Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 157: Phiên ngoại - Thanh mai trúc mã 7

Chử Thanh Oản ở trong cung mấy tháng, mỗi khi Tam hoàng tử đến tìm nàng, nàng hầu như chưa từng từ chối. Cũng vì thế, người ta cảm thấy nàng và Tam hoàng tử rất hòa hợp.
Nhưng nàng vốn không phải người trong cung, ở lại đây lâu như vậy đã là không hợp quy củ. Có lẽ vì sinh thần của Chử Các lão sắp đến, Quý phi cuối cùng cũng đồng ý thả nàng rời cung về nhà.
Trong Khôn Ninh Cung, Hoàng hậu lật xem sổ sách của Kính Sự tháng này. Ngoài vài phi tần mới nhập cung, nơi Hoàng thượng đến nhiều nhất vẫn là Dực Hòa Cung.
Quý phi được sủng ái, hơn nữa sự sủng ái ấy lâu nay không hề suy giảm.
Cung nhân phe phẩy quạt cho Hoàng hậu, cũng nhìn thấy trên giấy trắng mực đen ghi đầy ba chữ “Dực Hòa Cung”. Người này cảm thán:
“Bản thân được sủng ái, dưới gối còn có hoàng tử được Hoàng thượng yêu thương nhất. Ai ngờ được, một người lúc nhập cung chẳng hề gây chú ý, cuối cùng lại là người cười đến cuối cùng.”
Hoàng hậu thần sắc bình thản, nhưng chợt nhớ đến Nhị hoàng tử mà nàng gặp cách đây không lâu. Nàng nhàn nhạt nói:
“Kết quả cuối cùng chưa định, nói lời này còn hơi sớm.”
Cung nhân ngẩn ra, có chút kinh ngạc. Tình thế trong cung hiện nay, lẽ nào còn có thể thay đổi?

Có thay đổi được không?
Hoàng hậu cũng không biết.
Nhưng Nhị hoàng tử, người có thể trong đám hoàng tử dựa vào mưu kế của mình để kết nối với Chử gia, không thể xem thường.
Quý phi đắc ý quá lâu, đến mức dù biết Nhị hoàng tử đã liên kết với Chử gia, nàng ta vẫn không coi Nhị hoàng tử ra gì.
Kiêu ngạo.
Nàng là Hoàng hậu, sau này cũng sẽ là Hoàng thái hậu, là đích mẫu của Thái tử. Chỉ cần muốn giữ được danh tiếng hiếu thuận, hoàng đế tương lai cũng phải kính trọng nàng.
Với Hoàng hậu, ai lên ngôi dường như không khác biệt lắm.
Chỉ có điều, Hoàng hậu hiểu rõ chuyện nhà mình. Hoàng thượng kính trọng nàng, nhưng yêu thương Quý phi. Hiện tại còn để mặc Quý phi lôi kéo thế lực trong triều, sau này cũng sẽ để lại cho Quý phi đủ thế lực để nàng ta an nhàn vô ưu. Nếu Tam hoàng tử lên ngôi, nàng, Hoàng thái hậu này, chẳng qua cũng chỉ là vật trang trí.
Nói ra cũng thật nực cười.
Nàng và Hoàng thượng là phu thê từ thuở thiếu thời, cùng nhau nâng đỡ đến nay. Sau này Hoàng thượng gặp Quý phi, dù nhớ đên tình nghĩa phu thê vẫn kính trọng nàng, nhưng nàng biết rõ, Hoàng thượng đối với Quý phi có chút áy náy, áy náy vì không thể để nàng ta ngồi lên vị trí Hoàng hậu.
Hoàng thượng yêu thích Quý phi, nên muốn dành cho nàng ta mọi thứ tốt nhất.
Nàng có thể vững vàng ngồi trên ghế Hoàng hậu, chính là dựa vào tình xưa và sự hiểu biết về hoàng thượng. Vì thế, từ đầu đến cuối, nàng chưa từng để tâm đến sự tồn tại của Quý phi.
Nàng rất rõ, một khi nàng ghen ghét Quý phi hoặc ra tay với nàng ta, vị trí Hoàng hậu của nàng cũng sẽ đến hồi kết.
Nàng cả đời làm một tượng gỗ, khoan dung độ lượng, đoan trang lịch sự, nhưng cũng khiến Hoàng thượng và Quý phi tin tưởng nàng.
Nhưng thỉnh thoảng, nàng cũng nghĩ, dựa vào cái gì chứ?

