Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba

Chương 74: Kích thước vừa vặn

Hạ Thiên Tường còn chưa nói xong chữ “ngủ”, Tô Nhược Hân đã đưa tay ra che miệng anh lại: “Tôi thèm vào ngủ với anh, Hạ Thiên Tường, tốt xấu gì tôi cũng cứu anh một mạng, anh cũng nên tôn trọng người có ơn với mình chứ, hiểu chưa hả?”

“…” Hạ Thiên Tường không hề cảm thấy, việc ngủ với Tô Nhược Hân là không tôn trọng cô. Chỉ có điều, lúc này không tiện để nói những lời này. Anh không thích nhìn thấy Tô Nhược Hân đỏ mắt, như vậy anh rất đau lòng.

Đôi mắt đen nháy của Tô Nhược Hân đảo qua đảo lại. Ngay sau đó, cô kéo đai lụa trên cánh tay xuống, rồi hùng hồn đưa miếng ngọc cho Hạ Thiên Tường: “Trả ngọc lại cho anh, sau này nhớ đeo đi ngủ mỗi tối, đảm bảo ngủ ngon, ban ngày thì cho tôi mượn một ngày, được không?” Cách làm vẹn cả đôi đường này chỉ có cô mới nghĩ ra, cô thông minh thật đấy.

Đối diện với nụ cười giảo hoạt của Tô Nhược Hân, Hạ Thiên Tường sa sầm mặt mày: “Ban ngày không có ngọc bên người, tinh thần tôi sẽ cảm thấy không yên.” Tóm lại, cô muốn dùng ngọc của anh thì bắt buộc phải ở cùng anh.

“Hạ Thiên Tường, anh nói dối, anh lừa tôi. Anh nhỏ mọn, không muốn cho tôi mượn thì có.”

“Em có thể hỏi Chủ tịch Lục.”

Tô Nhược Hân nhìn thời gian, lúc này đã quá muộn, biết rõ cô không thích Lục Diễm Chi và cũng không tiện quấy rầy người ta vào giờ này: “Ngày mai rồi nói.”

“Được, đi ngủ.” Hạ Thiên Tường đưa tay ra kéo Tô Nhược Hân vào lòng, sau đó vỗ nhẹ lưng cô: “Ngủ thôi.”

Tô Nhược Hân ngơ ngác đúng hai giây mới phản ứng kịp. Người đàn ông này lại tranh thủ lợi dụng cô, đang định nổi giận thì điện thoại lại đổ chuông.

Cô nheo mắt nhìn, vẫn là cuộc điện thoại lạ đánh thức cô trước đó. Cô tức giận nghe máy: “Muộn thế này rồi có để người khác ngủ không hả?”

“Cô Tô Nhược Hân, tôi là cảnh sát. Cô có dính líu đến một vụ án làm bị thương người khác, làm phiền cô lập tức đến đồn cảnh sát cho lời khai, nếu không hậu quả tự chịu trách nhiệm.”


“Tôi có dính líu đến một vụ án làm bị thương người khác?” Tô Nhược Hân thấp giọng, lặp lại một lần nữa, sau đó nhảy dựng lên: “Tôi không có.”

“Chúng tôi có người làm chứng, cho cô nửa tiếng để đến đồn cảnh sát, nếu không ngày mai chúng tôi sẽ đến thẳng trường trung học Khải Mỹ dẫn cô đi!”

Phía bên kia nói xong thì lập tức cúp điện thoại.

Tô Nhược Hân sửng sốt: “Tôi không làm bị thương người khác.”

Hạ Thiên Tường nghe hết toàn bộ câu chuyện, mặt mày u ám, anh vỗ nhẹ bả vai Tô Nhược Hân: “Đừng lo lắng, giao cho tôi xử lý.”

Anh nói xong, dáng người thon dài nhổm dậy khỏi giường, cầm theo điện thoại đi về phía cửa.

Có một số chuyện, anh không muốn để Tô Nhược Hân nghe thấy.

Anh xử lý là được rồi.

Tô Nhược Hân thấy anh nói được làm được, cô càng hoảng loạn hơn: “Hạ Thiên Tường, anh đừng đi, tôi sợ.” Lớn như vậy rồi nhưng cô thật sự chưa từng đến đồn cảnh sát.

Cho nên, dù Hạ Thiên Tường đã nói để anh xử lý, cô cũng vẫn sợ.

Nghe thấy giọng nói hoảng loạn của Tô Nhược Hân, lúc này Hạ Thiên Tường mới quay người lại, đi về phía cô: “Thế tôi không đi nữa nhé?”



“Được.” Hạ Thiên Tường giơ tay ra ôm Tô Nhược Hân, rồi đưa cô trở lại giường: “Ngủ đi, tôi ở đây.”

Tô Nhược Hân kéo chăn đến dưới cổ, lại không cách nào ngủ được, nhưng dù sao cũng không còn hoảng loạn, không còn sợ nữa.

Nhìn thấy Hạ Thiên Tường mở điện thoại, đầu ngón tay nhanh nhẹn ấn một loạt ký tự.

Năm phút sau, Hạ Thiên Tường đặt điện thoại xuống, tự nhiên nằm xuống bên cạnh Tô Nhược Hân giống như đang ở trong phòng ngủ của mình.

Đôi mắt sáng ngời của Tô Nhược Hân nhìn Hạ Thiên Tường: “Cảnh sát sẽ không gọi điện thoại đến nữa đâu, có phải không?”

“Ừ, không gọi nữa đâu, ngủ đi.”

