Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 58: Lập Đội Ra Khơi

Chiếc ca nô rẽ sóng lao về phía trước, rẽ ra từng vệt bọt sóng trắng xóa bắn tung tóe sang hai bên.

 

Trên mặt biển bao la, chim biển bay là là sát mặt nước xanh biếc để tìm mồi, trên bầu trời rộng lớn, những đám mây trắng cuồn cuộn xếp chồng lên nhau như những ngọn núi tuyết trùng điệp, biển cả và bầu trời xanh biếc hòa vào nhau trong làn sương mù mờ ảo phía xa xa.

 

Chu Vân đội mũ lưỡi trai, cùng Tần Mộ đứng ở mũi thuyền, đón gió biển, vừa ngắm nhìn xa xăm vừa trò chuyện. Tuệ Tinh lẽo đẽo theo sát gót chân hắn, lông bị gió thổi tung lên, nhưng vẫn tò mò và phấn khích nhìn đông ngó tây.


 

Vẻ mặt Tần Mộ rạng rỡ nói: “Không gió không sóng thì câu cá cũng vô vọng. Hôm nay gió đẹp sóng đẹp thế này, tiếc là giờ đã ra khỏi vùng biển cạn rồi, ở biển sâu không dám tùy tiện câu nữa, chúng ta đến đảo rồi hãy bắt đầu.”

 

“Hòn đảo đó rất hẻo lánh, cũng rất xa, chắc phải mất tám tiếng mới tới nơi. Nhưng trên đảo có nhiều thứ hay ho lắm! Tôi từng câu được cá mú lớn ở đó – muốn câu cá khủng thì phải đến những nơi như vậy.”

 

“Đợt này thời tiết sẽ đẹp được mấy hôm, chúng ta có thể ở lại đảo hoang vài ngày. Sau mạt thế, tôi từng dẫn đội đến đó vài lần, sau này phát hiện trên đảo có động vật biến dị, vì mọi người đều là người thường nên chúng tôi lập tức rút lui, từ đó chưa quay lại lần nào nữa.”


 

Anh ta tỏ vẻ hơi tiếc nuối: “Trông hơi giống cua biển, lúc về Tiểu Thịnh còn cằn nhằn, bảo nếu dẫn em ấy đi thì có khi đã bắt được rồi.”

 

Chu Vân mỉm cười: “Tiểu Thịnh đâu rồi?”

 

Tần Mộ đáp: “Đang học lái thuyền với anh Vương đấy. Vừa lên thuyền đã đòi câu cá, tôi không cho, em ấy không chịu ngồi yên đâu.” Anh Vương chính là vị thuyền trưởng lão luyện mà Tần Mộ mời theo, da ngăm đen, đi biển nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, biết xem thời tiết, cũng quen thuộc với đường biển và các đảo xung quanh đây.


 

Chu Vân cười nói: “Chắc là do trước đây cậu ít dẫn cậu ấy ra ngoài.”

 

Tần Mộ cười: “Con thuyền này tôi mới mua không lâu, là tiền dành dụm bao năm đi biển, xem xét kỹ lưỡng, chọn tới chọn lui mới mua được chiếc thuyền câu cũ này, giá gốc tám triệu đấy! Tuy là hàng nội địa, nhưng động cơ nhập khẩu! Hơn nữa mới chạy có mấy hải lý, tôi mua được với giá hai triệu, định bụng nửa đời sau sẽ dựa vào nó để chở khách đi câu ngoài biển kiếm tiền, ai ngờ mạt thế lại ập đến.”

 

Vẻ mặt Chu Vân cạn lời, thành tâm nói một câu: “Vận may của cậu thật sự không được tốt cho lắm…” Hai anh em này đúng là xui xẻo đủ đường.


 

Tần Mộ cười ha hả: “Không sao, tiền cầm trong tay giờ chẳng phải cũng thành giấy lộn sao? Ít ra bây giờ tôi vẫn còn một con thuyền, đám trẻ con xuất thân từ Băng Lão Nhai, chỉ có mình tôi mua được thuyền thôi đấy!” Anh ta lén hạ giọng nói với Chu Vân: “Có vay ngân hàng, nhưng giờ không cần trả nữa rồi.”