Nàng và gia tộc mẫu thân nâng đỡ Hoàng thượng đến ngày hôm nay, cuối cùng người được lợi ích và trái tim của Hoàng thượng lại là người khác.
Quý phi có thể tiếc nuối vì không làm được Hoàng hậu, mỗi lần buồn bã hay khó chịu đều khiến Hoàng thượng thương xót và áy náy. Nhưng nàng lại không thể ghen ghét khi chồng mình sủng ái người khác.
Nàng sống như một kẻ giả tạo.
Khi còn trẻ, vì phụ mẫu nàng nhẫn nhịn. Sau này, vì gia tộc và ca ca, nàng nhẫn nhịn. Nhưng đến cuối đời, trong lòng nàng vẫn còn chút oán khí.
Nàng không có con cái ruột thịt, nhưng trong hậu cung, hoàng tử không có sinh mẫu cũng không phải không có. Vậy mà Hoàng thượng không cho nàng nuôi dưỡng bất kỳ ai. Nàng hiểu rõ trong lòng, Hoàng thượng đang đề phòng nàng.
Nàng không thể tiếp xúc với các hoàng tử không có sinh mẫu, nếu không, hoàng thượng sẽ là người đầu tiên nghi ngờ ý đồ của nàng.
Nàng vốn đã sớm chấp nhận số phận, nhưng giờ đây, nàng lại mơ hồ nhìn thấy một khả năng khác.
Hoàng hậu cúi mắt, vân vê sổ sách, không ai thấy rõ cảm xúc của nàng.
Nhị hoàng tử ư?
Để nàng xem thử hắn có thể leo cao đến đâu, có đáng để nàng ra tay giúp đỡ hay không.

Chử Thanh Oản rời cung, như cá về với nước, như chim về với rừng. Chử phu nhân đã lâu không gặp nàng, vừa thấy nàng trở về, liền nắm tay nàng mà rơi nước mắt.
Chử phu nhân lau nước mắt, sờ mặt nàng:
“Gầy đi rồi.”
Chử Thanh Oản ngẩn ra.
Thời gian này, nàng thực sự không chịu chút ủy khuất nào. Quý phi muốn lôi kéo Chử gia, nên mọi yêu cầu của nàng đều được đáp ứng. Hơn nữa, còn có Tư Nghiên Hằng, thường xuyên chuẩn bị đồ ăn thức uống cho nàng, làm sao có thể gầy được.
Thật ra, Chử phu nhân cũng không nói sai. Thời gian này, Chử Thanh Oản cao lên một chút, người cao hơn nên trông cũng gầy hơn.
Chử Thanh Oản nép vào lòng Chử phu nhân, làm nũng hồi lâu, mới khiến phu nhân cười rạng rỡ.
Lâu không về phủ, việc đầu tiên Chử Thanh Oản làm là đến tiền viện, muốn biết bài vở của mình đã chậm trễ bao nhiêu.
Chử phu nhân biết chuyện này, lạnh lùng nói:
“Nàng ta cũng biết để Tam điện hạ đi học, vậy mà lại khiến nữ nhi của ta chậm trễ bao ngày.”
Có lẽ trong mắt Quý phi, nữ nhi chỉ cần biết tương phu giáo tử (giúp chồng dạy con). Đặc biệt với những gia đình như họ, chỉ cần biết chút nữ hồng (thêu thùa) và quản lý gia đình là đủ, không cần học Tứ thư Ngũ kinh hay cầm kỳ thi họa.
Nhưng trong mắt Chử phu nhân, nàng hy vọng Chử Thanh Oản dù ở bất cứ đâu cũng có bản lĩnh để an thân lập mệnh.
Chử Thanh Oản không biết Chử phu nhân đang nghĩ gì. Nàng đi thẳng đến tiền viện, nhưng lại đụng phải một người. Nàng vội dừng bước, suýt nữa va vào người kia. Người đó vui mừng:

