Con Trai Là Nam Phụ

Chương 79: Về Chung Một Nhà


Đường Táo dặn dò Lăng Hàn: "Tui chỉ cho bạn mượn má mi một chút thôi nha, không phải chia luôn cho bạn đâu. Tối nay má mi phải ngủ với tui, bạn lớn rồi, phải ngủ giường riêng, không được ngủ chung với má mi đâu đó, biết chưa?"


Lăng Hàn ngoan ngoãn: "Ừa, tui biết rồi."


Thấy bạn hiền quá, Đường Táo hơi áy náy, nghĩ ngợi một chút rồi nói thêm: "Nếu bạn sợ ngủ một mình quá thì qua tìm chú ấy đi."


Vừa nói nó vừa hất hàm về phía Lục Châu.


Lăng Hàn ngại ngùng nhìn trộm Lục Châu một cái, ai dè đụng ngay ánh mắt anh qua kính chiếu hậu, thằng bé vội cúi gầm mặt xuống.


Đường Táo thấy vậy liền ghé sát tai Lăng Hàn xúi giục: "Ổng nhìn dữ dằn vậy thôi chứ thích con nít lắm. Sau này tối bạn ngủ với ổng, tui ngủ với má mi, chốt vậy đi ha."


Lăng Hàn thấy cứ sai sai sao đó, nhưng nhất thời không biết cãi lại Đường Táo thế nào, mặt đỏ bừng vì bí bách.


Lục Châu ngồi phía trước thừa hiểu Đường Táo đang tính toán gì, đây là sợ anh cướp mất Đường Dĩ Tố nên phái Lăng Hàn qua trước làm bia đỡ đạn.


Nhìn thấu mánh khóe của con, Lục Châu chỉ hắng giọng một tiếng. Đúng lúc đèn xanh, anh đạp ga chạy tiếp.


Lăng Hàn vốn đang do dự, nghe tiếng Lục Châu liền giật mình, thì thầm với Đường Táo: "Đường... Đường Táo."


Đường Táo nhíu mày nhìn về phía Lục Châu, tiếc là anh đang tập trung lái xe nên không nhìn nó.


Nó đành an ủi Lăng Hàn: "Đừng sợ..."


Đường Dĩ Tố ngồi bên cạnh xem trọn màn kịch, thấy Đường Táo dụ dỗ Lăng Hàn suốt dọc đường mà nhịn cười muốn nội thương.


Xe dừng trước cổng biệt thự Lục gia. Vừa xuống xe đã thấy Lý thúc ra đón.


Ánh mắt chú dừng lại ở Đường Dĩ Tố đầu tiên, thấy cô cười chào mới từ từ chuyển sang hai đứa nhỏ.


Chỉ cần liếc mắt một cái, Lý thúc đã biết ngay đứa nào là con Lục Châu.


Thiệt tình là Đường Táo giống Lục Châu y như đúc. Lúc này Đường Táo vừa mới phân chia chỗ ngủ xong, thấy Lục Châu im re từ đầu tới cuối mà vẫn làm Lăng Hàn sợ, nó vừa xuống xe vừa lườm anh một cái đầy bất mãn.


Lục Châu cũng cúi xuống nhìn nó. Một lớn một nhỏ, hai khuôn mặt y chang nhau. Bản thân họ có thể không thấy gì, nhưng người ngoài nhìn vào, đặc biệt là người nhìn Lục Châu lớn lên như chú Lý, cảm giác như đang thấy Lục Châu hồi nhỏ và Lục Châu trưởng thành đứng cạnh nhau vậy.


Dù sao cũng là quản gia lão luyện, Lý thúc tuy trong lòng dậy sóng nhưng bên ngoài vẫn giữ bình tĩnh, không để lộ sự thất thố.


Để lấy lòng hai đứa nhỏ, Lý thúc đã tốn không ít tâm tư. Biệt thự Lục gia được sửa sang lại đôi chút để tạo cảm giác thân thiện, giúp tụi nhỏ lần đầu tới đây thấy thoải mái hơn.


Mọi vật dụng đều được chuẩn bị hai phần, sắp xếp theo sở thích riêng của từng đứa.


Đúng là người cũ của Lục gia có khác, chu đáo tỉ mỉ từng chút một. Không chỉ Lăng Hàn thích mê mà ngay cả Đường Táo vốn khó tính cũng tò mò nhìn ngó khắp nơi.


