Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 68: “Nàng muốn Dương Quý tần phải chết!”

Đêm tối bao trùm cả cung đình, ánh đèn hoa rực rỡ như mưa sao trải một lớp ánh sáng rực rỡ trên mái ngói xanh. Chử Thanh Oản vẫn chưa ngủ, nàng đang chờ tin tức từ phía Diên Hi Cung. Khi nghe nói cung nhân của Thượng Y Cục bị giam vào Thận Hình Ti, nàng thoáng kinh ngạc:
“Không phải đang xử lý chuyện của Hà Tu dung sao?”
Tiểu Lộ Tử cúi đầu: “Là Dung Chiêu nghi nhắc đến chuyện y phục cưỡi ngựa liên quan đến Diên Hi Cung, bị Hoàng thượng quở trách.”
Nói là quở trách thực ra cũng không hẳn, nhưng giọng điệu ấy rõ ràng không vui.
Chử Thanh Oản bảo Tiểu Lộ Tử kể lại mọi chuyện ở Diên Hi Cung một cách chi tiết. Khi nghe đến việc Tư Nghiên Hằng chất vấn Tống phi, thần sắc của nàng chẳng khá hơn những người trong điện lúc đó là bao. Tâm trí nàng có một thoáng hỗn loạn, nhưng rất nhanh nàng hồi thần, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại.
Trước đây tại sao nàng luôn cảm thấy Tống phi chẳng chút uy h**p? Rõ ràng nàng ta là người nhập phủ sớm nhất, dưới gối còn có Hoàng trưởng tử, nay lại là người có địa vị cao nhất trong cung ngoài Thục phi. Bất kể xét theo khía cạnh nào, nàng ta cũng đáng để người khác kiêng dè.
Nhưng dù là nàng hay bất kỳ ai trong hậu cung, đều vô thức bỏ qua Tống phi. Vì nàng ta sống kín đáo, sợ rắc rối, đối với các phi tần vị thấp cũng luôn khách sáo, sợ đắc tội người khác. Cũng vì Tư Nghiên Hằng không thích nàng ta — sự không thích này thể hiện rõ qua việc hắn một năm cũng chẳng đến Trường Lạc Cung lấy một lần.

Chử Thanh Oản hít thở gấp gáp hai lần. Nàng giận chính mình vì đã xem nhẹ, cũng giận mình sơ suất. Nghĩ đến việc có một mối nguy lớn như vậy ẩn trong bóng tối mà nàng không hề hay biết, nàng bất giác lạnh run cả người.
Chử Thanh Oản nhíu mày. Nếu chuyện này thật sự liên quan đến Tống phi, e rằng Thượng Y Cục chẳng tra ra được gì nữa. Nàng ta có thể giấu giếm bao năm mà không ai nghi ngờ, giờ ra tay chắc chắn đã nắm chắc mười phần.
Chử Thanh Oản nghiến răng: “Hoàng thượng thật biết cách làm khó ta.”
Nàng đã nhìn thấu Tư Nghiên Hằng. Hắn tán thưởng những người có thủ đoạn sắc bén, cho rằng chỉ những người như vậy mới bảo vệ được hoàng tự và những gì hắn ban cho. Nói thẳng ra, một hoàng tử không được cha mẹ yêu thương như hắn mà leo lên được vị trí này, tay sao có thể sạch sẽ. Đương nhiên, hắn chẳng ngại đối phương thiếu đức hạnh. Nhưng nếu đối phương để lộ dấu vết, Tư Nghiên Hằng sẽ để mặc họ tự sinh tự diệt.
Chử Thanh Oản khó mà đánh giá hành động của Tư Nghiên Hằng, nhưng cũng vì thế, hắn không quan tâm nàng yêu thích quyền thế như thế nào. Thậm chí khi nàng muốn tranh đấu, hắn còn sẵn sàng đưa thang cho nàng leo.
Trì Xuân không hiểu lời nàng, ngơ ngác nhìn nàng. Chử Thanh Oản không giải thích:
“Tắt đèn đi, không cần chờ nữa.”
Trì Xuân ngạc nhiên: “Hà Tu dung vẫn chưa tỉnh.”
