Cô Dâu Nhỏ Của Đại Tổng Tài

2: Hợp Đồng Kết Hôn

89@-


Đôi mắt đang nhắm hờ của cô cũng từ từ mở ra, trước mắt Ngọc Ân là khuôn mặt tinh xảo đẹp đến yêu nghiệt của người đàn ông.

Nhớ đến những chuyện xảy ra của tối qua mà cô không tự thương xót cho bản thân mình.
Ngoài cửa sổ ánh nắng đã chiếu cả một bầu trời, có lẽ cũng không còn sớm nữa, bị hành cả đêm qua khiến cô đau nhứt cả thân không cử động nổi.
Vừa đặt chân xuống giường là một trận đau dưới thân ùa đến khiến cô không đứng vững mà ngã xuống sàn.

Âm thanh này đồng thời cũng khiến cho Cố Mặc kia thức giấc.
- Đi đứng không cẩn thận
Vừa nói xong Cố Mặc nhanh chóng xuống giường bế Ngọc Ân lên giường mặc cho cô giảy giụa muốn thoát.

Cứ nghỉ là cô muốn xuống anh vô cái 'bốp' vào mông khiến cho cô bàng hoàng.

Anh đâu biết là cô ngại muốn chết, trên người anh không có một mãnh vãi, lúc nãy khỏa thân mà đi ra chỗ cô đã làm Ngọc Ân ngại muốn chết rồi, bây giờ còn vỗ vào mông cô nữa chứ, Ngọc Ân cô muốn tìm cái lỗ để chui xuống a~~~.
- Chú thả tôi ra, thả raaaaaa
- Im lặng
Một tiếng la của anh đã hoàn toàn chặn được tiếng hét in tai của cô, nhưng đồng thời cũng dọa cho cô gái nhỏ hoảng sợ.




Gì chứ người ta mới vừa tròn 18, đang tuổi ăn tuổi chơi không lo âu suy nghĩ mà bị la như vậy cũng tuổi thân chứ, thế là cô nức nở mà khóc òa lên.
- Hức..hức...hức...oa oa oa
- Nín, nín, ai làm gì mà em khóc
- C..chú..la...oa oa oa
- Bộ tôi già lắm hay sao mà kêu chú
Một câu nói của anh không phải an ủi cô nhưng xũng phải khiến cho Ngọc Ân nín khóc mà suy nghĩ về những lời chú nói.

Cô ngước lên nhìn khuôn mặt anh, nét đẹp của anh khó ai có thể cưỡng lại, nét đẹp quyến rũ của người đàn ông, nhưng nếu so về độ tuổi với cô thì quả thật hơi già nha.
Thấy cô cứ mãi nhìn mình thì anh nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ chắc cô đang say mê nhan sắc của mình nhưng không ngờ câu nói của cô khiến anh hoàn toàn biến sắc.
- Chú đẹp thật đó nhưng hơi già
Hơi già...hơi già...hơi già, hai từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, bộ anh già thật rồi sao ta.

Bây giờ mặt anh như cái đít nồi không thể nào đen hơn được nữa.

Nhanh chóng để cô xuống giường mà đi vào nhà tắm.

Không suy nghĩ đến anh nữa, cô nhánh chóng mặc lại bộ quần áo của mình, nhưng vừa cầm lên là cô muốn bỏ xuống liền, gì đâu mà rách te tua, tơi tả, tan tành, rồi lấy gì cô mặc.
Không còn cách nào khác nữa, bây giờ cô ngồi lên giường đợi khi nào chú ra ngoài rồi tính tiếp.

Khoảng 15p sau thì anh cũng ra, nhìn từ trên xuống dưới chỉ choàng mỗi khăn tắm, nhìn quần áo cũ của anh dưới sàn chắc cũng nhắn nheo không thua gì cô đâu.

