Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 125: Ngoại truyện 2
Chương 125 – Ngoại truyện 2
Trong chớp mắt, triều đường im phăng phắc, các triều thần đưa mắt nhìn nhau.
Một số cựu thần của Nam Cảnh thì biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng ngay cả họ, cũng không ngờ, Hoắc Vô Cữu lại dám ngang nhiên nói ra những lời như vậy trước triều đình.
Mồ hôi lạnh trên trán Trương đại nhân tuôn ròng ròng.
“Chuyện này… chuyện này… Hoắc tướng quân… chuyện này…” Ông cứ ấp a ấp úng, chuyện này chuyện kia cả buổi trời, cuối cùng dập đầu thật mạnh.
“Là thần l* m*ng, thần biết sai, thần sẽ không bao giờ ép buộc Bệ hạ nữa!” Ông đau đớn nói.
Có lẽ ông làm sai, nói sai thật rồi, khiến Hoắc tướng quân tức giận đến mức lấy bản thân ra làm trò đùa.
Ông vội vã nhận lỗi, nhưng Hoắc Vô Cữu vẫn không hài lòng.
“Ta đang hỏi ông, ta thế nào.” Hoắc Vô Cữu lặp lại.
“Hoắc tướng quân…” Giang Tùy Châu ngồi trên long ỷ thấy vậy, vội mở lời can ngăn.
Hoắc Vô Cữu ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái, Giang Tùy Châu đang nghiêng người về phía trước khựng ngang, rồi như cam chịu ngồi xuống lại.
Thôi vậy, lời đã nói ra, giờ ngăn cản cũng chẳng ích gì.
Chỉ thương cho Trương đại nhân… tội không đến mức đó, thật đáng thương.
Trương đại nhân vốn đã bị Hoắc Vô Cữu hỏi cho cứng họng, nào ngờ mình đã xin lỗi rồi, y vẫn truy hỏi đến cùng. Điều này khiến ông hoảng sợ vô cùng, cứ quỳ rạp trên đất, hồi sau mới dám ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu đang cúi đầu nhìn ông với vẻ mặt không vui.
“Sao?” Y hỏi. “Ông cảm thấy ta không xứng?”
“Không phải…”
“Vậy là ta xứng?” Hoắc Vô Cữu truy hỏi.
Mồ hôi trên trán Trương đại nhân nhỏ xuống đất.
“Nhưng mà tướng quân ngài… ngài…”
“Ta gì mà ta.” Hoắc Vô Cữu mất kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng.
“Chẳng phải Tĩnh Vương thích nam nhân sao?”
“Phải… nhưng mà…”
“Nhưng gì mà nhưng, ta không phải nam nhân?”
“Ngài phải, nhưng mà…”
“Vậy thì không nhưng nhị gì nữa.” Hoắc Vô Cữu hài lòng ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua văn võ bá quan trong triều.
“Có ai phản đối không?” Y hỏi.
Trong phút chốc, toàn bộ bá quan văn võ đều cứng đờ, không ai dám đứng ra làm người đầu tiên phản đối.
Một vài quan viên nhanh trí, liếc mắt nhìn về phía Tề Mân.
Tề đại nhân nổi tiếng cố chấp, bảo thủ, ai đồng ý thì chắc chắn ông cũng không thể đồng ý đâu. Lão già cứng đầu này ngày thường nói nhiều lắm, giờ mau nói gì đi chứ!
Nhưng lại thấy Tề Mân chỉ đứng đó, không nói một lời.
“Nếu các vị đại nhân đều đồng ý, vậy chuyện này cũng dễ xử rồi.” Hoắc Vô Cữu hài lòng chuyển mắt qua nhìn Giang Tùy Châu như thể đang khoe chiến tích.
Giang Tùy Châu chỉ còn biết cười bất lực, để mặc cho y làm loạn.
Rồi thấy Hoắc Vô Cữu nhìn quanh, cuối cùng hướng ánh mắt về phía Tề Mân.
“Chuyện đại hôn này, giao cho Tề đại nhân lo liệu.” Y nói. “Thân phận thế này, nói sao cũng xứng làm hoàng hậu nhỉ? Cứ làm cho hoành tráng, rình rang vào.”
Bá quan lập tức nhìn về phía Tề Mân.
Tề đại nhân! Hoắc tướng quân quá đáng lắm rồi! Dám lôi cả ngài vào thế này, ngài không thể tiếp tục làm ngơ nữa được đâu!
