Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 11: Tranh chấp

Chử Thanh Oản ngủ ngon cả đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy thì biết tin Đỗ Tài nhân bị cấm túc.
Nàng hơi bất ngờ với kết quả này.
Nàng không ngờ Đỗ Tài nhân không những không được Tư Nghiên Hằng thương xót, mà còn dường như khiến ngài chán ghét?
Chử Thanh Oản trầm ngâm, vẫn cùng Tụng Hạ đến Triều Hòa Cung thỉnh an như thường lệ.
Trong lúc thỉnh an, Chu Quý phi cũng nhắc đến chuyện này, răn dạy: “Cung này có quy củ của cung, đừng làm loạn tôn ti.”
Chử Thanh Oản thấy Chu Quý phi nói câu này thì liếc Hà Tu dung một cái, như có ý khác. Nhưng phản ứng của Hà Tu dung lại khiến nàng bất ngờ hơn.

Dù mới vào cung ba ngày, qua vài lần tiếp xúc ngắn ngủi, nàng lờ mờ nhận ra Hà Tu dung không phải người dè dặt, hướng nội.
Sau chuyện hôm qua, Hoàng thượng phạt Đỗ Tài nhân cấm túc, phần nào là đứng về phía Hà Tu dung. Vậy sao Hà Tu dung không chút vui vẻ, thậm chí sự kiêu ngạo mấy ngày trước cũng chẳng còn?
Chử Thanh Oản không biết tối qua xảy ra gì, đành gác nghi ngờ này lại.
Thỉnh an xong, Chử Thanh Oản như thường lệ một mình về cung. Trên đường, nàng gặp Cố Mỹ nhân đang cùng cung nhân hái hoa chơi đùa trong Ngự Hoa Viên.
Hai người cách nhau không xa, Cố Mỹ nhân ngạc nhiên một thoáng, gật đầu: “Chử Tài nhân.”
Họ từng gặp ở Trữ Tú Cung, nhưng không thân. Lúc này chỉ chào hỏi, hành lễ rồi đường ai nấy đi.
Về đến Ngọc Quỳnh Uyển, Lộng Thu đã mang bữa trưa về. Chử Thanh Oản hỏi Tụng Hạ: “Tối qua Hoàng thượng nghỉ ở đâu?”
Tụng Hạ không phụ kỳ vọng, đã hỏi thăm: “Hôm qua hoàng thượng rời Trường Lạc Cung, về thẳng ngự tiền, không gọi ai thị tẩm.”
Chử Thanh Oản cố ý hỏi vì vừa gặp Cố Mỹ nhân ở Ngự Hoa Viên.
Nàng không hiểu, Cố Mỹ nhân dù sao cũng là người nổi bật nhất trong đám phi tần mới, sao lại như bị hoàng thượng quên lãng.

Chử Thanh Oản kìm nghi ngờ, lặng lẽ đợi tối đến.
Khiến hậu cung thất vọng, tối nay thánh giá cũng không vào hậu cung. Chử Thanh Oản không chần chừ, biết Tư Nghiên Hằng không đến, liền sai người mang nước nóng vào tắm rửa nghỉ ngơi.
Mấy ngày liền, Hoàng thượng đều nghỉ ở Dưỡng Tâm Điện. Chử Thanh Oản dần quen với cuộc sống hậu cung.
Đến nay, trong nhóm phi tần mới, chỉ mình nàng được thị tẩm. Các phi tần cũ có lẽ còn kìm được, nhưng nhóm cùng nhập cung với nàng thì bắt đầu sốt ruột.
Sau thỉnh an, ngày càng nhiều phi tần nán lại Ngự Hoa Viên. Dù sao ngày nàng được thị tẩm cũng vì gặp thánh giá ở đó.
Họ biết ngày đó chỉ là trùng hợp, nhưng không còn cách nào, đành “bệnh nặng bạ đâu chữa đó”.
Khi lòng người xao động, thánh giá cuối cùng lại gọi người thị tẩm, nhưng không phải phi tần mới, mà là Du phi nương nương vốn được sủng ái.
Lộng Thu không nhịn được lẩm bẩm: “Du phi nương nương đúng là được Hoàng thượng yêu thích.”
Chử Thanh Oản nhìn Lộng Thu qua gương đồng, khẽ lắc đầu, không đáp.
Tụng Hạ vốn trầm ổn cũng đoán: “Hôm nay chủ tử chắc sẽ gặp Du phi nương nương ở Triều Hòa Cung nhỉ.”
Lời này không hẳn là đoán, mà như trêu chọc, khiến Chử Thanh Oản không nhịn được cong mắt cười.
Trừ lần đầu họ thỉnh an khi nhập cung, sau đó Du phi lấy cớ Nhị hoàng tử ốm yếu để không đến Triều Hòa Cung. Ai cũng biết là thoái thác, nhưng chẳng ai dám vạch trần khiến Chu Quý phi mất mặt.
Tụng Hạ đoán không sai, hôm nay Du phi cuối cùng đến Triều Hòa Cung.
Chử Thanh Oản nghiêng đầu nhìn Tụng Hạ, nàng cúi đầu, giấu nụ cười nơi khóe mắt.
Có lẽ vì tối qua thị tẩm, Du phi rạng rỡ xuân sắc, được cung nhân vây quanh bước vào, lười biếng đảo mắt quanh, thấy chủ vị chưa có ai, nàng cười như không cười: “Hoàng thượng thương bổn cung vất vả, dặn nghỉ ngơi cho tốt, bản cung suýt tưởng hôm nay thỉnh an sẽ đến muộn.”
Lời này nói ra không biết nàng khoe sủng ái hay ám chỉ gì, người có tâm nhìn chủ vị, chẳng ai dám tiếp lời.

