Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 84: “Là Cẩn Tu dung xảy ra chuyện rồi!”
Chuyện xảy ra ở Thanh Phong Tiểu Uyển đương nhiên không qua được mắt Chử Thanh Oản. Tụng Hạ vừa thì thầm kể xong với nàng, Dung Chiêu nghi cũng được Lộng Thu dẫn vào.
Chử Thanh Oản đứng dậy, chưa kịp hành lễ, Dung Chiêu nghi đã ngăn lại:
“Ngươi đang mang thai, không cần chú trọng những lễ tiết này.”
Hai người ngồi đối diện bàn về cung vụ, họ thảo luận một lúc. Trì Xuân bưng trà lên, Dung Chiêu nghi uống trà, còn Chử Thanh Oản là một bát canh mơ chua. Canh mơ chua k*ch th*ch vị giác, khiến mày mắt Chử Thanh Oản giãn ra đôi chút. Khi nói về chi tiêu hậu cung, Dung Chiêu nghi hơi nghiêng người về trước, thứ gì đó ở thắt lưng nàng ta thoáng lướt qua.
Ánh mắt Chử Thanh Oản bị thu hút, là một túi hương màu xanh hạc, hoa lê thêu trên đó sống động như thật. Nàng chỉ liếc một cái, rồi không để tâm nữa.
Trong cung, phi tần đều xuất thân thế gia, ăn mặc đi lại đều cầu kỳ, đừng nói là túi hương, ngay cả váy áo cũng có thể thay ba lần một ngày. Dù Chử Thanh Oản cẩn thận đến đâu, cũng không để ý túi hương người khác đeo hôm nay có giống hôm qua hay không.
Huống chi, nàng và Dung Chiêu nghi hiếm khi gặp mặt, nói khó nghe thì hai người chẳng thân quen gì.
Ngược lại, Dung Chiêu nghi theo ánh mắt nàng cúi nhìn xuống, Chử Thanh Oản chỉ khen một câu:
Dung Chiêu nghi im lặng một lát, mới khẽ nói: “Nàng ấy quả thực khéo tay.”
Chử Thanh Oản nhận ra giọng điệu này có phần lạ, không khỏi khẽ nhướng mày, nhưng nàng không truy hỏi thêm. Tuy nhiên, hôm nay Dung Chiêu nghi ở lại Thanh Phong Tiểu Uyển rất lâu, mãi đến khi Chử Thanh Oản lộ vẻ mệt mỏi, nàng ta mới như nhận ra mình ở quá lâu, đứng dậy cáo từ.
Trì Xuân ngơ ngác: “Nô tỳ sao cảm thấy Dung Chiêu nghi hôm nay tâm trí không ở đây.”
Tụng Hạ lắc đầu:
“Ngươi quên rồi sao, Dung Chiêu nghi vừa gặp Hoàng thượng.”
Sau khi nghe những lời của Hoàng thượng, nếu Dung Chiêu nghi không có chút cảm xúc nào mới là lạ.
Nghe vậy, Chử Thanh Oản cũng không để chuyện này trong lòng.
Gần hoàng hôn, Lộng Thu ôm một bó hoa vào, Chử Thanh Oản đang rảnh rỗi chơi cờ với Trì Xuân, Tụng Hạ nghiêng đầu xem. Thấy yên tĩnh, Tụng Hạ quay đầu, thấy bó kim ti mai(hoa ban tròn) trong tay Lộng Thu được cắt tỉa gọn gàng, không khỏi hỏi:
“Ngươi hái hoa ở đâu thế?”
Lộng Thu phủ nhận: “Không phải nô tỳ, là cung nhân ở hoa phòng vừa mang đến, nói rằng đặt hoa trong điện cũng khiến nương nương vui vẻ, nô tỳ thấy cũng có lý.”
Chử Thanh Oản cũng nhìn sang, ánh mắt dừng trên bó kim ti mai trong tay nàng ta một lát, nàng cụp mắt đánh một quân cờ, khẽ nhếch môi đầy ý tứ:
“Chiếu tướng, ta thắng rồi.”
Trì Xuân cười khổ lắc đầu: “Lần nào cũng là nương nương thắng, nô tỳ không chơi nữa.”