Chử Thanh Oản bình tĩnh, nói thẳng vào vấn đề:
“Diên Hi Cung đồng lòng che giấu đã chọc giận Hoàng thượng. Nàng ta tỉnh lại thì tốt, nếu không tỉnh thì chỉ có thể xác nhận nguyên nhân cái chết là bất cẩn rơi xuống nước.”
Ngay cả thanh mai trúc mã thời niên thiếu cũng chỉ rơi vào kết cục này, nàng còn trông mong gì ở Tư Nghiên Hằng nữa. Được hắn hứa hẹn một câu đã là may mắn lắm rồi.

Chử Thanh Oản ép mình ngủ. Nàng phải dưỡng sức thật nhanh. Nếu từ Thượng Y Cục tra ra được Dương Quý tần thì tốt, còn nếu tra không được —
Khóe môi Chử Thanh Oản nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo — nàng cũng sẽ khiến Dương Quý tần phải chết! Nàng sống sót được là nhờ bản lĩnh thoát khỏi miệng hổ. Dương Quý tần dám ra tay với nàng, thì nên chuẩn bị tinh thần đền mạng!
Nửa đêm, bóng tối đã bao trùm toàn bộ hoàng cung. Trong Diên Hi Cung, một người hôn mê một ngày một đêm cuối cùng cũng khó khăn mở mắt.
Vân Lâm nhận ra, lập tức lao đến bên giường, mừng đến rơi nước mắt: “Nương nương!”
Khi Hà Tu dung tỉnh lại, đầu óc vẫn còn hỗn loạn. Suy nghĩ của nàng ta vẫn dừng lại ở khoảnh khắc rơi xuống nước — có người đẩy nàng ta từ phía sau, miệng mũi bị nước nhấn chìm, xung quanh không một bóng người. Nàng ta kêu cứu trong vô vọng, cảm giác ngạt thở từng chút tràn đến.
Sau đó thì sao? Sao nàng ta lại ở trong điện của mình?
Hà Tu dung đầu đau như muốn nứt ra, ôm đầu, khóe mắt vô thức rơi lệ. Hơi thở nàng ta nóng rát, toàn thân khó chịu như sắp chết. Có người bưng nước mát đến, Hà Tu dung vội vàng uống hai chén, cuối cùng cũng giảm bớt khô khốc ở cổ họng. Nàng ta dần nhận ra tình thế lúc này, khó khăn lên tiếng: “Vân… Vân Lâm?”
Vân Lâm lau nước mắt, vội đáp: “Nương nương, nô tỳ ở đây, nô tỳ ở đây!”
Ánh mắt Hà Tu dung dần tập trung, nàng ta ho khan hai tiếng, cổ họng như bốc khói, hỏi: “Ta… sao lại…”
Ngọc Lâm kìm nỗi đau, nói:
“Người rơi xuống nước ở hồ Trường Diên. Nương nương còn nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra không? Ai là người đã đẩy người xuống?”
Vân Lâm từ đầu đã không tin là nương nương tự rơi xuống nước.
Hà Tu dung nhớ lại ký ức trước khi hôn mê. Nàng ta không biết là ai, người đó đẩy từ phía sau, nhưng người duy nhất biết nàng ta sẽ đến Hồ Trường Diên lúc đó chỉ có một.
Ánh mắt Hà Tu dung tràn ngập hận ý, nàng ta nghiến giọng: “Chu! tần!”
Vân Lâm không ngạc nhiên chút nào, nàng ta ngã gục trên mặt đất, suy nghĩ bất giác quay về hai ngày trước —
Nương nương vì danh sách đi theo lần này không có mình mà tâm trạng luôn phiền muộn. Vân Lâm nhìn không đành, khuyên nàng ta ra Ngự Hoa Viên đi dọa cho khuây khỏa. Chỉ có thể nói là trùng hợp, gặp kẻ thù không đội trời chung, mắt đỏ khi chạm mặt. Nhưng khi nương nương định gây khó dễ cho Chu tần, Chu tần lại nói với nàng ta một câu, khiến Vân Lâm giật mình.
“Hà Tu dung vào cung cũng bảy năm, đến nay chưa từng mang thai, ngươi không thấy tò mò sao?”
