Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 15: “Mỹ nhân?”

Ánh mắt Tư Nghiên Hằng thoáng chốc ngưng đọng, xung quanh như lặng theo tiếng gió. Lọn tóc đen quấn quanh ngón tay hắn, mang theo chút ngứa ngáy khó tả.
Hồi lâu, Tư Nghiên Hằng buông tay, nói: “Đã hứa với nàng, trẫm tất nhiên sẽ đến.”
Chử Thanh Oản chỉ tin ba phần, nhưng không ngăn mắt nàng lóe lên niềm vui. Nàng nhìn thẳng Tư Nghiên Hằng, ai cũng thấy tâm trạng nàng tốt lên.
Tô tần nhìn thấy cảnh này, từ từ siết chặt khăn tay.
Thanh Ly kín đáo đỡ nàng, cho nàng tựa vào, ánh mắt lo lắng nhìn về phía nàng.
“Gặp tình cờ” Tư Nghiên Hằng là giả, nhưng hôm nay là sinh thần nàng thì thật. Nàng không ngờ Tư Nghiên Hằng không chút do dự bước đến chỗ Chử Thanh Oản.
Nàng tưởng… ít nhất khi nghe tin này, Hoàng thượng sẽ nảy sinh lòng thương xót với nàng.

Nhưng không có.
Tô tần luôn biết hậu cung phi tần thường xuyên đổi mới, tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng khi Tư Nghiên Hằng thật sự chọn người khác trước mặt nàng, nàng mới nhận ra Hoàng thượng chẳng chút thương xót nàng.
Ánh mắt Chử Thanh Oản vượt qua Tư Nghiên Hằng, chạm mắt Tô tần.
Cùng ở một cung, Tô tần là phi tần nàng gặp nhiều nhất. Tô tần đúng như lời đồn – dịu dàng, hiền hậu. Đây là lần đầu, Chử Thanh Oản không đọc được cảm xúc trên mặt nàng ta.
Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, Chử Thanh Oản nhận ra giữa nàng và Tô tần chắc chắn sẽ có khoảng cách.
Nàng cũng nghe câu nói của Tô tần – hôm nay là sinh thần nàng ta.
Nhưng thế thì sao? Hôm nay là sinh thần Tô tần, lẽ nào nàng phải nhường sủng, để ngày mai thành trò cười cho mọi người?
Chử Thanh Oản rũ mắt, che đi chút lạnh lẽo nơi đáy mắt.
Nàng nắm chặt tay áo Tư Nghiên Hằng, rất mạnh, áo nhăn lại, khớp tay trắng bệch, vẫn không buông.
Tư Nghiên Hằng để ý đến, không quan tâm hành động nhỏ của nàng, nắm tay nàng lạnh ngắt, giọng trong đêm như thoáng dịu dọng: “Đêm lạnh, cẩn thận kẻo cảm, đi thôi.”
Nói xong, ngài không để ý Tô tần sau lưng, dắt nàng vào Ngọc Quỳnh Uyển.

Còn sinh thần của Tô tần?
Hậu cung ai chẳng có sinh thần, lẽ nào ai ngài cũng phải cùng qua?
Lớn lên trong cung, hắn không tin chữ “trùng hợp”. Khi vui, hắn sẽ để ý tiểu xảo của kẻ dưới để lấy lòng.
Nhưng Tô tần chọn sai thời điểm.
Nàng ta cũng tự đánh giá mình quá cao.
Khi Chử Thanh Oản và Tư Nghiên Hằng cùng quay đi, nàng ngoảnh lại nhìn Tô tần. Tô tần vẫn đứng yên, Chử Thanh Oản dời tầm mắt, khẽ nhíu mày.
Cùng một cung, phẩm vị của Tô tần cao hơn. Nếu Tô tần cố ý làm khó, e là nàng không dễ sống.
Chử Thanh Oản phải biết cách phá giải.
Tiếng cười khẽ vang lên: “Đi đường mà suy nghĩ lung tung, không sợ ngã sao?”
Chử Thanh Oản giấu tâm tư, cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: “Có Hoàng thượng ở đây, ngài sẽ bảo vệ tần thiếp.”
Nàng như đáp lời Tư Nghiên Hằng, lại như ám chỉ.
Tư Nghiên Hằng nhướn mày. Đây là tâng bốc nịnh nọt ta sao?
Phía sau, Tô tần đứng rất lâu, lâu đến mức Thanh Ly lo lắng lên tiếng: “Chủ tử?”
Đèn lồng góc tường cung mờ dần, xung quanh tĩnh lặng, tiếng ồn đi cùng Tư Nghiên Hằng và Chử Thanh Oản dần tan biến.
Thanh Ly ngẩng nhìn trời, thầm nghĩ, có lẽ thu đến thật rồi, tối nay lạnh quá.
Tô tần cũng thấy lạnh. Nghe tiếng gõ mõ ngoài kia, trời thưa sao, nàng khẽ hỏi: “Đã là giờ nào rồi?”
Thanh Ly sóng mũi cay cay, cúi đầu kìm nén sự nghẹn ngào, sợ lây cảm xúc cho chủ tử. Hít sâu, nàng giả vờ bình thường: “…Giờ Hợi rồi.”
Nàng không nhịn được: “Chủ tử, về thôi. Nô tỳ nấu mì trường thọ cho người, đừng đợi ở đây nữa.”