Tụng Hạ che môi, không nhịn được cười: “Nương nương chỉ khi chơi cờ với Hoàng thượng mới có lúc thua.”
Chử Thanh Oản nghẹn lời, hứng thú lập tức tan biến bảy tám phần.
Kỹ thuật chơi cờ của Tư Nghiên Hằng thật sự không thể nói là giỏi, nhưng dù hắn chơi tệ đến đâu, lẽ nào nàng có thể thắng hắn sao?
Nàng còn chưa đến mức vô tâm vô phế như vậy.
Chử Thanh Oản lẩm bẩm: “Lộng Thu, Lộng Thu, mau thay Trì Xuân.”
Lộng Thu cắm bó kim ti mai vào bình ngọc sứ men xanh, vội vàng đáp: “Đến đây! Đến đây!”
Lộng Thu đổi chỗ với Trì Xuân, chủ tớ bốn người chăm chú nhìn bàn cờ. Phía sau họ, bó kim ti mai đặt trong bình ngọc, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu lên, khiến màu vàng ấm của hoa càng thêm rực rỡ.
******
Bích Thủy Nhất Sắc.
Dương Quý tần đi tới đi lui không ngừng, nàng ta căng thẳng cắn móng tay, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra ngoài:
“Sao vẫn chưa có tin tức gì?”
Phục Linh an ủi nàng ta: “Chủ tử đừng gấp.”
Hồi lâu, ngoài kia cuối cùng có động tĩnh, Phục Linh vội ra ngoài, nàng ta trở lại rất nhanh. Dương Quý tần căng thẳng nhìn nàng ta, Phục Linh gật đầu:
“Xong rồi!”
Dương Quý tần lập tức mềm nhũn người, nàng ta ngã vật xuống ghế, vô thức lẩm bẩm: “Xong rồi… Xong rồi là tốt…”
Nửa khắc sau, Dương Quý tần đột nhiên định thần, hít sâu hai hơi, cố gắng trấn tĩnh, nàng ta không dám khinh suất, hỏi:
“Cẩn Tu dung không nghi ngờ gì chứ?”
Phục Linh lắc đầu: “Nghe nói Lộng Thu trực tiếp nhận lấy, có lẽ Cẩn Tu dung thời gian này sống rất khó khăn, nếu không cung nhân của nàng ta cũng không nghe nói có lợi cho Cẩn Tu dung là vội nhận ngay.”
“Dù sao, cho dù họ có nghi ngờ, cũng không tra ra được gì.”
Lời này Phục Linh nói rất chắc chắn, bởi một bó kim ti mai quả thật chẳng có vấn đề gì.
Dương Quý tần vẫn không thả lỏng, nàng ta đối diện gương đồng chỉnh lại tóc. Thấy vậy, Phục Linh không khỏi thắc mắc: “Chủ tử giờ này còn đi đâu?”
Dương Quý tần không quay đầu:
“Tìm tỷ tỷ.”
Tại chỗ ở của Dung Chiêu nghi, nàng ta vừa định sai người dọn bữa tối, thì nghe nói Dương Quý tần đến. Dung Chiêu nghi khựng lại, bảo Ngọc Lộ mời người vào.
Màn trướng được vén lên, lộ ra khuôn mặt đầy hối hận của Dương Quý tần, Dung Chiêu nghi khó hiểu:
“Có chuyện gì thế?”
Dương Quý tần vỗ đầu, ngượng ngùng nói: “Là tần thiếp vừa phát hiện túi hương hôm qua đưa tỷ tỷ thiếu mất một vị dược liệu, đều tại tần thiếp bất cẩn.”
Dương Quý tần ho khẽ, đầy lúng túng:
“Tỷ tỷ đưa túi hương cho tần thiếp trước, ngày mai tần thiếp sẽ mang lại cho tỷ tỷ.”
Dung Chiêu nghi nghe là chuyện này, không khỏi buồn cười lắc đầu, nàng ta tháo túi hương đưa cho Dương Quý tần: “Chỉ chuyện nhỏ này cũng đáng để ngươi gấp gáp sao?”
Dương Quý tần như trút được gánh nặng, vội vàng xoay người, giọng càng lúc càng xa:
“Tần thiếp về trước đây, ngày mai sẽ mang lại cho tỷ tỷ.”
