Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 4: Đợi chờ trong vô vọng
Khi nghe tiếng bước chân ngoài cửa, Chử Thanh Oản đã đoán được kết quả thị tẩm tối nay. Nhưng khi thực sự nghe tin, nàng vẫn không nhịn được khẽ mím môi.
Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên nàng xuất giá, nàng không thể hoàn toàn không căng thẳng.
Hơn nữa, Chử Thanh Oản khá bất ngờ với kết quả này. Nàng còn tưởng tối nay sẽ là Cố Mỹ nhân được thị tẩm. Dù trong lòng nghĩ gì, giờ điều quan trọng nhất là chuẩn bị nghênh đón thánh giá.
Mái tóc đen đã khô, Chử Thanh Oản khẽ thở ra, quay đầu nhìn vào gương đồng, thấp giọng nói:
“Trang điểm cho ta.”
Nói là trang điểm, thực ra chỉ búi một kiểu tóc đơn giản. Nữ tử trong gương đúng là sắc nước hương trời. Chử Thanh Oản do dự một lúc, cuối cùng không thêm phấn son. Trì Xuân hiểu ý nàng, lấy một hộp hương cao, cẩn thận thoa lên gáy nàng. Mùi hương nhạt mà kín đáo, thoang thoảng như có như không.
Trong lúc Chử Thanh Oản chuẩn bị thị tẩm, các cung điện khác trong hậu cung cũng nhận được tin.
Mai Ảnh xoa vai cho nàng, thấy vậy, ngập ngừng không hiểu:
“Nương nương, nô tỳ không hiểu…”
Người ngoài đều nghĩ phẩm vị của Chử Tài nhân là do thánh thượng sắp đặt, nhưng không phải. Ngoài phẩm vị của Cố Mỹ nhân, thánh thượng hoàn toàn không can thiệp vào kỳ tuyển tú này, giao toàn quyền cho nương nương xử lý.
Mai Ảnh từng gặp Chử Tài nhân, nên nàng không hiểu tại sao Chử thị và Giang thị gia thế tương đương, mà nương nương lại phong Chử thị làm Tài nhân?
Nhớ đến dung mạo của Chử Tài nhân, Mai Ảnh thoáng lo lắng.
Chu Quý phi khẽ nhắm mắt. Dù không thấy vẻ mặt Mai Ảnh, nàng cũng đoán được nàng ta lo gì:
“Xinh đẹp thì sao, trong cung này ai chẳng là mỹ nhân trăm người chọn một?”
Hơn nữa, nàng cần chính là dung mạo nổi bật của Chử Tài nhân.
Trong điện thoảng mùi hương trầm, khói trắng lượn lờ bay lên từ lư hương. Chu Quý Phi nhớ đến vị ở Từ Ninh Cung- người mà cả gia đình chỉ nghĩ đến việc tranh giành quyền lực trong cung, lạnh lùng cười:
“Bà ta muốn mượn đám tân phi này gây chuyện đoạt quyền, không biết rằng chỉ cần hoàng thượng không muốn bà ta nắm quyền, dù bà ta làm gì cũng vô ích!”
Mai Ảnh nghe nàng nhắc Thái hậu, sắc mặt khẽ biến, vội nhìn quanh, ra hiệu cho mọi người lui ra.
Khi trong điện chỉ còn hai chủ tớ, nàng thở dài: “Nương nương, người tranh chấp với bà ấy làm gì? Dù sao Hoàng thượng cũng đứng về phía người.”
Dù sao Thái hậu cũng là trưởng bối. Nếu để người ngoài nghe được lời nương nương, một tội bất hiếu đè xuống cũng đủ khiến nương nương ngạt thở.
Sắc mặt Chu Quý phi vẫn không khá hơn. Nhớ đến lý do kỳ tuyển tú này, nàng ta không khỏi tức nghẹn.
Mấy tháng trước, trong cung xảy ra chuyện lớn. Dung Tiệp dư mang thai sáu tháng đột nhiên bị hại sảy thai. Thái hậu mượn cớ này trách nàng quản lý hậu cung không tốt, muốn đoạt quyền từ tay nàng. May mà Hoàng thượng âm thầm bác bỏ. Thái hậu không thành, lại bày kế khác, nói con cái thánh thượng ít, cần tuyển tú sớm.
Hoàng thượng vừa từ chối Thái hậu, không tiện từ chối lần hai nên mới có kỳ tuyển tú này.
Đừng tưởng nàng không biết, Đỗ Tài nhân chính là quân cờ Thái Hậu chọn. Cố Mỹ nhân chỉ là ngoài ý muốn. Trong tình thế này, Chu Quý phi đương nhiên không ngồi yên, nên kỳ tuyển tú mới có hai Tài nhân.
Thấy nương nương không vui, Mai Ảnh đè nén lo lắng, an ủi:
“Hoàng thượng tối nay triệu Chử Tài nhân thị tẩm, đúng ý nương nương.”