Lý thúc như ông tiên hiền hậu, dẫn tụi nhỏ đi tham quan khắp nhà như làm ảo thuật. Chơi đùa cả ngày, hai đứa nhỏ không chỉ quen thuộc với nhà cửa mà còn thân thiết với Lý thúc luôn. Một già hai trẻ thành bộ ba cạ cứng lúc nào không hay.



Căn biệt thự Lục gia vốn yên ắng nay rộn ràng hẳn lên nhờ sự xuất hiện của Đường Dĩ Tố và hai đứa trẻ. Nhưng sự hòa thuận ban ngày chẳng kéo dài được bao lâu, cơm tối vừa xong là rắc rối ập tới.


"Con muốn ngủ với má mi." Đường Táo nhìn thẳng Lục Châu, tuyên bố dõng dạc. "Má mi ngủ hay gặp ác mộng lắm, không có con bảo vệ là má mi khóc nhè đó."


Nói xong, nó quay sang Đường Dĩ Tố: "Đúng không má mi?"


Bị con trai điểm mặt chỉ tên, Đường Dĩ Tố đâu dám lắc đầu, đành gật đầu cái rụp: "Đúng rồi."


Nghe mẹ xác nhận, Đường Táo nhếch mép cười đắc ý, nhưng rồi tém lại ngay. Nó nheo mắt nhìn Lục Châu, vẻ mặt "thấy chưa, sợ chưa".


Lục Châu bình thản đón nhận sự khiêu khích của con trai, hỏi lại: "Má mi nhát gan tới mức cần người bảo vệ luôn hả?"


"Chứ sao nữa." Đường Táo khẳng định chắc nịch.


Lục Châu gật đầu ra chiều đã hiểu, không đôi co thêm mà quay sang Lăng Hàn: "Lý thúc chuẩn bị phòng cho hai đứa rồi. Lăng Hàn, con muốn ngủ ở đâu?"


Lăng Hàn tuy thích Lục Châu và Đường Dĩ Tố nhưng chỉ thân với mỗi Đường Táo. Bắt nó ngủ chung với hai người lớn thì chắc chắn nó không chịu, nên phòng trẻ em là lựa chọn tốt nhất.


Hơn nữa để giúp nó bớt ngại, Lý thúc đã dẫn nó chơi trong phòng trẻ em cả buổi chiều. Trong đó có đầy đồ chơi nó thích, cả cái gối ôm quen thuộc từ nhà cũ mang qua nữa.


Nên nghe Lục Châu hỏi vậy, Lăng Hàn không chút do dự chọn ngay phòng trẻ em.


Chuyện này ai cũng đoán trước được, Đường Táo nghe xong cũng không để tâm lắm.


Vốn dĩ nó cũng chẳng hy vọng Lăng Hàn lôi kéo được Lục Châu ngủ chung, nên quyết định của Lăng Hàn không ảnh hưởng gì tới nó.


Nó tiếp tục nhìn chằm chằm Lục Châu, chờ coi ổng tung chiêu gì, nhưng đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì.


Thấy Lý thúc bắt đầu giục mọi người đi đánh răng rửa mặt mà Lục Châu vẫn bình chân như vại, Đường Táo càng cảnh giác cao độ.


Tới giờ đi ngủ, bốn người cùng lên lầu. Đường Táo và Đường Dĩ Tố chung một phòng, Lăng Hàn ngủ phòng bên cạnh, còn Lục Châu về phòng riêng của mình.


Mãi tới lúc sắp ngủ, Đường Táo vẫn nghi thần nghi quỷ, cứ sợ Lục Châu lẻn vào ngủ chung. Nhưng lạ thay, tới tận sáng hôm sau, Lục Châu vẫn không hề phản đối sự sắp xếp này.


Kỳ quái hơn nữa là mấy ngày liên tiếp sau đó, Lục Châu thay đổi hẳn thái độ, không hề đòi hỏi gì ở Đường Táo.


Thật ra Lục Châu bận tối mắt tối mũi. Ngoài chuyện công ty, anh còn phải giải quyết mớ bòng bong năm xưa của nhà họ Liễu và vụ án mới nhất của Lăng thị. Vụ nào cũng cần anh ra mặt.


Dù là Liễu gia làm bậy hay Lăng thị cố ý giết người, tất cả đều là án hình sự, dù là Lục gia cũng phải phối hợp với cảnh sát.


Bên ngoài thì chạy đủ loại thủ tục, bên trong thì đá đít Liễu gia và Lăng thị ra khỏi hội đồng cổ đông, cải tổ lại Lục gia. Mấy việc này mà vào tay người thường chắc mất cả nửa năm mới xong.