Chỉ thấy Tề Mân bước lên một bước, vẻ mặt bình thản, đúng mực.
Chúng đại thần đều thở phào nhẹ nhõm, chờ đợi Tề Mân phản bác lại Hoắc Vô Cữu.
Ai ngờ Tề Mân hai tay ôm hốt bản, cúi người xuống, cất giọng.
“Thần quyết không phụ mệnh.” Tề Mân nói.
—
Cả triều đình nổ tung.
Chuyện này là sao! Biết bao quan viên thúc giục Hoàng thượng cưới vợ, kết quả đúng là cưới rồi đấy, nhưng người lại là cưới Hoắc tướng quân.
Kỳ quặc hơn là, chính Hoắc tướng quân chủ động đòi cưới, Hoàng thượng cũng không phản đối, thậm chí ngay cả Tề đại nhân, cũng bắt tay vào chuẩn bị đại điển sắc phong Hoàng hậu.
Chẳng phải là loạn hết rồi sao!
Trong triều có không ít quan viên của Nam Cảnh, họ đều biết chuyện năm xưa Hoắc tướng quân từng bất đắc dĩ phải làm thiếp cho Tĩnh Vương. Nhưng chuyện này vốn là do thời thế, không ai tưởng thật cả, nào ngờ đến cuối cùng người biến giả thành thật, lại chính là Hoắc tướng quân.
Chuyện này không ra thể thống gì cả, nhưng người trong triều ai cũng biết Hoắc tướng quân là người nóng tính, ngang ngược,
Chẳng ai dám đứng ra phản đối đầu tiên.
Vì thế, mọi người ôm một bụng bất mãn, cứ thế lần lữa kéo dài, mãi đến khi Tề đại nhân thu xếp đại điển sắc phong Hoàng hậu đâu vào đấy, để Hoắc Vô Cữu uy phong lẫm liệt cưỡi ngựa cao to, từ phủ Định Bắc Hầu chuyển vào Hoàng cung.
Từ ngày đó, Hoắc tướng quân không cần phải mặt dày mày dạn len lén lưu lại trong cung qua đêm nữa.
Y đã trở thành Chính cung nương nương danh chính ngôn thuận của Đại Lương.
Đại điển sắc phong Hoàng hậu được cử hành đúng theo ý của Hoắc Vô Cữu, quả thật long trọng rình rang. Trong điển lễ, văn võ bá quan ai nấy đều mặt mày khổ sở, nhưng vẫn phải cố căng mặt ra cười, cười mà khó coi hơn cả khóc, trơ mắt nhìn Hoắc tướng quân xuống ngựa, vận trên mình bộ y phục đỏ thắm ánh vàng, đường đường chính chính sải bước lên bậc thềm, đi thẳng đến bên cạnh Hoàng thượng.
Ngay trước mặt bá quan, y thản nhiên nắm lấy tay Hoàng thượng.
Văn võ bá quan ai nấy đều đau lòng khôn xiết, chỉ biết lấy tay áo che mặt.
Có điều, Hoắc tướng quân nay được toại nguyện, đương nhiên chẳng buồn đoái hoài đến họ.
Tiếng lễ nhạc trong cung vang vọng đến tận đêm khuya, mãi đến canh ba, Hoàng thành mới dần yên tĩnh lại.
Giang Tùy Châu mệt rã rời trở về tẩm điện, liền thấy Hoắc Vô Cữu ngồi trên long sàng của mình.
Trên người y vẫn là bộ đồ đấy chưa kịp thay, sắc đỏ pha vàng, rực rỡ như một ngọn lửa. Thấy Giang Tùy Châu vào, Hoắc Vô Cữu bỏ chân đang gác lên đầu gối xuống, nhích sang một bên, ra hiệu cho Giang Tùy Châu ngồi xuống.
Giang Tùy Châu ngồi xuống bên cạnh y, cười nói: “Ai cho phép ngươi vào đây, long sàng của trẫm mà ngươi cũng dám ngồi à?”
Nghe anh đùa như vậy, sắc mặt Hoắc Vô Cữu chẳng hề thay đổi, ngược lại còn bật cười.
“Giờ trong cung này, có nơi nào mà bổn cung không thể đến?”
Giọng điệu của y thản nhiên đến mức ngạo nghễ, ngồi đó hiên ngang chẳng kiêng dè, hoàn toàn không giống Hoàng vừa được gả vào cung, mà như một tên thổ phỉ chiếm núi xưng vương.
