Con Trai Là Nam Phụ
Chương 65: Rạp Chiếu Phim Và Lời Chưa Nói
[Lục Châu: Thuốc xài tốt lắm, cảm ơn em.]
Kèm theo tin nhắn đó, Lục Châu còn chụp một tấm hình cái hũ không gửi qua cho Đường Dĩ Tố.
Cái hũ thủy tinh này ngày thường Đường Dĩ Tố cứ quăng lăn lóc trong tủ bếp, chỉ là một món đồ dùng sinh hoạt bình thường thôi, nhưng nhờ bối cảnh nhà Lục Châu làm nền mà tự dưng cái hũ cũng trở nên sang chảnh lạ thường.
Vị trí đặt hũ nằm ngay trên bàn làm việc, chỗ ánh nắng chiếu vô được. Cái hũ thủy tinh trong veo, được rửa sạch bong kin kít, đặt trang trọng trên lớp vải nhung sẫm màu, nhìn là biết chủ nhân quý nó cỡ nào.
Đường Dĩ Tố thấy vậy, suy nghĩ một chút rồi không nhắn tin lại mà gọi điện thoại trực tiếp luôn.
Điện thoại gần như được bắt máy ngay lập tức. Đường Dĩ Tố nói: "Alo, Lục Châu?"
Giọng Lục Châu truyền tới từ đầu dây bên kia: "Dĩ Tố."
"Vết thương của anh sao rồi?" Đường Dĩ Tố hỏi.
"Lành hẳn rồi." Lục Châu chậm rãi đáp.
"Vậy... anh xài hết thuốc rồi, có phải nên trả cái hũ lại cho em không?"
Lục Châu rõ ràng không ngờ Đường Dĩ Tố sẽ nói vậy, ngớ người ra một chút mới nói: "Chừng nào em rảnh, anh mang qua cho em."
"Dạo này ngày nào em cũng rảnh hết trơn á." Đường Dĩ Tố chậm rãi nhấn mạnh.
Cô đang trong giai đoạn nghỉ xả hơi, rảnh rỗi vô cùng, ngày thường ngoài việc trau dồi bản thân thì chủ yếu là giữ con thôi.
Đầu dây bên kia Lục Châu lập tức im re, dù không thấy mặt nhưng Đường Dĩ Tố cũng hình dung ra được biểu cảm của anh lúc này.
Cười thầm trong bụng một cái, Đường Dĩ Tố lại nói: "Sáng sớm với buổi tối em phải giữ con, tốt nhất là gặp vào buổi chiều."
Cuối cùng, Đường Dĩ Tố và Lục Châu hẹn nhau vào chiều thứ Tư gặp mặt.
Vì chiều tối Đường Dĩ Tố còn phải qua trường mầm non Thiên Quỳnh rước Đường Táo, nên hai người hẹn địa điểm gặp mặt ở trung tâm thương mại gần trường học.
Sáng tinh mơ, sau khi đưa Đường Táo đi học về, Đường Dĩ Tố liền ngồi trang điểm nhẹ cho mình.
Lần cuối cùng cô sửa soạn kỹ càng như vầy là hồi nửa năm trước, lúc nhận lời mời của Tống Thần Hạo đi dự tiệc.
Đã lâu không tự múa cọ, lại quen giao phó mặt tiền cho chuyên gia trang điểm nên tay nghề Đường Dĩ Tố lục nghề thấy rõ, loay hoay mãi mới miễn cưỡng thấy ưng ý.
Dù sao cũng là gặp mặt bình thường, lại còn phải tính tới chuyện tránh bị người ta nhận ra, nên dù trang điểm có hơi tốn công nhưng quần áo trên người thì lại cực kỳ đơn giản.
Áo sơ mi trắng form rộng phối với quần jean, đội thêm cái nón, trong túi xách nhét sẵn khẩu trang làm đạo cụ phòng thân lúc cần kíp.
Vừa bước ra cửa, Đường Dĩ Tố nhìn mình trong gương, không tự chủ được mà mỉm cười nhẹ.
Lớn đầu rồi mà đây mới là lần đầu tiên đi hẹn hò, cũng may đối tượng hẹn hò còn mắc cỡ hơn cô nữa, làm Đường Dĩ Tố thành ra không có miếng áp lực tâm lý nào.