Vừa mới ngước lên nhờ vả thì anh đã nói:
- Tôi đã điện trợ lí đem đồ đến rồi, em vô tắm trước đi rồi ra đây bàn chuyện
- Dạ
Ngọc Ân cũng không chần chừ mà đi vào nhà tắm, trên người cô bây giờ chỉ quấn mỗi chiếc mền nên cũng phải tha vào đó.

Suy đi thì nghĩ lại, anh cũng không xấu như cô tưởng tượng.
- Chủ tịch, đây là quần áo ngài cần
Đó là trợ lí của anh Trần Thanh, một người luôn tận lực trong công việc, nghiêm túc, lạnh lùng như chủ tịch của mình.

- Ừm, đã chuẩn bị xong hết chưa
- Dạ, đã xong
Không biết hai người nói gì nhưng có lẽ không phải một chuyện tốt lành gì.

Nhìn vào ánh mắt của người đàn ông thâm sâu khó lường ấy khiến người ta phải dè chừng.

- Ra ngoài chuẩn bị xe đi
- Dạ, tôi lui xuống trước
- Ừm.
Sau đó anh nhanh chóng tiến vào gõ của nhà tắm, cô lúc này mới mở cửa lú cái đầu nhỏ ra, thấy cô như thế anh không khỏi phì cười, đây là đang sợ anh nhìn thấy thân thể cô đây mà, cái gì nên thấy hay không nên thấy anh cũng nhìn cũng chạm qua hết rồi có gì mà phải giấu.
Anh đưa túi đồ cho Ngọc Ân, cô nhanh chóng lấy nó mà đóng cửa cái 'rầm'.

Cái của đóng sầm trước mặt khiến anh chỉ có thể lắc đầu cho qua.
Sau khi cô ra ngoài thì anh cũng đã thay một bộ tây trang tươm tất, nhìn rất ra dáng một người đàn ông thành đạt, những lời người ta hay nói quả là không sai nha~~~
- Xong rồi thì mau đi thôi
- Ừm
Anh và cô nhanh chóng đi ra ngoài, người đi trước người đi sau, bây giờ cô mới thấy bản thân mình quá nhỏ bé, anh chắc cao khoảng 1m89 a, cô chỉ đứng cao tới ngực anh mà thôi.

Đúng là ông trời quá ưu ái cho anh ta, sao lại sinh ra một người hoàn mĩ như thế chứ.
Khi cả hai lên xe thì cô nhanh chóng nói:
- Chú đưa con đến khu biệt thự phía Đông đi

- Không
- Hả?
Chỉ một từ mà anh trả lời khiến cô bàng hoàng, rốt cuộc anh muốn gì đây, không lẽ anh muốn trả thù gia đình cô mà sát hại cô.

Không...không, làm sao có chuyện đó được, nếu anh muốn giết cô thì đã không tử tế với cô đến vậy rồi.
- Chúng ta đi đăng ký kết hôn
Từng câu từng chữ của anh như khiến cô không tin vào lỗ tai mình mà cứ liên tục vỗ lại vài cái, chuyện này là sao đây.
- Tại sao phải kết hôn?
- Đơn giản, thứ nhất tôi đã lấy đi lần đầu của em, thứ hai tôi là người có trách nhiệm, như vậy đủ chưa.
- Nhất thiết phải thế hả.
- Đúng vậy, vả lại bây giờ em muốn về lại ngôi nhà đó hay sao.
Chú ấy nói đúng, nơi không tiết thương con gái mà bán rẻ cho người đàn ông khác thì làm sao có thể về lại đó chứ, vả lại tuy mới gặp anh lần đầu, chưa tiếp xúc nhiều nhưng cô cảm nhận được anh không hề xấu.
- Thế nào hả bé con?
- Dạ được.
????Mọi người nhớ ????cho mình nha..



Cô Dâu Nhỏ Của Đại Tổng Tài
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Dâu Nhỏ Của Đại Tổng Tài Truyện Cô Dâu Nhỏ Của Đại Tổng Tài Story 2: Hợp Đồng Kết Hôn
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...