“Hỗn láo.” Giang Tùy Châu bật cười.
Hoắc Vô Cữu kéo anh lại gần, ghé sát tai anh rồi cắn nhẹ: “Còn nhiều chuyện hỗn láo hơn ở phía sau cơ.”
Vì hôm nay là ngày đại hôn của Đế Hậu, trong tẩm điện ánh nến đỏ lay động, màn lụa đỏ buông rủ bốn bề, hiện lên cảnh sắc giống như một đêm động phòng hoa chúc.
Khi đè Giang Tùy Châu xuống giường, Hoắc Vô Cữu khẽ hỏi: “Ngươi có nhớ lần trước chúng ta thành thân không?”
Giang Tùy Châu đáp: “Sao vậy?”
“Nghĩ gì?” Giang Tùy Châu hỏi y.
“Khi đó, ta chỉ nghĩ, làm sao để g**t ch*t ngươi.”
Hoắc Vô Cữu ghé sát hơn rồi cắn nhẹ môi anh.
“Có điều đến giờ, ta vẫn chưa thay đổi ý định.” Y khẽ cười thì thầm.
“Chỉ là, đổi một cách khác thôi.”
—
Theo lệ thường, những tiểu thư quan gia này tất phải có người được đưa vào cung. Một là để hầu hạ Hoàng thượng, nối dõi tông đường, hai là cũng để gia tộc có thêm chỗ dựa.
Không ai tin hoàng thượng cả đời sẽ không tuyển phi, cũng chỉ cho rằng chuyện Hoắc tướng quân gả vào cung lần này, chẳng qua là hứng khởi nhất thời, đùa vui mà thôi.
Chuyện thế này, chẳng ai xem là thật, mà cũng chẳng ai dám xem là thật.
Thế nhưng, sau ngày đó, muốn ép Hoàng thượng nạp thêm phi tần, quả thật khó hơn lên trời.
Hoàng thượng vốn là người dễ tính, các đại thần như họ có ép quá, ít nhất Hoàng thượng cũng không trách họ. Nhưng Hoắc tướng quân thì khác, từ sau khi trở thành Hoàng hậu, ai dám mở miệng khuyên Hoàng thượng tuyển phi, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Văn thần tuy cứng đầu, nhưng cũng đâu có ý định liều mạng.
Chuyện này cứ thế bị trì hoãn mãi. Mà kéo dài lâu, những đại thần có con gái đến tuổi cập kê lại càng sốt ruột.
Vốn có mấy nhà quan giữ lại con gái mình muốn đưa vào cung. Nhưng ngày tháng trôi qua, đợi hoài đợi mãi sắp thành gái lỡ thì luôn rồi.
Cuối cùng có triều thần không đợi được nữa, chủ động mở lời, xin được đưa con gái mình vào cung hầu hạ Hoàng thượng.
Quả nhiên, lời vừa dứt, ánh mắt của Hoắc tướng quân, đang đứng đầu hàng võ quan, lập tức trở nên sắc lạnh.
— Dù nay Hoắc tướng quân đã là Hoàng hậu, nhưng vẫn kiêm chức Định Bắc Hầu, mỗi lần thượng triều, đều không hề vắng mặt.
Vị đại thần kia cảm nhận rõ luồng sát khí toát ra từ ánh mắt của Hoắc tướng quân, sống lưng căng cứng, không dám quay sang nhìn y, chi nhìn thẳng vào Giang Tùy Châu.
Giang Tùy Châu thấy vậy, khẽ bật cười, vẻ mặt như bất đắc dĩ.
“Đa tạ ái khanh đã lo nghĩ thay cho trẫm, nhưng lòng tốt ấy trẫm xin nhận, còn thiên kim nhà khanh, thôi không cần đưa vào cung.”
Nói đến đây, không đợi vị quan kia lên tiếng lần nữa, Giang Tùy Châu đã đưa mắt quét vòng quanh đại điện, cất giọng: “Nhân nhắc đến chuyện này, trẫm ngược lại nhớ ra một việc trọng yếu.”
Các triều thần đều ngẩng đầu lên.
“Thiên hạ thống nhất, theo luật nên luận công ban thưởng. Các vị tướng quân, đại nhân từng phò trợ trẫm thống nhất thiên hạ, phần lớn đã được phong thưởng xong, có điều, vẫn còn vài nơi chưa kịp chiếu cố.”