Lần trước hẹn ở quán cà phê, do sự cố bất ngờ nên Lục Châu không tới kịp, hại Đường Dĩ Tố phải ngồi chờ.
Lần này hai người hẹn hai giờ chiều, Đường Dĩ Tố tới sớm năm phút, ai dè tới nơi lại thấy Lục Châu đã ngồi thù lù ở đó rồi.
Thấy Đường Dĩ Tố tới, Lục Châu đứng dậy kéo ghế cho cô. Đợi Đường Dĩ Tố ngồi xuống xong xuôi, anh mới đẩy một cái hộp tới trước mặt cô.
Tuy qua hình chụp đã biết Lục Châu cưng cái hũ này cỡ nào, nhưng tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác.
Cái hũ thủy tinh bình dân được đặt cẩn thận trong hộp, Đường Dĩ Tố tuy không biết cái hộp này giá nhiêu, nhưng nhìn chất liệu thôi cũng biết giá trị gấp cả ngàn lần cái hũ, dùng nó để đựng cái hũ thủy tinh này, thiệt tình là quá bất công cho nó.
Đường Dĩ Tố vừa đưa tay định cất cái hộp qua một bên thì bỗng nghe Lục Châu gọi: "Dĩ Tố."
"Dạ?" Đường Dĩ Tố ngước lên nhìn Lục Châu.
"Sau này thuốc này, đừng có tùy tiện lấy ra cho ai." Lục Châu nói.
Đường Dĩ Tố liếc Lục Châu một cái, thấy mặt anh nghiêm túc, cô đáp: "Đương nhiên là không tùy tiện lấy ra rồi, đã nói là chỉ thuộc về một mình em, là bí phương gia truyền không truyền ra ngoài mà."
Lục Châu cứ tưởng Đường Dĩ Tố không hiểu ý mình, bèn giải thích: "Ý anh là..."
"Chỉ có thể cho người nhà mình xài thôi." Đường Dĩ Tố tiếp lời, nhìn chằm chằm vào mắt anh.
Lục Châu ngẩn người, bao nhiêu lời định nói bị cái nhìn của Đường Dĩ Tố làm cho bay biến sạch trơn.
Đúng lúc này, bàn bên cạnh có một đôi nam nữ đi tới, ngồi xuống rồi bắt đầu tám chuyện trên trời dưới đất.
Ban đầu Đường Dĩ Tố và Lục Châu chỉ lo nhìn nhau nên đâu có để ý người bên cạnh nói gì, mãi tới khi cái tên "Đường Dĩ Tố" bị nhắc tới liên tục, rồi hai người đó bàn tán sôi nổi về mấy chuyện xảy ra gần đây, làm Đường Dĩ Tố muốn lơ đi cũng khó.
Đây là lần đầu tiên Đường Dĩ Tố nghe người qua đường bàn tán về mình ngoài đời thực.
Nếu là bình thường chắc cô sẽ khoái chí ngồi nghe tiếp, nhưng giờ có Lục Châu ngồi bên cạnh, Đường Dĩ Tố liếc nhìn anh, vừa định mở miệng nói gì đó thì đôi nam nữ kia nói một hồi lại lái sang Khu Không Người , rồi ngay sau đó, hai chữ "Lục Châu" cũng xuất hiện trong câu chuyện.
Mà nội dung nhắc tới Lục Châu cũng không phải mấy chuyện bát quái bình thường, mà toàn là đấu đá gia tộc, bệnh di truyền này nọ, mấy chuyện khá là riêng tư.
Đường Dĩ Tố và Lục Châu bốn mắt nhìn nhau, cùng thấy được sự đồng cảm trong mắt đối phương.
Đường Dĩ Tố lấy cái nón che mặt, rồi cúi rạp xuống bàn, phẩy tay với Lục Châu.
Lục Châu thấy vậy, do dự một chút rồi cũng vụng về bắt chước theo cô, núp sau chậu hoa để tránh tầm mắt bàn bên, cúi đầu nhìn Đường Dĩ Tố đầy thắc mắc.
"Muốn chuồn trước hông?" Đường Dĩ Tố hỏi.
