Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 22

“Vậy còn em? Lần đầu tiên gặp em, anh cảm thấy thế nào?” Lang Dương Dương giả vờ như không quan tâm, hỏi.

 

Trang Thạc bật đèn bàn sách rồi tắt đèn trong phòng, anh suy nghĩ rất lâu  mới thốt ra một câu.

 

“Quá hồi hộp, toàn thân tê cứng.”

 

Lang Dương Dương: “… Vậy cảm giác của anh là.”

 

Trang Thạc: “Anh tê liệt.”

 

Lang Dương Dương trề môi: “Em cũng tê liệt.”

 

“Ha ha ha ha.”

 

Lang Dương Dương nhìn bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất tính cách lại dịu dàng pha chút ngốc nghếch đáng yêu, sau khi quyết định gửi hành lý ở Thượng Hải về và xác định mối quan hệ với Trang Thạc, sự ngốc nghếch đáng yêu này dần lộ ra.

 

Sức mạnh của tình yêu chính là có thể biến những điều nhàm chán trở nên có nhiều chuyện để nói, rõ ràng là một ngày rất bình thường, ban ngày liên lạc qua lại trên Wechat, tối đến gọi video call vẫn có rất nhiều điều để nói.

 

Thấy cũng sắp 11 giờ, Lang Dương Dương ngày nào cũng phải dậy sớm làm bánh mì.

 

Trang Thạc nói: “Đi ngủ thôi.”

 

Lang Dương Dương: “Vâng, cũng hơi buồn ngủ rồi, đúng rồi, bố anh thích gì không? Em mua quà mang qua.”

 

“Ăn uống mặc chơi, bố anh đều thích hết.” Trang Thạc nói xong, cảm thấy như hơi qua loa, bèn bổ sung thêm: “Ông ấy vẫn luôn là người rất dễ tính, em tặng gì ông ấy cũng thích.”

 

Lang Dương Dương cuộn tròn trên ghế sô pha, Lôi Công đã ngủ say bên cạnh, ngáy o o, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: “Bánh kem đã đặt chưa? Nếu chưa đặt thì để em làm bánh kem sinh nhật được không?”

 

Trang Thạc buột miệng: “Chưa.”


 

Lang Dương Dương: “Vậy thì tốt quá!”

 

Sau khi chúc ngủ ngon rồi cúp điện thoại, Trang Thạc mặc quần áo ra khỏi cửa thì vừa lúc thấy mẹ đánh mạt chược về.

 

“Chưa ngủ à?” Dì Tạ ngáp ngắn ngáp dài, chuẩn bị đi rửa mặt.

 

Trang Thạc: “Mẹ, bánh kem mẹ đặt ở tiệm nào thế?”


 

Dì Tạ: “Vẫn là tiệm của dì Lý ở đầu ngõ ấy mà.”

 

Trang Thạc: “Có thể hủy được không?”

 

“Hả?”

 

“Xin mẹ đó.”


 

Dì Tạ nheo mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng thông minh, hiểu ra vấn đề, bà mỉm cười, nói: “Cái thằng này, mẹ biết rồi, mai sáng sớm mẹ sẽ đi nói với dì Lý.”

 

Trang Thạc: “Cảm ơn mẹ.”

 

Dì Tạ: “Mẹ rất mong chờ bánh kem sinh nhật do con dâu tương lai của mẹ làm đấy.”

 

Lúc mới quen Lang Dương Dương, Trang Thạc không thích mọi người xung quanh bàn tán về mình và Lang Dương Dương, nhưng bây giờ lại cảm thấy rất vui vẻ.


 

Sự thay đổi kỳ diệu này ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.

 

Cuối tuần buôn bán tốt hơn, mỗi ngày phải chuẩn bị nhiều thứ hơn, dạo này Lang Dương Dương đều phải đến tiệm trước 6 giờ.

 

Bánh mì đồng quê Berlin đã trở thành món ăn thường trực, theo nhận xét của khách hàng là “Rất hợp với cà phê sữa”, “Giòn giòn rất thích hợp để vừa ăn vừa làm việc vào buổi sáng”.

 

Thêm nữa là giá cả phải chăng, thời gian bảo quản cũng lâu hơn bánh mì Âu, mua nhiều một chút để ở nhà hay công ty đều được.


