Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 82: “Bổn cung không muốn nhìn thấy nàng ta nữa!”
Dương Quý tần kìm nén nỗi chua xót và oán hận trong lòng, cầm con diều giấy đến trước mặt Thục phi và Nhị hoàng tử, nàng ta cúi người hành lễ:
“Tần thiếp thỉnh an Thục phi nương nương.”
Thục phi không muốn nói chuyện thừa thãi với nàng ta. Nếu không vì lo lắng đến danh tiếng của Nhị hoàng tử, nàng ta tuyệt đối không để Nhị hoàng tử gặp Dương Quý tần. Đáng giận là Dung Chiêu nghi lại dùng hai chữ hiếu đạo để ép nàng ta.
Thục phi cười lạnh trong lòng, Dung Chiêu nghi nhìn người không rõ, đáng đời rơi vào tình cảnh hôm nay!
“Dương Quý tần cứ đứng dậy đi, kẻo bị Dung Chiêu nghi nhìn thấy lại tưởng bổn cung làm gì hại ngươi.”
Lời nói mang đầy châm chọc, ý mỉa mai lộ rõ.
Thục phi căm ghét Dương Quý tần đến cực điểm.
Người dùng hoàng tử để đổi lấy phẩm vị là Dương Quý tần, giờ thấy không còn hy vọng được sủng ái, hối hận muốn đòi lại hoàng tử cũng là Dương Quý tần, đúng là nằm mơ!
Thục phi quả thực muốn có hoàng tử, nhưng lúc đó không phải chỉ mỗi Dương Quý tần mang thai. Chính Dương Quý tần cầu xin nàng ta che chở, miệng nói rằng sau này nàng ta sẽ là mẹ ruột của Nhị hoàng tử, mượn tay nàng ta trừ khử các phi tần mang thai khác, mới bình an sinh hạ hoàng tử. Khi ấy mọi lợi ích đều thuộc về Dương Quý tần, giờ lại mơ tưởng đến Nhị hoàng tử sao?
Nói cho cùng, chính Dung Chiêu nghi đã cho Dương Quý tần cái dũng khí mơ tưởng hão huyền.
Trong cung này, kẻ độc ác đáng ghét, kẻ ngu xuẩn cũng đáng ghét không kém! Ít nhất kẻ độc ác còn biết mình đang làm gì, còn kẻ ngu xuẩn lại mang vẻ vô tội khiến người ta buồn nôn.
Sắc mặt Dương Quý tần đỏ lên, nàng ta cố nén nước mắt:
“Là tần thiếp nhớ Nhị hoàng tử, tỷ tỷ chỉ thương thần thiếp, xin nương nương đừng trách giận tỷ tỷ.”
Thục phi lười nghe tình chị em sâu đậm trong miệng nàng ta, nàng ta lau mồ hôi trên trán Nhị hoàng tử, dịu dàng nói: “Con mệt rồi à? Mẫu phi đưa con về cung.”
Nhị hoàng tử ngoan ngoãn gật đầu, bước chân bám sát Thục phi.
Sự thân thiết và ỷ lại vô thức của Nhị hoàng tử với Thục phi, cùng sự kháng cự và bài xích ngầm với nàng ta, khiến Dương Quý tần đau lòng như dao cắt.
Thục phi dắt Nhị hoàng tử định rời đi, nhưng lại chạm phải ánh mắt của Chử Thanh Oản trong lương đình, nàng ta khẽ nhíu mày khó nhận ra.
Thấy Thục phi phát hiện ra mình, Chử Thanh Oản và Lư Tài Nhân rời lương đình. Lư Tài Nhân cúi người thỉnh an, còn Chử Thanh Oản chỉ khẽ khuỵu gối, tư thế khá qua loa.
Chử Thanh Oản cố ý làm vậy.
Mâu thuẫn giữa nàng và Thục phi đã không thể hóa giải, Thục phi có lẽ đang nghĩ cách trừ khử nàng, hoặc trừ khử hoàng tự trong bụng nàng. Nếu đã thế, nàng việc gì phải cung kính với Thục phi?
Sắc mặt Thục phi lạnh đi:
“Cẩn Tu dung quản lý lục cung đã lâu, giờ đến lễ nghi cơ bản cũng không biết sao?”
