Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 36: Ngắm Ánh Trăng
Tuy rằng không biết rốt cuộc bọn họ đang khiếp sợ và la hét về chuyện gì, nhưng trông có vẻ Hoắc Duật Hoành đang bị mắng, Ôn Duẫn An cũng theo bản năng "Đùng" một tiếng đứng bật dậy, mặt hơi hồng hồng: "Các cậu sao lại mắng chồng tớ chứ!"
"... Không mắng, không mắng. Cậu ngồi xuống đi, đừng động, lỡ như... Tớ sợ Hoắc Duật Hoành biết sẽ đòi mạng tớ mất."
"Đúng vậy Tiểu An, haizz, cậu có Bảo Bảo với anh ta bây giờ thì quá sớm đi." Sở Chiêu vẻ mặt đau khổ. Ôn Duẫn An kết hôn sớm đã rất đáng tiếc rồi, cậu ta có chút khó chấp nhận việc Ôn Duẫn An lại có con nhanh như vậy.
Bảo Bảo gì chứ?
Cậu ngây người, một lát sau mới phản ứng lại: "Các cậu đang nói gì vậy... Tớ và chồng tớ không có Bảo Bảo!"
"Tớ không tin. Cậu tự mình nghĩ đi, anh ta có phải đã đánh dấu cậu không? Lúc đánh dấu đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ anh ta chỉ 'phập' một tiếng cắn cậu một cái là xong sao?"
Đánh dấu? Cái lần đánh dấu tạm thời đó sao?
Đã xảy ra chuyện gì? Cậu cẩn thận hồi tưởng. Hoắc Duật Hoành vì giúp cậu đánh dấu tốt hơn nên đã ôm cậu, rồi hôn cậu, không sai!
Chỉ là lời nói của Hoắc Duật Hoành lúc đó quái quái, còn gọi cậu là "Thầy giáo Tiểu An". Nghĩ đến đây, mặt Ôn Duẫn An đột nhiên đỏ bừng. Cậu đâu phải là thầy giáo gì, hơi chột dạ.
"Cậu nhìn xem cậu nhìn xem, mặt đỏ hết lên rồi!"
Sở Chiêu nhấp nhấp trên điện thoại, đưa màn hình ra trước mặt cậu. Trên đó đường hoàng viết: Biểu hiện mang thai của Omega
"Cái này hoàn toàn là cậu đấy, bé thỏ Ôn à! Cậu và anh ta đều như vậy chẳng lẽ còn có thể là tình bạn thuần khiết sao!"
Ôn Duẫn An chỉ liếc mắt một cái rồi không nhìn nữa. Sao có thể là cậu chứ! Cậu đâu phải là đứa ngốc, chuyện này cậu vẫn phân rõ được!
"Thật sự hiểu lầm rồi... Tớ cảm thấy tớ và chồng tớ là bạn tốt. Anh ấy vì giúp tớ nên rất nỗ lực. Tớ chỉ là đơn thuần không muốn ăn cơm và mệt thôi."
"Hả? Cậu và chồng cậu là bạn tốt? Hôn môi tình bạn sao? Cậu đừng gạt mấy người độc thân bọn tớ nhá!"
"Tiểu An, tớ xin cậu, tuy rằng cậu là Thỏ Thỏ Đại Vương, nhưng tiểu nhân không thể không làm trái ý cậu. Cậu nghe xem lời này có đúng không?"
"Còn nữa giúp cậu là có ý gì? Nỗ lực như thế nào?"
"Ai nha..." Cậu che tai lại: "Các cậu nói nhanh quá nha, nói chậm lại đi."
"Được được được, nói chậm lại."
Qua lại một hồi, cậu vẫn kể ra chuyện mình bị chứng rối loạn tin tức tố.
Ôn Duẫn An sờ sờ chóp mũi, ngượng ngùng nhìn họ: "... Chuyện là như vậy đó nha."
Sở Chiêu vừa nghe càng không ổn: "Ý cậu là, Hoắc Duật Hoành vì giúp cậu chữa khỏi chứng rối loạn, trước hết kết hôn với cậu, rồi ở cùng nhau, chăm sóc cậu mỗi ngày, lại hôn cậu ôm cậu, anh ta và cậu là mối quan hệ tình bạn thuần khiết như thế này sao?"