 

Sau khi cho bánh mì Âu vào lò nướng, Lang Dương Dương ngồi trên ghế đẩu, cầm bút chì và sổ tay bắt đầu lên ý tưởng cho chiếc bánh kem sinh nhật ngày mai.

 

Bánh kem sinh nhật không cần quá nhiều sáng tạo, tiệc sinh nhật của người lớn tuổi thì già trẻ lớn bé đều có, làm kiểu cơ bản sẽ an toàn hơn.

 

“Tối đó có uống rượu không? Phải kết hợp với loại đồ uống nào nhỉ.”

 

Lang Dương Dương lẩm bẩm, đột nhiên khựng lại.


 

Tại sao bây giờ nghiên cứu món tráng miệng, làm bánh ngọt lại luôn phải nghĩ đến việc kết hợp với đồ uống trước nhỉ.

 

Phải kết hợp với đồ uống lạnh, phải kết hợp với cà phê vị đắng nổi bật, phải kết hợp với đồ uống trái cây có vị ngọt đậm. Rồi cậu lại nghĩ đến một số đánh giá về cửa tiệm mà cậu đã xem mấy ngày trước.

 

“Món tráng miệng na ná nhau.”

 

Thật ra trong lòng Lang Dương Dương cũng hiểu rõ tại sao mình lại nghĩ như vậy, bởi vì cậu không tự tin lắm vào món tráng miệng mà mình làm.


 

Vậy còn niềm đam mê với món tráng miệng? Có còn như xưa?

 

Hôm nay Du Du đến khá sớm, vừa đến cửa hàng đã tất bật bắt tay vào pha chế cà phê.

 

Lúc Lang Dương Dương đặt bánh mì vào tủ kính, cô bé đang ở bên cạnh lẩm bẩm.

 

“Anh Dương Dương, có một barista mà em rất thích đã đến Trung Quốc, anh ấy có làm một video về chuyến đi đến Vân Nam để tìm hiểu về hạt cà phê địa phương. Thật tuyệt, em cũng muốn đến tận nơi sản xuất để xem, tối qua em đã thức cả đêm để mua một vài loại hạt cà phê mang thương hiệu Vân Nam, nếu ngon thì chúng ta có thể bán trong cửa hàng được không?”


 

Lang Dương Dương: “Được chứ, có thương hiệu nội địa tốt thì càng tốt.”

 

Du Du: “Lần này em mua Hậu Cốc, Vân Lộ, Trung Ca và Mạn Lão Giang, đợi khi nào có đủ rồi chúng ta cùng thử nhé.”

 

“Được đấy.”

 

Nghe Du Du say sưa nói về cà phê, am hiểu tường tận về xuất xứ, thương hiệu, ngày nào cũng cập nhật thị trường cà phê.


 

Còn bản thân mình…..

 

Lang Dương Dương đặt bánh mì xong, cầm đĩa đứng dậy: “Du Du, em bắt đầu thích cà phê từ khi nào?”

 

Du Du dừng động tác trên tay, nghiêm túc nói: “Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp 3, em đến một quán cà phê làm thêm. Nói đúng hơn là em thích quy trình pha chế cà phê và văn hóa quán cà phê hơn là thích cà phê.”

 

Nói xong, cô bé nhìn Lang Dương Dương, hai người nhìn nhau cười.

 

Trái ngược với Du Du, hương vị của món tráng miệng là điều quan trọng nhất đối với Lang Dương Dương.

 

Làm xong việc, cậu về nhà dắt chó đi dạo, ăn trưa rồi nghỉ ngơi, hai giờ chiều đến cửa hàng phụ giúp, có thêm một nhân viên bán thời gian mới nên Lang Dương Dương cũng rảnh rỗi hơn một chút.

 

Sau khi thảo luận với Hiểu Văn, bọn họ quyết định làm một chiếc bánh kem đơn giản với kiểu dáng mang ý nghĩa tốt đẹp, vui vẻ để mừng thọ cho người lớn tuổi, không nên làm những kiểu cách theo phong cách Instagram hay gì cả.

 

Mấy năm nay cũng bắt đầu thịnh hành kiểu trang trí bánh kem cổ điển.

 

Kết hợp với con giáp của chú Trang và mùa hiện tại để lên kế hoạch chi tiết cụ thể.