Mai Ảnh nhớ nương nương cố ý sắp Chử Tài nhân vào Chiêu Dương Cung, khẽ nói: “Tô tần vốn thông minh, chắc chắn nhìn ra ý nương nương, giúp nương nương toại nguyện.”
Chu Quý phi khẽ thở ra, trong mắt thoáng qua chút u ám:
“Nếu Tô tần không vô dụng, bản cung hà cớ gì phải tốn công sức thêm.”
Nàng vất vả nâng Tô tần lên Tần vị, ai ngờ Tô tần vô dụng, không giữ được lòng Hoàng thượng, số lần đến Chiêu Dương Cung ngày càng ít.
Sớm biết vậy, nàng đã không phí thời gian vào Tô tần.
Chiêu Dương Cung.
Khi người từ Kính Sự Phòng vừa đến, Trường Xuân Hiên đã nhận tin. Tô tần im lặng một thoáng, nghiêng đầu nhìn sang. Bên Ngọc Quỳnh Uyển chắc đang chuẩn bị nghênh giá, tiếng hân hoan vọng đến tận Trường Xuân Hiên.
Cùng một cung, Tô tần cảm nhận rõ sự náo nhiệt bên cạnh, càng làm Trường Xuân Hiên thêm lạnh lẽo.
Tô tần có linh cảm, cảnh này sau này có lẽ sẽ thường xuyên thấy.
Ánh mắt nàng thoáng u tối. Một lúc sau, nàng liếc Thanh Ly đang cẩn thận dè dặt, dịu giọng:
“Không còn sớm, nghỉ ngơi đi.”
Chử Thanh Oản không biết suy nghĩ của các cung. Nàng đứng trước cửa Ngọc Quỳnh Uyển chờ nghênh giá. Gió đêm lạnh, Trì Xuân khoác cho nàng một chiếc áo choàng màu da. Ánh trăng nhạt chiếu xuống, càng làm nổi bật đôi mày mắt kiều diễm của nữ tử trước điện.
Đèn sen ở góc tường dần mờ đi. Chử Thanh Oản lạnh đến mức kéo chặt áo choàng, thấy cửa mãi không động tĩnh, nàng khẽ cau mày.
Nửa canh giờ trôi qua, cung nhân Ngọc Quỳnh Uyển từ phấn khởi chuyển sang bất an, bất giác nhìn nhau, trong điện hoàn toàn yên tĩnh.
Có lẽ thật sự rất lạnh, đầu ngón tay Chử Thanh Oản nắm áo choàng dần trắng bệch. Một lúc lâu, tiếng bước chân vội vã từ ngoài truyền đến, nàng đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
Thấy người đến là một tiểu thái giám, Tụng Hạ khẽ nhắc: “Đó là Tiểu Chu công công trước ngự tiền.”
Trái tim của Chử Thanh Oản lập tức trở nên lạnh lẽo.
Nàng nhìn Tiểu Chu công công bước tới, áy náy nói:
“Nhị hoàng tử đột nhiên sốt cao, Hoàng thượng bị người của Du phi nương nương mời đến Cam Tuyền Cung, sai nô tài đến báo Tài nhân chủ tử, tối nay không cần chờ nữa.”
Tay nắm chặt áo choàng buông lỏng, Chử Thanh Oản không biết cảm giác thế nào. Nàng im lặng một lúc, mới cúi mắt nhẹ giọng:
“Ta biết rồi.”
Ánh mắt nàng dần tối đi, khiến người ta bất giác sinh lòng thương xót và áy náy. Nụ cười trên mặt như gượng gạo, nhưng nàng vẫn ôn hòa hỏi: “Nhị hoàng tử thế nào, thân thể có đáng ngại không?”
Chu Lập Thuận thầm kinh ngạc, nhưng câu hỏi của Chử Tài nhân liên quan đến hoàng tử, hắn trả lời mơ hồ:
“Thái y vừa đến đó, tình hình ra sao, nô tài không rõ.”
Sau khi Chu Lập Thuận rời đi, Ngọc Quỳnh Uyển yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi. Mọi người lo sợ, e vị Tài nhân mới nhập cung sẽ trút giận lên kẻ dưới.
Chử Thanh Oản nhàn nhạt nhìn mọi người, xoay người vào điện. Trì Xuân, Tụng Hạ, Lộng Thu theo sau.
Lộng Thu ủ rũ, nhìn chủ tử với ánh mắt xót xa, giọng buồn bực:
“Đã không đến, sao không sớm phái người đến báo, hại chủ tử đợi vô ích lâu như vậy.”
Chử Thanh Oản cau mày: “Cẩn thận lời nói.”
Đó là thiên tử, thưởng phạt đều là ân điển, sao để người khác oán trách.
Tụng Hạ lặng lẽ quan sát, thấy chủ tử còn giữ lý trí, trong lòng thở phào. Nàng tiến lên, cởi áo choàng cho chủ tử, quỳ xuống xoa bóp đôi chân mỏi nhừ vì đứng lâu:
“Ngày thường Du phi nương nương chưa từng mượn nhị hoàng tử để tranh sủng. Có lẽ hôm nay nhị hoàng tử thật sự sốt cao. Liên quan đến hoàng tử, hoàng thượng lo lắng cũng là lẽ thường. Chủ tử đừng để tâm.”