Lục Châu ban ngày bận rộn, tối ráng về nhà nghỉ ngơi nhưng vì vướng Đường Táo nên thời gian riêng tư với Đường Dĩ Tố chẳng được bao nhiêu. Mấy ngày liền như vậy, dù cố giấu nhưng anh không tránh khỏi vẻ mệt mỏi.


Đường Dĩ Tố nhìn mấy người trong nhà: người lớn thì bận sự nghiệp, hai đứa nhỏ thì mới xuất viện, bên nào cũng cần được quan tâm.


Khổ nỗi cô lần đầu làm mẹ, cũng lần đầu yêu đương, nhất thời không biết cân bằng mối quan hệ giữa hai cha con này ra sao.



Anh ghé sát tai nói chuyện làm mặt Đường Dĩ Tố đỏ bừng, nhưng rất nhanh sự chú ý của cô bị lời nói của anh thu hút: "Cái gì sắp xong?"


Lục Châu cười bí hiểm, rồi liếc nhìn Đường Táo đang thì thầm to nhỏ với Lăng Hàn.


Đường Dĩ Tố quan sát hồi lâu cũng không biết trong hồ lô của anh bán thuốc gì, thấy anh không chịu nói thì đành chờ xem kịch hay.


Quan sát chán chê chẳng thấy gì, chỉ thấy Lăng Hàn mấy nay ngủ không ngon, mắt thâm quầng, chắc do lạ nhà.


Đường Dĩ Tố không nghĩ ra được ý đồ của Lục Châu nên thôi, quay sang lo chuyện ăn uống cho hai đứa nhỏ.


Từ lúc dọn vô đây, cô lén cho cả nhà dùng chung nước linh tuyền. Thể chất mọi người cải thiện rõ rệt, đặc biệt là người chưa từng uống linh tuyền như Lý thúc, tinh thần phấn chấn hẳn lên.


Riêng Lăng Hàn do cơ thể suy nhược từ trước nên chưa thấy tác dụng nhiều. 


Giờ phút này Đường Dĩ Tố đang nghĩ xem tối nay có nên bồi bổ riêng cho Lăng Hàn không, trước khi ngủ giám sát cậu bé uống thêm cốc nước, tranh thủ lúc còn nhỏ dưỡng cho khỏe người.


Dù sao cũng là nam chính mà, tuy theo nguyên tác thì dù không ai quản, Lăng Hàn vẫn có thể lớn lên mạnh mẽ như cỏ dại.


Nhưng hiện tại cậu bé được nuôi dưỡng bên cạnh Đường Dĩ Tố, giống như lúc đầu mới tiếp xúc với Đường Táo, dù không có quan hệ huyết thống, Đường Dĩ Tố cũng không nỡ nhìn đứa trẻ chịu khổ ngay trước mắt mình.


Điều làm Đường Dĩ Tố ngạc nhiên là tối nay sau khi cho Lăng Hàn uống nước xong, Đường Táo lại ấp a ấp úng kéo cô ra cửa, thì thầm: "Má mi, má mi về phòng trước đi, lát nữa con qua với má mi nha."


Đường Dĩ Tố nhìn con, rồi nhìn Lăng Hàn trong phòng, hiểu ý ngay, cũng thì thầm lại: "Được rồi."


Thấy mẹ đồng ý cái rụp mà không hỏi han gì, Đường Táo hơi áy náy. Cô vừa quay người đi thì nó níu áo lại, cam đoan: "Con sẽ về nhanh thôi."


"Ừ, má mi hiểu mà." Cô cười, nhéo má con một cái.


Về phòng đợi gần nửa tiếng, cô mới thấy Đường Táo rón rén đóng cửa đi vào.


Thấy mẹ chưa ngủ, nó sững sờ một chút rồi vội vàng leo lên giường.


"Lăng Hàn sao rồi con?" Đường Dĩ Tố hỏi ngay.


Đường Táo nhăn mặt: "Bạn ấy nhớ nhà cũ."


Nói xong, nó nhìn mẹ vẻ lo lắng.


Nhìn cái mặt nó là Đường Dĩ Tố muốn cười, cô hiểu nó đang lo gì nên trấn an ngay: "Chuyện bình thường thôi con, giống như con mới tới đây vậy á, nếu không có má mi thì con cũng nhớ má mi, đúng hông?"


Đường Táo gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Nhưng mà... người nhà đối xử với bạn ấy tệ vậy mà..."