 

Tuổi Dần, màu sắc sẽ chọn tông màu cam, kết hợp với màu đỏ và vàng; mùa xuân trăm hoa đua nở, lần trước ăn cá lù đù vàng nghe dì Tạ nói chú ấy rất thích câu cá, dùng kem bơ để tạo hình hoa đào nở rộ, sau đó vẽ thêm một con cá vàng.

 

“Cái này mà làm hai tầng thì không thể nào xong trong một buổi chiều được.” Du Du cầm bản phác thảo của Lang Dương Dương lên xem rồi nói.

 

Lang Dương Dương là người rất biết lên kế hoạch và chuẩn bị kỹ càng.

 

“Sáng làm bánh mì có thể làm cốt bánh trước, kem bơ để Hiểu Văn giúp, anh phụ trách vẽ hoa, hai tiếng là xong.”

 

Sau khi lên kế hoạch xong, chiều hôm sau, Lang Dương Dương chuẩn bị dao phết, điều chỉnh màu sắc trên tấm bảng nhỏ, vẽ đi vẽ lại hơn chục lần thì hình dạng hoa đào cũng trở nên sống động như thật.

 

Đã lâu rồi Lang Dương Dương không làm bánh kem to, cậu và Hiểu Văn bận rộn trong phòng nướng bánh hơn hai tiếng đồng hồ mới xong.

 

Nếu nói về chi tiết vẽ hoa, nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra nhiều lỗi.

 

Nhưng hiệu quả tổng thể rất tốt.

 

“Màu sắc này đẹp quá, làm sao mà pha màu chuyển tiếp tự nhiên như vậy được? Cả nh** h** cũng có kìa?!” Ba cô gái vây quanh chiêm ngưỡng chiếc bánh kem.

 

Đây là một trong những lợi thế của Lang Dương Dương khi đã từng là một nhà thiết kế, gu thẩm mỹ và độ nhạy bén về màu sắc của cậu rất tốt.

 

Tông màu cam đỏ đầy đủ vui mừng, phần kem bơ chuyển màu giống như ánh hoàng hôn rực rỡ, hoa đào trắng tinh khôi phù hợp với mùa, sang trọng mà không kém phần tinh tế.

 

“Phù—” Lang Dương Dương thở phào nhẹ nhõm, “Thôi thôi, đi làm việc đi, để anh đi đóng gói.”

 

Các cô gái trao đổi ánh mắt mờ ám với nhau rồi giải tán, Lang Dương Dương đóng gói chiếc bánh kem to, sau khi gói xong thì to tướng, trong lòng cậu đang rầu muốn chết, không biết lát nữa mang qua đó bằng cách nào, cốp xe chắc không để vừa, cũng sợ lỡ tay làm đổ.

 

Vẫn là nên thi bằng lái, mua một chiếc xe rộng rãi một chút.

 

Sau khi chuẩn bị xong, Lang Dương Dương bê chiếc bánh kem ra ngoài, định gọi điện thoại cho Trang Thạc, hỏi anh đã đến nhà hàng chưa.

 

Chiếc bánh kem rất to, khi bê lên sẽ che khuất tầm nhìn, sau khi cậu nhẹ nhàng đặt lên chiếc bàn trong tiệm thì Trang Thạc đột nhiên xuất hiện.

 

Lang Dương Dương vừa bất ngờ vừa vui mừng: “Sao anh lại đến đây?”

 

Trang Thạc: “Anh đến đón em.”

 

Lang Dương Dương: “Không phải là phải đi đón bạn của mẹ anh sao?”

 

Trang Thạc: “Anh đến đón họ trước rồi, đưa họ đến đó xong thì đến đón em.”

 

Thực ra không đến cũng được, hôm nay là sinh nhật bố anh, tất nhiên mọi việc đều phải ưu tiên bên đó, Lang Dương Dương sẽ không buồn.

 

Hơn nữa tiệm bánh Brookside cách nhà hàng tổ chức tiệc sinh nhật cũng khá gần, nhưng lại không cùng đường với bên Trang Thạc.

 

Vậy mà Trang Thạc vẫn đến.

 

Nhìn thấy Lang Dương Dương đang cười, trong lòng Trang Thạc thầm cho mình một like.