Lục Châu bất đắc dĩ gật đầu.
Đường Dĩ Tố cười với anh một cái, kéo Lục Châu đứng dậy, ra quầy tự động thanh toán xong xuôi rồi hai người nhanh chóng rời khỏi nhà hàng.
Trong trung tâm thương mại, ngoài ăn uống mua sắm ra thì chỉ còn mấy khu trò chơi với rạp chiếu phim trên tầng thượng.
Đường Dĩ Tố và Lục Châu đều không tiện tới chỗ đông người, nhìn qua nhìn lại, cuối cùng chỗ thích hợp nhất cho hai người trú ẩn chỉ còn lại rạp chiếu phim.
Nhìn tấm poster trên tường, Đường Dĩ Tố quay sang hỏi Lục Châu: "Muốn đi coi không?"
Đối với hai người bọn họ, Khu Không Người không chỉ đơn giản là ký ức về quá trình quay phim, mà màn kịch tai nạn cuối cùng quả thực là suốt đời khó quên.
Sau đó phim vào giai đoạn hậu kỳ, ngoài việc lồng tiếng và quảng bá ra thì diễn viên cũng ít can dự. Phim chiếu được cả mấy ngày nay, bao nhiêu người đã bắt đầu phân tích nội dung, vậy mà Đường Dĩ Tố - nữ chính của phim - lại chưa coi lần nào.
Lấy vé, mua hai ly Coca với một phần bắp rang, Đường Dĩ Tố theo Lục Châu tìm chỗ ngồi xuống. Mãi tới khi phim sắp chiếu, Đường Dĩ Tố mới sực nhớ ra, ghé tai Lục Châu thì thầm: "Thật ra anh coi rồi phải hông?"
Lục Châu quay sang nhìn Đường Dĩ Tố. Màn hình đang chiếu quảng cáo, âm thanh vang dội cả rạp nên anh nghe không rõ cô nói gì.
Thấy vậy, Đường Dĩ Tố ghé sát vào tai Lục Châu, nói rõ từng chữ: "Anh đã coi phim rồi, đúng hông?"
Lục Châu cứng đờ cả người.
Tai vốn là chỗ nhạy cảm, Đường Dĩ Tố nói sát rạt bên tai như vậy, hơi thở nóng hổi phả vào, lại còn cố tình hạ giọng nhỏ nhẹ hơn bình thường để không làm phiền người khác, âm thanh đó như chui tọt vào người anh.
Cảm xúc khó tả bùng lên trong nháy mắt, anh suýt chút nữa mất kiểm soát mà nắm chặt tay, cứng ngắc quay mặt đi chỗ khác để Đường Dĩ Tố không thấy bộ dạng thất thố của mình.
Tuy biết anh che giấu rất nhanh, nhưng màn hình đang chiếu quảng cáo có độ sáng đặc biệt cao, ánh sáng chiếu vào mặt anh khiến mọi biểu cảm đều hiện lên rõ ràng, Đường Dĩ Tố đã muốn nhìn thì Lục Châu căn bản không giấu được.
Trước khi vô rạp, Đường Dĩ Tố có hỏi ý Lục Châu và anh đã đồng ý, nên cô cứ tưởng anh cũng chưa coi giống mình. Nhưng ngồi xuống rồi mới nhớ ra, Lục Châu là nhà đầu tư lớn nhất, quan hệ mật thiết với đội ngũ sản xuất, chắc chắn đã xem qua bản phim trước khi công chiếu rồi.
Chỉ là không ngờ mới nói nhỏ bên tai một câu mà phản ứng của Lục Châu lại lớn dữ vậy. Đâu chỉ đơn giản là đỏ mặt, Đường Dĩ Tố còn có ảo giác như toàn thân Lục Châu đều cực kỳ mẫn cảm với cô vậy.
Nghĩ tới đó, Đường Dĩ Tố vô thức đưa tay chọt nhẹ vô tay Lục Châu một cái.
Lục Châu quay phắt lại nhìn cô. Ánh sáng màn hình chiếu lên gương mặt với ngũ quan sắc nét hơn người thường của anh, trong đôi mắt thâm sâu nhìn Đường Dĩ Tố lúc này thoáng lộ ra vẻ nguy hiểm khác hẳn ngày thường.
