Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 75: Khoe ân ái


Hoắc Duật Hoành tĩnh lặng ngắm nhìn bé thỏ An An đang ngủ say sưa, hoàn toàn không chút phòng bị ngay trước mặt mình, hắn không kìm được mà ngẩn ngơ xuất thần.


Omega của hắn vẫn còn nhỏ thế này, mới mười chín tuổi đã trở thành vợ nhỏ của hắn, suốt ngày chỉ biết dùng giọng mềm nhũn gọi "Chồng ơi", ngoan đến mức không chịu được.


Từ lúc tân hôn đến giờ, Omega nhỏ bé của hắn đã phải trải qua kỳ hỗn loạn tin tức tố kéo dài rồi đến những lần ph*t t*nh liên tục. Giữa đường xảy ra bao nhiêu trắc trở, cậu còn giúp hắn vượt qua kỳ mẫn cảm dày vò, giờ lại vì hắn mà biến thành một chú thỏ tai cụp thế này.


Rõ ràng đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng chú thỏ Omega này hầu như chẳng bao giờ trở nên tiêu cực. Tuy là một bảo bối thỏ hay làm nũng, nhưng cũng không thiếu những lúc kiên cường.


Dù biết bảo bối thỏ rất mạnh mẽ, Hoắc Duật Hoành vẫn không khỏi xót xa.


Trong cơn mơ, chú thỏ nhỏ khẽ cựa quậy như cảm nhận được tâm trạng Alpha của mình đang chùng xuống. Móng thỏ hơi cong lại, đáp nhẹ lên cánh tay Alpha như một lời an ủi không thành tiếng.


Trái tim Hoắc Duật Hoành mềm nhũn, hắn tắt video, cánh tay giữ nguyên không cử động để cái móng nhỏ xù lông kia được bám lấy mình.


Không gian yên tĩnh một lát thì tiếng đập cửa vang lên. Người bên ngoài gõ một lần rồi đứng chờ. Ôn Duẫn An giật mình, tứ chi run bắn lên nhưng không tỉnh, lại tiếp tục bám chặt tay Hoắc Duật Hoành ngủ tiếp.


Hoắc Duật Hoành nhìn về phía cửa, nhớ ra chiều nay quả thực có hẹn gặp một đối tác, hắn cần phải rời đi một lát. Nhưng Ôn Duẫn An hoàn toàn không có dấu hiệu muốn tỉnh, cũng chẳng có ý định buông móng ra.


Hắn biết sau khi biến thành thỏ, em ấy rất cần người ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi. Thế nhưng Hoắc Duật Hoành lại không nỡ đánh thức cậu, đành lấy chiếc áo khoác vest của mình đặt bên cạnh cậu, coi như vật thay thế để bầu bạn.



Hắn để lại một mẩu giấy nhắn, chuẩn bị thêm một đống cỏ khô linh lăng đặt bên cạnh, rồi dịch bình nước trên bàn lại gần để cậu tiện uống.


"Bảo bảo, chồng sẽ về ngay thôi." Dặn dò xong xuôi, Hoắc Duật Hoành mới rời đi.


Cửa văn phòng vừa mở ra rồi lại được khẽ khàng đóng lại. Hoắc Duật Hoành liếc nhìn thư ký Trần đang chờ ở cửa: "Sau này có việc gì cứ nhắn tin trước cho tôi, đừng gõ cửa trực tiếp."


Hả? Chẳng phải trước kia mỗi lần báo cáo, thư ký Trần đều làm theo quy trình mà vẫn bị Hoắc tổng phê bình là rườm rà, yêu cầu hiệu suất công việc cao, nói là có việc cứ trực tiếp gõ cửa sao? Sao giờ lại không cho gõ nữa?


Ánh mắt Hoắc Duật Hoành nhìn về phía sau cánh cửa bỗng trở nên dịu dàng: "Omega nhà tôi đang ngủ, đừng làm em ấy thức giấc."


Hóa ra là vậy! Náo loạn nãy giờ, thì ra là chứng "cuồng vợ" và bệnh hay khoe ân ái cùng phát tác một lúc đây mà!


Thư ký Trần mỉm cười lịch sự: "Vâng, thưa Hoắc tổng."


"Tìm người canh ở cửa, đừng để mất em ấy."


"Rõ ạ."


Với một chú thỏ có khứu giác nhạy bén như Ôn Duẫn An, mùi hương trên người và trên quần áo có nồng độ khác hẳn nhau. Hoắc Duật Hoành mới đi chưa đầy ba phút, cậu đã nhận ra mùi của hắn nhạt đi.


Đang là ba giờ chiều, thời điểm mà loài thỏ ngủ ngon nhất, Ôn Duẫn An không muốn tỉnh giấc. Cậu không biết hắn đã đi vắng, chỉ ra sức rúc vào áo khoác của hắn. Cho đến khi cả thân hình chui tọt vào trong ống tay áo vest, cảm nhận được mùi tin tức tố nồng đậm hơn, cậu mới an tâm ngủ tiếp.



Lúc Hoắc Duật Hoành quay lại, bàn làm việc là một mớ hỗn độn. Thức ăn thỏ và cỏ khô không hề bị đụng đến, nhưng thỏ nhỏ thì mất tích.


