Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 43: Nghe Anh
Cậu kéo Hoắc Duật Hoành ngồi xuống, rồi chạy ra lấy chén nước mang về: "Chồng, anh nghe em nói này."
"Anh đang nghe em nói đây, Bảo Bảo."
"Chồng," cậu uống một ngụm nước, thấy Hoắc Duật Hoành cứ nhìn cậu mãi, liền nhét cái ly vào tay Hoắc Duật Hoành: "Anh cũng uống đi?"
"Ừm, vậy Bảo Bảo muốn nói chuyện gì to tát đây?"
"Em là thỏ tai cụp, đúng không?"
Hoắc Duật Hoành nhìn tai thỏ xù lông đang rủ bên mặt cậu: "Ừm."
"Chồng, anh biết không..." Cậu nhích nhích mông nhỏ, dán sát vào Hoắc Duật Hoành.
"Ừm?"
Cậu nhìn chằm chằm Hoắc Duật Hoành chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, mềm như bông nói: "Em là thỏ, thỏ... Thỏ rất thích sinh con, cho nên..."
"— Khụ!" Hoắc Duật Hoành vừa mới uống xong một ngụm nước, nghe thấy lời này suýt chút nữa bị sặc. Thỏ con đây là có ý gì? Cậu muốn thỏ con à?
Đối với chuyện thỏ con này, Hoắc Duật Hoành trước khi kết hôn chưa từng nghĩ tới. Sau này kết hôn với Ôn Duẫn An, hai người vẫn chưa đến mức đó, càng không dám mạo phạm nghĩ đến vấn đề này.
Hiện tại cẩn thận suy xét, chuyện thỏ con, Hoắc Duật Hoành cho rằng làm Alpha không có quyền quyết định và quyền lựa chọn sinh sản. Hắn sẽ tôn trọng ý tưởng của Ôn Duẫn An, hắn chỉ cần phụ trách chăm sóc tốt cho Ôn Duẫn An.
Đương nhiên nếu nói từ tư tâm của Hoắc Duật Hoành, hắn chỉ muốn cùng Ôn Duẫn An sống hết cả đời hai người, dù sao chuyện này sẽ khiến Omega đau khổ.
Dù hắn đau lòng Omega của mình thế nào, phần lớn người chịu đựng sự đau khổ này vẫn là Omega của hắn.
Hắn không muốn bé thỏ Bảo Bảo của mình gặp phải nỗi đau này.
Cũng không muốn đến lúc đó có nhóc con nào tranh giành bé thỏ Bảo Bảo với hắn.
Hoắc Duật Hoành dịu dàng dỗ dành: "Bảo Bảo, đều nghe em, em muốn mấy thỏ con cũng được, cơ mà anh cảm thấy..."
Mấy gì?!
Cậu một thỏ cũng không cần!
Cậu muốn 0 thỏ !
Ôn Duẫn An sợ hãi, còn chưa nghe Hoắc Duật Hoành nói hết lời đã điên cuồng lắc đầu. Tai thỏ vung qua vung lại cứ chụp lên cánh tay Hoắc Duật Hoành, trong miệng còn phát ra những âm thanh "ưm ưm ưm" đáng yêu.
Hoắc Duật Hoành bị cậu đáng yêu đến mức quên mất hai người đang nói chuyện gì.
"Em không muốn!" Cậu trừng lớn mắt nhìn Hoắc Duật Hoành.
"... Ừm?"
"Em không muốn bụng có thỏ con..."
Ồ? Vậy thì càng tốt chứ sao? Vừa đúng ý hắn.
Nếu đã như vậy, Hoắc Duật Hoành hơi không hiểu cậu tại sao lại muốn đề cập đến chuyện này. Huống chi theo tình hình hiện tại mà nói, họ còn cách chuyện có thể đánh dấu vĩnh viễn một khoảng thời gian.
"Ừm, vậy Bảo Bảo nói chuyện này là vì cái gì?"
"Là để nhắc nhở lúc anh đánh dấu, lúc đó phải cẩn thận một chút. Chồng, trước đây anh có phải cũng không biết không? Chúng ta trước kia quá nguy hiểm rồi đó!"
Hoắc Duật Hoành: "..."
Trước đây họ chỉ là đánh dấu tạm thời, hôn một chút ôm một chút cũng sẽ không mang thai.
Tuy nói thỏ còn có nguy cơ mang thai giả, nhưng dù sao bé thỏ Bảo Bảo chỉ là giữ lại một phần gen động vật, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện này chứ.
Cậu ôm lấy cánh tay Hoắc Duật Hoành lắc lắc: "Chồng, anh nghe rõ em nói không ?"
"Ừm, Chồng nghe thấy rồi."
"Vậy bây giờ anh đã hiểu chưa ? Đây chính là kiến thức rất quan trọng, về sau anh phải cẩn thận đấy!"
Cũng không biết đánh dấu tạm thời thôi mà còn phải chú ý cẩn thận thế nào.
Nhìn ánh mắt mong chờ của cậu, Hoắc Duật Hoành vẫn đồng ý: "... Được, giờ chồng đã biết. Bảo Bảo còn chỉ giáo gì nữa không?"
"Ừm ừm! Hết rồi ạ!" Ôn Duẫn An cảm thấy mỹ mãn buông tay, xoay người đi chọn quần áo thay.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo len cổ tròn lông cừu mỏng quá cỡ, để lộ xương quai xanh tinh tế xinh đẹp. Tà áo che đi đuôi thỏ, lại vừa vặn phủ qua gốc đùi.
