Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 47: Trong hai cái hại, chọn cái nhẹ hơn
Đỗ Tài nhân?
Người này đang mang thai, đột nhiên mời thái y, cũng khó trách Tụng Hạ lại để tâm như vậy.
Chử Thanh Oản khẽ gật đầu với Tụng Hạ:
“Phái người đi canh chừng tin tức từ Vũ Hoa Các.”
Khi Chử Thanh Oản nhận được tin, Hà Tu dung của Diên Hi Cung đang trên đường đến Từ Ninh Cung. Chu ma ma vừa thấy nàng ta, lập tức dẫn người vào trong điện.
Tin tức từ Vũ Hoa Các cũng đúng lúc này truyền đến tai Hà Tu dung.
Hà Tu dung khẽ nhíu mày:
“Thái y nàng ta mời là ai?”
Chung Thái y luôn túc trực, nếu là Chung Thái y chẩn mạch bình thường, sẽ không gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Chu ma ma nhận tin rất nhanh, cũng rất chuẩn xác: “Là Lâm Thái y đang trực ạ.”
Sắc mặt Hà Tu dung có chút khó coi, nàng ta liếc nhìn Thái hậu, giọng hơi gấp gáp:
Đỗ Tài nhân phát hiện thì cũng thôi đi, nàng ta chỉ sợ chuyện này sẽ náo loạn đến trước mặt Tư Nghiên Hằng.
Thái hậu liếc nàng ta, hơi bất mãn: “Ngươi hoảng hốt cái gì chứ.”
Thái hậu nhếch môi, rõ ràng đã sớm nắm rõ thái y trong cung, lạnh lùng nói:
“Lâm Thái y ngồi được vào vị trí này, hắn ta là người thông minh, sẽ không tùy tiện xen vào chuyện này đâu.”
Nói xong, Thái hậu gật đầu với Chu ma ma: “Đỗ Tài nhân mang thai cháu của ai gia, ngươi đến Vũ Hoa Các thăm dò tin tức.”
Chu ma ma hiểu ý rời đi.
Chuyến đi này không chỉ để nói với Đỗ Tài nhân rằng Thái hậu rất coi trọng nàng ta, mà còn ngầm cảnh cáo Lâm Thái y, đừng xen vào lung tung.
Chỉ cần Lâm Thái y không ngốc, sẽ giả điếc làm ngơ.
Trong Vũ Hoa Các, Lâm Thái y đang bắt mạch cho Đỗ Tài nhân. Trán hắn thoáng lấm tấm mồ hôi lạnh không dễ phát hiện, hắn lại cẩn thận hỏi Đỗ Tài nhân:
“Đỗ Tài nhân cảm thấy trong người có chỗ nào không ổn?”
Đỗ Tài nhân có chút lo lắng, nàng ta vô thức đặt tay lên bụng nhỏ, nhíu chặt mày: “Hôm qua ta tỉnh dậy, phát hiện trên giường có chút vết máu. Từ khi mang thai đến nay, chưa từng xảy ra chuyện này. Chung Thái y nói không sao, uống chút thuốc an thai là được, nhưng ta vẫn không yên tâm.”
“Lâm Thái y tinh thông sản khoa, không biết thai này của ta có vấn đề gì không?”
Sắc mặt Lâm Thái y cứng đờ, ngón tay quả thực cảm nhận được mạch trơn (dấu hiệu mang thai), còn nói về chuyện cơ thể Đỗ Tài nhân có vấn đề gì đó sao? Thật sự là không có.
Đang lúc Lâm Thái y do dự không biết mở lời thế nào, bên ngoài có người báo, Chu ma ma từ Từ Ninh Cung đến.
Lâm Thái y giật mình, đột nhiên nhớ ra một chuyện, Đỗ Tài nhân thường qua lại với Từ Ninh Cung. Trong lúc suy nghĩ, Chu ma ma đã bước vào. Bà ta trước tiên quan tâm hỏi thăm Đỗ Tài nhân có chỗ nào không thoải mái không, rồi quay sang Lâm Thái y:
“Thái hậu nương nương rất coi trọng thai này của Đỗ Tài nhân, Lâm Thái y phải cẩn thận xem xét cho nàng.”
