Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 139: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 9
Trằn trọc đến sáng hôm sau, khi Chử Thanh Oản ngồi dậy, nàng vẫn lo Tư Nghiên Hằng thất hứa. Nhưng bất ngờ, hắn thật sự ngoan ngoãn đề xuất cáo từ.
Ánh mắt Chử Thanh Oản lộ vẻ nghi ngờ.
Tư Nghiên Hằng như nhận ra, hắn liếc xung quanh, nói:
“Trang viên hơi lạnh lẽo, người qua lại chùa Thanh Tịnh nhiều, chưa chắc không có kẻ xấu. Trẫm để lại vài người cho phu nhân.”
Nghe lời đường hoàng này, Chử Thanh Oản nhịn không được siết chặt khăn tay.
Kẻ xấu ư?
Khách không mời mà đến, ngang nhiên vào nhà, rốt cuộc ai mới là “kẻ xấu” trong lời hắn?
Hơn nữa, để lại người, là để bảo vệ nàng, hay giám sát giam lỏng nàng?
Chử Thanh Oản nghiêng đầu, không nhìn hắn, giọng lạnh lùng:
Tư Nghiên Hằng chỉ cười khẽ không đáp, nhưng câu trả lời đã rõ ràng.
Hắn cũng không mong nàng ở mãi trang viên. Trang viên này quá nhỏ, nàng ở đây e là hơi ủy khuất. Vì thế hắn nói:
“Nếu phu nhân ở chán, cứ về kinh thành.”
Chử Thanh Oản khẽ nhếch môi.
Nhìn hắn tự nhiên thế kia, nếu nàng về phủ Chử gia gia, e rằng hắn cũng sẽ như bây giờ, đường hoàng bước vào. Ai dám từ chối hắn ngoài cửa?
Đến lúc đó, mới thật sự ầm ĩ khắp nơi.
Chử Thanh Oản hiểu rõ ý đồ của hắn, nàng chưa tự cao đến mức để hắn công khai v* v*n trước mặt người khác.
Nàng phải thừa nhận, trang viên này dân cư thưa thớt, ở một mức độ nào đó lại giúp che mắt người ngoài.
Lòng người khó đoán, ai dám chắc sự hứng thú của Tư Nghiên Hằng kéo dài bao lâu?
Khi kẻ thèm muốn nàng có địa vị vượt xa nàng, nàng phải cẩn thận, cực kỳ cẩn thận.
Vì thế, khi chưa thể công khai, càng ít người biết chuyện này càng tốt. Như vậy, nàng mới có đường lui.
Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó. Hắn nói nàng hợp màu sắc rực rỡ, nhưng hôm nay nàng cố ý mặc váy lụa màu xanh lam, như thể cố tình đối nghịch. Sự kháng cự gần như bộc lộ. Tư Nghiên Hằng nhướng mày, đưa tay vuốt má nàng, nói:
“Trẫm đi đây.”
Giọng hắn nhẹ nhàng, xen chút cảm xúc, từng chút gõ vào lòng nàng, khiến cảm xúc nàng dậy sóng.
Đôi mắt Chử Thanh Oản khẽ run.
Hắn không dừng lại, xoay người dần khuất khỏi tầm mắt, bước chân không chút do dự. Như con người hắn muốn làm gì thì không bao giờ chần chừ.
Hắn đi rồi, ánh mắt Chử Thanh Oản lạnh đi:
“Bảo người trong trang viên ngậm miệng. Ai không ngậm được, đuổi hết.”
Trì Xuân nghiêm túc đáp:
“Nô tỳ sẽ xử lý.”
Cùng lúc, phủ Chử gia và phủ Tạ gia vì chuyện hòa ly mà ầm ĩ khắp nơi, cả kinh thành không ai không biết. Tạ Hạ Từ nhiều lần đến cầu kiến, nhưng phủ Chử gia đều đóng cửa không tiếp. Đến nhiều lần, Chử phu nhân bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Cho hắn vào.”
Khi Tạ Hạ Từ bước vào phủ Chử gia, dáng vẻ không còn bình thường, mấy ngày chạy qua chạy lại khiến hắn tiều tụy.
Nhưng Chử phu nhân chẳng chút xót xa. Bà còn chưa kịp xót cho nữ nhi mình, sao lại đi xót kẻ khiến nữ nhi ủy khuất?
Tạ Hạ Từ đối diện ánh mắt lạnh lùng của Chử phu nhân, bước chân dần nặng nề. Dù trước hay sau khi cưới Chử Thanh Oản, Chử phu nhân luôn coi hắn như tử điệt*, chưa từng lạnh nhạt thế này. Vì thế, hắn càng nhận ra quyết tâm của Phủ Chử gia .
*Tử điệt: cháu trai
Hắn dừng lại, giọng khàn khàn:
“Mẫu thân.”