 

Sáng nay lúc nói có thể phải bận đi đón họ hàng, trong lòng Trang Thạc đã hơi khó chịu, cảm thấy không đi đón Lang Dương Dương là một kiểu “Thiếu trách nhiệm”.

 

Lúc chưa ở bên nhau còn có thể đưa đón, cũng từng nói trước mặt họ hàng sẽ luôn ở bên cạnh cậu.

 

Bây giờ ở bên nhau rồi lại bận đến mức không có thời gian đi đón, phải ưu tiên họ hàng, làm sao để phân biệt đây có phải là một loại lơ là hay không?

 

Vì vậy Trang Thạc nghĩ, thay vì xoắn xuýt, chi bằng cứ trực tiếp hành động, đưa họ hàng đến đó sớm một chút, sau đó đi đón Lang Dương Dương.

 

Thời gian eo hẹp thì sao? Không cùng đường thì sao?

 

Thật sự muốn đi đón thì thế nào cũng có cách.

 

Bây giờ xem ra, là hành động đúng rồi.

 

Lúc này, Lang Dương Dương đang ngồi ở ghế phụ nhắn tin giống như một khối băng đang dần tan chảy.

 

Lang Dương Dương đang nhắn tin với đàn chị, dự án làm vào dịp Tết vừa rồi cuối cùng cũng được nghiệm thu, tuần này sẽ chuyển khoản.

 

Dự án này Lang Dương Dương có thể nhận được khoảng bốn vạn tệ.

 

Là một dự án làm thêm, bốn vạn tệ quả thật không ít, nhưng trước sau mất ba tháng, Lang Dương Dương một mình vừa thiết kế vừa viết nội dung, chỉ riêng PPT đã sửa đến bảy bản.

 

Phải biết rằng với cao thủ PPT như Lang Dương Dương, việc sửa đến bảy lần sẽ khiến người ta nghi ngờ khách hàng không hiểu chuyện.

 

Khoản thu nhập này Lang Dương Dương đã có kế hoạch sử dụng.

 

Đàn chị trêu chọc cậu: [Thật sự không định quay lại Thượng Hải nữa à?]

 

Lang Dương Dương: [Vâng, nhưng mà cho dù có quay lại thật thì cũng nên sửa sang lại căn nhà.]

 

Đàn chị: [Dạo này chị cũng đang sửa nhà.]

 

Lang Dương Dương: [Là căn ở Thượng Hải sao?]

 

Đàn chị: [Ừ, Vi Vi sắp đến Thượng Hải sống chung với chị rồi.]

 

Đàn chị: [Hình ảnh.]

 

Lang Dương Dương click mở, không ngờ lại là một tấm hình chụp giấy đăng ký kết hôn của nước ngoài của hai cô gái.

 

Lang Dương Dương: [A, hai người kết hôn rồi sao?]

 

Chị gái: [Đúng vậy, tháng trước đến Las Vegas đăng ký.]

 

Lang Dương Dương vô thức mỉm cười, cậu và đàn chị quen nhau cũng gần mười năm, đàn chị cũng yêu đương với Vi Vi mười năm.

 

Vượt qua chênh lệch 7 tuổi, vượt qua 3 năm yêu xa, vượt qua sự phản đối của gia đình, cuối cùng cũng có thể ở bên nhau.

 

Lang Dương Dương cảm thấy rất vui mừng cho họ.

 

Cậu không nhịn được đưa mắt nhìn Trang Thạc.

 

“Em nhắn tin với ai thế? Vui như vậy.” Đương nhiên là Trang Thạc vẫn luôn chú ý đến Lang Dương Dương.

 

Lang Dương Dương tóm tắt lại chuyện làm dự án với đàn chị, Trang Thạc nhìn đường như đang suy nghĩ điều gì.

 

Cuối cùng, Lang Dương Dương nói: “Trước đó đợi bốn vạn tệ này đầu tư cho tiệm, bây giờ tiệm không cần nữa, em muốn dùng để sửa lại nhà.”

 

Trang Thạc nghe thấy cậu muốn sửa nhà, lập tức trở nên phấn khích.

 

Đây chẳng phải là đúng chuyên môn của anh sao, thợ xây chuyên sửa chữa đây mà.

 

“Vậy để anh sửa cho em, không cần phải thuê thợ đâu.” Trang Thạc nói.

 

Lang Dương Dương: “Vậy thợ Trang, anh lấy giá bao nhiêu?”