Chử Thanh Oản không ngờ vừa về đã gặp hắn: “Tạ sư huynh?”
Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, có chút ngạc nhiên và nghi hoặc:
“Tạ sư huynh giờ này vẫn chưa về sao?”
Tạ Hạ Từ, trưởng tử duy nhất của Tạ gia, phải học nhiều thứ, không chỉ những gì Chử gia dạy. Vì thế, nửa ngày hắn ở đây, nửa ngày còn lại sẽ về nhà họ Tạ. Nhưng giờ đã qua giờ Ngọ, vậy mà Tạ Hạ Từ vẫn còn ở đây.
Tạ Hạ Từ dừng lại một chút, mới nói:
“Có vài chỗ không hiểu, nên ở lại hỏi thầy.”
Chử Thanh Oản che miệng cười, không ngờ Tạ Hạ Từ cũng có lúc bị bài vở làm khó. Chử nhị ca đang tựa vào cửa, nhướng mày. Muội muội ngốc của hắn thật sự tin sao?
Biết hôm nay nàng về phủ, Tạ Hạ Từ cả ngày tâm thần không yên, đến bữa trưa vẫn nấn ná không rời phủ. Tâm tư ấy rõ như ban ngày.
Sau khi Tạ Hạ Từ rời đi, Chử nhị ca mới gõ đầu Chử Thanh Oản:
“Có nhớ Nhị ca không?”
Chử Thanh Oản thẳng thắn: “Nhớ!”
Chử nhị ca không nhịn được cười, lườm nàng:
“Tạ sư huynh của muội đợi muội lâu lắm đấy.”
Chử Thanh Oản khựng lại, làm như không có gì: “Muội đâu bảo huynh ấy đợi.”
Chử gia đã có lựa chọn, nàng cũng có lựa chọn của mình. Vì thế, với một số chuyện, nàng đương nhiên phải giả vờ như không thấy.
Chử nhị ca không để ý, xoa đầu nàng, chép miệng:
“Đồ quỷ nhỏ.”
Cũng chỉ có Tạ Hạ Từ không nhìn thấu, còn tưởng nàng là đóa hoa trắng ngây thơ không hiểu sự đời. Chẳng nghĩ xem, thân là đích nữ độc nhất của Chử gia, nếu để nàng ngây thơ mãi, mới thật sự là hại nàng.
Cô gái được cả Chử gia dốc lòng bồi dưỡng, nếu có ai vì tuổi nàng mà xem thường, đó mới là kẻ ngu ngốc.
Từ khi rời cung, số lần Chử Thanh Oản gặp Tư Nghiên Hằng giảm hẳn.
Đến trước năm mới, hai người chỉ gặp nhau ba lần.
Nàng cảm nhận được Tư Nghiên Hằng rất bận, càng ngày càng trầm ổn, cũng khiến người ta càng khó đoán tâm tư.
Cũng vì thế, chuyện nàng hứa với Tư Nghiên Hằng vẫn chưa thể thực hiện.
Qua năm mới, đúng dịp đầu xuân.

Nhất thời, Chử gia nổi bật không ai sánh bằng.
Nhưng lúc này, Chử gia đang ở đỉnh cao, đặc biệt Chử Các lão còn có thể giữ vị trí này vài năm nữa nên Chử gia vốn không muốn phô trương như vậy.
Cực thịnh tất suy.
Tư Nghiên Hằng khó ra khỏi cung, Tạ Hạ Từ cũng một thời gian không xuất hiện ở Chử gia.
Chử Thanh Oản biết lý do.
Tạ Hạ Từ và nàng cũng coi như thanh mai trúc mã, tâm tư ấy không khó đoán. Nay ý Quý phi đã rõ, Tạ gia tự nhiên sẽ nói rõ lý lẽ với Tạ Hạ Từ. Ai dám tranh người với Quý phi?
Lần tiếp theo xuất hiện, Tạ Hạ Từ rõ ràng trầm mặc hơn nhiều.
Chử nhị ca cũng nhận ra bầu không khí có chút vi diệu, nhưng hắn dường như không hiểu bầu không khí này, chống cằm, lười biếng hỏi Chử đại ca họ Chử:
“Ngày mai được nghỉ, chúng ta ra ngoài chơi chứ?”
Tạ Hạ Từ vẫn nhớ chuyện mùa đông năm ngoái, khi tiểu cô nương đề nghị thả diều nhưng bị hắn từ chối, nàng không vui. Hắn im lặng một lúc, rồi đề nghị:
“Hay là ra ngoại ô dạo xuân?”
Chử đại ca liếc Tạ Hạ Từ, không nói gì. Chử nhị ca hỏi Chử Thanh Oản: “A Oản, muội thấy sao?”
Hắn và Tạ Hạ Từ tuổi tác tương đồng, đều sắp tham gia kỳ thi hương. Chẳng bao lâu nữa, họ sẽ về quê chuẩn bị thi. Vì thế, Chử nhị ca muốn trước khi đi, dành thời gian ở bên muội muội. Nếu không, lần sau trở lại, e là muội muội chỉ thân với đại ca, không thân với hắn nữa.
Chử Thanh Oản gật đầu qua loa:
“Muội thế nào cũng được.”
Hôm sau, Tạ Hạ Từ sáng sớm đã đến Chử gia. Mọi người chuẩn bị xong, cùng nhau ra ngoại ô.
Nhưng không lâu sau khi họ rời đi, Chử gia đón một vị khách không mời.
“Ngoại ô?”
Người này nhớ ra điều gì, ánh mắt tối đi vài phần.
Hắn xoay người rời khỏi Chử gia.
Hai canh giờ sau, xe ngựa dừng ở một trang viên. Gần đến Thanh Minh, rất nhiều người ra ngoại ô dạo xuân. Tạ Hạ Từ cầm con diều, đi đến trước mặt Chử Thanh Oản.
Chử Thanh Oản nhìn con diều, rõ ràng không mấy hứng thú.
Tạ Hạ Từ lắc đầu: “Năm ngoái chẳng phải còn ầm ĩ đòi thả diều sao?”
Chử Thanh Oản để Lộng Thu chỉnh lại váy, buồn bã nói:

