Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 115: “Lưu nhi, con ngoan của ta.”
Việc Đại hoàng tử cầu kiến Cẩn Quý phi cũng không phải bí mật gì, tin tức tự nhiên truyền đến tai Tống Phi .
Tống Phi sững sờ, ánh mắt lập tức trở nên đáng sợ, nàng đứng bật dậy:
“Nó đến Chiêu Dương Cung
Trúc Thanh giật mình hoảng hốt, nàng đương nhiên biết nương nương coi trọng Đại hoàng tử đến mức nào, đôi khi Trúc Thanh thậm chí còn cảm thấy sự coi trọng này có phần b*nh h**n.
Trúc Thanh do dự gật đầu, thấy vậy, Trúc Quy khẽ nhíu mày, kín đáo tiếp lời:
“Cẩn Quý phi hiện là người đứng đầu hậu cung, lại thay quyền Hoàng hậu, Đại hoàng tử đến thỉnh an Cẩn Quý phi cũng là lẽ đương nhiên.”
Thỉnh an?
Người làm mẫu thân hiểu con nhất.
Gần đây Lưu nhi ngay cả thỉnh an nàng cũng cố ý tránh, sao có thể đặc biệt đến Chiêu Dương Cung thỉnh an, trong đó chắc chắn có chuyện xảy ra.
“Nó đối với bổn cung cũng có bí mật rồi.”
Trúc Thanh vô cớ nổi da gà, nhưng không nói rõ được lý do, nàng bối rối nhìn Trúc Quy, Trúc Quy kín đáo lắc đầu.
Lúc này khuyên nương nương, tất nhiên là không khuyên nổi.
Tối đó, khi Tư Nghiên Hằng đến Chiêu Dương Cung, Chử Thanh Oản đúng hẹn kể lại yêu cầu của Đại hoàng tử cho hắn. Tư Nghiên Hằng khẽ gật đầu, không có cảm xúc dao động, chỉ nói một câu giọng điệu khó đoán:
“Nó ở thư phòng thật ra cũng tiến bộ rồi.”
Không còn là kẻ ngốc chỉ biết nghe lời mẫu phi nói gì làm nấy.
Tư Nghiên Hằng cảm thấy trước đây không ưa Đại hoàng tử là có lý do, ai muốn gặp một kẻ đầy miệng đầy mắt chỉ có mẫu phi, một hoàng tử tốt lành lại chẳng có chút chủ kiến nào.
Thậm chí còn không bằng Thất đệ đã qua đời sớm của hắn.
Chử Thanh Oản đang lau mái tóc đen ướt, ngón tay quấn vào tóc, bị người kéo ra, đưa đến môi hôn nhẹ, khiến hơi thở nàng run rẩy. Nàng cắn môi, giường khẽ đung đưa, nàng cũng bị lắc đến không tập trung nổi.
Vì thế, nàng không đủ sức nghĩ kỹ lời Tư Nghiên Hằng, dù sao nàng đã truyền lời, cũng không trái thỏa thuận với Đại hoàng tử.
Tư Nghiên Hằng đột nhiên hỏi nàng:
“Oản Oản thấy Đại hoàng tử thế nào?”
Chử Thanh Oản đầu óc mơ hồ, vô thức hỏi lại:
“Cái gì cơ?”
Ai đó vuốt lưng nàng, dịu dàng xoa dịu cảm xúc sau cơn sóng tình, lại cúi xuống hôn nhẹ lên vai cổ nàng, tiến lui nhịp nhàng, khiến Chử Thanh Oản suýt rơi lệ.
Chử Thanh Oản nắm chặt chăn gấm, đầu ngón tay hồng trắng, cảm thấy Tư Nghiên Hằng thật biết giày vò người khac, cố ý lúc này nói chuyện nghiêm túc, tra tấn nàng, lại ép nàng tỉnh táo, cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng tình trong cơ thể.