 

Trang Thạc bật cười, biết tính Lang Dương Dương, liền nói: “Giảm giá 20% so với giá thị trường.”

 

“Còn giảm giá cho em nữa à?”

 

“Giá tình yêu.”

 

Lang Dương Dương cười ha ha, trời đã tối, radio trên xe đang phát bài «Vanilla» của Sunset Rollercoaster, cũng là bài hát mà Lang Dương Dương đã chia sẻ trên vòng bạn bè.

 

Có thể xếp vào loại nhạc nền lúc tâm trạng không tốt, uống chút rượu rồi lắc lư trên ban công.

 

“Vanilla, có phải là hương thảo không?” Trang Thạc hỏi.

 

Lang Dương Dương: “Ừ, thường là chỉ Vanilla planifolia, Vanilla phổ biến trên thị trường, kem vani, sô cô la vani, cà phê vani đều là loại này.”

 

Trang Thạc: “Bánh ngọt có phải cũng dùng đến không.”

 

Lang Dương Dương: “Đúng vậy, trước kia lúc còn làm thêm ở nhà hàng, có một món bánh pudding vani kiểu Pháp rất nổi tiếng, rất nhiều khách đến ăn cơm đều gọi riêng một phần.”

 

“Em có muốn trồng một ít hương thảo không?”

 

“Hả?”

 

Trang Thạc nghiêm túc nói: “Mảnh vườn hương thảo bỏ hoang mà em nhìn thấy vào lần đầu tiên đến nông trại đó, bây giờ vẫn còn trống.”

 

Lang Dương Dương quay đầu nhìn anh: “Vẫn chưa trồng thứ gì khác sao?”

 

Trang Thạc: “Chưa, muốn để dành cho em.”

 

Lang Dương Dương: “Lúc đó anh đã biết chúng ta sẽ ở bên nhau rồi sao?”

 

Trang Thạc ha ha cười, “Nói ra em đừng cười, mẹ anh còn đang lẩm bẩm chuyện trang trí phòng cưới rồi kìa.”

 

Nếu như nghe được những lời này vào một tuần trước, Lang Dương Dương chắc chắn sẽ bị dọa sợ hết hồn.

 

Nhưng bây giờ nghe thấy lại cảm thấy cũng được, còn khá… khá tốt, cảm giác lúc nào cũng được người khác nhớ đến.

 

Lúc bọn họ đến nhà hàng thì đã hơn 7 giờ tối, bảy dì tám thím ngồi kín năm bàn, bàn chính giữa để trống, dành để đặt bánh kem sinh nhật mà Lang Dương Dương làm.

 

“Lẽ ra nên đến sớm hơn.” Lang Dương Dương có chút sốt ruột, dù sao chủ nhà khách khứa đều đã đến, bánh kem lại chưa đến.

 

Trang Thạc nói không sao, còn phải ăn cơm nữa.

 

Trang Thạc ôm chiếc bánh kem to và Lang Dương Dương cầm bó hoa vừa bước vào cửa đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

 

Nhà hàng không phải là loại nhà hàng tiệc lớn, mà là bao trọn một quán ăn nhỏ, ông chủ quán ăn nhìn cũng quen mặt.

 

Lang Dương Dương lập tức bước chậm lại, có chút lúng túng.

 

Mặc dù trước đó ở chung với mẹ Trang cảm thấy rất tốt, nhưng hơn ba mươi người nhìn chằm chằm vào mình như vậy, còn căng thẳng hơn cả lúc báo cáo tổng kết cuối năm cho CEO.

 

“Dương Dương đến rồi!”

 

Dì Tạ là người đầu tiên chạy đến, hôm nay dì mặc một chiếc váy dài màu đỏ, trang điểm và búi tóc, rất giống ca sĩ những năm 80, rất có khí chất, còn giống nhân vật chính của bữa tiệc hơn cả chú Trang.

 

Lang Dương Dương cố gắng nặn ra một nụ cười, đưa bó hoa cho dì: “Chào dì, chúc mừng sinh nhật chú ạ! Chúc chú sức khỏe dồi dào!”

 

Lời chúc phúc này còn cứng hơn cả lúc bị hỏi thưởng cuối năm.