Về đến chỗ ở, vẻ lo lắng và lúng túng trên mặt nàng ta lập tức biến mất. Phục Linh lặng lẽ cúi đầu, hồi lâu nàng ta thấy chủ tử mặt không cảm xúc thay túi hương khác, túi hương lấy từ chỗ Dung Chiêu nghi bị nàng ta ném vào chậu lửa, nhanh chóng cháy sạch không còn dấu vết.
Phục Linh không kịp ngăn, đầy khó hiểu:
“Chủ tử, sao lại đốt đi vậy?”
Dương Quý tần nhìn chậu lửa, ánh lửa loá sáng khiến thần sắc nàng ta cũng trở nên mơ hồ, Phục Linh chỉ nghe được giọng nàng ta:
“Một khi Cẩn Tu dung xảy ra chuyện, túi hương này dễ dàng bại lộ ảnh hưởng đến tỷ tỷ.”
Phục Linh muốn nói lại thôi:
“Nhưng ý của Thục phi nương nương—”
Dương Quý tần đột nhiên ngẩng đầu: “Ta đã làm theo ý nàng ta rồi! Khiến Cẩn Tu dung sảy thai, không còn đe dọa Nhị hoàng tử là đủ, không cần kéo cả tỷ tỷ vào!”
Nàng ta nào có nhân mạch gì?
Chỉ mượn cung quyền của Dung Chiêu nghi, tiếp xúc với người của Thục phi ở hành cung, mới có người thay nàng ta đưa kim ti mai đến Thanh Phong Tiểu Uyển.
Cũng may nhờ người ở hành cung không hiểu rõ tình hình trong cung hiện nay.
Dương Quý tần cười lạnh: “Chuyện bẩn thỉu gì cũng để ta làm, nàng ta lại sạch sẽ vô tội!”
Hơn nữa, Thục phi thật sự nghĩ nàng ta ngu sao? Một khi Dung Chiêu nghi ngã ngựa, sau này nàng ta thật sự không còn sức đấu với Thục phi.
Phục Linh không dám đáp lời.
Trong hành cung gió êm sóng lặng, tin Chử Thanh Oản mang thai chỉ gây chút sóng gió, rồi nhanh chóng chìm vào yên tĩnh. Ai cũng không muốn Chử Thanh Oản sinh hoàng tự, nhưng người dám thật sự mưu hại nàng lại rất ít.
Thu Nhã Lâu.
Tống phi ở nơi này, nơi đây hẻo lánh yên tĩnh, ưu điểm duy nhất là diện tích lớn, xung quanh gió nhẹ thổi qua, dòng suối chảy qua đống đá chất thành giả sơn, phát ra âm thanh mát lành.
Màn trướng tầng hai được vén lên, Trúc Thanh vội bước từ ngoài vào:
“Áo đã gửi cho Đại hoàng tử, lúc nô tỳ đến Đại hoàng tử đang đọc sách, nghe A Phúc nói từ khi vào thượng thư phòng, Đại hoàng tử rất cố gắng, thường xuyên đọc sách thâu đêm.”
Nói đến cuối, Trúc Thanh không khỏi lộ vẻ xót xa, Tống phi cũng buông kim chỉ, lo lắng nhíu mày.
Trúc Thanh thở dài: “Đại hoàng tử cũng muốn nương nương được nở mày nở mặt.”
Nhắc đến chuyện này, thực ra liên quan đến việc các hoàng tử dời đến Hoàng Tử Sở. Ngày trước Đại hoàng tử ham chơi, chẳng để tâm sách vở, nương nương cũng không nỡ ép buộc. Trước đây không có ai so sánh thì không sao, nhưng đến Hoàng Tử Sở, có Nhị hoàng tử làm đối chiếu, Trúc Thanh cũng phải thừa nhận Đại hoàng tử trước đây quá lơi lỏng.
Nhị hoàng tử nhỏ hơn Đại hoàng tử bốn tuổi, nhưng số chữ biết còn vượt xa Đại hoàng tử. Là anh cả nhưng bị em út vượt mặt, Đại hoàng tử cũng thấy mất mặt. Sau khi vào thượng thư phòng, cậu bỏ sở thích cũ, dồn hết tâm trí vào học.