Ống chân cậu còn mặc chiếc tất bít tất dệt kim hai kim, chỉ lộ ra phần đùi thon thả thẳng tắp ở giữa.
Sau đó cậu lại tìm đội một chiếc mũ tai mèo, giấu tai thỏ vào, tóc mái trên trán cài một chiếc kẹp tóc nhỏ, lại đeo một chiếc túi xách chéo lông nhung treo hình phô mai.
Trắng quá, nhưng Hoắc Duật Hoành thật sự không hiểu kiểu phối đồ vừa lạnh vừa nóng này của cậu, cũng không hiểu cậu có mặc quần hay không.
Chẳng lẽ là quên mất?
Hoắc Duật Hoành "xách" bé thỏ con hưng phấn chuẩn bị đi ra cửa, cất tiếng nhắc nhở cậu: "Bảo Bảo, em có phải quên gì rồi không?"
"Úi! Em quên cái vòng cổ choker rồi!" Cậu vỗ đầu một cái, chạy ra. Khi trở lại, trên cổ đã đeo thêm một chiếc choker ren.
"... Không còn gì khác?"
"A! Máy tính bảng của em quên chưa mang theo!"
"... Còn gì nữa?"
"Không có nha!" Cậu kỳ quái liếc nhìn Hoắc Duật Hoành: "Đi nhanh đi, đi nhanh đi! Đi làm thôii!"
"Ừm."
Thôi kệ, dù sao ngoài mình ra, không có mấy người có thể nhìn thấy bộ dạng này của cậu. Không mặc thì không mặc đi.
Thư ký Trần đã chuẩn bị cho cậu một chiếc sofa mới, đặt sát bên cạnh văn phòng Hoắc Duật Hoành. Hoắc Duật Hoành liếc mắt là có thể nhìn thấy cậu.
Hôm nay cậu rất ngoan ngồi bên cạnh Hoắc Duật Hoành, âm thanh trò chơi đã tắt từ lâu. Thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với bạn bè, thỉnh thoảng trả lời tin nhắn người nhà, thỉnh thoảng ăn đồ Thư ký Trần mang đến, buồn chán còn đọc sách nữa.
Lúc Hoắc Duật Hoành làm việc, cậu không hề phát ra một chút âm thanh nào, ngay cả cười cũng là mím môi cười.
Cậu đã phát hiện từ hôm qua, Hoắc Duật Hoành làm việc thực sự rất nghiêm túc, cậu không muốn quấy rầy.
Hơn nữa ngồi bên cạnh Hoắc Duật Hoành, mùi tin tức tố trên người hắn rất nồng, cả người cậu cũng trở nên lười biếng.
Nhưng Hoắc Duật Hoành không quen, không quen với bé thỏ nhỏ yên tĩnh và không có sức sống như vậy, không quen với căn phòng yên tĩnh như vậy.
Không chỉ không quen, mà còn khô nóng khó hiểu. Từ lúc ra cửa bắt đầu đã cảm thấy thỏ nhỏ Bảo Bảo hôm nay càng thơm đến chết người, nhịn không được muốn thân cận cậu.
Cố tình hôm nay cậu không hiếu động cũng không dính người.
Hoắc Duật Hoành không nhịn được hỏi: "Bảo Bảo, em không thoải mái sao?"
"Hửm? Không có đâu." Cậu ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật Hoành, mặt phấn phác phác.
"Anh nhìn này."
Ừm...? Nhìn cái gì vậy?
Cậu đang ngẩn người, Hoắc Duật Hoành đã ghé sát qua. Đầu tiên là kiểm tra nhiệt độ trán cậu: "Có hơi nóng một chút."
Có thể lại hơi bị sốt nhẹ. Dù sao cậu là bé thỏ, khụ... như vậy cũng là bình thường.
Hoắc Duật Hoành rất gần cậu. Lần trước gần như vậy vẫn là lúc được ôm ngủ.
Tuyến thể cậu đột nhiên bắt đầu giật thình thịch.
"Chồng ơi, tuyến thể của em hơi đau..."
Tuyến thể cậu không phải vừa mới bị cắn rách, dấu cắn cũng đã bắt đầu khép lại. Theo lý mà nói bây giờ không nên đau như vậy. Nhưng cậu lại cảm thấy rất đau.
"Anh xem thử."
"Ừm!" Cậu ngoan ngoãn xoay người, một tay vén tóc lên. Tuyến thể bị vòng cổ ren che khuất, không thấy rõ.
"Bảo Bảo, tháo cái trên cổ này xuống nhé? Xem có phải bị siết không?"
"Chắc là không phải đâu." cậu nói thầm nhỏ giọng: "Vậy Chồng giúp em tháo xuống đi."
Nếu không phải Ôn Duẫn An đeo thứ này, Hoắc Duật Hoành cũng không biết choker là cái gì.
Hắn hoàn toàn mù tịt về thứ này, lại sợ dùng sức siết làm cậu đau, lại sợ tháo không được. Còn phải vì xương quai xanh và cổ quá đỗi xinh đẹp của cậu mà thường xuyên phân tâm. Mất một lúc lâu hắn mới làm xong.
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 43: Nghe Anh
10.0/10 từ 39 lượt.