Chử Thanh Oản đã đứng thẳng, nàng đưa tay che môi, như ngượng ngùng mà đỏ mặt:
“Nương nương thứ lỗi, là Hoàng thượng lo cho thần thiếp, miễn thỉnh an cho thần thiếp.”
Nàng không cần hành lễ với cả Tư Nghiên Hằng, làm nửa lễ với Thục phi đã là cung kính và không ai bắt lỗi được.
Mọi lời trách móc của Thục phi bị chặn lại trong họng, nàng ta thoáng thấy điều gì, sắc mặt khẽ đổi: “Lý ma ma? Sao ngươi lại ở đây?”
Chử Thanh Oản kín đáo nhướn mày.
Xem ra Lý ma ma này thời ở phủ cũ của Tư Nghiên Hằng cũng là nhân vật có tiếng.
Lý ma ma không kiêu không ngạo thi lễ: “Bẩm Thục phi nương nương, Hoàng thượng sai nô tỳ hầu hạ Cẩn Tu dung.”
Sắc mặt Thục phi thay đổi liên tục, cuối cùng ánh mắt dừng trên bụng Chử Thanh Oản, nàng ta khó khăn cười:
“Có Lý ma ma ở đây, xem ra thai này của Cẩn Tiệp dư chắc chắn sẽ bình an vô sự.”
Nàng ta khẽ nhấn mạnh bốn chữ “bình an vô sự”, sự bất mãn và ghen ghét trong lòng gần như tuôn trào.
Lý ma ma cung kính cúi đầu: “Nương nương quá khen, để bảo vệ Cẩn Tiệp dư và hoàng tự bình an, nô tỳ chỉ có thể tận lực mà làm.”
Ánh mắt Thục phi khẽ ngưng, nàng ta không nói thêm, nhìn Chử Thanh Oản thật sâu rồi dắt Nhị hoàng tử rời đi.
Khi về đến Bình Hồ Thu Sắc, Thục phi hồi lâu không nói gì, Cầm Tâm lo lắng nhìn nàng ta:
“Nương nương?”
Tiếng gọi này khiến Thục phi tỉnh lại, nàng ta nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, bất chợt khẽ nhếch môi: “Ngươi nói xem, rốt cuộc Hoàng thượng nghĩ gì? Ngài ấy coi trọng thai này của Cẩn Tiệp dư đến vậy sao?”
Trước khi Tư Nghiên Hằng lên ngôi, trong phủ không phải không có nữ nhân mang thai, nhưng tranh giành vị trí thế tử cũng gay gắt, Tư Nghiên Hằng không có chính phi, ai cũng muốn sinh trưởng tử cho hắn.
Cho đến khi Tống phi mang thai, khi ấy nàng ta chỉ là một lương thiếp trong phủ, thậm chí không phải lương đệ.
Ai ngờ Tống phi mệnh tốt, đúng lúc tranh giành ngôi vị trữ quân căng thẳng, Tư Nghiên Hằng nếu có một đứa con cũng có thể trấn an lòng người. Thai của Tống phi không phải không gặp nguy hiểm, Thục phi lần đầu biết trong vương phủ còn ẩn giấu một dị sĩ có thể khiến người khác kinh ngạc.
Tống phi mấy lần suýt sảy thai, đều nhờ Lý ma ma ra tay cứu vãn, giữ được đứa con trong bụng nàng ta.
Giờ Tư Nghiên Hằng sai Lý ma ma đến chỗ Chử Thanh Oản, là đang cảnh cáo những kẻ muốn ra tay sao?
Cầm Tâm cũng là người được nuôi dạy từ nhỏ trong phủ thế tử, đương nhiên biết Lý ma ma, nàng ta ôm chút hy vọng, lại khuyên:
“Nương nương, Hoàng thượng sai Lý ma ma đến bên Cẩn Tu dung, thái độ đã rõ, nếu người cố chấp gây bất lợi cho Cẩn Tu dung, chẳng phải là tự chuốc họa sao!”
Tự chuốc họa?
Thục phi nhìn ra ngoài cửa sổ, Chử Thanh Oản mang thai, cả hành cung đều biết, Tư Nghiên Hằng ngày nào cũng đến thăm. Mà nàng ta thì sao?
