Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 102: “Thật xúi quẩy!”
Trường Lạc Cung.
Tống phi nghe tin Đại hoàng tử đến, nàng im lặng một lúc, rồi mới nói:
“Để nó vào.”
Đại hoàng tử được Trúc Thanh dẫn vào điện. Vừa bước vào, cậu không kìm được đỏ mắt. Tống phi xót xa, nhưng cũng giận cậu không biết phấn đấu:
“Khóc cái gì?”
Đại hoàng tử khẽ cúi đầu:
“Mẫu phi cố ý, phải không?”
Cậu không ngốc.
Cơn sốt của nhị đệ vào ngày thứ hai thực ra đã dần lui, nhưng sau khi cậu cùng Lung Nhi đến thăm, đêm đó nhị đệ lại sốt cao, kéo dài mấy ngày. Cậu sờ nhị đệ, cả người nóng như lò lửa.
Lại nhớ đến hôm ấy mẫu phi nói với cậu—tình huynh đệ thắm thiết—đó cũng là một trong những lý do chính khiến cậu đến thăm nhị đệ.
Tống phi hiếm khi nghiêm mặt với Đại hoàng tử:
“Lời nào nên nói, lời nào không nên nói, đến giờ con vẫn chưa học được sao?”
Đại hoàng tử không nói được vì sao mình khó chịu:
“Mẫu phi trước đây không dạy Lưu Nhi, giờ chỉ trong vài ngày, lại muốn Lưu Nhi tự học thành tài.”
Thói quen một khi đã hình thành, làm sao dễ thay đổi?
Cậu đỏ mắt nhìn Tống Phi:
“Nếu ngay từ đầu người đã muốn con và nhị đệ trở mặt thành thù, sao còn dạy con coi trọng tình huynh đệ?”
Tống phi nhìn cậu mắt đỏ hoe, cố kìm lòng xót xa.
Vì sao dạy cậu tình huynh đệ? Không phải thực lòng muốn cậu coi Nhị hoàng tử như em ruột, mà vì Trần tần quá coi trọng Nhị hoàng tử, lại luôn đề phòng nàng, nàng không thể tiếp cận Nhị hoàng tử, cách duy nhất là thông qua Đại hoàng tử.
Dù là làm bộ trước mặt Tư Nghiên Hằng hay vì danh tiếng đại ca, cậu và Nhị hoàng tử đều phải thể hiện tình huynh đệ sâu đậm.
Cậu tuổi còn nhỏ, không giấu được chuyện, nếu ngay từ đầu đã có ý xấu với Nhị hoàng tử, Trần tần sẽ không để cậu đến gần cậu ấy.
Vì thế, Tống phi đã sớm quyết định, cậu cứ làm tốt vai đại ca, còn những việc bẩn thỉu, nàng sẽ tự tay làm.
Tống phi ép mình cứng rắn:
“Con vì một người ngoài mà đến chất vấn mẫu phi sao?”
Đại hoàng tử bị mắng, cúi đầu, vô thức lắc đầu, nhưng thực tế, cậu đúng là đang chất vấn mẫu phi, nhất thời ngẩn ra tại chỗ.
Tống phi thở ra một hơi:
“Con coi nó là em, vậy nó có coi con là anh ruột không?”
Tống phi nắm tay Đại hoàng tử, nhìn thẳng vào mắt cậu:
“Đừng quên, trong cung này, chỉ có con và ta là một thể, chúng ta dựa vào nhau mà sống, mẫu phi là người duy nhất không bao giờ hại con.”
Nàng nói:
“Mẫu phi đều vì con cả.”
Môi Đại hoàng tử khẽ run, như muốn nói gì, nhưng bị lời Tống phi đè nén đến không thốt nên lời.
Cậu mơ hồ cảm thấy nghẹt thở, nhưng không biết lý do.
Lời mẫu phi như ngọn núi lớn, đè ép khiến cậu không thở nổi. Dũng khí vì tình cảnh thê thảm của Nhị hoàng tử và Trần tần trong phút chốc tan biến, cậu khẽ cong lưng, vô thức nhận lỗi:
“Là lỗi của Lưu Nhi, mẫu phi đừng buồn.”
Cậu cúi đầu, ánh mắt đầy hoang mang, là lỗi của cậu sao?
Tống phi hài lòng, Lưu nhi của nàng luôn hiếu thuận không ai sánh bằng. Nàng lau nước mắt cho cậu, rồi bảo:
“Về đi, đối xử với Nhị hoàng tử như trước đây là được.”
Đại hoàng tử ấp úng, không nói được gì, như trước đây ư?
Làm sao có thể như trước đây? Giờ cậu thậm chí không dám nhìn nhị đệ lấy một lần.
—
Hoàng Tử Sở.
Tin Nhị hoàng tử mắc bệnh câm lan khắp hậu cung, bất kể hậu cung xôn xao thế nào, riêng Trần tần, nàng không muốn tin, nhưng sự thật đã rõ ràng.