Giọng bà ta đầy ẩn ý, Lâm Thái y cúi đầu thật sâu, liếc nhìn Đỗ Tài nhân qua khóe mắt, thấy nàng ta không kìm được nhếch môi, rõ ràng đắc ý vì sự coi trọng của Thái hậu.
Lâm Thái y im lặng một lúc, cúi đầu nói:
“Thai của Đỗ Tài nhân vẫn luôn do Chung Thái y chăm sóc, vi thần không tiện nhúng tay vào, nhưng thai này không sao, xin Đỗ Tài nhân yên tâm.”
Nghe hắn nói không sao, lông mày Đỗ Tài nhân giãn ra, nàng ta khẽ gật đầu, sai Hạ Vân tiễn Lâm Thái y ra ngoài.
Ra khỏi Vũ Hoa Các, Lâm Thái y quay đầu nhìn tấm biển Vũ Hoa Các, không nhịn được thở dài.
Chu ma ma sau khi biết Đỗ Tài nhân không sao, an ủi nàng ta vài câu rồi cũng cáo từ rời đi.
Đỗ Tài nhân v**t v* bụng, thở phào nhẹ nhõm, may mắn nói:
“Xem ra đúng là ta quá cẩn thận rồi.”
Hôm nay còn cố ý tránh Chung Thái y để mời Lâm Thái y, không biết Chung Thái y có khó chịu trong lòng không.
Dù sao cũng là người chăm sóc thai này của nàng ta, vẫn phải đối xử tử tế.
Nghĩ vậy, Đỗ Tài nhân dặn dò Hạ Vân: “Mấy ngày trước Trung Tỉnh Điện gửi đến ít vải thiều, thứ đó hiếm có, lát nữa ngươi mang một đĩa đến cho Chung Thái y, nói là ta cảm ơn sự tận tâm của ông ấy thời gian qua.”
Hạ Vân biết chủ tử không sao, lòng cũng vui vẻ, cúi người:
“Chủ tử yên tâm, nô tỳ sẽ làm tốt chuyện này.”
Tại Từ Ninh Cung, khi Chu ma ma trở về, Hà Tu dung vẫn chưa rời đi. Nàng ta liếc nhìn Chu ma ma, thấy bà ta khẽ gật đầu, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhưng vẫn không thoải mái:
“Chuyện này không thể kéo dài lâu.”
Thái hậu cũng hiểu rõ, chỉ nhíu mày: “Ai gia há chẳng biết đạo lý này, chỉ trách Chu Quý phi hành động không thành công!”
Đấu với bà ta lâu như vậy, còn được Tư Nghiên Hằng che chở, vậy mà gặp Cẩn Quý tần lại rơi vào cảnh mất quyền rồi bị cấm túc.
Hà Tu dung không lạc quan như Thái hậu:
“Nàng ta chỉ bị cấm túc, hoàng thượng không nói rõ sẽ tước quyền của nàng ta. Đợi nàng ta ra ngoài, chưa chắc không thể nắm quyền lần nữa.”
Nghe vậy, sắc mặt Thái hậu cũng khó coi. Nếu hỏi bà không ưa phi tần nào nhất trong cung, Chu Quý phi chắc chắn đứng đầu.
Bà kín đáo liếc Hà Tu dung, lòng thoáng chút chán ghét.
Người ta nói Hà Tu dung và Tư Nghiên Hằng quen biết từ nhỏ, tình cảm khác với các hậu phi khác, nhưng kết quả thế nào? Cẩn Quý tần vào cung một năm đã được cả sủng ái và quyền lực, Hà Tu dung ngay cả mép cung quyền cũng chẳng chạm tới được.
Thật khiến người ta thất vọng!
Thái hậu đè nén những cảm xúc này, không để lộ ra ngoài: “Quả thực không thể kéo dài thêm nữa.”
