Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ
Ôn Duẫn An nhìn Hoắc Duật Hoành đang muốn nói lại thôi, đầu óc mơ hồ một lát, đột nhiên bất tri bất giác mở to mắt.
Hoắc Duật Hoành là người đầu tiên nói ngửi được mùi tin tức tố của cậu!
Alpha của cậu có thể ngửi thấy tin tức tố của cậu!
Cậu chưa hiểu một Alpha nếu vì tin tức tố của Omega mà bước vào kỳ mẫn cảm sẽ nguy hiểm đến mức nào. Đây không phải là điều cậu có thể chịu đựng được lúc này.
Nhưng Hoắc Duật Hoành thì biết.
Ý thức được cứ tiếp tục như vậy có thể sẽ xảy ra chuyện, Hoắc Duật Hoành nhanh chóng đứng dậy: "Ngoan ngoãn ở yên đây, chờ anh trở lại."
"Ưm ? Dạ, biết rồi ~"
Hoắc Duật Hoành gật đầu không nói thêm, lập tức đi về phía cửa. Ôn Duẫn An nhỏ hơn hắn nhiều tuổi như vậy, hắn không thể để bị tin tức tố ảnh hưởng mà làm ra hành động tổn thương Ôn Duẫn An.
Cậu không biết tại sao Hoắc Duật Hoành lại đột ngột bỏ đi như vậy, chẳng lẽ vì chuyện cậu không dán miếng dán tuyến thể thật sự không tốt sao? Nhưng cậu đâu phải cố ý.
Không có thời gian để cậu suy nghĩ miên man, cửa phòng ngủ đã được đẩy ra lần nữa. Hoắc Duật Hoành đã đi một chuyến đến phòng y tế, tiêm cho mình một mũi thuốc ức chế Alpha, rồi mang theo miếng dán tuyến thể quay lại.
"Đây là miếng dán tuyến thể cho em, cất vòng cổ đi, dán nó vào ngay bây giờ." Giọng Hoắc Duật Hoành nghe rất bình tĩnh, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
"Em không cố ý không dán đâu..."
Hoắc Duật Hoành thực sự không thích cậu như vậy sao?
Lời giải thích còn chưa kịp nói hết đã bị Hoắc Duật Hoành ngắt lời. Cậu ủ rũ nhìn hắn, mắt đỏ hoe, như sắp khóc.
Hoắc Duật Hoành đỡ trán, kiên nhẫn giải thích: "Bảo Bảo, không ai trách em không dán miếng dán tuyến thể cả. Nhưng em là Omega, dù đối mặt với bất kỳ Alpha nào, Omega cũng phải tự bảo vệ mình thật tốt, biết không?"
"Em không biết mà..." Cậu thật sự uất ức muốn chết. Mặc dù cậu luôn rất tự lập, nhưng những chuyện trước khi kết hôn ít nhiều đều có ba mẹ hoặc các anh nhắc nhở.
Mãi lâu sau mới nghênh đón sự phân hóa, lại phải tiếp nhận quá nhiều kiến thức mới, còn phải sinh hoạt với một thân phận mới, cậu làm sao nhớ hết được nhiều chuyện như vậy chứ!
"Bây giờ biết cũng không muộn, đừng lo lắng." Hoắc Duật Hoành biết cậu lớn lên trong sự bảo bọc của người lớn nhà họ Ôn, không dính khói lửa trần gian, chưa từng tiếp xúc với những điều không tốt, không biết cũng không phải là vấn đề của cậu.
"Em ngốc đúng không? Sau khi phân hóa em luôn hay quên mọi chuyện." Thỏ con đã tủi thân đến mức bắt đầu nói lung tung.
Chẳng lẽ đêm đầu tiên kết hôn đã phải khóc rồi sao.
"... Không ngốc, ai nói em ngốc?" Hoắc Duật Hoành thật sự không biết cách dỗ dành người khác, hoàn toàn không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Nghĩ nửa ngày hắn chỉ có thể nói, "Nếu em ngốc thì sao có thể học đại học ở Học viện La Đức được?"
Sự chú ý của cậu đã được chuyển hướng thành công, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Cậu suy nghĩ một chút, hít hít mũi, nghiêm túc trả lời Hoắc Duật Hoành: "Bởi vì ba mẹ em đều rất rất giàu..."
Hoắc Duật Hoành: "..." Cũng không sai.
"Ừm, cho nên em không ngốc. Lại đây dán miếng dán tuyến thể, được không?"
"Anh giúp em, hay em tự làm?"
"Em tự..."
Thôi, kiều khí đến mức giơ tay cũng ngại mệt, làm sao làm tốt được? Hoắc Duật Hoành lâm thời thay đổi ý định, không cho cậu lựa chọn: "Anh giúp em, quay lưng lại đây."
Vừa dán xong miếng dán tuyến thể, điện thoại Ôn Duẫn An sáng lên. Cậu cầm lên xem, có một tin nhắn, là của Ôn Kỳ Duệ gửi tới:
Anh Cả: Tiểu An, hai đứa đang bận à? Bảo Hoắc Duật Hoành cùng xem tin nhắn nhé.