Căn bệnh này khiến Nhị hoàng tử sớm bị tuyên bố không còn liên quan đến ngai vàng, nhất thời ánh mắt đổ dồn vào cậu giảm đi rất nhiều.
Nhưng vẫn có người chưa từ bỏ.
Phúc Ninh Cung.
Dung Tiệp dư nhận được tin, im lặng hồi lâu.
Ngọc Lộ sợ nàng nghĩ quẩn, an ủi:
“Chủ tử, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến người nữa.”
Dung Tiệp dư cúi mắt, nói một câu khó hiểu:
“Cậu ấy giờ không còn là mối đe dọa…”
Ngọc Lộ không hiểu:
“Thì sao ạ?”
Ngài ấy không còn đe dọa, chủ tử muốn nhận nuôi sao?
Dung Tiệp dư im lặng, Ngọc Lộ đã biết đáp án.
Vì thế ngày hôm sau, Chiêu Dương Cung đón Dung Tiệp dư.
Khi biết ý định của Dung Tiệp dư, Chử Thanh Oản có chút không tin nổi, thậm chí hiếu kỳ nhìn nàng ta, như đang nhìn vật lạ.
Dung Tiệp dư bị nhìn đến khó chịu, cúi mắt giải thích:
“Tần thiếp chỉ vì ngài ấy đáng thương.”
Vì sao muốn nuôi Nhị hoàng tử? Có lẽ vì Dương Quý tần, hoặc vì hậu cung thực sự cô quạnh, nàng mới hai mươi lăm tuổi, sao chịu nổi nửa đời còn lại dài đằng đẵng.
Chử Thanh Oản khẽ nhướn mày, không quan tâm lý do của Dung Tiệp dư, chỉ thấy nàng ta hơi nực cười.
Chử Thanh Oản khó nói thành lời, nhếch môi, cuối cùng lên tiếng:
“Nể tình chị em nhà họ Tạ, hôm nay ta nói thẳng một câu, ta rất tò mò, bộ dạng này của ngươi là làm cho ai xem?”
Hối hận? Nhung nhớ?
Đều buồn cười.
Dung Tiệp dư không kìm được ngẩng đầu.
Gặp ánh mắt Chử Thanh Oản, trong mắt nàng đầy châm biếm, đâm vào Dung Tiệp dư đau nhói. Nàng nói tiếp:
“Đã làm thì thôi, sao còn ra vẻ tình cảm chưa dứt?”
Tình cảm này, là tình chị em mà nàng ta nói, nhưng dù sao Chử Thanh Oản và Dung Tiệp dư từng ra tay với nhau, còn nhắc tình chị em gì chứ.
Chử Thanh Oản kín đáo đảo mắt, dù là diễn viên làm xiếc, nàng cũng chẳng muốn xem cái kiểu diễn vụng về này.
Chử Thanh Oản nói sắc bén:
“Nhìn người không rõ, còn không biết cắt đứt khi cần, tự cam chịu sa đọa!”
Dung Tiệp dư run lên, như bị tát một cái, mặt nóng rát.
Ngọc Lộ mang cảm xúc khó hiểu, nhất thời không nói gì.
Trước đây nàng ta giận Cẩn Tu dung vì lợi ích liên quan, giờ Nhị hoàng tử không còn giá trị, chủ tử vẫn cố chấp với Nhị hoàng tử, ngay cả Ngọc Lộ cũng không hiểu.
Nếu Cẩn Tu dung có thể đánh thức chủ tử, cũng coi như may mắn.
Lần đầu nàng thị tẩm bị cướp ân sủng, Dung Tiệp dư cũng chẳng có chút biểu hiện nào.
Bảo Dung Tiệp dư vị thấp hơn Thục Phi lúc đó, nói năng không trọng lượng? Nhưng khi Dương Quý tần tranh chấp với Thục phi, nàng ta lại bênh vực được.
Thôi, có nàng ta giúp hay không, Chử Thanh Oản cũng tự tin có thể từng bước leo cao, nàng ta ẩn mình cũng tốt.
Kết quả thì sao? Chuyện Dương Quý tần khiến nàng mở rộng tầm mắt.
Chử Thanh Oản lạnh lùng:
“Nếu nhà họ Tạ đều như ngươi, ta cũng hiểu, vì sao nhà họ Tạ trăm năm thế gia mà ngày càng không ra gì.”
Dung Tiệp dư đột nhiên ngẩng đầu, mắng nàng thì thôi, sao dám sỉ nhục danh tiếng nhà họ Tạ:
“Tần thiếp là người như vậy sao? Chẳng phải Tạ Hạ Từ rất quyết đoán khi đưa ra quyết định sao—”
“Bốp—!”
Cả điện sững sờ, Trì Xuân và Lộng Thu liếc nhau, vội cúi đầu.
Dung Tiệp dư ngẩn ngơ nghiêng mặt, má nàng nóng rát. Ngọc Lộ kinh hãi ôm nàng, quay đầu nhìn Chử Thanh Oản:
“Chủ tử!”
Chử Thanh Oản mặt không cảm xúc nhìn Dung Tiệp dư, cái tát này nàng dùng mười phần sức, giờ lòng bàn tay còn hơi tê.