"Phim... phim chiếu rồi kìa!" Đường Dĩ Tố tuy không hiểu ánh mắt đó là gì, nhưng bản năng mách bảo cô phải nhanh chóng chuyển chủ đề.
Cùng với logo của nhà đầu tư và đơn vị phát hành chạy xong, màn hình tối sầm lại, ngay sau đó bộ phim chính thức bắt đầu.
"Chu Tinh?"
"Ơi."
"Đi đâu đó?"
"Đi phỏng vấn." Chu Tinh đáp, quay đầu cười với bạn cùng phòng.
Trên màn ảnh rộng, cô sinh viên trẻ trung, dung mạo xinh đẹp, làn da căng mịn, cả người toát lên sức sống phơi phới...
Càng về sau, cốt truyện giai đoạn đầu hầu như không khác nhiều so với kịch bản. Lúc diễn, Đường Dĩ Tố hoàn toàn nhập tâm vào vai Chu Tinh, cô đâu có thấy mặt mình lúc đó.
Giờ đây sau mấy tháng, Đường Dĩ Tố đã thoát vai hoàn toàn, ngồi coi lại phim mình đóng chính mà cứ như đang coi chuyện đời người khác vậy.
Cảm giác của khán giả khác hẳn với diễn viên.
Ngoài Chu Tinh ra, phim còn đan xen câu chuyện và chi tiết của các vai phụ, cộng thêm góc quay, cắt dựng và âm nhạc, mang lại cho Đường Dĩ Tố một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ.
Đường Dĩ Tố chỉ nắm kịch bản liên quan đến nữ chính, lúc quay cũng không theo trình tự thời gian, giờ qua bàn tay biên tập, mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn so với những gì cô hình dung ban đầu.
Điều làm Đường Dĩ Tố sốc nhất là cái kết của phim lại không dừng ở chỗ Chu Tinh dắt con gái rời khỏi thôn Nam Mộc như cô nghĩ, để lại những kẻ "thật sự thuộc về cái thôn này" trong "Khu Không Người".
Cảnh cuối cùng của thôn Nam Mộc thế mà không dành cho Chu Tinh, mà lại dừng ở gương mặt tuyệt vọng pha lẫn phức tạp của nam phụ Lý Hưng Xương.
Màn hình dần tối đi rồi sáng lại, bối cảnh đã là vài năm sau.
Một thiếu nữ có nét hao hao Trình Du đang dọn dẹp nhà cửa, sau đó xách túi rác chạy xuống lầu, ném vào thùng rác.
Lúc quay người lại sau khi vứt rác, cô bé vô tình đụng trúng một người.
"Á, xin lỗi chú." Thiếu nữ vừa xin lỗi vừa ngước lên nhìn đối phương.
Người bị cô bé đụng trúng là một người đàn ông da ngăm đen, mặt mũi phong sương.
Nghe giọng thiếu nữ, hắn tháo kính râm xuống, nhìn cô bé đầy ẩn ý rồi nói một tiếng: "Không sao."
Thiếu nữ ngẩn ra.
"Tiểu Vong."
Người hàng xóm bên cạnh thấy cô bé đứng ngây ra đó liền gọi một tiếng.
"Dạ." Tiểu Vong giật mình hoàn hồn.
"Làm gì đấy?" Hàng xóm hỏi.
"Dạ, không có gì." Tiểu Vong đáp, cười gượng gạo với ống kính một cái rồi quay người đi vào hành lang hun hút...
Màn hình tối đen, đèn trong rạp bật sáng, nhạc phim vang lên cùng với danh sách diễn viên và nhân viên đoàn phim chạy chữ.
Đường Dĩ Tố vốn định chờ xem đoạn kết phim này để xem cảm giác tên mọi người hiện lên màn ảnh ra sao, kết quả bị cái kết của phim làm cho hoảng sợ, quên sạch chuyện đó.
Không chỉ mình cô, mà khán giả trong rạp hiển nhiên cũng chịu đả kích không nhỏ. Mọi người mang tâm trạng nặng nề bước ra khỏi rạp, mãi đến khi rời khỏi phòng chiếu mới dần hoàn hồn, bắt đầu xầm xì bàn tán.