"Việc bọn tớ không ngửi thấy tin tức tố của cậu cũng là vì lý do này? Chỉ có Hoắc Duật Hoành có thể sao?"
"Đúng vậy... Các cậu thấy bây giờ tớ rất ổn đúng không, lúc đầu tớ còn tưởng mình sẽ chết cơ, nên không nói cho các cậu đâu, nhờ chồng tớ đó!" Cậu đơn thuần mím môi cười.
"..."
Mẹ kiếp! Tin tức tố Omega mềm mại đáng yêu như vậy không biết thơm đến mức nào, người ngửi được không biết hạnh phúc đến mức nào. Bây giờ hay rồi, bọn họ là bạn thân mà còn không có tư cách ngửi, đều bị Hoắc Duật Hoành hưởng hết rồi!
Vài người tâm trạng phức tạp nhìn nhau một cái, nghĩ mãi không ra cặp đôi này khác gì một đôi vợ chồng mới cưới ngọt ngào.
Thôi, lùi một vạn bước, lại lùi thêm một vạn bước mà nói, ít nhất trong bụng cậu ấy không có bé thỏ con con, đã rất tốt rồi.
"Được được được, vậy bây giờ cậu bị làm sao? Nhớ anh ta... Tin tức tố sao?"
"Ừm... Có thể là vậy? Vết cắn đã nhạt đi rồi..." Cậu nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy.
"Nếu Hoắc Duật Hoành là một Alpha tốt, hôm nay anh ta nên nhận thấy cậu không ổn, sau đó lập tức xuất hiện trước mặt cậu, chứ không phải để cậu chịu khổ như vậy." Trịnh Đông Húc bắt đầu bất mãn nói.
Nhưng cậu cũng không nên làm phiền Hoắc Duật Hoành mãi. Bây giờ đã rất tốt rồi, cậu cũng không quá khó chịu.
Bóng đêm buông xuống.
Theo thông lệ là giờ gọi video "tình yêu xa cách". Camera vừa mở, Hoắc Duật Hoành ở màn hình đối diện liền nhíu mày.
Hai ngày nay Hoắc Duật Hoành đã nhận thấy chất lượng giấc ngủ của cậu không tốt như trước. Hôm nay Thỏ con Bảo Bảo lại càng rõ là không ổn. Tuy rằng không nhìn thấy tai thỏ của cậu, nhưng cậu trông cứ héo hon vậy.
"Chồng, buổi tối tốt lành ~"
"Ừm, có phải cơ thể không khỏe không?"
"Không sao đâu, chỉ là do nghỉ ngơi không tốt lắm thôi."
"Có ăn cơm đúng giờ không?"
"Có có ạ!" Cậu đặt điện thoại xuống, cúi đầu mân mê cái gì đó, chỉ để lộ ra cái đầu xù lông lọt vào ống kính: "Chồng chờ em một chút!"
Đoán được cậu đại khái lại muốn khoe thành quả học tập của mình, Hoắc Duật Hoành kiên nhẫn chờ, tiện thể nhìn thoáng qua thời gian.
Cậu mân mê xong, ngẩng đầu lên lần nữa, trong tay còn giơ một bức tranh. Người trong tranh là Hoắc Duật Hoành: "Chồng, đây là em vẽ hôm nay đấy, vẽ rất đẹp đúng không!"
"Đến lúc đó tặng cho anh nha!"
Cậu cứ cười như vậy, dễ dàng k*ch th*ch trái tim Hoắc Duật Hoành.
Khóe miệng Hoắc Duật Hoành nhếch lên: "Bảo Bảo là họa sĩ nhỏ sao, sao lại vẽ giỏi thế."
"Đương nhiên rồi! Nhưng mà hôm nay em do buồn ngủ quá, lần sau em sẽ vẽ tốt hơn, đây còn chưa phải là giới hạn của em đâu ~" Cậu kiêu ngạo vỗ vỗ b* ng*c nhỏ, rất hài lòng với tài vẽ của mình.
Hoắc Duật Hoành đã nắm bắt được hai chữ "quá buồn ngủ" trong lời cậu. Quả nhiên không phải ảo giác, hai ngày nay cậu ngủ không ngon.
"Bảo Bảo bây giờ còn buồn ngủ không? Hôm nay định mấy giờ ngủ?"
"Bây giờ không buồn ngủ nữa," cậu ghé lên bàn, trong tay đang lặp đi lặp lại lật bức tranh, "Chồng buồn ngủ không?"
"Vẫn chưa, Bảo Bảo, em ngoan ngoãn đợi, anh đi ra ngoài một chuyến."
À, hôm nay mới trò chuyện hai câu thôi mà. Hoắc Duật Hoành hôm nay không dỗ cậu ngủ sao? Cậu có chút tiếc nuối nhỏ, nhưng cũng không nhiều lắm. Cậu biết Hoắc Duật Hoành cũng có việc cần hoàn thành.
"Biết rồi, Chồng, anh chú ý an toàn nha."
"Ừm, em ngoan ngoãn đợi, đừng đi đâu cả, biết không?"
"Được ~"
Cúp điện thoại, cậu chuyên tâm nhìn bức tranh, cầm bút lên nghiêm túc vẽ, vẽ thêm cho Hoắc Duật Hoành một cái đuôi hổ thật dày.
Những việc có thể làm đều đã làm, nhàm chán quá. Trước kia không có Hoắc Duật Hoành bầu bạn qua điện thoại thì rốt cuộc cậu đã trải qua như thế nào vậy?
Ôn Duẫn An ngẩn người một lát.
Bên ngoài chung cư mơ hồ truyền đến tiếng động cơ xe thể thao gầm rú, nhưng vì hiệu quả cách âm tốt của chung cư, cơ bản không nghe rõ. Đại khái lại là cậu ấm mê xe thể thao nào đó mới trở về. Ôn Duẫn An thấy nhiều thành quen.
Sau khi hoàn toàn yên tĩnh, điện thoại cậu bỗng nhiên reo lên, là tin nhắn của Hoắc Duật Hoành.
Chồng: Bảo Bảo, ban công của em có nhìn thấy ánh trăng không
Ánh trăng sao?
Đã bước vào đầu mùa đông, bên ngoài hơi lạnh, câu hỏi của Hoắc Duật Hoành thật đột ngột, nhưng cậu có chút muốn nhìn ánh trăng.
Cậu ôm điện thoại, đẩy cửa ban công nhìn ra ngoài, lại không thấy ánh trăng nào cả.
Bóng đêm như mực, đèn đường chiếu sáng con đường xe chạy trước cửa chung cư. Một chiếc Bugatti Mistral màu đen đậu ven đường, đèn xe phát ra ánh sáng trắng lạnh lẽo xé rách màn đêm tĩnh lặng.
Ống nghe điện thoại truyền đến giọng nói của Hoắc Duật Hoành: "Thấy rồi."
Cậu cúi đầu nhìn xuống. Hoắc Duật Hoành đang đứng bên cạnh xe, ngẩng đầu nhìn cậu. Anh ấy mới là ánh trăng.
"Chồng?" Ôn Duẫn An dụi dụi mắt, có chút không thể tin được đã muộn thế này Hoắc Duật Hoành còn xuất hiện ở đây. Chuyện ngắm ánh trăng gì đó đã không còn nhớ gì nữa.
Trong lúc cậu ngây người, Hoắc Duật Hoành đã biến mất khỏi tầm mắt cậu. Sau đó, chuông cửa cậu bị ấn vang. Cậu cuối cùng cũng ý thức được Hoắc Duật Hoành thật sự đến rồi.
Hoắc Duật Hoành bụi bặm mệt mỏi mang theo cái lạnh đầu mùa đông, đang kiên nhẫn chờ ở cửa cậu.
Khoảnh khắc cậu mở cửa, Hoắc Duật Hoành nhìn cậu, trong mắt mang theo ý cười sủng nịnh: "Bảo Bảo, muốn về nhà với anh không?"
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 36: Ngắm Ánh Trăng
10.0/10 từ 39 lượt.