Nàng ta nói:
“Bổn cung đã suy nghĩ kỹ, càng phải trừ khử nàng ta.”
Thục phi cười khẽ, xen chút tự giễu và mỉa mai, Tư Nghiên Hằng đâu biết, hắn càng bảo vệ Chử Thanh Oản, các nàng càng phải trừ khử nàng ta. Nếu không, một khi kết cục đã định, trong cung này còn chỗ đứng cho các nàng sao?
Cần Tâm câm lặng, không nói thêm gì.
Hồi lâu trong điện vang lên giọng nói lạnh lùng của Thục phi: “Đã sắp xếp xong chưa?”
Cầm Tâm che giấu nỗi buồn trong mắt, nói:
“Dung Chiêu nghi sức khỏe yếu, không đủ sức, Dương Quý tần đã tiếp quản một phần cung vụ.”
Thục phi nhớ lại cảnh hôm nay Nhị hoàng tử và Dương Quý tần ở cùng nhau, mắt lóe lên tia hung ác:
“Bổn cung không muốn nhìn thấy nàng ta nữa!”
*******
Bích Thủy Nhất Sắc.
Dương Quý tần thất hồn lạc phách trở về, nàng ta không về cung của mình, mà đến chỗ Dung Chiêu nghi. Ngọc Lộ thấy nàng ta thì không khỏi ngỡ ngàng:
“Dương Quý tần không phải đi gặp Nhị hoàng tử sao?”
Sao lại mang vẻ mặt không vui thế này?
Dung Chiêu nghi cũng lo lắng nhìn sang, hôm qua là lần đầu nàng ta lợi dụng thân phận, nhưng là để mưu lợi cho Dương Quý tần.
Dương Quý tần không kìm được nước mắt, nàng ta kể lại mọi chuyện hôm nay từng chi tiết, đau buồn nói:
“Tỷ tỷ, nếu cứ thế này e rằng Nhị hoàng tử thật sự sẽ không nhận tần thiếp nữa.”
Dung Chiêu nghi không biết đáp sao, nàng ta cũng phải thừa nhận Thục phi quả thực rất tốt với Nhị hoàng tử, nhờ ân sủng của mình mà Nhị hoàng tử được tiếp xúc với Tư Nghiên Hằng, đãi ngộ của Nhị hoàng tử trong cung còn tốt hơn cả Đại hoàng tử. Nói cho cùng đều nhờ ánh hào quang của Thục phi.
Dung Chiêu nghi chỉ có thể an ủi: “Thục phi nuôi Nhị hoàng tử bao năm, Nhị hoàng tử thân thiết với Thục phi cũng là điều khó tránh.”
Dương Quý tần lau nước mắt, buột miệng:
“Chỉ cần Hoàng thượng đối với tần thiếp được một nửa như với Cẩn Tu dung—”
Nàng ta không nói tiếp, nhưng Dung Chiêu nghi hiểu ý dưới lời nàng ta. Nàng ta muốn nói, nếu Tư Nghiên Hằng đối với nàng ta được như đối với Cẩn Tu dung, Nhị hoàng tử đã không bị Thục phi mang đi.
Nhưng người mỗi người một số phận.
Trong cung này cũng chỉ có một Chử Thanh Oản.
Dương Quý tần mất hoàng tự quả thực đau lòng, nhưng năm xưa nếu không nhờ Thục phi lên tiếng, có lẽ đến nay Dương Quý tần vẫn chỉ là Mỹ nhân.
Chuyện năm đó đúng sai thế nào, không phải một hai câu là nói rõ được, rối như tơ vò.
Dương Quý tần vẫn khóc lóc, Dung Chiêu nghi bắt đầu thấy đau đầu:
“Ngươi so với nàng ta làm gì, không chỉ ngươi, cả cung này ai so được với nàng ta chứ?”
Chưa đến cao vị đã nắm cung quyền, từ khi Tư Nghiên Hằng lên ngôi, chỉ có một mình Chử Thanh Oản làm được mà thôi.
Dương Quý tần không nói gì, nhưng nhìn thần sắc, biết nàng ta không phục, cũng không cam lòng.