"Tình cảm con người đâu phải nói một hai câu là rõ ràng được. Dù họ đối xử tệ nhưng đó là những người bạn ấy quen thuộc. Giờ tự nhiên đổi sang môi trường lạ hoắc, trừ con ra thì bạn ấy đâu quen ai, nên thấy không quen là chuyện thường tình thôi."


Đường Táo gật gù ra chiều đã hiểu.


Tuy nó thông minh nhưng chuyện tình cảm phức tạp này thì hơi quá sức với nó.



Chuyện này Đường Dĩ Tố ủng hộ hai tay hai chân.


Lăng Hàn mới tới, rất cần Đường Táo làm cầu nối. Chỉ có xây dựng nền tảng vững chắc từ đầu thì sau này cả nhà mới sống hòa thuận được.


Thấy mẹ ủng hộ, từ đó tối nào Đường Táo cũng rủ mẹ qua chơi với Lăng Hàn một chút, rồi để mẹ về phòng trước. Nó tùy tình hình Lăng Hàn mà ở lại lâu hay mau.


Mấy ngày sau, nhờ sự giúp đỡ của Đường Táo, Lăng Hàn dần bắt kịp nhịp sống của cả nhà, quầng thâm mắt mờ dần, cộng thêm nước linh tuyền bồi bổ nên nhìn sáng sủa hẳn ra.


Cùng lúc đó, công việc của Lục Châu cũng xong xuôi. Nhà họ Liễu hay Lăng thị đều bị đưa ra tòa, giao cho cảnh sát xử lý, Lục gia phối hợp hết mình.


Hôm nay, lại tới giờ đi ngủ, cả nhà bốn người cùng lên lầu như mọi khi.


Đường Dĩ Tố mở cửa phòng, vừa bước vào thì bất ngờ bị ai đó ôm lấy từ phía sau, xoay người cô lại, ép lưng vào cánh cửa vừa đóng sầm lại.


Người trước mặt cô, không phải Lục Châu thì còn ai vô đây nữa?


"Anh..." Đường Dĩ Tố ngạc nhiên nhìn anh. "Không buồn ngủ hả?"


"Ừm." Lục Châu đáp khẽ, cúi đầu rúc vào cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc, rồi hôn nhẹ lên đó.


Cô thấy nhột nhưng không nỡ đẩy anh ra.


Bận rộn suốt thời gian qua, dù có nước linh tuyền hỗ trợ nhưng mặt anh vẫn lộ vẻ mệt mỏi. Một mình gánh vác bao nhiêu chuyện, mấy ngày liền không ngủ ngon, đi sớm về khuya, ban ngày còn phải gồng mình lên không để ai thấy mình mệt. Giờ phút này thả lỏng, trút bỏ lớp áo giáp, dựa vào người cô, anh trở nên yếu đuối lạ thường.


Nhìn khuôn mặt hơi tái và đôi mắt vằn tia máu của anh, cô để mặc anh dựa vào mình, thì thầm: "Anh muốn... ngủ ở đây hả?"


"Ừ." Lục Châu cười, đôi mắt khép hờ ánh lên vẻ vui vẻ, thư thái.


"Lát nữa Đường Táo qua đó." Cô nhắc.


Lục Châu ngước lên nhìn cô, mổ nhẹ lên môi cô một cái: "Thì cho nó qua."


Nửa tiếng sau, Đường Táo rón rén mở cửa, định leo lên giường thì thấy Lục Châu đang nằm chình ình chiếm chỗ của mình bên cạnh Đường Dĩ Tố. Mặt nó biến sắc: "Sao chú ở đây?"


Lục Châu dựa vào người Đường Dĩ Tố, lim dim mắt nhìn con: "Đợi con nãy giờ, rốt cuộc cũng về rồi hả?"


Đường Táo không ngờ bị hỏi ngược lại, ngớ người ra. Con nít mà, nhất thời không biết trả lời sao, nó lảng sang chuyện khác, đứng bên mép giường xù lông như sư tử con bị chiếm lãnh thổ: "Chú có phòng riêng mà, sao không qua bển ngủ, chú qua đây chi?!"


Lục Châu nhìn con trai đang xù lông, chậm rãi ngồi dậy, hỏi: "Con cũng có phòng riêng mà, sao không về phòng ngủ, lại đòi ngủ với má mi?"


"Tại vì má mi..." Đường Táo định nói ra câu cửa miệng, nhưng nhìn vẻ mặt của Lục Châu, nó nghẹn lời.


Tại vì má mi ngủ một mình sẽ sợ nên cần con bảo vệ.


Hồi trước nó nói với Lục Châu như vậy.