 

Nhưng dì Tạ vui vẻ nhận lấy bó hoa, vừa khen hoa đẹp vừa khoác tay Lang Dương Dương đi vào, cứ như thể Trang Thạc đang bê bánh kem bên cạnh chỉ là nhân viên giao hàng.

 

Trang Thạc bất đắc dĩ mỉm cười, đi theo sau, đặt chiếc bánh kem lên bàn chính giữa.

 

Mọi người đều nhìn về phía này, dì Tạ giới thiệu: “Đây là bạn của Trang Thạc, tên là Dương Dương, hôm nay đến mừng thọ ông nhà tôi.”

 

Nói xong liền kéo Lang Dương Dương đi gặp bố Trang.

 

Bố Trang đang vui vẻ mở hộp dụng cụ câu cá mà bạn câu tặng, nhìn thấy vợ dẫn Lang Dương Dương đến vội vàng đứng dậy.

 

Ông và Lang Dương Dương là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng đã nghe vợ và con trai nhắc đến vô số lần.

 

Nhìn thấy gương mặt này của Lang Dương Dương thì không thể không thừa nhận, những gì vợ ông nói là thật, trông rất ngoan ngoãn, làm minh tinh cũng không thành vấn đề.

 

Lúc này Lang Dương Dương mới phản ứng lại, vừa nãy mình lại đưa bó hoa mua cho chú Trang cho dì Tạ, bây giờ hai tay trống trơn.

 

Cậu nhìn về phía bó hoa trong tay dì Tạ.

 

Giây tiếp theo, Trang Thạc đã rất tự nhiên và nhanh nhẹn cầm lấy bó hoa, đưa cho Lang Dương Dương.

 

Lang Dương Dương như người chết đuối vớ được cọc, đưa bó hoa lên: “Chúc mừng sinh nhật chú.”

 

Chú Trang ngây ngô nói cảm ơn.

 

Mọi người xung quanh đều ha ha cười, Lang Dương Dương đỏ bừng mặt.

 

“Để con dẫn Dương Dương đi tìm chỗ ngồi.” Trang Thạc lên tiếng đúng lúc, bàn tay to nhẹ nhàng đẩy vai Lang Dương Dương rời đi.

 

Lang Dương Dương thở phào nhẹ nhõm, cả người đều thả lỏng, quay đầu lại nói với Trang Thạc: “Cảm ơn anh.”

 

Trang Thạc có chút áy náy: “Nhà anh tụ họp là vậy đấy, hơi ồn ào.”

 

Lang Dương Dương: “Không sao, rất náo nhiệt.”

 

Tìm được bàn của dì Hai, Lang Dương Dương và Trang Thạc ngồi xuống, thức ăn cũng lần lượt được dọn lên, dì Hai đã trò chuyện rôm rả với mọi người trên bàn.

 

Lang Dương Dương ghé sát tai Trang Thạc nói: “Tối nay có chương trình gì vậy anh?”

 

Trang Thạc: “Ăn cơm, sau đó cắt bánh kem là có thể tự do hoạt động, kiểu như vậy thì họ sẽ tự chơi với nhau, cắt bánh kem xong chúng ta đi luôn.”

 

Lang Dương Dương như trút được gánh nặng gật gật đầu.

 

Gật đầu xong lại sợ Trang Thạc hiểu lầm là cậu ghét bị đưa đến những nơi như thế này, bèn giải thích một câu: “Em chỉ là hơi không quen thôi, vẫn rất vui khi được đến dự tiệc sinh nhật của chú.”

 

Trang Thạc nhìn cậu mỉm cười.

 

“Anh cười gì…”

 

Trang Thạc: “Em thật sự không thích cũng rất bình thường, em có thể đến chúng ta đã rất vui rồi.”

 

Lúc này, dì Hai mới phản ứng lại là Lang Dương Dương và Trang Thạc đã đến, vội vàng giới thiệu với mọi người bên cạnh: “Đây là cháu trai của tôi, Dương Dương.”

 

Mọi người cũng rất hiền từ, hỏi han vài câu về công việc, rồi lại tiếp tục bàn tán chuyện phiếm trong cơ quan.

 

Món ăn rất nhanh đã được dọn lên đầy đủ, dì Tạ kéo ông chồng ít nói của mình nói hai câu cảm ơn mọi người đã đến tham dự tiệc sinh nhật, đại loại như vậy, rồi bắt đầu ăn cơm.