Tiểu Vong là tên ở nhà của con gái Chu Tinh, cả cái thôn đó chỉ có Chu Tinh gọi con bé như vậy.
Đường Dĩ Tố từng thuyết phục Trần Trường An đừng đứng trên luật pháp mà dùng phim ảnh để định nghĩa một đứa trẻ là "phi nhân" (không phải người).
Trần Trường An đã bị thuyết phục, sửa cốt truyện thành Chu Tinh đưa con gái rời khỏi thôn Nam Mộc.
Nhưng cho đến tận kết phim, đạo diễn vẫn không nói cho mọi người biết Tiểu Vong sau khi rời khỏi thôn Nam Mộc rốt cuộc đã lớn lên như thế nào.
Bất kể có lớn lên bên cạnh Chu Tinh hay không, nhìn thiếu nữ xuất hiện cuối cùng, có thể thấy cô bé đã thoát khỏi bóng ma của thôn Nam Mộc, trở thành một người bình thường trong thế giới này.
Nhưng điều khiến người ta không rét mà run là Lý Hưng Xương, kẻ từng đứng canh ở cổng thôn, thế mà cũng ra ngoài được!
Là người có bằng cấp cao nhất thôn, Lý Hưng Xương tuy ăn mặc giản dị nhưng lúc nào cũng tỏ ra lịch sự nho nhã, trắng trẻo thư sinh.
Nhưng người đàn ông ở cuối phim tuy mang gương mặt của Lý Hưng Xương, nhưng lại chẳng còn là Lý Hưng Xương của quá khứ nữa.
Tại sao hắn lại biến thành bộ dạng đó? Tại sao hắn lại đến tìm Tiểu Vong? Quả thực khiến người ta càng nghĩ càng thấy rợn người.
Ban đầu Đường Dĩ Tố cho rằng những người ở lại trong thôn không thể gọi là người, cho nên coi thôn Nam Mộc là "Khu Không Người" - đó là thông điệp đạo diễn muốn truyền tải. Nhưng giờ cô mới biết, dã tâm của Trần Trường An còn lớn hơn cô tưởng rất nhiều.
Khi những kẻ mất hết nhân tính đó đều rời khỏi khu không người, thì thôn Nam Mộc quả thực trở thành một "Khu Không Người" đúng nghĩa đen vì không còn ai sinh sống.
Nhưng nếu "Khu Không Người" về mặt tinh thần được quyết định bởi những kẻ "phi nhân" đó, thì khi đám người này không còn chỉ ru rú trong cái thôn Nam Mộc hẻo lánh kia nữa, vậy cái "Khu Không Người" mới đang ở đâu? Có phải đang ở ngay bên cạnh chúng ta không?
Đây quả là một câu hỏi khiến người ta không dám nghĩ sâu, sự đả kích đối với tâm linh con người thậm chí còn đáng sợ hơn cả phim kinh dị.
Bởi vì nó càng gần gũi với thực tế hơn, bởi vì ai cũng hiểu những kẻ "phi nhân" đó thực sự đang ở ngay bên cạnh họ, bởi vì tất cả khán giả hiện tại rất có thể đang sống ngay trong chính cái "Khu Không Người" đó!
Càng nghĩ càng rơi vào tuyệt vọng.
Trần Trường An cuối cùng cũng đạt được mục đích của mình.
Bộ phim như một con dao sắc lẻm đẫm máu, bất thình lình xé toạc mọi lớp vỏ bọc giả tạo và tốt đẹp, không chỉ phơi bày trải nghiệm chân thực của nạn nhân từng bị hãm hại trước mắt mọi người mà còn kéo tất cả mọi người vào đó, cùng nếm trải nỗi sợ hãi khi rơi vào bóng tối.
Lúc này Đường Dĩ Tố và Lục Châu đã ra khỏi rạp chiếu phim.
Trong trung tâm thương mại người qua kẻ lại tấp nập, thi thoảng có mấy đứa trẻ đứng chơi game bên cạnh, tiếng cười đùa ầm ĩ lọt vào tai Đường Dĩ Tố, dần dần khiến cô có cảm giác được quay về với thế giới con người.