Không chỉ Vân Lâm, nương nương cũng sững sờ tại chỗ.

Vân Lâm biết rõ, nương nương luôn mong có con với Hoàng thượng. Bao năm cầu Phật, uống thuốc, chẳng chút tác dụng. Mà giờ, lời Chu tần lại ám chỉ việc nàng ta chưa mang thai là có nguyên do.
Hà Tu dung túm lấy Chu Tần định chất vấn, nhưng Chu tần chỉ khẽ cúi chào:
“Tối mai, tần thiếp ở đình mát bên hồ Trường Diên chờ nương nương. Nếu nương nương đến, đáp ứng tần thiếp một việc, tần thiếp chắc chắn sẽ nói thật.”
Lời này vừa ra, Vân Lâm biết nương nương chắc chắn sẽ đi. Chu tần dùng chuyện này làm con bài, hẳn là đòi hỏi rất lớn. Nhưng Vân Lâm không ngăn được nương nương, nàng hiểu, chuyện này đã sớm thành tâm bệnh của nương nương.
Vân Lâm từng khuyên can, không ngờ nương nương lại cố ý sai nàng ta rời đi nơi khác.
Nghĩ đến đây, Vân Lâm nhắm mắt, hít sâu một hơi, khó hiểu hỏi: “Nương nương tối đó đi một mình sao?”
Nàng ta không dám tin nương nương lại làm đến bước này.
Hà Tu dung đỏ mắt, cắn giọng nức nở: “Dù là ngươi hay Vân Giang, các ngươi cũng không cho ta đi!”
Nàng ta không còn cách nào, nàng ta khao khát biết đáp án đến phát điên rồi.
Nhưng Vân Lâm và Vân Giang sẽ ngăn nàng ta, nàng ta biết hai người trung thành, cũng biết họ làm vậy vì tốt cho mình. Nàng ta không thể thẳng thừng từ chối, chỉ có thể tìm cách sai họ đi nơi khác.
Vân Lâm đau lòng như dao cắt. Vân Lâm không ngờ, chính vì mình và Vân Giang ngăn cản mà nương nương lại một mình đi gặp Chu tần.
Vân Lâm quỳ xuống, nghẹn ngào: “Nương nương, người khiến nô tỳ tức chết mất!”
Nàng ta một lòng bảo vệ chủ, nghĩ đến tai họa của nương nương có phần do mình, sự tự trách suýt nhấn chìm nàng ta. Sớm biết thế này, nàng ta sẽ tuyệt đối không có ý ngăn cản!
Hà Tu dung quay đầu, lặng lẽ rơi lệ. Nàng ta sợ hãi, cũng thấy buồn.
Hồi lâu, giọng Hà Tu dung vang lên rất khẽ:
“Hoàng thượng đã về rồi, phải không?”
Nhưng hắn không ở Diên Hi Cung. Dù nàng ta có lâm vào nguy kịch, cũng chẳng gợi nổi chút thương xót nào từ hắn.
Ngọc Lâm cúi đầu không đáp.

Khoảnh khắc này, lòng Hà Tu dung chết lặng như tro tàn. Hồi lâu, nàng ta khàn giọng:
“Sáng mai sau triều, đi mời Hoàng thượng đến đây một chuyến.”
Vân Lâm giấu chuyện Hà Tu dung gặp Chu tần giữa đêm, là vì cân nhắc Hà Tu dung muốn biết bí mật trong lời Chu tần. Nhưng giờ, việc mang thai hay không đã không còn quan trọng với Hà Tu dung nữa.
Hà Tu dung chỉ muốn Chu tần chết!
Sáng hôm sau, Vân Lâm sớm đến trước ngự tiền. Ngụy Tự Minh thấy nàng ta thì ngẩn ra. Không còn cách nào, Vân Lâm quá tiều tụy, như đã lâu không chớp mắt.
Ngụy Tự Minh không chậm trễ, bẩm báo Hoàng thượng.
Vân Lâm “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Hoàng thượng, nương nương chúng thần tỉnh rồi. Người nói, xin ngài đến một chuyến, có lời muốn nói với ngài.”
Nàng ta đến vội vàng, lời vừa dứt mới phát hiện trong điện đã có người khác.