Du phi dù được sủng, nhưng Chu Quý phi vẫn nắm quyền cai quản lục cung, vì thế mọi người vẫn có phần e dè Chu Quý phi hơn.
Chử Thanh Oản cúi mắt uống trà, giả vờ như không hiểu. Đây là tranh đấu ở cấp cao, không phải chỗ cho nàng – con tôm cái tép xen vào.
Triều Hòa Cung đầy tai mắt của Chu Quý phi. Du phi vừa dứt lời, nội điện có tiếng động, Chu Quý phi được cung nhân đỡ ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Du phi, như không biết chuyện vừa xảy ra, chỉ tỏ vẻ quan tâm:
“Nhị hoàng tử thế nào, đã khỏe chưa?”
Du Phi cùng mọi người hành lễ, nhưng nàng chưa cúi hẳn đã đứng thẳng, khẽ nhướn mày: “Đa tạ nương nương quan tâm, Châu nhi đã ổn.”
Chu Quý phi như không thấy nàng qua loa hành lễ, điềm nhiên ngồi xuống. Khi mọi người đứng dậy, ánh mắt nàng tự nhiên rơi vào Dương Quý tần.
Chử Thanh Oản kín đáo quan sát, nhạy bén nhận ra ánh mắt Chu Quý phi chuyển hướng, linh cảm Dương Quý tần lại bị lôi vào.
Không tránh được, Du phi có con có sủng, điểm yếu duy nhất là nhị hoàng tử không phải con ruột.
Quả nhiên, Chu Quý phi tỏ vẻ lo lắng, nhắc: “Nghe nói thời gian qua Dương Quý tần vì nhị hoàng tử sốt cao mà ăn không ngon.”
Du phi lập tức lạnh mặt.
Dương Quý tần liếc nhìn Du phi, cúi đầu cay đắng, ra vẻ nhớ con mà bất lực, lại nhìn Chu Quý phi đầy kỳ vọng.
Dung Tiệp dư thấy vậy liền cảm thấy đau đầu.
Chử Thanh Oản che môi. Ai cũng thấy Chu Quý phi dùng Dương Quý tần làm thang để chọc tức Du phi sao Dương Quý tần còn lao vào để bị lợi dụng?
Chu Quý phi nhìn Du phi tỏ vẻ không đồng tình: “Dương Quý tần là mẹ ruột nhị hoàng tử, máu mủ tình thâm, lâu vậy rồi, ngươi còn ngăn không cho nàng gặp con sao?”
Câu “máu mủ tình thâm” như mũi dao đâm vào Du phi.
Nàng ta sa sầm mặt: “Quý phi nương nương nói nhẹ nhàng thật. Không phải công chúa bị hại suýt mất mạng, Quý phi nương nương đương nhiên không thể đồng cảm với thần thiếp.”