Chử phu nhân nhíu mày, giơ tay cắt lời hắn, thẳng thắn nói:
“Từ khi con sáu tuổi đến Phủ Chử gia , ta tự nhận chưa từng bạc đãi con. Những gì A Lăng có, đều có phần của con. Nói coi con như con trai cũng không quá.”
Từng chữ từng câu đè lên vai Tạ Hạ Từ, khiến hắn gần như không ngẩng nổi lưng.
Chử phu nhân tiếp tục:
“Năm đó chính con cầu hôn, từ kinh thành lặn lội ngàn dặm đến Giang Nam, hứa cả đời không nạp thiếp, bảo ta yên tâm giao Oản Oản cho con, tuyệt đối không để con bé ủy khuất chút nào.”
“Nhưng thực tế thì sao? Oản Oản cưới con mới ba năm, giờ Tạ gia muốn nạp thiếp lại ầm ĩ đến trong cung. Có thể thấy Oản Oản ngày thường ở phủ con sống thế nào.”
Càng nói, ánh mắt Chử phu nhân càng lộ vẻ thất vọng không kìm được:
“Tạ Hạ Từ, không phải đến khi mọi chuyện bày ra trước mắt mới gọi là ủy khuất. Những điều nhỏ nhặt hàng ngày đủ để mài mòn bất kỳ tình cảm nào.”
“Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu có yên bình hay không , con – người làm phu quân – có vai trò rất lớn. Nhưng con đã làm được gì?”
Tạ Hạ Từ mặt trắng bệch, hồi lâu, hắn khó nhọc nói:
“Mẫu thân, con…”
Chử phu nhân không muốn nghe hắn nhận lỗi, cũng không cho hắn cơ hội nói, thẳng thắn nói mục đích:
“Nể tình phủ Chử gia ngày trước hết lòng giúp con, đừng làm lớn chuyện này nữa. Mau ký giấy hòa ly, coi như con buông tha cho Oản Oản, giữ trọn tình nghĩa mười mấy năm.”
…Buông tha.
Tạ Hạ Từ sững sờ. Lời Chử phu nhân sắc bén khiến hắn nhận ra thái độ kiên quyết của Phủ Chử gia và A Oản.
Cũng nhận ra sự ích kỷ của mình.
Hắn dùng tình nghĩa trói buộc A Oản, nhưng chẳng cho nàng được gì, còn khiến nàng chịu ủy khuất trong phủ.
Tạ Hạ Từ bỗng nhớ lời Chử Thanh Oản hôm đó. Dù lần này hắn đưa nàng về, rồi sao? Hắn có thể ngăn chuyện hôm nay tái diễn không ?
Tạ Hạ Từ có đáp án.
Vì thế, hắn nhắm mắt, cả người lập tức tiều tụy đi nhiều, vai hơi rũ xuống, giọng khó nhọc bật ra từ cổ họng:
“…Con ký.”
Nghe vậy, Chử phu nhân âm thầm thở phào, ánh mắt nhìn Tạ Hạ Từ có phần phức tạp.
Tạ Hạ Từ cũng tài hoa xuất chúng, nhưng tình nghĩa và hiếu đạo khiến hắn khó bỏ, nên trở nên do dự, thiếu quyết đoán. May mà hắn không mù quáng hoàn toàn.
Tạ Hạ Từ im lặng hồi lâu, khẽ cầu xin:
“Con ký giấy hòa ly, nhưng mẫu thân… sư mẫu có thể cho con gặp A Oản không ?”
Hắn muốn gặp nàng, ít nhất để trực tiếp xin lỗi.
Nhưng Chử phu nhân không có ý để hai người gặp lại. Đã cắt thì phải cắt sạch, dây dưa không tốt cho ai.
“Không cần.”
“Con hiểu Oản Oản. Nếu nó muốn gặp con, mấy ngày nay đã không tránh mặt.”
Khoảnh khắc đó, sắc mặt Tạ Hạ Từ dần mất hết huyết sắc, vô cùng thê thảm.
—
Tạ Hạ Từ ký giấy hòa ly, Chử Thanh Oản ngay hôm đó nhận được tin. Nàng thất thần rất lâu.
Tình nghĩa mười mấy năm, từ hôm nay không còn tồn tại.
Không nhẹ nhàng như người ngoài nghĩ. Nàng năm nay mới hai mươi mốt, ngoài tuổi thơ chưa hiểu chuyện, hầu như mọi ký ức đều liên quan đến Tạ Hạ Từ. Một người như vậy hoàn toàn rời khỏi cuộc đời nàng, nàng không thể không có chút cảm xúc nào.
Tiếc nuối? Thất vọng? Giải thoát? May mắn?
Nàng không nói rõ, nhưng có cảm xúc mơ hồ khiến nàng không có tâm trạng.
Có người đẩy cửa, Chử Thanh Oản giật mình, buộc mình tỉnh táo. Thời gian vẫn trôi, nàng không cần đắm chìm trong đó.
