Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 41: Trống Rỗng
Khi Hoắc Duật Hoành đẩy cửa bước vào, điều hắn nhìn thấy là bóng dáng nhỏ bé của cậu. Cậu đang ôm máy tính bảng nằm sấp trên giường, rất nghiêm túc, ngay cả cái đuôi cũng không nhúc nhích.
Cậu nhìn chằm chằm hình ảnh trên máy tính bảng. Mỗi cú chạm vào màn hình đều giống như đang tiến hành một trận đánh cờ sinh tử.
Nhưng lại thất bại.
Bây giờ cậu không còn sức sống để bắt đầu lại trò chơi. Cậu thực sự hơi tức giận, đây hoàn toàn không phải là trò chơi thư giãn.
Cậu có chút muốn gặm nát cái máy tính bảng này.
Nhưng không được. Cậu là một chú thỏ thông minh và lý trí, phải dùng phương thức giải quyết phù hợp. Cho nên phương thức giải quyết phù hợp chính là...
Nạp tiền!
Nhưng đây không phải máy tính bảng của cậu, cũng không phải tài khoản của cậu, cậu không biết mật khẩu, không có cách nào nạp tiền. Vậy thì nỗ lực của cậu sáng nay tính là gì?
Tính là lãng phí thời gian sao?
Cậu hối hận vứt máy tính bảng, ghé sấp trên giường. Khó trách các anh trai luôn nói với cậu không được nghiện trò chơi.
Thật là hủy hoại lý trí, đáng ghét!
"Bảo Bảo, em đang làm gì?" Hoắc Duật Hoành đi qua, ôm ngang tiểu Omega đang chu mông nằm sấp rầm rì giận dỗi trên giường nhấc lên: "Đừng buồn nữa."
Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng xoay mặt cậu lại để xem. Đôi mắt cậu hơi đỏ, thở phì phò, không nói gì.
Hoắc Duật Hoành liếc nhìn giao diện trò chơi đủ màu sắc bị ném sang một bên, trên đó đánh một dấu X thật to.
Đại khái đã hiểu, thỏ con chơi trò chơi sinh bực bội. Hoắc Duật Hoành ôm cậu ngồi xuống, x** n*n khuôn mặt nhỏ của cậu: "Ai bắt nạt thỏ nhỏ Bảo Bảo của chúng ta?"
Cậu run lên, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không có gì đâu."
Chính cậu lãng phí cả buổi sáng thì thôi, sao lại không biết xấu hổ để Hoắc Duật Hoành lo lắng chứ.
Tâm tư cậu quá dễ đoán. Hoắc Duật Hoành giả vờ lấy máy tính bảng xem: "Trò chơi này có thể sửa thành bản bẻ khóa. Bảo Bảo muốn chơi không?"
"Muốn!"
"Ừm, anh bảo Thư ký Trần tìm bộ phận kỹ thuật xử lý một chút."
Hoắc Duật Hoành cúi đầu nhanh chóng gửi một tin nhắn.
Thư ký Trần nhận được nhiệm vụ vô lý nhất từ trước đến nay trong nhiều năm hành nghề — nạp tiền cho một trò chơi Anipop, nạp càng nhiều càng tốt, nạp đến khi trông giống bản bẻ khóa thì thôi.
"Tôi sẽ đưa lại cho ngài trước khi tan làm, Tiểu Phu nhân xin yên tâm."
Liếc nhìn Ôn Duẫn An đang ủ rũ uất ức, Thư ký Trần vội vàng chuồn đi. Anh đi rất gấp, vội vã đi nạp tiền.
"Cảm ơn anh nha, Chồng." Cậu lại vui vẻ lên, còn ngọt ngào nói lời cảm ơn với Hoắc Duật Hoành.
"Không uất ức sao?"
"Em cũng không muốn đâu..."
Nhớ đến lời bác sĩ nói, Hoắc Duật Hoành phát hiện cậu quả thật có chút tính khí bướng bỉnh nhỏ. Anh theo bản năng nói một câu: "Không sao, bởi vì em là thỏ con, điều này rất bình thường."
