Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 142: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 12

Mười ngày sau, thọ thần thái hậu.
Chử Thanh Oản đã về Phủ Chử gia từ ba ngày trước. Hết cách, một người nào đó liên tục gửi đồ đến trang viên, không ngừng ám chỉ nàng.
Xe ngựa đang hướng tới hoàng cung. Trong xe, Chử phu nhân vỗ tay nàng, khẽ thở dài.
Chử Thanh Oản tựa vai bà, mỉm cười:
“Mẫu thân yên tâm.”
Thọ thần Thái hậu do Chu Quý phi tổ chức, nhưng hai người này xưa nay bất hòa. Từ cuộc tuyển tú ba năm trước, có thể thấy điều này, tranh đấu phong ba ảnh hưởng khá rộng.
Chử Thanh Oản do dự:
“Con nghe phụ thân nói, triều đình luôn thúc giục Hoàng thượng lập hậu. Các nương nương hậu cung, mẫu thân thấy ai có hy vọng nhất lên vị trí đó?”
Chử phu nhân không ngần ngại, lắc đầu:
“Không ai đoán được.”

Hoàng thượng nắm đại quyền, ai ngồi hậu vị cuối cùng chỉ phụ thuộc vào ý hắn, người ngoài không thể can thiệp.
Chử Thanh Oản che giấu vẻ trầm tư trong mắt.
Đến hoàng cung, năm nay là thọ tròn* của thái hậu, nên mời bá quan và các mệnh phụ dự tiệc mừng. Nhắc đến thái hậu, Chử phu nhân không nhịn được liếc con gái, khẽ nói:
*Thọ tròn: thường dùng để chỉ việc tổ chức lễ mừng sinh nhật, đặc biệt là những dịp sinh nhật quan trọng như 60, 70, 80 tuổi…
“Sau này… con không cần quá gần gũi với vị này.”
Chử phu nhân là người nhìn rõ thực tế. Có những việc đã định, không thay đổi được, thì chỉ có thể khiến con đường phía trước thuận lợi hơn.
Chử Thanh Oản hiểu, nàng cũng mơ hồ biết quan hệ giữa Tư Nghiên Hằng và Thái hậu không thân thiết như mẹ con bình thường.
“Con biết chừng mực.”
Xe ngựa dừng trước cung. Vừa xuống xe, Chử Thanh Oản đối diện Tạ mẫu. Tạ mẫu cứng mặt.
Hai nhà đã hòa ly, lại vì vị biểu muội kia vẫn đang trên đường vào kinh, Tạ phụ chưa rõ ý Hoàng thượng, nên Tạ mẫu vẫn ở lại phủ Tạ gia.
Ánh mắt Chử Thanh Oản lướt qua Tạ mẫu, không chút để ý.
Chử phu nhân khẽ hừ:
“Xúi quẩy.”
Hai người vừa đứng yên, một nhóm mệnh phụ dần vây quanh, cùng nhau vào cung. Ngược lại, Tạ mẫu lạnh lẽo, siết khăn tay, sắc mặt đỏ rồi trắng, rất đặc sắc. Bà ta đợi một lúc, đến khi mọi người đi xa, mới vào cung, không nhịn được chửi khẽ:
“Hòa ly còn ra ngoài phô trương, thật không biết xấu hổ!”
Tạ mẫu tức tối, gần đây ở phủ Tạ gia bà ta sống không thoải mái. Tuy bà ta còn ở lại, quyền quản gia đã bị nhị phòng và tam phòng lấy mất.