Thời gian và khoảng cách là liều thuốc tốt nhất, dù tình nghĩa sâu đậm đến đâu cũng sẽ bị hai thứ này xua tan.
Chử Thanh Oản trấn tĩnh, quay đầu nhìn người đến.
Lộng Thu thở hổn hển, chỉ ra ngoài, muốn nói lại thôi:
“Cô nương, ngoài… ngoài kia…”
Chử Thanh Oản lòng thót lại, lập tức đứng dậy, vội bước ra cửa. Trong sân chất đầy lụa gấm, trang sức châu báu. Hộp gỗ đựng ngọc trai được mở, từng viên ngọc tròn đầy lấp lánh dưới nắng, có phần hơi chói mắt.
Chử Thanh Oản thấy Ngụy Tự Minh dẫn theo một đoàn người, ngây người, hồi lâu mới tìm lại giọng:
“Cái… này là làm gì?”
Ngụy Tự Minh sờ mũi, ấp úng đưa ra lý do của Hoàng thượng :
“Hoàng thượng nói, hôm qua vì ngài mà phu nhân làm bẩn một chiếc váy, đây là quà bồi thường.”
Chử Thanh Oản nhớ lại chiếc váy dính bùn hôm qua, lại khó tin nhìn đống lụa gấm, cảm xúc dâng trào phức tạp.
Tư Nghiên Hằng quá cường thế, chen vào khiến nàng không còn tâm trí nghĩ ngợi lung tung.
Nàng thậm chí không rõ hắn có cố ý chọn thời điểm này không .
Chử Thanh Oản đứng yên, hồi lâu không động. Nàng nhận ra trong đống gấm vóc có nhiều cống phẩm trong cung, còn thấy nhiều hộp trà: Tây Hồ Long Tĩnh, Bạch Ngân Hào Châm, Bích Loa Xuân… chủng loại phong phú, khiến nàng hơi hoa mắt.
Đây là ý gì?
Chử Thanh Oản nghe giọng mình khó nhọc:
“Chỉ một chiếc váy, không đáng để Hoàng thượng phí tâm. Xin công công mang về.”
Những thứ trước mắt quý giá hiếm có, nhưng không phải lý do khiến giọng nàng khó khăn. Nàng chỉ thấy từ đó sự quyết tâm của Tư Nghiên Hằng.
Ngụy Tự Minh cười gượng:
“Thứ Hoàng thượng đã tặng, nô tài không dám mang về.”
Hắn ta ám chỉ:
“Việc Hoàng thượng muốn làm, không ai khuyên được. Phu nhân cứ nhận đi.”
Hắn ta vung tay, người đi theo lập tức đặt đồ xuống. Ngụy Tự Minh lùi một bước, cúi đầu:
“Hoàng thượng bảo nô tài nhắn phu nhân một câu.”
Chử Thanh Oản siết khăn tay, chậm rãi quay đầu.
Ngụy Tự Minh:
“Hoàng thượng nói, triều hội ba ngày một lần.”
Chử Thanh Oản ngẩn ra, nhưng nhanh chóng hiểu ý ngoài lời.
Vì triều hội ba ngày một lần, nên hôm qua Tư Nghiên Hằng mới nhanh chóng về kinh, vì hôm nay có triều sớm.
Điều này cũng có nghĩa…
Tư Nghiên Hằng sẽ còn đến.
Chử Thanh Oản bất ngờ ngẩng đầu, Ngụy Tự Minh đã dẫn người cúi đầu cáo lui, từng bước lùi ra, đến gần cổng viện mới xoay người rời đi. Thái độ cung kính, nhưng không cho nàng cơ hội nói.
Người đi rồi.
Trì Xuân và Lộng Thu sững sờ nhìn cảnh này, ấp úng:
“Cô nương, cái… cái này phải làm sao?”
Chử Thanh Oản nhắm mắt, mở ra, đã giấu đi cảm xúc, nói:
“Dọn đồ vào kho.”
Rồi nàng dặn:
“Trì Xuân, ngươi về kinh một chuyến, dò la xem kinh thành có động tĩnh gì.”
Dù Ngụy Tự Minh mang nhiều đồ đến, nếu Tư Nghiên Hằng muốn giấu, tuyệt đối không có tin đồn.
Nàng cần biết thái độ của hắn .
Càng phô trương, càng cho thấy sự coi thường của Tư Nghiên Hằng, vì hắn không hề nghĩ cho hoàn cảnh của nàng.
Nghĩ đến trường hợp xấu nhất, Chử Thanh Oản bình tĩnh lại, nói:
“Lộng Thu, chuẩn bị xe ngựa, ta phải về phủ một chuyến.”
Chuyện này, không thể giấu nữa.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Story
Chương 139: Phiên ngoại - Cường thủ hào đoạt 9
10.0/10 từ 29 lượt.