Nàng nói: “Hôm nay là sinh thần của người, người phải vui vẻ.”
Ngày sau còn dài, sao có thể để mãi mắc kẹt trong quá khứ? Nếu chủ tử không thông suốt, cuộc sống cung đình dài đằng đẵng, làm sao chịu nổi?
Hồi lâu, Ngọc Quỳnh Uyển yên ắng, Tô tần cuối cùng cũng quay người đi.
Nàng nhìn Trường Xuân Hiên. Nàng chưa về, cung nhân thắp đèn đợi, ánh sáng rực rỡ mà lạnh lẽo.
Ngọc Quỳnh Uyển.
Tư Nghiên Hằng bước vào nội điện, liếc thấy bàn gỗ lê đầy món ăn và hộp thức ăn để riêng.
Tụng Hạ nhanh tay bưng cháo sen ra.
Tư Nghiên Hằng muốn cười, nhưng không cười.
Cháo sen chẳng hiếm.
Ai cũng hiểu, lời ngài trưa nay chỉ là ám chỉ tối sẽ đến Ngọc Quỳnh Uyển.
Nàng không hiểu thì thôi, nhưng nàng hiểu, khiến khoảnh khắc thoáng ái muội, khiến hắn chưa tối hẳn đã sai Ngụy Tự Minh vào hậu cung.
Cháo sen chỉ là cái cớ, hắn không thích cháo sen.
Nhưng có người xem lời hắn là thật, ai chẳng thích cảm giác này?
Chử Thanh Oản, nói nàng ngây thơ, chính bản thân hắn cũng không tin. Nhưng tâm tư nàng luôn vừa vặn, khiến hắn thật cảm thấy nàng thuận lòng.
Có phải mưu kế của nàng không, hắn chẳng quan tâm.
Nếu phải, nàng là người thông minh, hắn thích ở cùng người thông minh.
Hắn đến hậu cung để giải khuây, không phải để tự chuốc bực.
Nghĩ vậy, ý định nếm qua loa của hắn tan biến. Một bát cháo sen hết sạch, hắn đặt đũa, tựa ghế, thong thả đợi ai đó.

Chử Thanh Oản tối nay cố đợi Hoàng thượng cùng ăn, lại hao tốn tâm tư, sớm đã đói meo. Nàng cũng biết bản thân chẳng đoán nổi sở thích của Tư Nghiên Hằng nên nàng chỉ lo lấp đầy cái bụng của mình.
Liếc thấy Hoàng thượng dừng đũa, nàng cũng buông.
Tư Nghiên Hằng nhướn mày: “Ăn no rồi?”
Chử Thanh Oản chậm rãi gật đầu, nàng đương nhiên cũng biết tiếp sau sẽ xảy ra chuyện gì, mặt đỏ ửng lên, không dám đối diện với tầm mắt ấy của hắn: “Hoàng thượng… chuẩn bị tắm sao?”
Tư Nghiên Hằng không vội, gật đầu, ý tứ sâu xa: “Cũng được.”
Chử Thanh Oản cảm thấy lời này có ẩn ý, nhưng không nghĩ ra tắm có gì lạ, đành gác lại nghi ngờ.
Đến khi cung nhân mang thùng tắm vào, nàng và hắn cùng vào tịnh thất, Ngụy Tự Minh dẫn cung nhân lui hết, nàng mới nhận ra có điều không ổn.
Nàng ngẩn ngơ nhìn hắn, mặt đỏ như lửa, giọng lắp bắp: “Hoàng… Hoàng thượng…”
Tư Nghiên Hằng nhướn mắt, như không hiểu: “Sao vậy, chẳng phải nàng muốn như vậy sao?”
Chử Thanh Oản đỏ mặt hoàn toàn. Nàng thề, “tắm” của nàng và của hắn tuyệt không cùng nghĩa!
Khoảnh khắc rơi vào cái thùng tắm kia, nàng nhịn không được kêu lên, nhưng e dè, đè thấp giọng. Không ngờ đến, lúc này càng mịt mờ càng câu dẫn người khác.
Trên vành tai nàng có nốt ruồi đỏ nho nhỏ, khi tai đỏ, như hòa vào nốt ruồi. Tư Nghiên Hằng dường như thích điểm này, cắn nhẹ, chậm rãi khiến nàng khó chịu.
Không hẳn đau, không hẳn ngứa, làn sóng dâng trào mãnh liệt.
Nước bắn lên, ướt một mảng bình phong. Chử Thanh Oản che mắt, không kìm được r*n r*.
Trong chuyện này, nàng chưa bao giờ chủ động.
Cơ thể nàng căng cứng, nước dính ướt ngón tay, ai đó cười khẽ.
Chử Thanh Oản đầu bốc hơi, không khống chế được nữa đành vùi mình trong vòng tay, không dám ngẩng lên.
…Hoàng thường, Ngài thật xấu xa!

