", Hoắc Duật Hoành cưng chiều đáp "Được", rồi nhấc bổng cậu lên quá đầu. Ôn Duẫn An phấn khích đến mức hai chân cứ quẫy đạp liên hồi: "Thế này giống y như Vua Sư Tử luôn nha!"


Hoắc Duật Hoành phối hợp quẹt nhẹ lên trán cậu: "Là Đại vương Thỏ Thỏ chứ."


Nhưng rất nhanh sau đó, Hoắc Duật Hoành nhớ tới đám bạn xấu hay gọi cậu là "Tiểu công chúa". Anh khựng lại một chút: "Công chúa Thỏ Thỏ?"


Việc người đầu tiên gọi bảo bối của mình là "công chúa" lại là một Alpha bên ngoài khiến Hoắc Duật Hoành thấy hơi khó chịu.


Tai Ôn Duẫn An khẽ động đậy, cậu nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay hắn, giọng ngọt lịm: "Chồng gọi em là gì cũng được hết á!"


"Ừ, ngoan lắm."


Được đà lấn tới, Ôn Duẫn An bắt đầu không khách khí mà bới tung tóc Hoắc Duật Hoành. Cậu cậy sủng mà kiêu, âm mưu trèo lên đầu hắn ngồi. Hoắc Duật Hoành đỡ lấy mông bé thỏ tai cụp, bất đắc dĩ hỏi: "Thích chỗ cao đến thế sao?"


Bé thỏ tai cụp không đáp, chỉ hì hục dùng chân trước cào, chân sau đạp, cuối cùng cũng thành công leo l*n đ*nh đầu Hoắc Duật Hoành nhờ sự giúp sức của hắn.


Hóa ra đây chính là tầm nhìn của chiều cao 1m95! Cao quá xá, cậu cảm giác mình sắp chạm cả vào trần nhà rồi.



Ôn Duẫn An dang rộng móng vuốt, nằm bẹp xuống như một miếng "bánh thỏ", móng nhỏ bám chặt lấy trán Hoắc Duật Hoành.


Hoắc Duật Hoành giờ đây tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.


"Chồng ơi, anh đúng là khổng lồ thật đấy!"


Hoắc Duật Hoành: "..."


Chưa thấy ai có cách ví von lạ đời như vậy, chắc chỉ có bảo bối thỏ nhà hắn mới có kiểu biểu đạt này thôi.


Ôn Duẫn An híp mắt, dịu dàng nói tiếp: "Hay là anh biến thành hổ đi? Như vậy sẽ là thỏ cưỡi trên đầu hổ đó ~ Em sẽ là chú thỏ đầu tiên trên thế giới cưỡi được hổ!"


"... Anh không biến được."


"Tại sao ạ?"


Hoắc Duật Hoành giải thích: "Không phải ai cũng có thể kế thừa 100% gien động vật. Trên người anh chỉ còn lại một phần gien ưu tú của hổ, ví dụ như đuôi hổ rất khỏe, khả năng nhìn đêm và sức bật cực mạnh."


"Nhưng ở một khía cạnh khác, đây cũng là một sự không hoàn chỉnh, nên tin tức tố của anh dễ bị bạo hơn."


Tin tức tố bạo? Khả năng nhìn đêm? Ôn Duẫn An nghe mà nửa hiểu nửa không.


"Nhưng bảo bảo này, em nên thấy may mắn vì anh không kế thừa 100% gien hổ đấy."


Suy nghĩ của cậu bị cắt ngang: "Hửm? Tại sao ạ?"


"Vì hổ bình thường đều không 'lớn' bằng anh." Hoắc Duật Hoành giơ tay nhấc cậu từ trên đỉnh đầu xuống, chọc chọc vào tai thỏ, ngữ điệu vô cùng nghiêm túc.



Cái gì cơ?


Thấy cậu vẫn chưa hiểu, Hoắc Duật Hoành bồi thêm một câu: "Vì anh không kế thừa những đoạn gien kém cỏi đó, nên mới có thể cho em 'củ cải siêu to khổng lồ ' được."


Hóa ra là ý này!


Ôn Duẫn An bừng tỉnh đại ngộ, buột miệng thốt ra: "Hèn chi nha..."


Hoắc Duật Hoành nhướng mày, giọng đầy ý cười: "Ồ? Hóa ra em hài lòng đến vậy sao?"


Chết tiệt, sao cậu lại nói hớ ra thế này!


Ôn Duẫn An giật mình, vội vàng lấy hai cái tai dài che kín mắt, cuộn tròn thân hình nhỏ bé thành một quả cầu lông: "Thỏ đi ngủ rồi, người không được nói chuyện, không được làm phiền thỏ ngủ."


Vừa lỡ lời vừa thẹn thùng, sao mà lại đáng yêu đến thế cơ chứ.


Hoắc Duật Hoành lại muốn trêu cậu, giả bộ tiếc nuối: "Vậy sao? Tiếc quá đi mất, anh định rủ bảo bảo chơi trò chơi mới mà."


Trò chơi mới!


"Trò gì thế ạ! Em muốn chơi! Em tỉnh rồi đây!" Cái tính ham chơi lấn át cả sự xấu hổ, Ôn Duẫn An buông móng vuốt ra, cả người thỏ xòe ra như bông hoa nở rộ. Quả nhiên vẫn là một chú thỏ nhỏ ham chơi.