Tim Hoắc Duật Hoành đập nhanh liên hồi. An ninh tập đoàn nghiêm ngặt thế này, chẳng lẽ lại có kẻ trộm thỏ?


"Bảo bảo?"


Hoắc Duật Hoành thử gọi một tiếng nhưng không thấy đáp lại. Đang định báo cảnh sát thì hắn thấy ống tay áo khoác của mình khẽ động đậy, từ bên trong lộ ra một cái đuôi thỏ trắng tròn vo.


Thân hình Ôn Duẫn An còn nhỏ hơn cả thỏ tai cụp trưởng thành bình thường, nên khi chui vào ống tay áo, rất khó để nhận ra.


Hoắc Duật Hoành tiến lại gần, khẽ nhéo một cái. Bên trong ống tay áo phát ra tiếng kêu "Ưm" mềm mại: "Chồng cứu em với!"


Chú thỏ nhỏ cựa chân, ngoáy mông từ từ chui ngược ra ngoài. Từ ống tay áo vest đen tuyền ló ra một cái chân thỏ trắng muốt, nhìn chẳng khác nào bánh trôi nước mè đen bị nứt vỏ để lộ nhân trắng bên trong.


Hoắc Duật Hoành suýt thì tan chảy vì sự đáng yêu này, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống. Hắn một tay giữ tay áo, một tay che chở để nhẹ nhàng "dốc" cậu ra.


Bảo bối thỏ An An rơi gọn lỏn vào lòng bàn tay hắn


Ôn Duẫn An mệt đến thở hồng hộc, cậu lật người nằm bò trên tay hắn: "Chồng, phù... may quá... bên trong tối thui hà, em cứ tưởng có kẻ trộm thỏ bắt em đi rồi chứ!"


Hoắc Duật Hoành: "..."



Có lẽ đây chính là sự tâm đầu ý hợp của vợ chồng, Hoắc Duật Hoành bất đắc dĩ lắc đầu.


"Bảo bảo, em chui vào đó làm gì?"


"Em muốn tìm anh mà!"


"Tìm anh trong ống tay áo á?"


"Vì ở đó có mùi tin tức tố của anh, em thích lắm," cậu ngước lên nhìn hắn, "Em nhớ anh mà!"


Trước khi cậu biến thành thỏ, Hoắc Duật Hoành từng ảo tưởng nếu có thể nhét em ấy vào túi mang đi khắp nơi thì tốt biết mấy. Giờ ước nguyện thành hiện thực, hắn mới thấy đó là một suy nghĩ ngốc nghếch thế nào (vì quá lo lắng).


Hoắc Duật Hoành lặng đi một lát rồi thấp giọng đáp: "Bảo bảo, anh cũng nhớ em."


Lúc này Ôn Duẫn An mới nhận ra nãy giờ hắn không ở bên cạnh mình.


"Chồng, anh vừa đi ra ngoài à? Có bận lắm không anh?"


"Không bận," Hoắc Duật Hoành bế cậu lên, chỉ cho cậu xem những thứ trên bàn, "Anh đi một lát, thấy em đang ngủ nên để lại lời nhắn cho em."


Ngủ? Đúng rồi! Sao cậu lại ngủ quên mất nhỉ! Cậu đang học kia mà!



Cậu ngượng ngùng nhìn anh, ấp úng chống chế: "Nãy... nãy em đang học thật mà..."


Hoắc Duật Hoành cũng không bóc mẽ, cười đáp: "Đúng vậy, bảo bảo của anh vừa nãy là đang học."


"Chồng, anh chải lông cho em đi," cậu lại bắt đầu lảng sang chuyện khác, dõng dạc chỉ huy: "Lông em rối hết cả lên rồi này!"


Bé thỏ bé tí tẹo mà tâm tư cũng chẳng ít đâu nha. Hoắc Duật Hoành bất đắc dĩ đứng dậy, cưng chiều nói: "Được rồi, người nuôi thỏ đi lấy lược ngay đây."


Sau khi chải lông cho bé thỏ điệu đà xong, hai người trực tiếp đi thẳng về nhà.


Sau bữa tối, một người một thỏ đang ở trong phòng ngủ thì điện thoại reo. Hoắc Duật Hoành hiện đang giữ cả điện thoại của mình và của vợ, máy vừa reo là máy của Ôn Duẫn An.


Màn hình hiển thị: Anh cả.


Thấy anh vợ lại gọi tới, mà còn là gọi video, Hoắc Duật Hoành nhíu mày: "Bảo bảo, anh cả gọi cho em này."


Ôn Duẫn An đang thưởng thức bữa tối dinh dưỡng, nghe gọi liền ngẩng đầu nuốt vội miếng đồ ăn. Chắc do ăn quá nhanh nên bị nghẹn cổ họng, cậu phát ra một tiếng "Ưm ừn!" vừa mềm vừa đáng yêu.


Hoắc Duật Hoành nhìn mà muốn "xỉu" vì quá yêu. Cậu bây giờ đến cầm điện thoại cũng thấy mệt, chẳng buồn ngẩng đầu lên, nũng nịu bảo: "Vậy chồng nghe máy giúp em đi nha."


"Được." Điện thoại vẫn reo không ngừng, Hoắc Duật Hoành nhấn nút nghe.


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 75: Khoe ân ái
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...