Mọi người thấy Tạ gia đang bị chú ý, các phu nhân trước kia thân thiết giờ đều lảng tránh bà ta.
Tạ mẫu cảm nhận sự đối xử khác hẳn ngày xưa, sắc mặt thay đổi, lòng không khỏi run rẩy. Thái độ của Tạ gia và người ngoài không cho bà ta tự lừa mình.
Nhưng chuyện đã định, bà ta chỉ có thể thầm phỉ báng Chử Thanh Oản, để cảm thấy mình không sai quá đáng.
Cung nhân dẫn đường phía trước.
Chử Thanh Oản giữ nụ cười đúng mực, ứng phó lời khen của các mệnh phụ. Nàng khẽ vấn tóc, hiểu rõ những lời khen này đến từ địa vị hiện tại của cha nàng và sự coi trọng của Chử gia với nàng.
Chẳng phải vì họ thật lòng đồng tình với hành động của nàng.
Nhưng ai quan tâm? Dù trong lòng không tán thành, ngoài mặt cũng phải tâng bốc nàng, chẳng phải thú vị hơn sao?
Nụ cười trên môi Chử Thanh Oản càng rạng rỡ. Hôm nay nàng mặc váy lụa gấm màu son, viền váy thêu hoa lê nhỏ, vừa xinh đẹp vừa thanh tao, da trắng phát sáng, khiến nàng nổi bật giữa đám đông.
Chu Quý phi đã ở trong điện tiếp khách. Nàng ta vừa quay đầu đã thấy cảnh này. Nàng ta không quan tâm lắm đến dung mạo nàng, mà nhìn vào váy áo của nàng.
Nàng ta khẽ lắc đầu, trước ánh mắt khó hiểu của Mai Ảnh, nói:
“Quả nhiên Hoàng thượng coi trọng Chử Các lão.”
Mai Ảnh không hiểu, nhưng vẫn tâng bốc:
“Chử Các lão là rường cột nước nhà, Hoàng thượng coi trọng ông ấy là đương nhiên.”
Chu Quý phi lườm một cái. Nàng ta chỉ hiểu sơ về triều chính, sở dĩ nói vậy vì nhận ra chất liệu váy của Chử Thanh Oản:
“Lụa gấm hiếm có, năm nay chỉ cống nạp vào cung có mười cuộn.”
Bộ váy này rõ ràng mới may, lại dùng lụa mới năm nay, chắc chắn là Hoàng thượng ban cho Chử Các lão, rồi mới đến tay Chử Thanh Oản.
Nghĩ vậy, Chu Quý phi bật cười:
“Du phi ngày ngày đắc ý vì được sủng, năm nay chẳng phải vẫn như người khác, mặc lụa cũ năm ngoái?”
Mai Ảnh nghe mà nhăn mặt, cảm thấy không ổn.
Hoàng thượng ban gì không được, biết hậu cung tranh giành lụa gấm, sao lại ban cho một triều thần?
Dù không hiểu, Mai Ảnh không nghĩ nhiều, theo lời nương nương nói tiếp:
“Nương nương nói đúng, sủng ái của Du phi chỉ như hoa trong gương, trăng dưới nước.”
Chu Quý phi thoải mái, dù tổ chức thọ thần cho Thái hậu cũng không thấy khó chịu nữa. Thấy chỗ Thái hậu còn trống, nàng ta khẽ bĩu môi.
Nàng ta sao không hiểu ý Thái hậu cơ chứ, chỉ muốn xuất hiện cuối cùng cho hoành tráng.
Bề ngoài phong quang, nhưng Thái hậu lại quá để tâm.
Chu Quý phi lười quan tâm, đến muộn có bị mất mặt cũng không phải tiệc sinh thần của nàng ta.