Dù sao nhị hoàng tử không phải con ruột Du phi. Nếu dùng nó tranh sủng, bị người ngoài chê cười là nhỏ, khiến Hoàng thượng chán ghét mới là mất nhiều hơn được.
Chử Thanh Oản cúi mắt nhìn Tụng Hạ, biết nàng đang khuyên mình đừng manh động: “Ta biết chừng mực.”
Dù nhị hoàng tử sốt thật hay giả, Du phi đã truyền tin này, với nàng, hoàng thượng chọn Cam Tuyền Cung là tốt nhất.
Nếu không, đắc tội Du phi nương nương mới là phiền phức.
Nàng mới vào cung chưa được sủng, không thể đối đầu Du phi. Hai người phẩm vị cách xa, Du phi thậm chí không cần làm gì, chỉ vài lời truyền xuống cũng đủ khiến nàng khổ sở.
Chỉ là sau chuyện này, ngày mai đến Triều Hòa Cung thỉnh an chắc chắn không yên bình.
Chử Thanh Oản uể oải cụp mắt:
“Ta mệt rồi, các ngươi nghỉ ngơi đi.”
Trì Xuân lo lắng nhìn chủ tử. Dù chủ tử nói lý trí thế nào, đây là lần đầu nàng thất bại, trong lòng chắc không dễ chịu.
Chử Thanh Oản nhận ra ánh mắt Trì Xuân, ngẩng lên nhìn nàng, khẽ lắc đầu.
Đây mới là ngày đầu nhập cung, không đại diện cho gì cả. Nàng chưa yếu đuối đến mức không chịu nổi chút thất bại này.
Sáng hôm sau, tin tức về chuyện thị tẩm tối qua lan khắp hậu cung. Trong số tân phi nhập cung, không ai đắc ý. Nghĩ đến việc hoàng thượng lại đến Cam Tuyền Cung, không ít phi tần tức đến muốn xé nát khăn tay.
Có người oán thán: “Nàng ta đắc ý bao năm, chẳng lẽ không ai lật đổ được sao!”
Người bên cạnh vội kéo nàng, sắc mặt còn hơi tái, nghe vậy chỉ thấy đau đầu:
“Ngươi nhỏ tiếng chút.”
Dương Quý tần cúi đầu không nói.
Nàng biết phẩm vị mình thấp, không thể nuôi hoàng tử là quy củ tổ tông. Nhưng Du phi không cho ai nhắc đến nàng trước mặt nhị hoàng tử, sao nàng không oán chút nào?
Chử Thanh Oản mang tâm sự, cả đêm không ngủ ngon, sáng sớm tỉnh dậy, bảo Trì Xuân dùng phấn che quầng thâm dưới mắt. Nàng soi gương kỹ lưỡng, xác nhận không sơ suất mới yên tâm.
Dù trong lòng nghĩ gì, nàng không muốn để người ngoài cười nhạo.
Chử Thanh Oản vừa chuẩn bị xong, Tụng Hạ sắc mặt hơi lạ bước vào. Nàng khó hiểu hỏi:
“Sao vậy?”
Tụng Hạ: “Là Tô tần, phái người đến hỏi chủ tử chuẩn bị xong chưa.”
Chử Thanh Uyển lần đầu tiên sau khi nhập cung cảm thấy đau đầu.
Nàng không ngốc, đương nhiên hiểu ý Tô tần khi phái người hỏi câu này.
Nàng nghe Tụng Hạ nói, Tô tần mỗi lần đến Triều Hòa Cung thỉnh an đều thuộc nhóm sớm nhất. Nàng cố ý chần chừ, muốn tránh giờ với Tô tần, không ngờ Tô tần lại cố ý đợi nàng.
Nhưng nàng không có lý do từ chối. Cùng ở Chiêu Dương Cung, lẽ ra nàng phải đi cùng Tô tần đến Triều Hòa Cung.
Ra khỏi Ngọc Quỳnh Uyển, Chử Thanh Oản thấy Tô tần. Tô tần cười với nàng:
“Chiêu Dương Cung tuy không xa Triều Hòa Cung, nhưng lần sau Chử Tài nhân vẫn nên đi sớm chút, kẻo người ta hiểu lầm là bất kính với Quý phi nương nương.”
Chử Thanh Oản giả vờ không hiểu ẩn ý trong lời nàng, ngượng ngùng cúi mặt: “Tần thiếp hôm qua mới vào cung, tối ngủ không ngon, nên dậy muộn chút.”
Tô tần nhìn gương mặt ửng hồng của nữ tử, khuôn mặt tươi cười như thường lệ, nhưng không nói thêm.
** Lưu ý cho các bạn độc giả: Các bạn nhấn nút mua truyện ở phần danh sách chương rồi thì vui lòng chuyển khoản theo số tài khoản sau để được xác nhận mở toàn bộ truyện nhé.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