Nàng chịu không nổi, hai tay mềm nhũn đẩy hắn.
Hoặc im miệng, hoặc dừng lại, nàng không có khả năng một lòng hai việc.
Tư Nghiên Hằng khẽ cười trầm hai tiếng, tiếng cười khiến tim nàng rung động, hắn khàn giọng nuông chiều:
“Được, trẫm không nói nữa, Oản Oản đừng gấp.”
Đột nhiên, cơ thể Chử Thanh Oản cứng đờ, nàng che miệng, kìm nén tiếng r*n r* vỡ vụn, chuông treo trên màn giường cũng rung lên vài tiếng “đinh linh linh” nhẹ nhàng.
Ngoài điện, đêm nay Lộng Thu trực đêm.
Nàng quay đầu nhìn vào điện, mặt hơi đỏ, lẩm bẩm:
“Sao lại đến nữa rồi.”
Tiểu Lộ Tử nghiêng đầu nhìn nàng, khẽ hỏi:
“Ngươi có muốn vào phòng nhỏ nghỉ một lát không, ta canh cho.”
Lộng Thu lắc đầu từ chối, lẩm bẩm:
“Ngươi một mình canh sao được, không ai bầu bạn, chẳng phải lạnh lẽo sao.”
Nói xong, Lộng Thu quay đi bảo cung nhân đun thêm nước nóng dự phòng, Tiểu Lộ Tử nhìn theo bóng lưng nàng, cúi đầu, như tự nói, lại như đáp lời Lộng Thu, hắn nói, không lạnh lẽo.
Đã sớm không còn lạnh lẽo nữa.
Hôm sau, Chiêu Dương Cung truyền lệnh, sai người tìm thái y chữa bệnh câm cho Nhị hoàng tử. Tin vừa ra, mọi người đều cảm thấy Chử Thanh Oản điên rồi.
Đúng lúc thỉnh an, Lư Mỹ nhân dù không hiểu Chử Thanh Oản định làm gì, cũng không ngại kín đáo nâng nàng một chút:
“Nương nương tấm lòng từ bi, không so đo lỗi lầm của Trần thị và Dương thị, có nương nương quản hậu cung là phúc của tần thiếp.”
Các phi tần còn lại dù sắc mặt kỳ lạ, cũng phải phụ họa.
Có chủ tử khoan dung phía trên, mọi thứ vẫn sẽ tốt hơn là khắc nghiệt.
Chỉ có Tống phi sắc mặt không tốt, hôm qua Lưu nhi bái kiến Quý phi, hôm nay Quý phi tìm thái y chữa cho Nhị hoàng tử, sao có chuyện trùng hợp thế được.
Chử Thanh Oản kín đáo liếc Tống phi , chỉ nhàn nhạt lắc đầu:
“Dù sao nó vẫn còn là một đứa trẻ thôi.”
Về đến Trường Lạc Cung, Tống phi không nhịn nổi, thở gấp hai tiếng:
“Sai người tìm Đại hoàng tử, bảo nó đến gặp bổn cung!”
Trúc Thanh vội chạy đi, Trúc Quy rót trà nguội đẩy đến trước mặt nương nương, khẽ nói:
“Nương nương uống ngụm trà, bình tĩnh chút, đừng làm Đại hoàng tử sợ.”
Nương nương có nhận ra không, gần đây nàng càng lúc càng mất kiểm soát.
Các dấu hiệu đều cho thấy nương nương không còn tâm bình khí hòa như trước.
Trúc Quy thở dài trong lòng, chốn thị phi này.
Vũ Hoa Các
Đỗ tài nhân cũng có thể cảm giác được bầu không khí gần đây của chủ điện, nàng ta đang nấu nước trà, tuy nàng ta ở trong cung không có mặt mũi gì, nhưng cũng may nam nhi Đỗ gia ở trong triều còn có chút năng lực, sau khi Thái hậu đột quỵ, nàng ta mới bằng lòng liên lạc với người trong nhà, xem như buông tha cho mình.
