Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 51: Ấm Áp


"Đúng không đúng không? Chồng cũng thấy rất lạnh phải không?"


Bị câu đến không thể buông, Hoắc Duật Hoành theo bản năng cưng chiều gật đầu.


Đôi mắt Ôn Duẫn An lập tức sáng lên, cậu ngồi dậy quỳ trên sofa, hai cánh tay trắng nõn thon thả duỗi ra, bám vào cánh tay Hoắc Duật Hoành.


Khác hẳn với thân hình mảnh khảnh của cậu, cơ bắp trên cánh tay Hoắc Duật Hoành cũng rất săn chắc, có thể chống đỡ cả người cậu cứ như vậy vững vàng treo trên người Hoắc Duật Hoành.


Cặp tay nhỏ thơm mềm kia vừa đặt lên cánh tay Hoắc Duật Hoành, Hoắc Duật Hoành chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm thoải mái.


"Vậy chúng ta có nên đi hòn đảo nhỏ phương Nam chơi mấy ngày không ? Ở đó ấm áp lắm." Cậu tiếp tục mở lời nhẹ nhàng hỏi ý kiến Hoắc Duật Hoành, còn xen lẫn một chút tiểu tâm cơ ý đồ dụ dỗ Hoắc Duật Hoành.


Hoắc Duật Hoành lòng khẽ rung.


Thỏ con của hắn nói lời đó, nói muốn anh đi hải đảo cùng có khác gì nghỉ phép để hẹn hò ?


Nói đi nói lại, đây chẳng phải là lời mời sao.


Khóe miệng Hoắc Duật Hoành hơi cong lên, đang định đồng ý thì Ôn Duẫn An lại đột nhiên "A" một tiếng nhẹ nhàng, có chút do dự nhìn anh: "Nhưng chắc anh cũng không thể đi được? Công việc rất bận đúng không?"


Nụ cười Hoắc Duật Hoành vừa lộ ra ngay lập tức đông cứng trên mặt. Vì sao bé Omega này mỗi lần nói chuyện với hắn đều phải nhắc đến công việc? Hắn trông có vẻ thích làm việc như vậy sao?


"Nếu bận thì..."


"Không bận."



Dù bận cũng không thể tính là bận, bên cạnh vợ nhỏ của mình mới là quan trọng nhất. Suy nghĩ kỹ, hôn lễ của họ quá vội vàng, ngay cả chuyến du lịch trăng mật cũng chưa có. Đây là một cơ hội tốt.


"Vậy chúng ta cùng đi nhé!"


"Ừm."


Hoắc Duật Hoành giả vờ hỏi cậu muốn đi khi nào, cuối cùng lại nói rõ cho cậu rằng mấy ngày này không có sắp xếp công việc quan trọng gì, có thể đi.


Ôn Duẫn An gật gật đầu: "Ừm! Vậy ba mẹ có muốn đi cùng không ạ?"


Hoắc Duật Hoành: ?


Ba mẹ? Ba mẹ nào?


Đây không phải là chuyến hẹn hò ngọt ngào hải đảo của hắn và tiểu thê tử sao?


"Mùa đông lạnh quá, nếu ba mẹ cũng đi cùng thì càng tốt chứ."


Cậu đặt cằm lên cánh tay Hoắc Duật Hoành, lúc nói chuyện môi thịt hồng hào bị ép đến hơi chu ra, hoàn toàn giống như đang làm nũng bán manh.


Hoắc Duật Hoành không còn tâm trạng nghe cậu suy xét nữa, chỉ nói một câu: "Họ chắc là không có thời gian." Ý đồ lừa dối cậu cùng hắn tận hưởng thế giới hai người.


"Chồng chờ một chút."


Vẫn là hỏi chút sẽ tốt hơn. Cậu buông cánh tay Hoắc Duật Hoành, lấy điện thoại bắt đầu lên tiếng trong nhóm chat Gia đình cực mạnh vô song .


Thỏ Nhỏ Hung Ác: @ Mãnh Hổ Cực Mạnh @ Báo Đốm Mạnh Mẽ ba mẹ, buổi chiều tốt lành, không biết vài ngày nữa mọi người có bận không? Có thời gian không ạ?



Còn hết sức quan trọng bổ sung thêm biểu cảm thỏ con đang lễ phép cúi người.


Hoắc Duật Hoành cũng theo sau gửi một câu.


Ăn Hết Thỏ Nhỏ Hung Ác: Mẹ, mọi người chắc là không có thời gian đâu


Hoắc Duật Hoành cảm thấy Khương Quân Chi chắc chắn hiểu hắn đang ám chỉ điều gì.


Nhưng người trả lời họ còn nhanh hơn cả Khương Quân Chi chính là Hoắc Tu Diệp.


Mãnh Hổ Cực Mạnh : Tiểu An à, rảnh chứ rảnh chứ, ba mẹ đều rảnh, ngày nào cũng rảnh


Mãnh Hổ Cực Mạnh : Thời tiết hơi lạnh, gần đây ba không thích câu cá, khúc côn cầu trên băng cũng chưa muốn chơi, nên cứ ở nhà nghỉ ngơi


Đôi mắt bé Omega nháy mắt mở to: "Chồng, tốt quá rồi, họ đều rảnh!"


"... Ừm, thật tốt quá."


Thôi kệ, hắn hiểu rõ ba mẹ mình, cho dù đi cùng nhau cũng rất có ranh giới, không đáng ngại. Bốn người thì bốn người đi, có thể chấp nhận.


Thành công mời được Hoắc Tu Diệp và Khương Quân Chi, Ôn Duẫn An càng vui vẻ, buông điện thoại liền bắt đầu luyên thuyên không ngừng với Hoắc Duật Hoành.