Nhưng thực tế thì cả hai đều biết thừa lý do là gì. Đường Táo không muốn nhường mẹ cho Lục Châu nên kiếm cớ thôi.



Nửa tiếng không dài, nhưng nếu mẹ thực sự sợ ngủ một mình thì hành động bỏ đi đó của nó là sai.


Một là thừa nhận mình nói dối để được ngủ chung với mẹ. Hai là thừa nhận mình bỏ mặc người mẹ đang sợ hãi để đi chơi với bạn.


Dù là cái nào thì Đường Táo cũng không muốn tự miệng nói ra.


Lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, mặt Đường Táo đỏ bừng, trừng mắt nhìn Lục Châu mà không biết cãi lại thế nào.


Lục Châu nhìn con trai như một con sư tử đực vừa chiến thắng vẻ vang, no nê thỏa mãn. Dưới cái nhìn tóe lửa của Đường Táo, anh bước xuống giường, xoa đầu nó một cái rồi quay lưng bỏ đi.


Trước khi đóng cửa, anh còn chúc Đường Dĩ Tố "ngủ ngon" rồi mới thong thả về phòng mình.


Lục Châu đi rồi, căn phòng chìm vào im lặng.


Cái hố này Lục Châu đã đào từ lúc hai đứa nhỏ mới tới đây, chỉ chờ Đường Táo ngây thơ nhảy xuống.


Đừng nói Đường Táo, ban đầu Đường Dĩ Tố cũng không nhận ra, mãi gần đây mới vỡ lẽ mưu kế của anh.


Dù sao cũng là tổng tài lăn lộn thương trường bao năm, Đường Táo chỉ là con nít, bị anh lừa vào tròng cũng chẳng có gì mất mặt.


Đường Dĩ Tố không chọn phe nào cả, một phần quan trọng là vì nghĩ cho cảm xúc của Lăng Hàn.


Hai đứa nhỏ cùng sống ở đây, nhà này là của ba Đường Táo, tối nó được mẹ ngủ cùng, trong khi Lăng Hàn là con nuôi, chẳng có gì cả, tối phải ngủ một mình.


Tuy trong lòng Đường Dĩ Tố có thiên vị Đường Táo hơn một chút, nhưng đã nuôi cả hai thì phải công bằng.


Làm cha mẹ không thể để Đường Táo hưởng đặc quyền mãi, còn Lăng Hàn thì tủi thân một mình.


Hoặc là cả hai đứa đều có người lớn ngủ cùng, hoặc là cả hai được đối xử như nhau, mỗi đứa một phòng, tự ngủ riêng.


Rõ ràng phương án sau hợp lý hơn, vừa công bằng vừa rèn tính tự lập cho Đường Táo.


Nhưng mà, Lục Châu chịu trách nhiệm đào hố cho con nhảy, thì Đường Dĩ Tố làm mẹ phải chịu trách nhiệm dạy con cách leo lên.


"Đường Táo, lại đây." Thấy con đứng ngẩn ngơ bên giường, cô vẫy tay gọi.


Mặt Đường Táo lúc nãy đỏ bừng vì giận, giờ đã bình thường trở lại, thậm chí hơi tái đi.


Thằng bé này tâm tư nhạy cảm, cô không thể để nó suy nghĩ lung tung, phải khai thông tư tưởng cho nó mới được.


Dỗ dành mãi nó mới chịu lại gần, Đường Dĩ Tố không giấu giếm gì, kiên nhẫn phân tích lại mọi chuyện gần đây cho con nghe, rồi nói thẳng suy nghĩ của cô và Lục Châu cho nó biết.


Đường Táo tuy là con nít nhưng đôi khi lại rất người lớn, dỗ dành kiểu con nít không ăn thua, chi bằng nói thật.


Quả nhiên nghe xong, sắc mặt nó dãn ra, bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.


Chuyện này nếu chỉ là cuộc chiến giữa nó và Lục Châu thì còn lâu nó mới chịu thua, nhưng dính tới Lăng Hàn, với lại suy cho cùng vấn đề nằm ở tính chiếm hữu của nó với mẹ, nên khi tự mình thông suốt thì mọi chuyện giải quyết dễ ợt.


Thoáng cái đã một tháng trôi qua. Sau cuộc đấu trí đấu dũng dai dẳng, cuối cùng sư tử cha cũng chiến thắng sư tử con, giành lại được một nửa cái giường bên cạnh vợ.


Con Trai Là Nam Phụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ Truyện Con Trai Là Nam Phụ Story Chương 79: Về Chung Một Nhà
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...