Hà Tu dung nhận được lời xác nhận, cuối cùng đứng dậy rời đi. Thái hậu nhìn bóng lưng nàng ta, lặng lẽ lườm một cái, rồi quay sang phàn nàn với Chu ma ma:
“Ngươi xem hậu phi của hắn đi, có ai ra dáng con dâu đâu!”
Chu ma ma không dám lên tiếng, dù sao Thái hậu dù sao cũng là một trưởng bối, lại đi xen vào chuyện tranh đấu quyền lực ở hậu viện của vãn bối, vốn đã chẳng hay ho gì. Hà Tu dung sau khi chứng kiến tất cả, đối với Thái hậu thực sự không còn chút tình cảm tôn kính nào.
Sau khi Tư Nghiên Hằng nguôi giận, quyền lực trong cung lại một lần nữa sẽ quay về tay Chu Quý phi.
Đây là nhận thức chung của mọi người trong cung.
Ngay cả Chử Thanh Oản cũng nghĩ vậy. Nàng cũng hy vọng sự việc phát triển theo hướng này. Nàng quả thực sẽ như Tư Nghiên Hằng mong muốn, chống đỡ được áp lực, nhưng nàng không muốn đối đầu với Thái hậu nương nương.
Trăm điều thiện, hiếu vẫn đứng đầu.
Dù Thái hậu từng làm gì với Tư Nghiên Hằng, chỉ cần nàng bất kính với Thái hậu, nước bọt của thiên hạ cũng đủ nhấn chìm nàng. Tiếng xấu bất hiếu cực kỳ bất lợi với vị trí nàng muốn.
Nàng không muốn làm chuyện được không bù nổi mất như vậy.
Hòa hợp với suy nghĩ của Tư Nghiên Hằng, cũng không phải là hoàn toàn phục tùng.
Nhưng cung quyền ngoài kia xoay quanh một kia, Chu Quý phi cuối cùng lấy lại được bao nhiêu, vẫn chưa chắc.
Chử Thanh Oản sai người canh tin tức từ Vũ Hoa Các, cũng nhận được tin. Tụng Hạ thẳng thắn báo:
“Nghe nói Đỗ Tài nhân động thai khí, nên mời Lâm Thái y chuyên sản khoa đến xem.”
Chử Thanh Oản khẽ nhíu mày: “Thai của Đỗ Tài nhân không ổn sao?”
Tụng Hạ suy nghĩ một lúc, do dự lắc đầu:
“Nô tỳ không nghe nói chuyện này.”
Chử Thanh Oản nhớ lại sắc mặt Đỗ Tài nhân lúc trước, cũng cảm thấy không thể. Đỗ Tài nhân mặt mày hồng hào, chẳng có chút dấu hiệu bệnh tật.
Chử Thanh Oản dặn:
“Bảo người của ta đừng đến gần Đỗ Tài nhân, cẩn thận là trên hết.”
Tư Nghiên Hằng không quan tâm đến hoàng tự, không có nghĩa nàng cũng có thể giữ thái độ như vậy.
Trong cung yên bình, có lẽ vì cơn thịnh nộ của Tư Nghiên Hằng lúc chuyện của Chử Thanh Oản khiến các phi tần hậu cung nhớ đời. Thai của Đỗ Tài nhân lại bình an đến lạ.
Bình an đến mức Chử Thanh Oản có chút bất an, luôn cảm thấy đây là sự tĩnh lặng trước cơn bão.
Hôm ấy vào lúc chập tối, Chử Thanh Oản đợi một lúc, Lộng Thu chậm rãi bước vào. Thấy vậy, Chử Thanh Oản thu lại ánh mắt, tháo trâm ngọc trên búi tóc.
Lộng Thu khẽ nói: “Hoàng thượng đến Cam Tuyền Cung.”
Đây đã là ngày thứ ba liên tiếp Cam Tuyền Cung thị tẩm.
Chử Thanh Oản liếc qua gương đồng, thấy vẻ mặt buồn bã của Lộng Thu, hơi buồn cười: “Lúc ta mới vào cung, chuyện Du phi liên tục bảy ngày thị tẩm cũng từng có, lúc đó ngươi không để ý, sao giờ lại quan tâm vậy?”