Cậu ngây ngốc "A" một tiếng. Hoắc Duật Hoành lập tức nói: "Không có việc gì."
Rõ ràng là có việc!
Tại sao Sở Chiêu cũng nói lời như vậy, Hoắc Duật Hoành cũng nói lời như vậy? Thỏ thỏ có bí mật ghê gớm gì đặc biệt sao?
Bọn họ không nói, cậu sẽ dựa vào chính mình tìm ra đáp án!
Sau bữa trưa, tranh thủ lúc Hoắc Duật Hoành đang làm việc, cậu bắt đầu tra cứu: Thỏ Omega có bí mật ghê gớm gì đặc biệt không?
Tìm kiếm thông minh rất đơn giản và thô bạo đưa ra đáp án cho cậu.
Rất dễ dàng đ*ng d*c (ph*t t*nh)
Bé thỏ sững sờ: ... A?
Còn rất thích đẻ Thỏ khỏe mạnh một lứa tám đến mười hai con, đẻ đến mức hoài nghi đời thỏ
Bé thỏ kinh hãi thất sắc: A?????????
Sự thật chứng minh con người sẽ thỏa hiệp, thỏ cũng vậy. Chuyện đ*ng d*c nhỏ bé đã bị cậu quẳng lên chín tầng mây.
Một lứa tám con! Quá đáng sợ! Cái đặc biệt này cậu không cần!
Tim đập nhanh hơn rất nhiều, cậu lật đến cuối cùng của kết quả tìm kiếm, còn có một dòng chữ.
Đối với Thỏ Omega trong xã hội hiện đại mà nói, chỉ cần lúc đánh dấu để Alpha của mình cẩn thận một chút là có thể tránh được, không cần quá lo lắng nha
Hóa ra đánh dấu là sẽ có tiểu thỏ bảo (em bé thỏ), chẳng lẽ ba mẹ và các anh không nói cho cậu, là vì lo lắng cậu sợ hãi sao?
Vậy thì lần trước cậu đánh dấu với Hoắc Duật Hoành quá nguy hiểm!
Cậu rủ đầu sờ sờ cái bụng phẳng lì của mình, rồi lại ngẩng đầu trộm nhìn Hoắc Duật Hoành đang ký văn kiện ở đằng xa.
Hô, may mắn cậu không có, quá may mắn. Bé thỏ nhẹ nhàng thở ra. Tuy rằng có chút xấu hổ không hiểu, nhưng lần sau cậu phải nhắc nhở Hoắc Duật Hoành phải cẩn thận một chút.
Cậu không muốn mang một bụng em bé thỏ đâu.
Ở cách đó không xa, Hoắc Duật Hoành buông bút rồi lại cầm lên, muốn nói lại thôi.
Quá rõ ràng, bé Omega nhỏ này từ nãy đến giờ luôn trộm ngắm hắn, ôm điện thoại một lúc mặt nhỏ khổ sở sờ bụng nhỏ, một lúc lại nhìn chằm chằm hắn ngây ngốc cười.
Sắc mặt Hoắc Duật Hoành trầm xuống.
Tình huống gì đây, chẳng lẽ thỏ con nhà hắn chơi trò chơi bị trúng tà? Hay là đã đói? Cậu quả thật ăn quá ít.
Hoắc Duật Hoành cuối cùng vẫn ngồi không yên, lại một lần nữa bỏ công việc đi tìm cậu.
"Bảo Bảo, em đang xem gì vậy?"
Đây là lần nhanh nhất của Ôn Duẫn An. Trước khi Hoắc Duật Hoành nhìn thấy giao diện điện thoại của cậu, cậu đã theo bản năng tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhanh chóng chớp mắt. Đồng tử cậu dưới ánh sáng mặt trời trông có chút màu hồng nhạt, giống như trong mắt ẩn giấu hai viên đào tâm nhỏ màu hồng.