 

Món ăn của những tiệm ăn lâu đời đều là những món ruột của địa phương, còn có một món đã mười mấy năm rồi Lang Dương Dương không được ăn.

 

—— Bánh phồng tôm chiên.

 

Lang Dương Dương ăn liền tù tì năm sáu miếng, “Thơm quá, đã nhiều năm rồi không được ăn, hồi nhỏ đi ăn cỗ mới có món này.”

 

Trang Thạc thấy cậu thích, đang nghĩ có nên vào bếp lấy thêm cho cậu một đĩa hay không, nào ngờ dì Hai nghe thấy Lang Dương Dương khen ngon, trực tiếp đặt đĩa bánh phồng tôm trên bàn đến trước mặt Lang Dương Dương.

 

Dì bên cạnh còn cười tủm tỉm nói: “Cho thằng bé, cho thằng bé hết đi, con nít đều thích ăn cái này.”

 

Làm Lang Dương Dương có chút ngại ngùng, Trang Thạc gắp cho cậu một miếng thịt kho dưa muối chua, đây là món đặc sản quê của ông chủ quán.

 

Tương tự như cách làm thịt kho quả mơ, thay thế măng bằng đặc sản địa phương là măng chua, măng chua chua cay cay ngọt ngọt, vị chua cay có thể khử bớt vị ngấy của thịt kho.

 

Lang Dương Dương ăn một miếng thịt, trộn măng chua với cơm trong bát, ăn hết sạch rồi lại tiếp tục gặm bánh phồng tôm.

 

Lúc này chú Trang và dì Tạ đến từng bàn cụng ly, hai người lớn tuổi cứ như đang tổ chức hôn lễ, dì Tạ đến nhìn thấy bánh phồng tôm trước mặt Lang Dương Dương sắp hết.

 

Dì lớn tiếng gọi: “Ông chủ, lấy thêm hai đĩa bánh phồng tôm nữa!”

 

Vừa dứt lời, hai bàn bên cạnh đã có người đưa đĩa bánh phồng tôm trên bàn của họ qua.

 

“Không cần không cần đâu ạ.” Lang Dương Dương xua tay lia lịa.

 

“Cứ lấy đi, tụi tôi không thích ăn cái này.”

 

“Mau đưa cho thằng bé đi.”

 

Trang Thạc nhận lấy hai đĩa bánh phồng tôm, đặt trước mặt Lang Dương Dương.

 

Lang Dương Dương len lén nhìn Trang Thạc, mỉm cười.

 

Hai đầu gối dưới gầm bàn chạm vào nhau, giống như những đứa trẻ nghịch ngợm len lén trong lớp học.

 

Lúc người lớn đến cụng ly, Lang Dương Dương cũng uống hai ly, mặc dù cậu thích uống rượu, nhưng tửu lượng không tốt, đặc biệt là rượu trắng.

 

Uống hai ly, đã hơi say.

 

Trang Thạc hỏi: “Hay là chúng ta đi trước nhé?”

 

Lang Dương Dương lắc đầu: “Chưa cắt bánh kem mà.”

 

May mà màn cắt bánh kem đến rất nhanh, Lang Dương Dương và Trang Thạc đứng bên cạnh, cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật, thổi nến.

 

“Ôi chao, bánh kem này đẹp thật đấy, ông Trang nỡ lòng nào cắt xuống chứ?” Có người bạn trêu chọc chú Trang.

 

Chú Trang đã uống đến đỏ mặt, dì Tạ thay mặt đáp trả: “Cái bánh kem này là do Dương Dương làm, làm sao ông biết sang năm nhà chúng tôi không có nữa?”

 

Xong đời, Lang Dương Dương lại trở thành tâm điểm chú ý.

 

Cậu ngại ngùng đến mức xoắn ngón tay vào nhau, “Vẫn còn ạ.”

 

“Ồ ~ Có phúc rồi đây.”

 

“Lão Tạ, lão Trang, hai người cũng tài thật, già rồi còn được thêm đứa con trai.”

 

Mọi người nói năng cứ như thể Lang Dương Dương và Trang Thạc đã là vợ chồng, dì Tạ sợ Lang Dương Dương nghe thấy sẽ áp lực, vội vàng nói: “Mấy người đừng nói nữa! Nói như vậy con nhà người ta ngại ngùng bây giờ.”