Chử Thanh Oản và Chử phu nhân ngồi cùng bàn. Nàng ngẩng đầu nhìn ghế chủ vị vẫn trống, khẽ xoa tay áo. Bộ váy này ba ngày trước Ngụy Tự Minh mang đến trang viên. Tư Nghiên Hằng không nói rõ, nhưng nàng hiểu ý nghĩa của nó.
Không biết hắn lấy số đo của nàng từ đâu.
Chử Thanh Oản bóc một quả vải, hơi thất thần suy nghĩ.
Tiếng hát lễ vang lên, nàng giật mình, cùng mọi người đứng dậy, hướng cửa điện cúi người. Nàng thấy Tư Nghiên Hằng và Thái hậu bước vào. Hắn thờ ơ, không cố ý tỏ vẻ hiếu kính đỡ Thái hậu.
Bất ngờ, một ánh mắt thẳng thắn nhìn tới, dừng trên người nàng, đối diện ánh mắt nàng. Hắn thấy trang phục hôm nay của nàng, khẽ cong môi.
Nhân lúc mọi người cúi chào, hắn khẽ nói vài chữ.
Chử Thanh Oản tim đập thình thịch, vội cúi đầu, thầm mắng sự không kiêng dè của hắn, nhưng vành tai bất giác nóng lên.
Hắn không phát ra tiếng, nhưng nàng như nghe thấy tiếng cười khẽ chậm rãi của hắn.
Hắn nói: “Phu nhân rất đẹp.”
Đây chính là lén lút qua lại giữa chốn đông người.
Mỗi hành động đều có nguy cơ bị phát hiện, khiến tim nàng thót lên cổ họng, nhưng lại khiến hơi thở gấp gáp.
Hoảng loạn, căng thẳng, bất an, xen lẫn chút cảm xúc bí mật cuộn trào, đến nỗi ngón tay run rẩy.
Hắn chơi đùa với quy tắc, khiến cho người trong vòng trói buộc của quy tắc dường như nghe thấy tiếng tim đập của mình.
Hừ!
Hắn cố ý!
Hắn đã ngồi xuống một cách bình thản như nãy giờ chẳng làm gì, nói:
“Đứng dậy đi.”
Chử Thanh Oản ngồi xuống, bình ổn cảm xúc. Chử phu nhân lo lắng nhìn nàng, nàng gượng tinh thần lắc đầu.
Ngự Thiện Phòng cách Thái Hòa Điện một đoạn, dù là mùa hè, món ăn đưa đến cũng hơi nguội. Chử Thanh Oản đã lót dạ trước, giờ không tâm trạng ăn, chỉ chậm rãi bóc vải để phân tâm.
Chử phu nhân khẽ ho, nàng giật mình. Chử phu nhân nhắc nhở:
“Đừng làm bẩn tay.”
Chử Thanh Oản cúi đầu, mới thấy quả vải bị bóc nham nhở, không thể ăn.
Nàng hơi ngượng, đặt quả vải xuống.
Trên cao, hắn thấy cảnh này, quay sang hỏi Chu Quý phi:
“Chỉ có vải thôi sao?”
Chu Quý phi ngẩn ra. Hắn xưa nay không hỏi mấy chuyện này, nàng ta không đoán được ý hắn, dè dặt hỏi:

“Có gì không ổn sao?”
Tư Nghiên Hằng không hỏi thêm, chỉ nói:
“Sai người mang thêm một phần lê vàng.”
Chu Quý phi phân phó xuống dưới cho cung nhân, rồi ngẫm lời hắn, dần hiểu ra.
Vải dễ nóng trong, lê vàng lại thanh nhiệt giải ngán.
Điều này dễ liên tưởng, nhưng Chu Quý phi không khỏi nghi ngờ và bất an. Hắn xưa nay có chu đáo thế sao?
Lê vàng được mang đến trước mặt Chử Thanh Oản. Nàng chớp mắt, mơ hồ hiểu sự ám chỉ của Tư Nghiên Hằng, lòng dâng lên cảm xúc khó nói.
Hồi lâu, trong điện dần náo nhiệt, nâng cốc qua lại. Chử Thanh Oản uống hai chén rượu trái cây, mặt hơi nóng, quay sang Chử phu nhân : “Mẫu thân, con ra ngoài hóng gió.”
Chử phu nhân muốn nói lại thôi, cuối cùng khẽ liếc ghế trên cao, chỉ nói:
“Trong cung nhiều quý nhân, đừng đi lung tung.”
Thái Hòa Điện náo nhiệt, ra ngoài lại thấy lạnh lẽo.
Cung nhân quen cảnh quý nhân ra ngoài đi dạo để tỉnh rượu, khẽ dẫn đường:
“Phu nhân muốn hóng gió, theo hành lang này sẽ đến Đình Thuận Ngọc, nơi đó thoáng gió, chắc sẽ giúp phu nhân cảm thấy dễ chịu hơn.”
“Cảm ơn cô nương.”
Chử Thanh Oản theo hướng cung nhân, men theo hành lang. Không xa, chỉ một đoạn ngắn, nàng nhanh chóng thấy đình.
Đình dựng trên mặt hồ, tiếng nước róc rách khiến nàng tỉnh táo hơn.
Hồi lâu, sau lưng vang tiếng bước chân. Chử Thanh Oản tưởng là Tư Nghiên Hằng, nhưng bước chân ngập ngừng, khiến nàng nhận ra không phải hắn.
Người như hắn, dù ngang nhiên vào nhà người khác, cũng luôn đường hoàng, sao lại do dự?
Nàng quay đầu, quả nhiên thấy một người mặc áo xanh. Người đó đứng dưới bậc đình, gầy đi nhiều, áo rộng thùng thình, ánh nắng chiếu lên, không xua được vẻ tiều tụy.
Như cách cả năm, hai người từng thân thiết giờ nhìn nhau không nói.
Chử Thanh Oản thở dài:
“Tạ đại nhân đến đây làm gì?”
Nàng gọi hắn là “Tạ đại nhân”, không phải “phu quân”, cũng không phải “sư huynh”, muốn cắt đứt hoàn toàn.
Đến đây, Tạ Hạ Từ đã biết quyết tâm của nàng. Nỗi buồn trong mắt hắn như tràn ra, hắn khẽ nói:
“A Oản…”
Chử Thanh Oản lắc đầu, bình tĩnh nói:

“Tạ đại nhân không nên gọi ta thế.”
Tạ Hạ Từ cảm nhận cơn đau nhói lòng, nhưng cũng hoang mang, hỏi:
“…Vậy ta nên gọi nàng thế nào?”
Nàng thờ ơ đáp:
“Chử cô nương? Chử phu nhân? Tùy.”
Nàng mặc váy rực rỡ, trâm bước lắc lấp lánh dưới nắng, chỉ đứng đó đã là mỹ cảnh khó có. Nàng sau hòa ly còn rực rỡ hơn trước.
Tạ Hạ Từ nhận ra, dù có hắn hay không, nàng vẫn sống tốt.
Chử Thanh Oản thầm thở dài, nàng thật sự không muốn dây dưa với hắn. Đã đến nước này, đúng sai không còn quan trọng.
Không quấy nhiễu nhau, mỗi người an lành sống cuộc sống của riêng mình, là cách tốt nhất hiện tại.
“Hôm nay là thọ thần của Thái hậu, Tạ đại nhân về sớm đi.”
Nàng kiên quyết, không chút khoan nhượng. Tạ Hạ Từ hiểu nên kìm nén cảm xúc, từng bước quay về.
Nàng không muốn thấy hắn.
Nhận thức này đủ khiến hắn như rơi vào hầm băng.
Trước khi rời đi, Tạ Hạ Từ khẽ nói:
“Ta chưa từng muốn thất hứa với nàng.”
Chử Thanh Oản không đáp, gió nhẹ thổi qua, như làm tan biến lời hắn vừa nói ra.
Đúng lúc này, một người xuất hiện. Chử Thanh Oản giật mình, quay đầu, thấy Tư Nghiên Hằng cười khó đoán:
“Xem ra, trẫm còn tạo cơ hội cho người khác gặp mặt.”
Hắn từng bước tiến gần, đồng thời hỏi:
“Phu nhân nói chuyện với hắn thế nào rồi?”
“Có ý định quay lại không?”
Khi chữ cuối rơi xuống, nụ cười trên môi hắn lạnh hẳn, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống khiến nàng lạnh sống lưng.
Chử Thanh Oản căng thẳng, hơi thở bất giác nhẹ đi.
Ánh mắt hắn như cân đo, xem xét nàng từ đầu đến chân, từng chút một.
Rồi hắn chậm rãi cong môi, giọng như bình thường, lặp lại câu hỏi:
“Phu nhân có ý định quay lại không?”


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 142: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 12
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...