Nói rồi, anh nhìn sang Lâu Việt.
“Bình định Giang Nam, ngoài công lao to lớn của Lâu tướng quân, còn có ái nữ của Lâu tướng quân, Lâu Uyển Quân. Hôm ấy nếu không nhờ nàng lãnh binh giữ thành, cứu trẫm khỏi hiểm cảnh, e rằng hôm nay trẫm đã chẳng thể ngồi đây đối diện với chư vị ái khanh.”
Nghe đến đây, sắc mặt các đại thần trong triều đều trở nên kỳ lạ.
Sao tự dưng lại nhắc tới Lâu Uyển Quân, lẽ nào Hoàng thượng đã để mắt đến con gái Lâu Việt, muốn nạp nàng vào cung?
Trong chớp mắt, ánh nhìn cả triều đồng loạt đổ dồn về phía Lâu Việt và Hoắc Vô Cữu.
Chỉ thấy thần sắc của Hoắc Vô Cữu vẫn thản nhiên như thường, không còn chút sát khí chiếm lãnh như ban nãy.
Đúng lúc này, họ nghe thấy Giang Tùy Châu nói tiếp.
“Lâu cô nương tuy là nữ nhi, nhưng thống lĩnh binh mã, chiến công hiển hách, không thua kém bất kỳ nam tử nào. Từ xưa đã có Mộc Lan thay cha tòng quân, đủ thấy nữ tử, cũng có thể vì triều đình kiến công lập nghiệp.”
Nói đến đây, anh lại nhìn về phía Lâu Việt.
“Lâu tướng quân, tiếp chỉ.” Giang Tùy Châu nói. “Trẫm đặc biệt sắc phong Lâu Uyển Quân làm Chính tam phẩm Kiêu kỵ tham lĩnh, giao trọng trách thống lĩnh cấm quân hoàng thành.”
Ngay tức thì, toàn triều xôn xao bàn tán.
Không ít quan viên đều sững sờ, có người vội vàng quỳ xuống, xin Giang Tùy Châu thu hồi ý chỉ.
“Hoàng thượng xin hãy suy nghĩ lại!” Một quan viên đau đớn nói. “Lâu thị có công, ban thưởng vàng bạc hay phong cáo mệnh cũng xứng đáng, nhưng, sao có thể để nữ nhi vào triều làm quan? Chẳng phải là gà mái gáy sáng, đảo loạn tổ tông quy chế hay sao!”
Giang Tùy Châu nhìn thẳng ông, hỏi: “Vậy theo đại nhân, luận về võ công mưu lược, có sánh bằng Lâu Uyển Quân?”
Vị đại thần đấy nghẹn đỏ cả mặt: “Mỗi người có sở trường riêng mà thôi.” Giang Tùy Châu mỉm cười hỏi: “Đại nhân cũng biết là mỗi người có sở trường riêng. Đã vậy, đại nhân giỏi việc trị quốc, trẫm phong khanh làm quan. Lâu Uyển Quân giỏi việc cầm quân, thì cớ sao trẫm không thể phong nàng làm tướng?”
“Nhưng…”
Giang Tùy Châu lại không cho ông cơ hội nói tiếp.
“Hoắc tướng quân, khanh có dị nghị gì không?” Anh hỏi.
“Thần cẩn tuân thánh chỉ.” Hoắc Vô Cữu khẽ liếc qua vị quan đấy rồi thản nhiên đáp, dáng đứng vẫn hiên ngang.
Giang Tùy Châu nghe vậy gật đầu.
“Vậy thì tốt.” Anh cười nói. “Người thống lĩnh tam quân, chính là Hoắc tướng quân. Nếu Hoắc tướng quân không có dị nghị, vậy các vị đại nhân nếu có gì bất mãn, cứ việc trình bày với Hoắc tướng quân.”
Quả nhiên, toàn triều vừa rồi còn đang bàn tán xôn xao đều dồn hết ánh nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, trong một thoáng, bỗng im phăng phắc.
Giang Tùy Châu khẽ cười thu lại ánh nhìn.
Hoàng hậu của anh, thật đúng là hữu dụng, không chỉ có thể dỗ trẻ con nín khóc đêm, mà còn có thể khiến văn võ bá quan im lặng không dám hé môi nửa lời.
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Đánh giá:
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 125: Ngoại truyện 2
10.0/10 từ 50 lượt.
Truyện Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Story
Chương 125: Ngoại truyện 2