Dung Chiêu nghi nhìn nàng ta một cái, khẽ cụp mắt: “Chờ thêm đi, đợi Cẩn Tiệp dư sinh hoàng tự, có lẽ một ngày nào đó, ngươi thật sự sẽ toại nguyện.”
Thiên hạ này chẳng qua là gió đông đè gió tây.
Chử Thanh Oản đắc thế đắc sủng, Thục phi tất yếu lộ vẻ suy yếu, đến lúc đó cướp lại Nhị hoàng tử từ tay Thục phi sẽ dễ hơn bây giờ nhiều.
Nhưng Dương Quý tần đầy tâm sự, không nghe ra ý tứ sâu xa của Dung Chiêu nghi.
Dương Quý tần lau nước mắt, nàng ta đã quen lúc nào cũng khóc vài tiếng, như thể chỉ có vậy mới khiến người ta thấy nàng ta mệnh khổ. Nàng ta lau khô nước mắt, lấy từ tay áo một túi hương, nức nở nói:
“Đây là túi hương tần thiếp làm cho tỷ tỷ, trước khi đến hành cung đã chuẩn bị, nhưng cứ bị việc vặt trì hoãn, giờ mới đưa được cho tỷ tỷ.”
Phải nói, tay nghề thêu thùa của Dương Quý tần là hàng đầu, túi hương viền chỉ dày đặc, hoa lê thêu trên đó như sống động. Mà nàng ta thích hoa lê, Dương Quý tần luôn nhớ sở thích của nàng ta, thậm chí đôi khi còn cẩn thận hơn cả nàng ta.
Dương Quý tần vẫn sụt sịt nói:
“Bên trong là hoa lê tần thiếp hái và phơi khô khi lê nở rộ, còn trộn thêm chút dược liệu an thần, tần thiếp biết tỷ tỷ lâu rồi không ngủ ngon, nên đặc biệt nhờ Thái Y Thự phối dược liệu.”
Từng chữ từng câu đều tỉ mỉ chu đáo.
Dung Chiêu nghi im lặng rất lâu, nàng ta đeo túi hương vào thắt lưng, khẽ nói:
“Ngươi luôn chu đáo như thế.”
Dương Quý tần oán trách: “Tần thiếp có chu đáo thế nào, Hoàng thượng vẫn không để mắt đến thiếp.”
Dương Quý tần đến vội, đi cũng vội, lúc rời đi vẫn mang tâm trạng nặng nề, rõ ràng chuyện Nhị hoàng tử khiến nàng ta không thể vui vẻ.
Nàng ta đi rồi, Dung Chiêu nghi cúi đầu nhìn túi hương trên thắt lưng, nhìn rất lâu rất lâu.
Lâu đến mức Ngọc Lộ cũng thấy khó hiểu:
“Nô tỳ biết tay nghề Dương Quý tần tốt, nhưng nương nương có cần nhìn lâu thế không, túi hương nô tỳ làm cho nương nương, nương nương cũng đâu thích thế này.”
Giọng Dung Chiêu nghi rất khẽ, khẽ đến mức Ngọc Lộ gần như không nghe rõ:
“Dù chỉ vài ngày ngủ không ngon, nàng ấy cũng nhận ra được. Ngoài mẫu thân, trên đời này không ai chu đáo với ta như thế.”
Ngọc Lộ trung thành, nhưng không cẩn thận, đôi khi cũng sơ suất.
Phụ thân và đệ đệ là nam nhân, trời sinh đã có khoảng cách với nàng ta.
Ngọc Lộ thở dài: “Dương Quý tần quả là tâm tư tinh tế tỉ mỉ như bụi.”
Dung Chiêu nghi cũng cười: “Ừ, nàng ấy rất chu đáo.”
Ai cũng không hiểu sao nàng ta chăm sóc Dương Quý tần mọi lúc mọi nơi.
Trên đời này làm gì có nhiều cái “tại sao” như thế? Vì nàng ta và Dương Quý tần bao năm tình nghĩa, khó lòng cắt đứt, vì nàng ta xem Dương Quý tần như muội muội ruột nên không kìm được mà khắp nơi chăm sóc.
Dung Chiêu nghi nắm túi hương, khẽ xoa, lẩm bẩm:
“…Ngày mai là ngày ta đến gặp Cẩn Tu dung.”
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