“Du phi, chú ý lời nói của ngươi!”
Chu quý phi vào cung nhiều năm, chỉ có đại công chúa là con, yêu thương như báu vật, sao chịu được lời nguyền rủa này?
Du phi cười lạnh một tiếng, nàng ta mỉa mai nhìn Chu quý phi: “Chỉ một câu mà nương nương đã không nghe nổi, sao bảo thiếp bình tâm với kẻ suýt hại Châu nhi?”
Chu Quý phi nghẹn lời. Nàng biết điểm yếu chí mạng của Du phi, nếu chọc giận đến Du phi, nàng ta sẽ chẳng nể ai.
Dù sao hoàng thượng cũng sẽ chống lưng cho nàng ta.
Nghĩ đến đây, Chu quý phi tức nghẹn. Dương quý tần không nhịn được: “Tần thiếp không hại nhị hoàng tử!”
Với Chu Quý phi, Du phi chỉ mỉa mai, nhưng với Dương Quý tần, nàng ta không cần kiêng dè, quát:
“Ngươi im đi! Đừng để bản cung nghe ngươi nhắc đến nhị hoàng tử, ngươi xứng sao?”
Dương Quý tần tái mặt.
Dung Tiệp dư không chịu nổi, khẽ thở dài: “Du phi nương nương, chuyện năm đó không phải Dương Quý tần cố ý. Sao nương nương cứ nhắm vào nàng, khiến người thân đau kẻ thù vui?”
Câu “người thân đau kẻ thù vui” khiến vài người lóe mắt, rồi nhanh chóng cúi xuống giấu đi.
Mọi người thấy những vị có phẩm cấp cao tranh cãi, sợ hãi nín thở, như Chử Thanh Oản, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà cúi đầu xuống, tránh lọt vào mắt bất kỳ ai.
Du phi nhìn Dung tiệp dư, mắt lóe lên, hừ lạnh: “Ngươi cùng phe với nàng ta, tất nhiên không thấy nàng ta sai. Người ta nói hổ dữ không ăn thịt con, nhưng sao biết nàng ta không vì lợi cho mình mà hại con ruột?”
Giọng nàng đầy ẩn ý: “Phải biết, người không thể nhìn bề ngoài.”
Dung Tiệp dư nhíu mày, không hiểu ý Du phi.
Dương Quý tần giận dữ: “Người vu oan tần thiếp trước mặt Hoàng thượng chưa đủ, giờ còn đổ tội lên đầu tần thiếp, muốn tần thiếp không sống nổi trong cung. Tần thiếp rốt cuộc đắc tội gì với nương nương, khiến người hận tần thiếp thế này?”

Du phi thấy nàng ta giả vờ, lạnh mắt: “Ngươi là gì mà dám chỉ tay chất vấn bổn cung?”
Thấy tình huống hỗn loạn, Chu Quý phi nhíu mày. Nàng ta thích Du phi và Dương Quý tần mâu thuẫn, nhưng không muốn họ gây rối ở Triều Hòa Cung.
Nàng ta cao giọng: “Đủ rồi! Nhìn xem đây là đâu mà các ngươi dám hỗn xược!”
Xung quanh im phăng phắc.
Dương Quý tần bị quát, tỉnh táo lại, cúi đầu rũ rượi, lưng toát mồ hôi lạnh.
Khác với Dương Quý tần, Du phi đẩy ly trà, lạnh lùng nhìn nàng, rõ ràng chưa xong chuyện.
Chu Quý phi xoa trán. Du phi ỷ vào việc được sủng ái càng không coi nàng ra gì. Dù nàng khơi chuyện nhưng nàng lười quản mâu thuẫn giữa hai người, nhức đầu nói:
“Thôi, ngày nào cũng không yên, về hết đi.”
Chử Thanh Oản xem một màn kịch hay, trà trong miệng cũng ngon hơn. Thỉnh an xong, nàng vội buông ly, lặng lẽ rời Triều Hòa Cung cùng mọi người.
Ra khỏi cung, nàng thấy mọi người bước chậm, liền hiểu ý, cũng giảm tốc độ.
Quả nhiên, phía trước vang tiếng cười mỉa của Du phi: “Dương Quý tần vừa rồi ở Triều Hòa Cung chẳng phải rất oai phong sao, giờ sao im lặng vậy?”
Dương Quý tần bị cung nhân đè quỳ dưới đất, trước đám đông, thảm hại vô cùng. Nàng ngẩng lên nhìn Du phi đầy căm hận, nhưng không dám cãi.
Dung Tiệp dư nhíu mày nhìn cảnh này, biết mình không ngăn được Du phi.
Nàng mà lên tiếng, e cũng chung số phận với Dương Quý tần.
Chử Thanh Oản thấy hết, nàng không hiểu biết nhiều về Dung Tiệp dư. Dung Tiệp dư vào cung nhiều năm, ngoài cung nàng với Dung Tiệp dư cũng ít tiếp xúc.
Nhưng cảnh trước mắt khiến Chử Thanh Oản bất giác nhíu mày.
Nàng thấy Dung tiệp dư dây dưa với Dương Quý phi thật không khôn ngoan.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 11: Tranh chấp
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...