“Tôi không ngủ được.” Cô tỉnh táo rồi, giờ phút này không buồn ngủ chút nào cả.

“Thế thì nói chuyện.” Ánh mắt của Hạ Thiên Tường rơi lên cánh tay Tô Nhược Hân. Vừa nãy khi cô lấy miếng ngọc xuống, anh phát hiện trên tay cô có vết bớt: “Từ nhỏ đã có à?”

“Ừ.” Bị phát hiện rồi, Tô Nhược Hân cũng không che giấu nữa. Từ nhỏ trên cánh tay cô đã có vết bớt này. Cô không phạm pháp nên cũng không cần giấu giếm làm gì cả.

“Kích cỡ bằng miếng ngọc của tôi?” Hạ Thiên Tường nói xong, nhặt miếng ngọc vừa ném xuống giường lên, sau đó đặt lên vết bớt của Tô Nhược Hân, quả nhiên kích cỡ giống nhau, không thừa thiếu một cm.

“Hồi nhỏ, vết bớt của tôi cũng nhỏ lắm, cho đến khi không cao nữa, nó cũng không thay đổi.”


Hạ Thiên Tường nhớ lại chiều cao của Tô Nhược Hân, thấp hơn anh một cái đầu, nhưng nếu đi giày cao gót, hai người sánh vai nhau thì độ cao vừa vặn: “Không cần cao nữa.”

Chiều cao vừa khéo xứng với anh, cộng thêm vết bớt có kích cỡ bằng miếng ngọc của anh, anh mơ hồ cảm thấy Tô Nhược Hân đã được định sẵn là vợ mình.

Chỉ có điều cô vợ tương lai này cho đến bây giờ vẫn không cho anh chút danh phận nào cả, khó quá đi.

“Ừ ừ, không cao nữa.” Tô Nhược Hân cũng không muốn cao nữa, nếu không vết bớt mà dài, lớn hơn thì sẽ không dùng được miếng ngọc của Hạ Thiên Tường nữa, đó sẽ là một tổn thất vô cùng lớn, chắc chắn không thể được.

Nói xong, thấy Hạ Thiên Tường vẫn nhìn chằm chằm vết bớt của mình, như có điều suy nghĩ, Tô Nhược Hân lập tức hoảng loạn trong lòng: “Ngủ thôi.”

Sau đó nghiêng người tắt đèn, nói gì thì cũng không thể để anh nhìn vết bớt của mình nữa.

Nếu bị anh biết mỗi lần cô dùng miếng ngọc của anh, cô sẽ đạt được nhiều kiến thức hơn, chẳng may anh thu tiền thì cô lấy đâu ra tiền trả chứ.

Phòng khách lập tức trở nên tối đen, không nhìn rõ Hạ Thiên Tường, nhưng hơi thở nam tính chỉ có trên người anh lại ngày càng mãnh liệt.

Tô Nhược Hân chợt phản ứng, anh và cô cứ tiếp tục chung chăn chung gối như thế này thật sự quá nguy hiểm, nhưng nghĩ kỹ là mình bảo anh ở lại thì không khỏi cảm thấy sốt ruột: “Anh…”

“Ngủ đi, ngoan.” Hạ Thiên Tường cưng chiều vỗ lưng cô như một người bạn nhỏ, giống như có tác dụng thôi miên, khiến Tô Nhược Hân không nói được lời nào, mí mắt bắt đầu cụp xuống.

Sáng sớm, Tô Nhược Hân bị tiếng chuông đồng hồ đánh thức. Cô phản xạ có điều kiện, nhắm mắt bò dậy, sờ bộ đồng phục bình thường vẫn đặt bên gối.

Thế nhưng lúc này cô lại không sờ thấy bộ đồng phục, ngược lại chỉ sờ thấy một bắp tay trắng ngần, rất dễ sờ.

“Hạ Thiên Tường, sao anh vẫn ở trên giường tôi?”

“Em giữ tôi lại.”

“…” Nghĩ lại tối qua, Tô Nhược Hân không lên tiếng. Anh cũng có lý, anh đúng, anh đúng hết, quả thật là cô giữ anh lại ngủ cùng.

Cô lặng lẽ ngồi dậy đi vào phòng vệ sinh. Khi rửa mặt xong đi ra, tên sói già Hạ Thiên Tường cuối cùng cũng đã rời đi.

Tô Nhược Hân thở phảo nhẹ nhõm, phát hiện bên cạnh gối không biết đã có một bộ đồng phục từ lúc nào, vừa khéo là của trường trung học Khải Mỹ, hơn nữa còn rất mới.

Cô mở ra ướm thử một chút, kích cỡ vừa vặn.

Mặc xong đồng phục trường, đeo cặp xách rồi đi xuống tầng.

Thấy một bàn đồ ăn ngon ở trong nhà bếp tầng dưới, Lục Diễm Chi và Hạ Thiên Hương đã ngồi sẵn đấy.

Vừa nhìn thấy Lục Diễm Chi và Hạ Thiên Hương, Tô Nhược Hân lập tức cau mày, hơi do dự không biết có nên ăn cơm cùng họ hay không.

Cô không ghét Hạ Thiên Tường, nhưng đối với Lục Diễm Chi và Hạ Thiên Hương, ít nhiều vẫn không thích lắm.

“Có món bánh bao hấp em thích ăn, có thể ăn nhiều hơn mấy cái.” Giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của Hạ Thiên Tường vang lên, sau đó dẫn cô đi vào thang máy.

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba Truyện Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba Story Chương 74: Kích thước vừa vặn
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...