"Có muốn chơi xích đu không?"


"Có ạ!"


Hoắc Duật Hoành không nói gì, thả ra chiếc đuôi hổ trông còn to khỏe hơn cả thân hình con thỏ, rồi đặt cậu ngồi lên đó. Chiếc đuôi cực kỳ săn chắc, nâng đỡ chú thỏ nhỏ mà chẳng hề lay chuyển.



Ôn Duẫn An nhịn không được "Oa" lên một tiếng. Cái đuôi hổ này trông cứ như có thể quật ngã cả thế giới, vậy mà giờ lại để cậu ôm ấp thoải mái thế này!


Đợi cậu bám chắc vào lớp lông trên đuôi, chiếc đuôi hổ bắt đầu đung đưa nhè nhẹ, đưa bé thỏ tai cụp bay qua bay lại như ngồi xích đu, dịu dàng như đang dỗ dành bảo bối.


Lực đung đưa của đuôi hổ rất vừa tầm, khiến cậu vừa được chơi vui vừa không lo bị ngã. Bé thỏ Ôn nằm bò trên đuôi hổ, hưng phấn kêu lên: "Cái này vui quá đi mất! Em không muốn biến lại thành người nữa đâu!"


Hoắc Duật Hoành: "..."


Hắn chỉ thả đuôi ra để dỗ dành vợ thôi, ai dè dỗ xong vợ lại chẳng muốn làm người nữa, thế này thì hỏng rồi.


Hoắc Duật Hoành kiên nhẫn dỗ dành thêm một lát rồi bế cậu vào lòng: "Đi ngủ thôi nào, nghỉ ngơi sớm mới tốt cho sức khỏe."


"Biết đâu thỏ nhỏ lại hồi phục nhanh hơn đấy."


Được Hoắc Duật Hoành dỗ dành ngọt ngào trước khi ngủ, Ôn Duẫn An vô cùng thỏa mãn: "Dạ vâng!"


Hoắc Duật Hoành đưa cậu nằm xuống, vừa mới bê cái ổ thỏ đặt lên giường, Ôn Duẫn An đã bắt đầu sột soạt chui vào chăn.


"Sao thế em?"


Cậu cứ thế đào bới trong chăn như đào hang: "Em không muốn ngủ ổ thỏ đâu."


"Hửm?"


"Chồng ôm em ngủ đi mà... phải dính sát vào chồng em mới ngủ được!"


Hoắc Duật Hoành nhớ lại trải nghiệm suýt nghẹt thở vì bị bụng thỏ đắp lên mặt lần trước, nhưng hắn thật sự không tài nào cưỡng lại được sự nũng nịu của vợ nhỏ, đành chấp nhận số phận: "... Được rồi, ôm ngủ."



Hoắc Duật Hoành tắt đèn nằm xuống, ôm cậu đặt lên ngực mình, chờ đợi trong bóng tối để thỏ nhỏ điều chỉnh tư thế ngủ. Cậu nằm ngay vị trí trái tim hắn, áp bụng vào đó lắng nghe nhịp tim đập thình thịch.


Giọng trầm thấp vang lên từ đỉnh đầu, Hoắc Duật Hoành nói: "Bảo bảo, mình thương lượng chuyện này nhé."


"Chuyện gì ạ?"


"Lúc ngủ em phải ngoan một chút, làm được không?"


"Em ngoan lắm mà!"


"Ừ, ngủ đi."


Ngoan thì không có chuyện đó đâu. Bốn giờ sáng, thỏ nhỏ ngủ kiểu gì lại bò tót lên mặt Hoắc Duật Hoành mà nằm.


Hoắc Duật Hoành một mặt nhẹ nhàng dời cậu xuống người mình, một mặt tự an ủi: Vợ nhỏ thật sự rất ngoan, ngủ kiểu này chắc là vì lo hắn bị lạnh nên mới sưởi ấm cho hắn thôi.


Sáng hôm sau, bé thỏ Ôn Duẫn An vươn vai, ngái ngủ tỉnh dậy từ trên người chồng rộng 800 mét vuông... à không, từ trên chiếc giường rộng thênh thang.


Hoắc Duật Hoành vẫn đang ngủ, cậu lặng lẽ nằm đó nghe nhịp tim của hắn. Dường như nhịp tim của hai người đã đạt tới một sự đồng điệu nào đó. Cậu ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn, đường nét khuôn mặt hắn rất sâu, lúc không cười trông cực kỳ nghiêm túc, có vẻ rất hung dữ — trước đây cậu cũng từng nghĩ thế.


Nhưng thực ra hắn chỉ nhìn hung dữ thôi, chứ đối với cậu thì dịu dàng vô cùng, đúng là một người chồng tuyệt vời.


Hạnh phúc quá đi mất...


Ôn Duẫn An đưa mắt nhìn quanh. À không... phải là "phần lớn thời gian" hắn đều dịu dàng với cậu mới đúng.


Hoắc Duật Hoành tỉnh dậy rất nhanh. Sau khi chải chuốt cho bé thỏ điệu đà và nhìn cậu ăn no, hắn mới đưa cậu xuống lầu chuẩn bị ra ngoài. Lại một ngày nữa bé thỏ An An theo chồng đi làm.


Hoắc Duật Hoành bận rộn làm việc, còn cậu bận rộn học tập và gặm cỏ linh lăng.


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 77: Dỗ dành bảo bối
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...