Trúc Thanh vừa xót xa, vừa thấy nhẹ nhõm, bởi sinh ra trong hoàng thất, bình thường quá đôi khi cũng là một cái tội.
Hồi lâu, Tống phi mới khẽ nói:
“Hắn còn nhỏ, sao có thể để thân thể hao tổn? Huống chi học không có điểm dừng, hắn muốn tiến bộ, cũng không phải một sớm một chiều làm được, rốt cuộc thân thể vẫn quan trọng hơn.”
Trúc Thanh vội an ủi: “Nương nương lo cho Đại hoàng tử, mai Đại hoàng tử đến thỉnh an, nương nương dặn dò ngài ấy là được, Đại hoàng tử nghe lời nương nương nhất.”
Sợ nương nương lo lắng, Trúc Thanh đổi chủ đề, giọng điệu có chút phức tạp:
“Lúc nô tỳ về, thấy người ở thiện phòng đưa thức ăn đến Thanh Phong Tiểu Uyển, hai ba cung nhân tay cầm đầy ắp, đúng là khác biệt trời vực giữa được sủng và không được sủng.”
Lúc Tô tần và Đỗ Tài nhân mang thai, đâu thấy đãi ngộ thế này.
Nơi này là hậu cung, nơi phân cấp nghiêm ngặt, tr*n tr** nâng cao giẫm thấp khiến lòng người lạnh lẽo.
Nhắc đến chuyện này, Trúc Thanh không khỏi lo lắng, lẩm bẩm: “Hoàng thượng vốn thiên vị, đợi Cẩn Tu dung sinh hoàng tự, liệu Hoàng thượng còn nhớ đến Đại hoàng tử của chúng ta không.”
Tống phi ngừng động tác xâu kim, nàng cụp mắt, giọng dịu dàng mà đặc biệt bình tĩnh:
“Phi tần từng mang thai trong cung này nhiều biết bao.”
Trúc Thanh như hiểu ra gì đó, hít một hơi: “Nương nương nói, thai này của Cẩn Tu dung chưa chắc đã sinh được?”
Tống phi không nói có, cũng không nói không, nàng khẽ nói:
“Ai biết được, đời này khó lường.”
Trúc Thanh không nghi ngờ lời nương nương, nhưng cũng không ngờ lời nàng ta ứng nghiệm nhanh đến vậy.
Đêm khuya tĩnh lặng, Trúc Thanh trực đêm, đột nhiên giật mình tỉnh giấc, nàng ra ngoài túm một cung nhân hỏi:
“Xảy ra chuyện gì? Sao ồn thế?”
Cung nhân hoảng loạn kinh hãi: “Là… là Cẩn Tu dung xảy ra chuyện rồi!”
Trúc Thanh trợn mắt, lập tức thả cung nhân ra, vội quay về: “Nương nương! Nương nương! Có chuyện rồi!”
Trong điện, Tống phi đã ngồi dậy, nàng không hoảng, cũng không bất ngờ, chỉ bình tĩnh sai Trúc Thanh hầu nàng đứng dậy. Thấy vậy, Trúc Thanh dần bình tĩnh lại, nàng khẽ nói:
“Nương nương, người nói sẽ là ai?”
Tống phi không dừng nửa khắc, giọng vẫn cẩn thận: “Không biết.”
Nhưng Tống phi biết một điều—cả hậu cung này, hẳn không ai muốn Chử Thanh Oản bình an sinh hoàng tự.
Nửa canh giờ trước.
Trong Thanh Phong Tiểu Uyển, Chử Thanh Oản giật mình tỉnh giấc, cả người co rúm lại, trán như lấm tấm mồ hôi lạnh, nàng muốn gọi người nhưng dường như đau đến không nói nên lời, khó khăn với tay đến chuông trên màn giường. Khoảnh khắc sau, tay nàng vô lực rơi xuống giường.
Có người xông vào, thấy cảnh trong điện, kinh hoàng kêu lên: “Nương nương—!”
Chốc lát, cả Thanh Phong Tiểu Uyển sáng rực đèn, ngay sau đó, toàn hành cung đều tỉnh giấc.
Mọi ánh mắt đều hướng về phía Thanh Phong Tiểu Uyển.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