Sau đó, người nhà gửi đến ngân phiếu và một hộp vàng bạc vụn.
Người nhà lo nàng sống không tốt trong cung, đặc biệt gửi tiền bạc để nàng thu xếp, đút lót khi cần.
Trong cung có tiền vẫn tốt hơn nhiều, Hạ Vân ở ngự thiện phòng cũng có tiếng nói, mang về sữa bò tươi, đặt trước mặt chủ tử, còn ngơ ngác nói:
“Nô tỳ về thì thấy Trúc Thanh tỷ tỷ vội vã chạy ra ngoài, không biết có chuyện gì.”
Đỗ Tài nhân không biết, mãi đến khi nghe Đại hoàng tử vào chính điện, nàng mới đoán ra đôi chút, rồi khẽ nhíu mày.
Nàng ta từng nhắc đến Tống phi trong thư gửi nhà, thắc mắc mục đích Tống phi tốt với nàng ta, nhất là sau khi nàng ta không thể mang thai, thái độ càng ngày càng tốt.
Người nhà hồi thư, bảo nàng là người trong cuộc nên mê muội.
Tống phi tốt với nàng, chưa chắc là muốn hại, mà là muốn thay Đại hoàng tử lôi kéo thế lực nhà họ Đỗ ở triều đình.
Nhà mẹ Tống phi không hiển hách, sau này Đại hoàng tử đến tuổi thượng triều, tương đương với ciệc không có chút hậu thuẫn nào, còn Nhị hoàng tử hay tiểu hoàng tử, nhà mẹ luôn có người làm quan.
Nhưng giờ nhà họ Trần và Dương thị đã trở thành tội nhân, Nhị hoàng tử cũng mất chỗ dựa.
Những chuyện này trông như không liên quan, nhưng nghĩ đến người hưởng lợi cuối cùng là ai, không khỏi khiến người ta suy ngẫm.
Thư nhà còn dặn đi dặn lại, đừng đối nghịch với Quý phi.
Đỗ Tài nhân không hẳn thích trẻ con, nhưng đối với Đại hoàng tử vẫn có chút áy náy.
Hồi đó, để tranh sủng, nàng cố ý sai người làm đứt diều của Đại hoàng tử, khiến cậu trèo cây rồi ngã xuống, để nàng có công cứu hoàng tự.
Dù Đại hoàng tử không bị thương gì, nhưng nàng tính toán cậu là sự thật.
“Rốt cuộc cũng không lên nổi mặt bàn.”
Tống Phi một lòng muốn Đại hoàng tử tranh, lại cố gắng khống chế cậu hoàn toàn, Đỗ Tài nhân không rõ đây có phải yêu thương không, nhưng nàng rất rõ, Đại hoàng tử càng bị Tống phi ảnh hưởng sâu, Hoàng thượng càng không thể để cậu chạm đến vị trí kia.
Không hẳn vì xuất thân, nhưng lý do thật sự là gì, Đỗ Tài nhân cũng không rõ.
Trường Lạc Cung
Đại hoàng tử lặng lẽ bước vào, Tống phi vừa thấy cậu đã không kìm được cảm xúc:
“Quỳ xuống!”
Đại hoàng tử im lặng quỳ.
Tống Phi càng tức giận:
“Việc cầu thái y cho Nhị hoàng tử, có phải ý của con không?”
Đại hoàng tử cúi đầu, không phủ nhận:
“Phải.”
Sau khi cậu thừa nhận, Tống Phi càng không khống chế nổi, nước mắt rơi như mưa, nàng đứng dậy, đến trước mặt Đại hoàng tử, đấm vào người cậu:
“Con muốn làm ta tức chết sao!”
“Ta làm những chuyện này rốt cuộc vì ai, chẳng phải để sau này con không bị người khác khống chế sao!”