Đường Dĩ Tố từ từ hoàn hồn, cô không nén được kinh ngạc nhìn Lục Châu nói: "Đạo diễn Trần cắt phim kiểu đó mà cũng qua kiểm duyệt được ư?"
Lục Châu hiểu ngay Đường Dĩ Tố đang nghĩ gì, anh đáp: "Đạo diễn Trần dựa vào thực lực của mình thôi, anh không có nhúng tay vào."
Thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Đường Dĩ Tố, Lục Châu cười nhẹ: "Bên Cục Điện ảnh cũng có mắt thẩm mỹ mà, chỉ là bị đổ vỏ nhiều quá, chuyện gì người ta cũng có thói quen đổ hết lên đầu họ thôi.
Người phụ trách thẩm định phim hiện giờ đúng là các tiền bối lớn tuổi, đôi khi khó tránh khỏi hơi bảo thủ, nhưng cũng chính vì vậy mà yêu cầu đối với các bộ phim có đề tài đặc biệt lại càng cao. Chỉ cần có thể làm họ rung động thì các cụ cũng sẽ không quá khắt khe đâu.
Giống như Titanic năm đó chiếu một mạch không cắt cảnh nào, nói cho cùng vẫn là phải xem chất lượng phim."
Đường Dĩ Tố chậm rãi gật đầu, một lát sau cô khẽ mỉm cười.
Lục Châu thấy cô vui vẻ bèn hỏi: "Cười gì vậy?"
"Có thể tham gia một bộ phim như vậy, thật đáng giá." Đường Dĩ Tố hơi nheo mắt mãn nguyện, sau đó nhìn sang Lục Châu. "Lục Châu, cảm ơn anh."
Lục Châu nhìn nụ cười trên mặt Đường Dĩ Tố, nhớ lại sự chủ động của cô sau vụ tai nạn, anh chậm rãi nói: "Dĩ Tố, nếu là vì chuyện đó thì em không cần..."
"Nếu người cứu em hôm đó là người khác, thì hôm nay em sẽ không đi xem phim cùng người đó đâu." Đường Dĩ Tố cắt ngang lời Lục Châu, dừng bước, quay người nhìn thẳng vào anh. "Trước đây là em hay lo nghĩ vụn vặt, giờ em đã nghĩ thông suốt rồi. Lục Châu, em..."
Lục Châu vừa căng thẳng vừa mong chờ nhìn Đường Dĩ Tố.
Đường Dĩ Tố vừa định nói nốt phần còn lại thì đúng lúc này, lại có một đám trẻ con chạy ùa qua chỗ họ. Do đông quá nên đám nhỏ chen lấn người đi đường, có vài đứa còn lách qua giữa Đường Dĩ Tố và Lục Châu.
Đường Dĩ Tố nhìn lũ trẻ đùa giỡn mà thấy lạ, sao hôm nay trong trung tâm thương mại lại có nhiều đứa trẻ trạc tuổi nhau xuất hiện cùng lúc như vậy. Ngay sau đó, tiềm thức mách bảo cô có gì đó không ổn, cô bắt đầu nhìn quanh bốn phía.
"Đường Táo, Đường Táo, em xong chưa vậy!"
Đúng ngay lúc đó, một đứa bé hướng về phía Đường Dĩ Tố hô to.
Đường Dĩ Tố giật mình, trong lòng ngay lập tức bắt được sự bất thường đó, cô đột ngột quay về một hướng. Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, ánh mắt Đường Dĩ Tố chạm ngay ánh mắt của Đường Táo!
Thằng bé thế mà lại đang đứng ngay gần Đường Dĩ Tố, vì trên người khoác chiếc áo blouse trắng trẻ em, lại bị một đám bạn nhỏ vây quanh nên nãy giờ cô không phát hiện ra sự tồn tại của Đường Táo.
Đang giờ đi học mà sao Đường Táo lại xuất hiện ở chỗ này?!
Con Trai Là Nam Phụ
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 65: Rạp Chiếu Phim Và Lời Chưa Nói
10.0/10 từ 14 lượt.
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 65: Rạp Chiếu Phim Và Lời Chưa Nói