Lộng Thu trừng mắt, muốn nói lại thôi, định bảo lúc đó sao giống bây giờ được.
Chử Thanh Oản như nhìn thấu suy nghĩ của Lộng Thu, nhưng chỉ nhàn nhạt nói:
“Du phi vốn được sủng ái, nhưng Chu Quý phi mấy lần thất thế, người hưởng lợi lại chẳng phải Du phi. Du phi có sủng có con, vậy mà cung quyền cũng chẳng chạm tới, khó tránh khiến người ta nghĩ sủng ái của nàng ta liệu có phải chỉ là lâu đài trên cát.”
Nếu Du phi cũng là quân cờ Tư Nghiên Hằng dùng để cân bằng cục diện trong cung, thì trong tình huống này, Tư Nghiên Hằng tuyệt đối không để Du phi thất sủng.
Lộng Thu nghe mà như hiểu như không, buồn bực nói: “Nô tỳ không hiểu, chủ tử nghĩ thông suốt là được.”
Dù sao nàng ta buồn bực, cũng chỉ lo chủ tử sẽ khó chịu.
Chử Thanh Oản thấy vậy, giọng bất giác nhẹ đi: “Thôi, không còn sớm, ngươi cũng mau về nghỉ ngơi.”
Sau khi Lộng Thu rời đi, Chử Thanh Oản ngẩng lên đối diện mình trong gương.
Giữa Chu Quý phi và Du phi, bề ngoài như Chu Quý phi nhỉnh hơn Du phi một chút, nhưng Chử Thanh Oản phải thừa nhận, người nàng kiêng dè hơn vẫn là Du phi.
Chu Quý phi có quyền quản lý lục cung, nhưng quyền lực này cũng đẩy nàng ta ra trước mắt mọi người, hoàn toàn đối lập với Thái hậu.
Ai cũng muốn vị trí kia.
Chữ hiếu có thể mang lại danh tiếng tốt, cũng có thể khiến người ta mang tiếng xấu đầy mình.
Chu Quý phi bất hiếu với người trên, không nhân từ với người dưới, ngay cả nhà họ Chu sau lưng nàng ta cũng chẳng giúp được gì. Nói khó nghe, nàng ta lấy gì để tranh vị trí đó?
Thái hậu ghét Chu Quý phi như vậy, nếu đến lúc Thái hậu lấy cái chết ép buộc, không cho Tư Nghiên Hằng lập nàng ta làm hậu, Chu Quý phi có được mấy phần thắng?
Dù Tư Nghiên Hằng bất mãn với Thái hậu, Chử Thanh Oản cũng không cho rằng hắn không quan tâm Thái hậu.
Ngược lại, Du phi không có quyền quản lý lục cung, nhưng áp lực nàng ta đối mặt cũng nhỏ hơn nhiều. Nếu chỉ có hai lựa chọn này, vậy thì trong hai cái hại chọn cái nhẹ hơn, Thái hậu sẽ nghiêng về Du phi. Thậm chí vì sự sủng ái lâu nay của Tư Nghiên Hằng, triều thần cũng có thể nghĩ Du phi mới là ý thánh.
Chử Thanh Oản từng gặp Du phi ở Từ Ninh Cung, không phô trương như ở Triều Hòa Cung, chỉ thấp giọng làm việc, không đối đầu Thái hậu, cũng không để Thái hậu chú ý.
Các phi tần trong cung đều muốn lấy lòng Tư Nghiên Hằng, nhưng theo Chử Thanh Oản, Du phi rõ ràng thông minh hơn Chu Quý phi nhiều, vì nàng ta biết để lại đường lui cho mình.
Thậm chí, Chử Thanh Oản từng nghĩ thái độ của Tư Nghiên Hằng với Du phi khác biệt, chỉ có chuyện ngọc điệp của Nhị hoàng tử không thay đổi khiến nàng nhận ra chút manh mối.