Đại hoàng tử mặc cho Tống phi đánh mắng, mắt từ sớm đã đỏ hoe, khàn giọng nói:
“… Không đúng…”
Cậu nói mẫu thân nói không đúng.
Nếu Nhị đệ không tin tưởng cậu, sao rơi vào hoàn cảnh này?
Trúc Quy tiến lên ngăn nương nương, khẽ khuyên:
“Nương nương có gì từ từ nói, Đại hoàng tử luôn kính trọng người, người dạy bảo tử tế, ngài ấy sẽ nghe.”
Tống phi hất tay Trúc Quy, nói:
“Nếu nó thật sự nghe ta, hôm qua đã không đến Chiêu Dương Cung!”
Lời nàng như nói với Trúc Quy, mắt lại hận sắt không thành thép nhìn Đại hoàng tử.
“Ngay cả Cẩn mẫu phi cũng chịu cầu thái y cho Nhị đệ, sao mẫu phi lại không chịu?”
Cậu tự biết phận của mình, sau khi phụ hoàng trăm năm, khả năng tam đệ lên ngôi cao hơn cậu nhiều, Cẩn mẫu phi cũng không kiêng dè Nhị đệ, sao mẫu phi lại cố chấp vậy?
Tống phi đột nhiên tát cậu một cái, Đại hoàng tử sững sờ, Tống phi nhìn chằm chằm cậu:
“Con đang trách mẫu phi sao?!”
Đại hoàng tử mặt trắng bệch, môi run rẩy, không nói nên lời.
Tống phi đỏ mắt:
“Sao ta lại không chấp nhận điều đó ư? Tam hoàng tử có nhà họ Chử mưu tính, có thánh sủng, có mẫu phi đắc thế, nó gì cũng không thiếu, Quý phi tự nhiên làm người tốt được! Nhưng con thì sao! Mẫu phi thì sao!”
“Con chẳng có gì, mẫu phi cũng chẳng có gì!”
Thấy Đại hoàng tử run rẩy, Tống phi lại ôm cậu, khóc đứt ruột:
“Lưu nhi, mẫu phi sao muốn làm kẻ ác, nhưng mẫu phi không có cách nào khác!”
“Nhị hoàng tử thông minh, Tam hoàng tử được sủng, chỉ cần chúng còn, bao giờ con mới ngẩng đầu được?!”
“Chỉ cần đưa được con lên vị trí đó, mẫu phi chết xuống mười tám tầng địa ngục cũng cam lòng!”
“Có báo ứng gì, mẫu phi chịu hết, mẫu phi chỉ muốn con tốt thôi.”
Liên tục những lời này đập vào đầu Đại hoàng tử, khiến cậu tối sầm mắt, cơ thể đột nhiên lảo đảo, liều mạng lắc đầu:
“… Không, không phải vậy.”
“Lưu nhi không muốn mẫu phi chịu báo ứng.”
Cậu khóc:
“Con không muốn vị trí đó, không muốn ngẩng đầu.”
Phụ hoàng bạc tình đáng sợ, trước đây Thục phi được sủng thế nào, cuối cùng chẳng phải đâm đầu chết sao.
Chỉ cần việc mẫu phi đã làm, chắc chắn sẽ để lại dấu vết, đến lúc đó phụ HSo tha cho mẫu phi?
Đại hoàng tử quỳ, nắm tay áo Tống phi , khóc cầu xin:
“Ba năm nữa, con có thể đi đến đất phong, sau này đón mẫu phi ra khỏi cung, dù không có vị trí đó, cũng là phú quý tự do một đời, cầu xin mẫu phi đừng làm chuyện sai nữa!”
Đại hoàng tử từng chữ thốt ra đều chân thành, không ngừng cầu xin khuyên nhủ, nhưng hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Tống phi trong khoảnh khắc trở nên cực kỳ đáng sợ.
Nàng ôm Đại hoàng tử, mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài, nói:
“Lưu nhi, con ngoan của ta.”
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