"Hòn đảo nhỏ đó rất ấm áp, chắc là có thể câu cá biển, Ba chắc chắn sẽ thích!"


"Còn nữa nha, Chồng, đến lúc đó nhóm ba mẹ có thể cùng nhau trò chuyện! Sẽ rất vui!"


Hoắc Duật Hoành: "..."



"Sau đó buổi tối chúng ta có thể ăn..."


"Bảo Bảo, chờ một chút." Hoắc Duật Hoành ngắt lời cậu: "Chúng ta có mấy người đi?"


Cậu yên tĩnh lại nhìn Hoắc Duật Hoành một lúc, duỗi vuốt thỏ ra, rồi mở ra, đếm từng bước: "Có em và Chồng, có Ba Mẹ của chúng ta, tổng cộng sáu người..."


"..."


Cậu giơ cả hai tay lên, ngón tay cuối cùng cong cong: "Ừm... Còn có các anh trai, vậy là chín người!"


Chuyến du lịch hải đảo hai người tốt đẹp thành chuyến du lịch cả nhà chín người, Hoắc Duật Hoành khẽ thở dài.


"Bảo Bảo," Hoắc Duật Hoành ngồi xuống bên cạnh cậu, nắm móng thỏ của cậu. Móng thỏ mềm mại như bông, Hoắc Duật Hoành càng nhào nặn càng say mê: "Em có cảm thấy chín người hơi quá..."


"Chồng cảm thấy người quá ít sao?" Cậu giơ tay mặc kệ Hoắc Duật Hoành nhéo, "Vậy em hỏi nhóm Trịnh Đông Húc họ có muốn đi cùng không nha? Trên hòn đảo nhỏ đó xây một cái trang viên, có thể ở rất nhiều người đó!"


Nhiều người như vậy, thì loạn mất.


Hoắc Duật Hoành bất đắc dĩ nói: "... Bảo Bảo, anh cảm thấy chín người là ổn rồi, để lần sau mời bạn bè em đi."


"Trưởng bối quá nhiều họ sẽ không quen."


"À à... Được ạ~"


Chín người thì chín người đi. Trước đây đã hứa với ba mẹ Ôn gia sẽ đi cùng cậu vài ngày, chuyện này cũng luôn chưa thực hiện. Lần này coi như thực hiện.


Ngoài cửa sổ bắt đầu tuyết rơi rào rào. Ôn Duẫn An kéo cái chăn nhỏ khóa lên người, vui vẻ khà khà cười một tiếng, nghiêng đầu dựa vào vai Hoắc Duật Hoành, nói nhỏ: "Vui quá đi..."



Hoắc Duật Hoành tay xoa mái tóc cậu, thả xuống một nụ hôn mang theo tình yêu khó phát hiện ở đuôi tóc cậu: "Ừm."


Xét thấy Ôn Duẫn An là một Omega yêu cái đẹp, Hoắc Duật Hoành tìm một căn biệt thự trống bên cạnh khu căn hộ, cho người cải tạo thành phòng thay đồ chuyên dụng cho Ôn Duẫn An.


Ôn Duẫn An chỉ cần bước vào cửa chính biệt thự là có thể bắt đầu lựa chọn quần áo.


Trừ những bộ quần áo Diệp Thanh Lam thỉnh thoảng gọi người mang đến có thể gửi ở đây, còn có chuyên gia định kỳ đến tận nhà cập nhật tủ quần áo cho Ôn Duẫn An, tiện thể giặt sạch những quần áo quá cũ quá lỗi thời.


Trước ngày khởi hành, căn biệt thự này tụ tập mấy nhà tạo mẫu của cậu, đang bận rộn phối hợp quần áo và phụ kiện dùng cho kỳ nghỉ ở bờ biển cho cậu.


Ôn Duẫn An đang ngồi trên sofa ở giữa chỉ huy, vừa nghe các nhà tạo mẫu nói lời hay, vừa rối rắm muốn mang những thứ đồ này đi.


Làm một chú thỏ nhỏ yêu cái đẹp, bảo cậu chỉ mặc một chiếc quần short đi nghỉ dưỡng là không thể nào. Cậu phải làm chú thỏ tỏa sáng nhất.


"Ngài mặc gì cũng đẹp," nhà tạo mẫu của cậu vừa khen cậu vừa lấy ra một bộ trưng bày cho cậu xem: "Ngài xem bộ này thế nào, áo hai dây phong cách nóng bỏng gợi cảm lấp lánh hở ngăn gió, rất hợp với bờ biển đó!"


"Bộ này cũng đề cử ngài mặc, áo ba lỗ dây cột tình yêu dệt kim, eo thon nhỏ tinh tế nhẹ nhàng ôm sát, trở thành tồn tại chói mắt nhất trong đám đông!"


"Bộ này cũng tốt, áo croptop màu xanh sữa hở rốn, đơn giản nghịch ngợm mà không mất đi sự đáng yêu, thật sự rất hợp với ngài!"


"Không chỉ là ngài mặc đẹp, Hoắc tiên sinh nhìn thấy khẳng định cũng sẽ không nhịn được khen ngài xinh đẹp!"


Cậu rung động, hoàn toàn rung động. Đây mới là quần áo cậu nên mặc!


Cậu là chú thỏ tỏa sáng, cậu muốn Hoắc Duật Hoành hết lời khen ngợi cậu!


Ngày khởi hành, Hoắc Duật Hoành nhìn tám chiếc vali ở cửa, rồi nhìn lại bé Omega đứng bên cạnh vali gần như bị vali bao phủ.


"... Bảo Bảo, em mang nhiều đồ như vậy, muốn chạy tị nạn sao?"


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 51: Ấm Áp
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...