Ngoài sự sủng ái có thể thu hồi bất cứ lúc nào, Tư Nghiên Hằng không chịu để thêm bất kỳ lợi thế nào cho Du phi. Hắn thật sự yêu thích Du phi đến vậy sao?
Chử Thanh Oản trong lòng đầy nghi ngờ, nhưng không ngăn nàng cảnh giác với Du phi.
******
Chu Quý phi bị cấm túc ở Triều Hòa Cung trong thời gian khá lâu, mọi người cũng đã dần quen.
Đến một ngày, trong cung truyền tin tức, Triều Hòa Cung phái người đến ngự tiền, mọi người giật mình, Chử Thanh Oản cũng hơi ngạc nhiên. Chu Quý phi từ khi bị cấm túc, luôn an phận, như thật sự đang nghiêm túc phản tỉnh.
Hôm nay sao vậy?
Tụng Hạ nhắc nàng: “Chủ tử quên rồi sao? Hôm nay là sinh thần của Đại công chúa.”
Chử Thanh Oản lập tức hiểu ra, Chu Quý phi không phải không muốn ra sớm, mà chờ cơ hội một phát ăn ngay.
Thái độ của Tư Nghiên Hằng với Đại công chúa duy nhất này quả thật khác biệt. Hắn rất lâu mới hỏi han hai hoàng tử một lần, nhưng với Đại công chúa thì thường xuyên sai người gửi đồ qua. Dù Chu Quý phi bị cấm túc, người dưới cũng căng da đầu, nhưng không ai dám chậm trễ với vị công chúa này.
Trong Triều Hòa Cung, Chu Quý phi chỉ cài một trâm ngọc, mái tóc đen buông xõa khiến nàng ta trông dịu dàng hơn. Nàng ta đang ôm tiểu công chúa, dạy nàng nhận mặt chữ. Khi Tư Nghiên Hằng đến, đúng lúc thấy cảnh này.
Nghe tiếng động, tiểu công chúa bị phân tâm, quay đầu thấy Tư Nghiên Hằng, lập tức chạy xuống giường đến ôm chân hắn, ngẩng đầu, đôi mắt đen láy xoay tròn, giọng sữa ngọt ngào gọi:
“Phụ hoàng!”
Nàng khác với hai hoàng tử, có lẽ thấy Tư Nghiên Hằng đối xử ôn hòa với mình, nên trước mặt hắn luôn rất gan dạ.
Điển hình như lúc này, Tư Nghiên Hằng một tay nhấc nàng lên, ôm nàng bằng một tay, để nàng ngồi trên cánh tay hắn, khẽ nhướng mày: “Sao hôm nay con vui vậy?”
Tiểu công chúa cười khúc khích, ôm cổ Tư Nghiên Hằng, cọ má vào mặt hắn:
“Được gặp phụ hoàng, con rất vui!”
Chu Quý phi khẽ cúi người, hơi trách: “Phù Nhi xuống mau, đừng quấy phụ hoàng.”
Tiểu công chúa ôm càng chặt, không nghe nàng ta. Tư Nghiên Hằng cũng chiều ý nàng, ôm nàng ngồi lên nhuyễn tháp. Chu Quý phi thấy Tư Nghiên Hằng chẳng đoái hoài mình, bất giác siết chặt tay áo.
Lúc này, tiểu công chúa ghé tai Tư Nghiên Hằng, thì thầm:
“Phụ hoàng, ngài thả mẫu phi ra đi, người còn không thể cùng Phù Nhi thả diều nữa kìa.”
Giọng nàng nhỏ, nhưng trong điện yên tĩnh, ai cũng nghe rõ. Chu Quý phi xấu hổ, đang định giải thích gì đó với Tư Nghiên Hằng, ai ngờ hắn chẳng nhìn nàng, chỉ khẽ đung đưa tiểu công chúa trong lòng, chậm rãi nói:
“Cũng không phải không được, nhưng phụ hoàng đáp ứng yêu cầu của Phù Nhi, Phù Nhi có nên trả chút gì đó cho ta không?”