Cậu giơ điện thoại lên giữa hai người: "Anh ơi, anh em bảo anh cùng xem tin nhắn."
"Ừm, đưa điện thoại đây, anh cầm cho." Hoắc Duật Hoành nhận lấy điện thoại của cậu.
Ôn Duẫn An hơi nghiêng đầu, cái đầu lông xù cứ lắc lư trước mặt Hoắc Duật Hoành, trông như muốn rúc vào lòng hắn.
Chữ cuối cùng còn chưa kịp đọc ra, hơi thở Hoắc Duật Hoành căng thẳng. Hắn nhanh tay lẹ mắt dời điện thoại đi, úp màn hình lại.
Tối nay rốt cuộc là chuyện gì vậy.
"Anh! Em còn chưa xem hết lời anh em nói mà! Cho em xem!" Cậu đưa tay ra đoạt điện thoại. Hoắc Duật Hoành giơ tay lên. Điện thoại bị giơ rất cao, cậu không với tới, bèn đứng dậy. Nhưng Hoắc Duật Hoành cũng đứng dậy theo, điện thoại lại được giơ cao hơn nữa.
Hai người đứng sát bên nhau, cậu như đang treo trên người Hoắc Duật Hoành, làm sao cũng không với tới điện thoại. Hoắc Duật Hoành còn tranh thủ rảnh tay ôm lấy eo cậu, đảm bảo cậu sẽ không bị ngã.
Cậu cao 1m75, không tính là lùn, nhưng Hoắc Duật Hoành cao 1m95, có ưu thế tuyệt đối. Khoảng cách chiều cao 20 centimet thật sự quá lớn, cậu căn bản không thể địch lại Hoắc Duật Hoành.
Hoắc Duật Hoành rũ mắt nhìn cậu, chỉ cảm thấy cậu giống như một chú thỏ con mắt to, không ngừng nhảy nhót chọc vào mặt người khác.
Thật sự có chút đáng yêu.
Nhưng có vài thứ bé Omega này không thể xem lúc này. Dù sao ý tứ của những lời đó cũng chỉ là bảo cậu tự bảo vệ mình.
Chờ cậu nhảy nhót mệt mỏi, Hoắc Duật Hoành mới cầm lấy điện thoại, nhanh chóng gửi lại một tin nhắn "Yên tâm" cho đầu dây bên kia, tiện tay xóa luôn tin nhắn không đúng mực kia đi. Sau đó, hắn mặt không đổi sắc bắt đầu lừa gạt cậu: "Anh cả em bảo anh giám sát em đi ngủ sớm một chút."
"Thật sao? Em xem thử!"
"Mai ngủ dậy rồi xem. Nghiên cứu y học cho thấy, xem điện thoại trước khi ngủ, mắt sẽ lồi ra, sẽ trở nên rất khó coi," Hoắc Duật Hoành hù dọa cậu rất có nghề, "Giống như chú ếch xanh nhỏ vậy."
"Bảo Bảo muốn biến thành chú ếch xanh nhỏ sao?"
Chiêu này dùng để đối phó người khác chắc chắn vô dụng, nhưng dùng để đối phó bé Omega yêu thích cái đẹp này thì lại vừa đúng.
Quả nhiên, cậu sững sờ.
Chú ếch xanh nhỏ? Này hình như không xinh đẹp lắm, không được nha!
Cậu không chỉ thích tất cả những thứ đẹp đẽ, mà ngay cả bản thân cậu cũng phải xinh đẹp.
"Em không muốn! Anh tự xem đi, em không làm chú ếch xanh nhỏ, em là thỏ tai cụp," Chú thỏ vểnh môi, lắc lắc mặt nhỏ xoay người đi, "Em đi ngủ đây."
Hoắc Duật Hoành: "..." Sao lại dễ dọa đến thế.
Hoắc Duật Hoành liếc nhìn cái giường. May mắn là chiếc giường này đủ lớn, đừng nói ngủ hai người, chính là để thỏ con nhảy múa đấu võ đài trên giường cũng không thành vấn đề.
Để duy trì hình tượng Bảo Bảo xinh đẹp, Ôn Duẫn An thậm chí từ bỏ cả điện thoại. Cậu đã nhanh chóng chạy đến mép giường, chui vào trong chăn được gấp gọn gàng.
Cậu nhéo mép chăn kéo xuống một chút, một đôi mắt ló ra khỏi chăn, nhìn Hoắc Duật Hoành đang nhấc chân đi về phía mình.
Từ khi còn nhỏ, cậu đã ngủ một mình. Ngoài phòng có quản gia, bảo mẫu trông chừng. Đôi khi ba mẹ không có nhà, các anh sẽ thay phiên nhau ở lại kể chuyện cổ tích cho cậu nghe. Sau này ở Học viện La Đức thì thỉnh thoảng ở ký túc xá, cậu cùng bạn bè ở cùng tầng. Ngoài ra thì không có ai khác.
Giống như bây giờ, sắp cùng một người khác chung chăn gối, đây vẫn là lần đầu tiên trong đời cậu đấy.
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Đánh giá:
Truyện Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Story
Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ
10.0/10 từ 39 lượt.