Sáng hôm sau, Chử Thanh Oản khó nhọc mở mắt, ngoài kia trời sáng rõ.


Nàng bật dậy, eo đau khiến nàng kêu khẽ. Lần này, nàng rốt cuộc cũng tỉnh táo hắn, ký ức tối qua ùa về, nàng xấu hổ chui vào chăn không dám gặp ai.
Nàng nhớ, cuối cùng nàng kiệt sức, chỉ biết để Tư Nghiên Hằng bế lên, rồi gọi cung nhân vào.
Cảnh hỗn loạn đầy trên sàn bị cung nhân thấy hết.
Chử Thanh Oản co chân, che mặt, hét thầm trong tay. Nàng không dám gặp ai!
Ngoài kia có tiếng động, Trì Xuân vội vào. Nàng chu đáo, luôn dọn dẹp tốt hậu quả.
Nhưng giờ, Trì Xuân cũng ngượng, ho khẽ, kéo chủ tử đang co như chim cút, nhịn cười: “Chủ tử, giờ thỉnh an sắp đến rồi.”
Không để bản thân phải xấu hổ thêm, nàng hít sâu, giả vờ bình thường ngồi dậy. Liếc qua, thấy Lộng Thu trong điện, mặt rạng rỡ.
Thôi thì đành vậy, nhưng Trì Xuân và Tụng Hạ cũng không giấu được niềm vui.
Chử Thanh Oản chớp mắt, khó hiểu: “Xảy ra chuyện gì mà các ngươi vui vậy?”
Trì Xuân định đợi chủ tử sửa soạn xong mới nói, nhưng nghe hỏi, không nhịn được hành lễ: “Nô tỳ chúc mừng chủ tử. Trước khi đi, Hoàng thượng dặn Mỹ nhân chủ tử nghỉ ngơi, bảo nô tỳ không làm phiền.”
Nàng gọi hai lần “Mỹ nhân chủ tử”.
Chử Thanh Oản dù chậm cũng hiểu ra, mắt sáng lên, ngồi thẳng: “Mỹ nhân?”
Trì Xuân cười: “Vâng, từ nay chủ tử là Mỹ nhân.”
Chử Thanh Oản bất ngờ. Nàng không nghĩ mình thăng vị nhanh vậy, tính ra chỉ thị tẩm hai lần.
Câu “nghỉ ngơi” sau đó, nàng không để tâm.
Khi mọi người đến Triều Hòa Cung thỉnh an, nàng không thể khác người. Nàng không có bản lĩnh như Du phi.
Nhưng thăng vị luôn khiến người ta vui. Dù điềm tĩnh, nàng cũng không thể hoàn toàn bình thản, cười nói:
“Dặn xuống dưới, tháng này tiền tháng của cung nhân tăng gấp đôi.”
Chủ tử thăng vị, Ngọc Quỳnh Uyển rộn ràng. Tô tần vừa ra khỏi Trường Xuân Hiên, nghe tiếng hoan hô, nghiêng đầu nhìn Ngọc Quỳnh Uyển, mắt thoáng tối sầm lại.

 


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 15: “Mỹ nhân?”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...