 

Chu Vân: “…”

 

Từ sàn thuyền phía đuôi tàu vọng lại tiếng cười, mấy cậu thanh niên cười đùa rôm rả kéo hai lưới cá lên, vào khoang thuyền gỡ lưới. Từng mẻ cá tạp tươi rói nhảy tanh tách được kéo lên, mấy cậu thanh niên cười nói: “Con cua xanh này to thật, ngon đấy ngon đấy.”


 

“Cá chim, cá sơn vàng, cá hồng đuôi, nấu canh thì ngon tuyệt, hay là nấu một nồi lẩu hải sản đi, cho cả đám mực ống nhỏ này vào hầm chung một nồi luôn.”

 

“Con cá đuối này ngon lắm, lấy ít củ cải khô hầm chung, gan cá là ngon nhất.”

 

“Mấy con cá tráp vàng này lựa ra chiên giòn ăn là ngon nhất.”

 

Tuệ Tinh tò mò chạy tới, ghé sát vào xem đám cá từ trong lưới đổ ra nhảy lung tung khắp nơi, nó cúi đầu ngửi ngửi một con cua xanh đang bò ngang, rồi lại giơ vuốt đè lên một con cá bò da nhỏ.


 

Chu Vân đi tới vỗ vỗ đầu nó: “Cẩn thận kẻo bị kẹp mũi đấy.”

 

Mấy cậu thanh niên của băng Lão Nhai thấy hắn đi tới, đều lễ phép chào: “Bác sĩ Chu.”

 

“Bác sĩ Chu thích ăn loại cá nào? Bọn em chiên cho anh ăn, ở đây có nhà bếp.”

 

Tuy bọn họ không quen biết Chu Vân, nhưng đều là đội viên dưới trướng Tần Thịnh, tất cả đều biết Tuệ Tinh, từng chứng kiến cảnh tượng kinh người nó phun một ngọn lửa biến tang thi thành than cốc. Do đó, khi biết “bác sĩ Chu” đi đánh cá cùng thuyền này là chủ nhân của Tuệ Tinh, ai nấy đều kính nể và tỏ ra rất gần gũi với Chu Vân.


 

Chu Vân nói: “Tôi không kiêng khem gì đâu, các cậu cứ tự nhiên, làm phiền các cậu rồi.”

 

Tần Mộ nói: “Bên trong có phòng giải trí chơi bài, anh có muốn vào chơi bài không? Nếu mệt thì cũng có thể vào cabin nghỉ ngơi một lát. Chăn nệm đều đã được giặt sạch, khử trùng rồi. Đợi họ nấu xong sẽ có mì cho anh.”

 

Chu Vân biết mình đứng ở đây thì đám thanh niên này e là không thoải mái được, bèn gật đầu rồi đi vào trong khoang thuyền.

 

Quả nhiên, hắn và Tần Mộ vừa vào trong, liền nghe thấy bọn họ bàn tán ở phía sau: “Thuyền của anh Mộ thứ gì cũng có, xịn thật đấy, tôi mới lên đây lần đầu.”


 

“Mấy triệu lận đấy, lúc đó ba tôi còn nói, hai anh em nhà họ Tần đúng là quá kén chọn, kiếm một chiếc ‘đại phi’, chịu khó chạy vài năm là đủ kiếm lời rồi. Anh ấy bỏ ra cả triệu bạc để sắm cái thuyền câu này, với dân thường thì không đáng chút nào, thà mua nhà ở khu trường học còn hơn.”

 

Chu Vân không nhịn được cười, nhìn sang Tần Mộ: “‘Đại phi’ là gì vậy?”

 

Tần Mộ không nhịn được mà bật cười: “Là một loại ca nô, trên đó gắn rất nhiều động cơ, chạy cực nhanh, mỗi giờ có thể đạt đến chín mươi cây số. Khoảng mười mấy vạn là mua được một chiếc cũ rồi, mua loại này thực ra là để buôn lậu. