Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng


Có lẽ cậu đã hoàn hồn lại, cậu lại bắt đầu nhõng nhẽo và ra yêu sách với Hoắc Duật Hoành.


Cậu vẫn giữ tư thế ngồi trong lòng Hoắc Duật Hoành, nhẹ nhàng đung đưa hai chân, hai tay xoa eo, chu cái miệng nhỏ lên: "Lần sau anh phải nhẹ nhàng nha, em sợ đau lắm."


Lần sau? Nhõng nhẽo đến mức này, ngay cả lần này Hoắc Duật Hoành đã suýt bị hù chết, làm sao còn dám không nghe lời cậu chứ?


Hoắc Duật Hoành ôn tồn dỗ dành: "Ừm, nghe lời Bảo Bảo hết."


Cậu "Hừ hừ" hai tiếng, hài lòng gật đầu. Một bên tai thỏ rung lên vỗ vào mặt Hoắc Duật Hoành.


Hoắc Duật Hoành: "..."


Hả?!


Cậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hoắc Duật Hoành: "Chồng..."


"Anh thấy tai thỏ của em không?"


"Thấy."


Cậu có chút khó thở, đưa tay nhéo tai thỏ, xoa bóp chỗ này chỗ kia, lặp đi lặp lại xác nhận.


Tuy rằng biết đánh dấu tạm thời chỉ có thể tạm thời làm tai thỏ và đuôi thu vào, nhưng đối với cậu điều đó đã rất tốt rồi. Chỉ là không ngờ hiện tại ngay cả tạm thời thu vào cũng không làm được.


Cậu có chút nhụt chí: "Sao nó vẫn còn vậy!"


Hoắc Duật Hoành: "... Chắc là phải đợi thêm một chút."


"Thôi được rồi..." Cậu nhúc nhích mông, "Vậy cái đuôi thì sao?"



Hoắc Duật Hoành nhịn xuống sự thôi thúc muốn đè cậu lại: "... Cái đuôi cũng còn. Bảo Bảo, đừng nhăn nhó nữa."


"Được rồi..." Cậu hoàn toàn thất vọng, lại ôm cổ Hoắc Duật Hoành: "Chồng, hay là anh đánh dấu tạm thời em thêm lần nữa đi!"


Hoắc Duật Hoành bị cậu đáng yêu đến mức bất đắc dĩ thở dài: "... Bảo Bảo, đánh dấu tạm thời không phải uống nước. Em quên em vừa nãy còn ngất đi sao? Bác sĩ có lẽ còn chưa ra khỏi cửa nhà chúng ta đâu."


"Hơn nữa, cho dù là uống nước, uống quá nhanh cũng sẽ sặc đấy."


"Ngoan, chờ một chút."


Thôi được, cậu nói không lại Hoắc Duật Hoành: "Được rồi."


"Ừm, Bé Ngoan Bé Bỏng." Hoắc Duật Hoành giơ tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu.


Khen là thủ đoạn dễ dàng nhất khiến cậu nghe lời. Nhưng khi Hoắc Duật Hoành giơ tay lên, cậu thấy ở kẽ ngón tay trên mu bàn tay Hoắc Duật Hoành có một dấu răng nhỏ, không sâu không nông, vừa vặn để lại dấu vết, nhưng lại không làm tay Hoắc Duật Hoành bị thương.


?!


Cậu đưa tay ôm lấy tay Hoắc Duật Hoành, áp sát cẩn thận quan sát. Càng nhìn càng thấy cái dấu răng mới toanh này có chút quen thuộc.


Cậu chột dạ hỏi Hoắc Duật Hoành: "Chồng, cái dấu răng này là em cắn sao... Có phải đau lắm không?"


"Là Chồng muốn Bảo Bảo cắn. Bảo Bảo cắn rất tốt, không đau." Hoắc Duật Hoành vẻ mặt bình tĩnh.


Thực ra đúng là không lừa cậu. Hoắc Duật Hoành thật sự không cảm thấy đau khi bị cắn. Hắn thậm chí còn cảm thấy dấu răng thỏ con để lại rất đáng yêu. Chỉ để lại một cái thì tiếc quá, nên cắn thêm vài cái nữa mới phải.


"Chồng ơi em xin lỗi nha..." Cậu nói nhỏ xin lỗi, lại lầm bầm, vẻ mặt không thể lý giải nổi hành vi cắn người của chính mình: "Em không phải chó con đâu, sao lại cắn người chứ..."


Hoắc Duật Hoành nhịn cười: "Ừm, Bảo Bảo, không sao đâu, Chồng thực sự không đau."


"Không, chắc chắn rất đau! Em đi lấy băng cá nhân đặc biệt của mình cho anh!" Nói xong, cậu giãy giụa muốn ra khỏi lòng Hoắc Duật Hoành.



"Không cần, không sao đâu."


"Cần ! Cần thật mà!"


Sao lại có người không quý trọng bản thân như vậy chứ. Ôn Duẫn An rất không tán thành: "Anh vừa nãy còn nói nghe lời em mà!"


Hoắc Duật Hoành ôm cậu đứng lên: "... Ừm, nghe lời em."


"Băng cá nhân ở đâu? Anh bế em qua đó lấy."


Cậu ngây người.


Bế cậu qua đó sao?


Tại sao ?


Chân cậu đâu có bị thương đâu...


Hoắc Duật Hoành không cho cậu bất cứ cơ hội suy nghĩ nào. Thuận tay nhấc bổng cậu, ôm càng thêm vững chắc, miệng còn giả vờ giả vịt nói: "Bảo Bảo, tay anh hình như hơi đau."


"Vậy anh mau thả em xuống !" Cậu khẩn trương nói.


"Vậy băng cá nhân đặc biệt của Bảo Bảo ở đâu?" Hoắc Duật Hoành giả vờ điếc, ôm cậu vững vàng đi về phía cửa: "Chỉ anh đi?"


"Giấu trong phòng thay đồ đó, có một cái hộp nhỏ..."


"Ừm."


Cái hộp nhỏ mà Ôn Duẫn An nói ở trong phòng thay đồ lộ liễu đến mức không thể giấu được.


Trong hộp đựng đủ loại đồ dùng y tế thượng vàng hạ cám, từ viên Vitamin, thuốc ức chế, miếng dán tuyến thể, đến băng cá nhân. Cái gì cũng có, lại còn được đựng trong bao bì đáng yêu nhất.



Cậu ôm cái hộp đặt lên bàn, kéo Hoắc Duật Hoành ngồi xuống sofa, chọn lựa kỹ lưỡng một hồi, cuối cùng đưa cho Hoắc Duật Hoành một miếng băng cá nhân in hình củ cà rốt vẽ tay.


Hoắc Duật Hoành cầm nhìn hồi lâu, thực sự có chút không dám tưởng tượng thứ này xuất hiện trên tay mình sẽ như thế nào.


"Chồng ơi, anh cũng thấy nó rất đáng yêu đúng không? Nhưng anh không cần tiếc đâu, em còn rất nhiều ở đây!" Cậu vỗ vỗ cái hộp nhỏ gần như muốn tràn ra, rõ ràng nói.


Hoắc Duật Hoành khó xử nói: "... Ừm, Bảo Bảo nói đúng."


"Vậy em giúp anh dán nha!" Cậu ghé sát ôm lấy bàn tay Hoắc Duật Hoành.


Cậu ôm tay Hoắc Duật Hoành trông nghiêm túc như đang làm nghiên cứu khoa học, dán xong còn phải hà hơi lên trên: "Xong rồi ~"


Thực ra trông cũng không đến mức khó nói như vậy. Hoắc Duật Hoành cong môi: "Cảm ơn Bảo Bảo."


Dán xong băng cá nhân, Hoắc Duật Hoành đi đến đâu, cậu cũng bị Hoắc Duật Hoành tìm lý do ôm theo đến đó.


Cứ nửa tiếng cậu lại hỏi Hoắc Duật Hoành, có thấy tai thỏ cậu thu vào chưa, có thấy đuôi thỏ cậu thu vào chưa.


Nhận được câu trả lời khẳng định từ Hoắc Duật Hoành, cậu lại im lặng, thầm nói lời từ biệt với tai thỏ và cái đuôi không biết khi nào sẽ tạm thời biến mất của mình.


Trước khi ngủ, cậu cọ vào lòng Hoắc Duật Hoành, lại hỏi: "Chồng ơi, vậy bây giờ anh còn thấy cái đuôi của em không?"


Góc độ này thật sự không nhìn thấy. Nếu cứ tích cực hỏi thêm nữa, e rằng thỏ con sẽ không ngủ được.


Nhìn Omega nhỏ ngốc nghếch, Hoắc Duật Hoành đành phải nhẹ giọng dỗ cậu: "Không thấy đâu, ngủ ngoan đi."


Hai chiếc tai thỏ rũ xuống ngay lập tức rung lên "bịch" một tiếng chạm nhẹ vào người Hoắc Duật Hoành hơi đung đưa.


Hoắc Duật Hoành yên lặng nghĩ, thực ra tai thỏ của thỏ con không thu lại thì tốt hơn, khi chạm vào người vừa thơm vừa mềm, lại không đau.


Ôn Duẫn An mở to mắt, hưng phấn nhéo một cái vào vị trí cái đuôi. Cái đuôi vẫn còn đó, tai thỏ lại yên lặng rũ trở lại. Cậu nói nhỏ: "Rõ ràng còn mà..."



"Chồng," cậu ngẩng đầu, "Có phải vì tin tức tố của em vẫn chưa ổn định không?"


"Em thực sự đã rất cố gắng rồi..." Cậu uất ức muốn khóc.


"Bảo Bảo." Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng bóp chiếc mũi nhỏ tròn trịa của cậu.


"Hửm?"


"Em phải nghe lời bác sĩ. Nghỉ ngơi rất quan trọng. Em nghỉ ngơi, tai thỏ và cái đuôi nhỏ của em cũng sẽ nghỉ ngơi."


"Hơn nữa còn có anh, anh sẽ giúp em."


Cậu cảm động muốn khóc.


Hoắc Duật Hoành thực sự rất tốt, vừa muốn ôm ấp cậu, lại muốn giúp cậu đánh dấu tạm thời, lại phải bị cậu cắn, bây giờ còn nguyện ý tiếp tục giúp cậu.


Làm sao lại có người tốt như Hoắc Duật Hoành, kiên nhẫn như vậy, nhiệt tình như vậy chứ!


Cậu không nên không ngoan, cậu cũng muốn kiên nhẫn, như vậy mới không phụ lòng nỗ lực của họ !


"Chồng ơi, em sẽ ngoan." Cậu cọ cọ cánh tay Hoắc Duật Hoành, ôm thật chặt, không làm loạn nữa.


Một đêm trôi qua, rạng sáng, Ôn Duẫn An vẫn còn đang ngủ.


Nghĩ đến lời bác sĩ nói rằng mấy ngày này cần chăm sóc tốt cảm xúc của Omega, Hoắc Duật Hoành quyết định tạm thời không đến công ty.


Hoắc Duật Hoành liếc nhìn bé vợ nhỏ còn đang ngủ, cúi đầu hôn lên trán cậu, lúc này mới ra cửa gọi điện thoại bảo thư ký đưa tài liệu về nhà.


Ôn Duẫn An tỉnh dậy, không ôm hy vọng xoa xoa tai thỏ. Quả nhiên vẫn còn đó. Xoa xoa cái đuôi nhỏ, quả nhiên vẫn...


Hả?! Cái đuôi nhỏ của cậu biến mất rồi!


Đánh dấu tạm thời đã phát huy tác dụng rồi!


Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! Story Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...