Tạ Hạ Từ siết chặt tay cầm diều, nghe tiểu cô nương thờ ơ nói: “Hứng thú lúc đó qua rồi, cũng chẳng muốn nữa.”
Tư Nghiên Hằng bước xuống xe ngựa, nhìn thấy cảnh này. Nam tử cầm con diều đứng trước tiểu cô nương, thần thái thân mật. Ánh mắt hắn đột nhiên trầm xuống.
“Sư tỷ.”
Giọng nói trầm thấp cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Chử Thanh Oản kinh ngạc quay đầu. Tư Nghiên Hằng đã bước đến trước mặt nàng. Nàng hỏi:
“Sao ngươi lại đến?”
Tư Nghiên Hằng nhìn chằm chằm con diều trong tay Tạ Hạ Từ. Cuối cùng, hắn cúi đầu nhìn Chử Thanh Oản, như thể buồn bã hỏi:
“Sư tỷ không chào đón ta sao?”
Chử Thanh Oản theo ánh mắt hắn, cũng nhìn thấy con diều trong tay Tạ Hạ Từ. Nàng chớp mắt, nói:
“Ngươi đến, sao không cho người báo trước? Nếu biết ngươi đến, ta đã đợi ngươi ở phủ.”
Lời này ý tứ rõ ràng, như thể Tư Nghiên Hằng là lựa chọn hàng đầu của nàng.
Tạ Hạ Từ nhận ra người trước mặt, nhưng trong lòng có chút kỳ lạ.
Sau khi Nhị điện hạ đến, dường như trong mắt chỉ có mỗi Chử Thanh Oản.
Tạ Hạ Từ chần chừ chắp tay: “Nhị điện hạ.”
Tư Nghiên Hằng cuối cùng cũng nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn cười nói:
“Đã là đồng môn tụ họp, sư huynh cứ gọi ta là sư đệ.”
Tạ Hạ Từ nhếch môi.
Hắn không phải Chử Thanh Oản, đương nhiên không thể coi lời này là thật.
Tư Nghiên Hằng nhìn con diều trong tay hắn, rồi quay sang Chử Thanh Oản: “Sư tỷ không muốn thả diều nữa sao?”
Tạ Hạ Từ định nói hôm nay sư muội không muốn thả diều, thì nghe sư muội nói:
“Ngươi đến đúng lúc lắm! Đã hứa cùng thả diều, không được nuốt lời!”
Tạ Hạ Từ khựng lại.
Tư Nghiên Hằng cười, ánh mắt hắn chạm vào Tạ Hạ Từ trong không trung. Hắn nhếch môi:
“Ở đây không có con diều thứ hai, chi bằng sư huynh nhường lại nhé?”
Hắn như nói về con diều, nhưng lại như không chỉ nói về con diều.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 157: Phiên ngoại - Thanh mai trúc mã 7
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...