 

“Gặp được nhau là duyên phận mà, cũng không dễ dàng gì.”

 

“Đúng vậy, chúng tôi đều hiểu, đều chúc phúc, nhưng luôn có mấy người lắm chuyện.” Dì cả của Trang Thạc và mẹ anh là cùng một kiểu người, thậm chí còn nóng tính hơn, vừa nói vừa kích động: “Hôm trước tôi đến khu chung cư Lão Yên Thảo ghi số nước, một đám người bu lại nói chúng tôi bị Trang Thạc làm cho hồ đồ, tức chết tôi.”

 

“Chị ơi.” Dì Tạ vội vàng an ủi chị gái, bảo bà đừng nói nữa.

 

Nhưng dì cả vẫn không dừng miệng, “Còn nói đàn ông với đàn ông thì làm sao mà ở bên nhau được, tại sao không thể ở bên nhau chứ!? Đừng nói là ở bên nhau! Kết hôn cũng được!”

 

“Dì cả ơi—” Trang Thạc bất đắc dĩ cực kỳ, vội lên tiếng ngăn cản.

 

Lúc anh định tiến lên phía trước thì bị Lang Dương Dương kéo tay áo, nhỏ giọng nói: “Không sao đâu.”

 

“Đừng nói nữa đừng nói nữa.” Mấy người kéo dì cả lại, vội vàng chuyển chủ đề sang cắt bánh kem.

 

Màn ăn bánh kem, uống rượu hỗn loạn phía sau Lang Dương Dương và Trang Thạc không tham gia đến cùng, chào hỏi dì Hai một tiếng rồi rời đi trước.

 

Xe dừng ở bãi đậu xe ven đường bên ngoài, hai người thong dong đi bộ.

 

Trang Thạc cẩn thận quan sát Lang Dương Dương. Anh biết Lang Dương Dương rất nhạy cảm, rất sợ cậu vì những lời nói đùa của các bậc trưởng bối vừa rồi mà phiền lòng.

 

Nhưng Lang Dương Dương cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm của cậu.

 

“Dương Dương?” Trang Thạc nhẹ giọng gọi.

 

Lang Dương Dương vẫn cúi đầu, ừm một tiếng.

 

Trang Thạc thật sự hoảng hốt, tay chân luống cuống muốn chạm vào tay Lang Dương Dương, nhưng lại không dám, “Dương Dương, em không vui sao?”

 

Anh cúi người nhìn mặt Lang Dương Dương, lo lắng đến mức giọng nói cũng run rẩy: “Anh thay mặt dì cả và mọi người xin lỗi em… Dương Dương?”

 

“Phụt, ha ha ha—” Lang Dương Dương cười đau cả bụng.

 

Trang Thạc vừa tức vừa buồn cười: “Anh cứ tưởng… Anh cứ tưởng em giận.”

 

Hai tay Lang Dương Dương chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt say rượu long lanh nước.

 

“Em giận gì chứ?”

 

Trang Thạc: “Họ cứ trêu chọc, còn nói gì mà kết hôn… Anh…”

 

Lang Dương Dương nghiêng đầu: “Anh cái gì? Anh không muốn kết hôn sao?”

 

“Đương nhiên là anh muốn rồi.” Trang Thạc nói xong, bản thân cũng ngượng ngùng.

 

Cơn gió đêm xuân mang theo chút se lạnh, thổi qua khuôn mặt hơi nóng của hai người, từ quán nhậu ven đường không xa truyền đến bài hát tiếng Khách Gia không rõ tên.

 

Giai điệu vừa nhẹ nhàng, vừa phóng khoáng lại tự tại.

 

Lang Dương Dương cảm thấy có chút quen thuộc, hình như đã từng nghe thấy trong bộ phim nào đó, cậu khẽ hát theo một câu.

 

“Chèo một chiếc thuyền ~”

 

“Em kết hôn với anh nhé?”

 

“Hả?”

 

Trang Thạc quay đầu nhìn Lang Dương Dương, yết hầu trượt lên xuống, anh nói: “Em muốn kết hôn với anh sao?”

 

Lang Dương Dương chắc là say thật rồi.

 

Cậu nói: “Được.”


Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng Truyện Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng Story Chương 22
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...