Tụng Hạ không kiêu không ngạo gật đầu với nàng ta.
Vân Lâm sững sờ.
Tụng Hạ không để ý nàng ta, tiếp tục lời trước đó: “Chủ tử nghe nói Hoàng thượng nhốt người của Thượng Y Cục vào Thận Hình Ti. Chủ tử muốn mời ngài đến sớm giải quyết chuyện này, để mọi người trong hậu cung an tâm.”
Một ngày chưa giải quyết, chẳng ai biết hung thủ cuối cùng là ai, các phi tần khó tránh khỏi bất an.
Vân Lâm nghe vậy, lập tức thấy không ổn, vội nói:
“Hoàng thượng, nương nương còn đang chờ ngài!”
Tụng Hạ lặng lẽ cúi mắt không nói. Nếu là một năm trước, nàng ta có lẽ còn bất an, nhưng giờ, Hà Tu dung đã không còn như xưa nữa.
Với vẻ mặt chẳng sợ hãi của Tụng Hạ khiến Vân Lâm nghẹn ở cổ họng, lòng nàng ta mờ hồ có sự bất an.
Tư Nghiên Hằng đứng dậy bước ra. Ngụy Tự Minh nhìn trái nhìn phải, có chút không hiểu. Hoàng thượng là đi Diên Hi Cung hay Ngọc Quỳnh Uyển đây?
Cho đến khi Tư Nghiên Hằng bước đến trước mặt Tụng Hạ, hắn nhàn nhạt nói:

“Còn không mau dẫn đường.”
Hắn hoàn toàn coi Vân Lâm như không thấy, như thể chẳng nghe lời nàng ta vậy.
Vân Lâm thoáng thất thần, vô thức kéo vạt áo Tư Nghiên Hằng: “Hoàng thượng!”
Tư Nghiên Hằng khẽ nhíu mày, Ngụy Tự Minh nhanh tay gỡ tay Vân Lâm ra. Tư Nghiên Hằng bị gọi đến phát phiền, mí mắt rũ xuống đầy chán ghét:
“Trẫm đã nói, trẫm không có thời gian lãng phí với các ngươi.”
Khi hắn hỏi thì các nàng chỉ một lòng một dạ cố gắng che giấu. Bây giờ muốn nói cái gì cơ chứ?
Cũng phải xem hắn có muốn nghe không đã.
Tụng Hạ theo Tư Nghiên Hằng rời Dưỡng Tâm Điện, nàng ta liếc Vân Lâm một cái, lòng không khỏi thở dài. Ngày trước cung nhân Diên Hi Cung đắc ý biết bao, ai ngờ Hà Tu dung lại rơi vào cảnh này.
Ngọc Quỳnh Uyển.
Chử Thanh Oản ngồi ở vị trí chính, nàng uể oải rũ mắt. Dung Chiêu nghi và vài người khác cũng có mặt trong điện. Khi Tư Nghiên Hằng bước vào, Chử Thanh Oản cùng mọi người đứng dậy hành lễ.
Tư Nghiên Hằng chẳng để ý đám người kia, đi thẳng đến trước mặt nàng đỡ nàng đứng dậy:
“Vết thương chưa lành, lăn lộn cái gì.”
Mọi người thấy vậy không dám lộ vẻ ghen ghét, chỉ đành âm thầm chua xót trong lòng.
Lông mày Chử Thanh Oản đượm buồn, nàng khẽ thở dài: “Một ngày chưa thấy hung thủ hại tần thiếp sa lưới, lòng tần thiếp vẫn thấy không yên.”
Người của Thượng Y Cục được đưa lên.
Chỉ một ngày ở Thận Hình Ti đã khiến đám cung nhân này như bị lột một lớp da, toàn thân thảm hại, mồ hôi và máu lẫn vào nhau thấm đẫm vải vóc.
Chử Thanh Oản có chút không chịu nổi mà che mũi miệng.
Tư Nghiên Hằng liếc nàng một cái. Gương mặt không trang điểm bị mùi máu k*ch th*ch càng thêm trắng bệch. Hắn ngừng một lát, như không có gì đẩy một chén trà qua.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 68: “Nàng muốn Dương Quý tần phải chết!”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...