Nàng không để ý ánh mắt kinh hoàng của Ngọc Lộ, chỉ lạnh lùng hỏi Dung Tiệp dư:
“Tỉnh chưa?”
Đây là lần đầu Chử Thanh Oản đánh phi tần hậu cung. Thế gia đại tộc coi trọng thể diện, tát mặt thực sự là hành động sỉ nhục.
Nhưng có người nếu không dùng cách thông thường thì không thể khiến nàng ta tỉnh ngộ.
Dung Tiệp dư tỉnh chưa?
Đương nhiên tỉnh rồi.
Ngoài xấu hổ, nàng ta còn sợ hãi. Chuyện Tạ Hạ Từ và Chử Thanh Oản? Hai người rốt cuộc không có hôn ước thực sự, giờ Chử Thanh Oản mang thai được sủng, Tư Nghiên Hằng có lẽ không bất mãn với nàng, nhưng chưa chắc khoan dung với Tạ Hạ Từ.
Chỉ vì nhất thời nóng giận, suýt nữa hại nhà họ Tạ!
Nhưng Dung Tiệp dư vừa bị tát, dù sao cũng có tự trọng, lúc này không nói được lời mềm mỏng, nghiến răng:
“Nương nương nếu không muốn, nói thẳng là được, tần thiếp đâu từng ép nương nương.”
Nghe lời này, Chử Thanh Oản đột nhiên cười một cách khó hiểu:
“Không muốn? Sao lại không, bổn cung vì sao không muốn cơ chứ.”
Nàng tự xưng bổn cung, không còn vẻ gần gũi với Dung Tiệp dư như trước.
Chử Thanh Oản nheo mắt, kéo dài giọng:
“Nhị hoàng tử mắc bệnh câm, đúng là đáng thương. Dung Tiệp dư nhân hậu, sinh lòng thương xót, chẳng phải rất bình thường sao.”
Dung Tiệp dư cảm thấy lời Chử Thanh Oản có ẩn ý, sự thẳng thắn này khiến nàng ta bất an. Ngọc Lộ thì nghe ra điều gì đó, khó chịu cúi đầu.
Ngay sau đó, Chử Thanh Oản một tay vuốt bụng, ánh mắt dừng trên bụng Dung Tiệp dư, cảm xúc đột nhiên chuyển, mỉa mai:
“Chỉ đáng thương cho tiểu ngoại chất(cháu phía ngoại-con của chị em gái) của ta, chưa kịp nhìn thế gian đã bị người hại chết. Người mẫu thân miệng nói yêu thương nó, nhưng lại không ngừng thương xót kẻ thù giết nó, giờ còn muốn nuôi con của kẻ thù. Không biết tiểu ngoại chất của ta dưới suối vàng có biết, liệu có nhắm mắt được không?”
Nhà họ Chử và nhà họ Tạ là thế giao, nàng gọi con của Dung Tiệp dư là ngoại chất cũng chẳng có gì lạ.
Sắc mặt Dung Tiệp dư trong chớp mắt trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Nàng ta tâm thần dao động, cổ họng bất giác dâng lên vị tanh ngọt.
Ngọc Lộ sợ hãi đến mặt trắng, khóc xin:
“Cầu nương nương đừng nói nữa!”
Chử Thanh Oản chẳng chút thương xót, giờ nàng mang thai, càng không hiểu nổi Dung Tiệp dư nghĩ gì. Nếu có người hại con nàng, đừng nói thương xót, nàng chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ đó, tốt nhất là cả cửu tộc phải chôn cùng con nàng!
Dung Tiệp dư lại nói ra được từ thương xót? Có lòng đó, sao không nghĩ đến đứa con mình nằm cô độc dưới đất, ngày đêm khóc không ngừng?
Dung Tiệp dư không còn mặt mũi ở lại, không dám đối diện ánh mắt Chử Thanh Oản, sợ nơi đó toàn là châm biếm.
Nàng xấu hổ không đất dung thân.
Mơ hồ, nàng như nghe tiếng trẻ sơ sinh oán hận khóc, đứa con của nàng là một bé trai, khi sảy thai đã hơn sáu tháng, thai nhi đã thành hình, nhưng chỉ sinh ra một cái xác tím ngắt. Nàng chỉ kịp nhìn một lần, rồi bị người mang đi, từ đó chôn sâu dưới đất.
Nàng đột nhiên quay người rời đi, mặt trắng bệch, không dám dừng lại chút nào.
Chử Thanh Oản cười lạnh, muốn Nhị hoàng tử sao? Trừ khi nàng ta chết!
“Sau này không có chuyện quan trọng, không cho nàng ta đến nữa! Thật xúi quẩy!”
Trì Xuân nói một câu công bằng:
“Nếu không cần thiết, e là sau này Dung Tiệp dư sẽ tránh mặt nương nương.”
Còn dám đến sao?
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Story
Chương 102: “Thật xúi quẩy!”
10.0/10 từ 29 lượt.