"Em... Em không có xem gì hết !"
Hửm?
Đôi mắt Hoắc Duật Hoành hơi nheo lại.
Thỏ con có bí mật.
"Thế còn bụng? Em đã đói..."
Bụng?!
Vừa nãy đã bị chuyện thỏ tốt một lứa tám con hù sợ, nghe thấy từ "bụng" cậu liền phản xạ có điều kiện. Ôn Duẫn An lập tức nhảy lên khỏi sofa, ôm bụng tuyên bố lớn tiếng: "Bụng em trống rỗng mà!"
Hoắc Duật Hoành: "..."
Đã đói thì ăn, sao lại kích động như vậy.
"Vậy Bảo Bảo muốn ăn gì, anh bảo Thư ký mang đến." Hoắc Duật Hoành làm bộ muốn gọi điện thoại.
Muốn ăn gì?
Cậu ăn làm sao trôi. Trưa nay ăn cơm bên cạnh Hoắc Duật Hoành, Hoắc Duật Hoành dường như tâm trạng rất tốt, luôn phóng thích tin tức tố an ủi cậu, còn tự mình đút cậu ăn, coi cậu như một bé heo nhỏ mà nuôi, sợ cậu bị đói vậy.
Mà cậu bị dỗ đến choáng váng, ăn đến bảy phần no.
Cậu nhanh chóng nhéo góc áo Hoắc Duật Hoành: "Chồng ơi, em vẫn chưa đói đâu, về nhà rồi ăn đi."
Bước chân Hoắc Duật Hoành khựng lại.
Nói gì vậy? Bụng trống rỗng, nhưng không đói?
Thỏ con có vấn đề.
"Muốn về nhà?"
Cậu có chút muốn về nhà rồi, ở đây có chút nhàm chán, còn bị trò chơi chọc tức không nhẹ đâu.
Hơn nữa nói đến về nhà, quần áo mới mẹ cậu gửi đến đã vài ngày, cậu còn chưa kịp xem qua đâu!
"Vâng vâng! Chồng ơi, anh nhanh làm việc đi," cậu thúc giục Hoắc Duật Hoành: "Chúng ta nhanh về nhà, em muốn xem quần áo mẹ gửi đến."
"Đúng rồi!"
Cậu kéo Hoắc Duật Hoành đến chỗ ngồi, bắt đầu thao thao bất tuyệt khen ngợi Diệp Thanh Lam: "Quần áo mẹ làm cho em đẹp lắm, thiết kế của mẹ còn đoạt được rất nhiều giải thưởng đó! Còn có rất nhiều diễn viên cũng thích mặc quần áo mẹ thiết kế."
"Chồng có muốn xem không ?"
"Ừm, muốn xem."
Thư ký Trần cuối cùng cũng đưa máy tính bảng trở lại. Trò chơi này mệnh giá nạp tiền quá nhỏ, anh hao phí cả một buổi chiều, lúc này mới nạp vào mười mấy vạn. Nhìn có vẻ chơi đến khi trò chơi này đóng cửa cũng không dùng hết.
May mà đây là Hoắc Tổng tự trả tiền.
Nhưng Ôn Duẫn An đang nghĩ đến quần áo đẹp, tạm thời không có tâm tư chơi. Cậu ngồi bên cạnh Hoắc Duật Hoành yên tĩnh làm bảo vệ.
Hoắc Duật Hoành đương nhiên là không bận tâm, nhưng cậu hoàn toàn không hiểu anh đang làm gì, nhìn đến mức gật đầu liên tục.
Trông như đang gật đầu khẳng định công việc của Hoắc Duật Hoành, nhưng thực ra là nhìn đến phát mệt. Hoắc Duật Hoành chỉ có thể ôm cậu lại tiếp tục công việc.
Nhìn bé Omega trong lòng, Hoắc Duật Hoành đưa ra kết luận: Dường như thế này cũng không tồi.
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 41: Trống Rỗng
10.0/10 từ 39 lượt.