Lời giải thích của Chu Quý phi nghẹn lại, không ngờ Tư Nghiên Hằng dễ dàng đồng ý như vậy.
Tiểu công chúa bĩu môi, Tư Nghiên Hằng thong thả đưa ra yêu cầu: “Đợi qua năm sau, Phù Nhi cũng nên dọn đến Hoàng Tử Sở* rồi.”
Hoàng Tử Sở*: Nơi ở của các hoàng tử
Mặt Chu Quý phi biến sắc: “Hoàng thượng——”
Tư Nghiên Hằng nhướng mắt, thờ ơ liếc nàng ta, lời Chu Quý phi lập tức ngừng lại, chỉ có sắc mặt trắng bệch.
Nàng ta không ngờ chỉ mượn sinh thần của tiểu công chúa mời Tư Nghiên Hằng đến.
Lại khiến hắn nảy ý định đưa tiểu công chúa đi.
Thật bạc tình!
Tiểu công chúa quay nhìn mẫu phi, lại nhìn phụ hoàng, không hiểu Hoàng Tử Sở là gì, bị sắc mặt Chu Quý phi dọa sợ, bất an hỏi:
“Hoàng Tử Sở là gì ạ?”
Tư Nghiên Hằng không giải thích, chỉ nói: “Hai hoàng huynh của con sau này đều ở Hoàng Tử Sở, Phù Nhi không cần lo không ai chơi cùng.”
Tiểu công chúa tuổi còn nhỏ, nghe có người chơi cùng, mắt lập tức sáng lên, vội đáp:
“Được, Phù Nhi muốn đi!”
Chớp mắt, sắc mặt Chu Quý phi mất hết huyết sắc.
Khi tiểu công chúa được bế xuống, nàng ta đột nhiên quỳ mạnh xuống, nước mắt chảy dài trên má, cầu xin: “Hoàng thượng, Phù Nhi còn nhỏ, sao chịu nổi nỗi đau xa cách mẹ con!”
Tư Nghiên Hằng lạnh lùng nhìn nàng ta, nhẹ nhàng nói:
“Sớm muộn cũng có ngày này, chỉ là quy củ trong cung. Nàng là Quý phi, giờ là đứng đầu các phi tần, lẽ nào muốn dẫn đầu phá quy củ trong cung?”
Thế nhân tính tuổi hư hai tuổi*, sang năm tiểu công chúa vừa tròn sáu tuổi, đúng độ tuổi theo quy củ dọn vào Hoàng Tử Sở.
Tuổi hư*: Trong văn hóa Trung Quốc cổ tuổi hư là cách tính tuổi bao gồm cả năm sinh và năm hiện tại, thường lớn hơn tuổi thực từ 1-2 tuổi.
Như một câu hỏi bình thường, nhưng Chu Quý phi lại run lên, nàng ta hiểu, Tư Nghiên Hằng đang nói, nếu nàng ta dẫn đầu phá quy củ trong cung, hắn sao yên tâm để nàng ta nắm cung quyền lần nữa.
Nàng chọn cung quyền, phải đưa tiểu công chúa đi.
Nàng chọn tiểu công chúa, Tư Nghiên Hằng chắc chắn giữ lời, không để nàng ta chạm vào cung quyền.
Chu Quý phi nhắm chặt mắt, hai dòng lệ rơi xuống, nàng thở gấp hai tiếng, sắc mặt đột nhiên tiều tụy, giọng khàn khàn: “Thần thiếp hiểu rồi.”
Tư Nghiên Hằng lạnh nhạt nhìn cảnh này, nước mắt của Chu Quý phi không chút gợn sóng trong lòng hắn.
Từ khi nàng ta ba lần bốn lượt lợi dụng tình yêu của hắn với tiểu công chúa làm bè đỡ, đã nên đoán được bước này.
Việc Tư Nghiên Hằng muốn đưa công chúa đến Hoàng Tử Sở khiến nàng ta rơi vào thế khó.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Story
Chương 47: Trong hai cái hại, chọn cái nhẹ hơn
10.0/10 từ 29 lượt.
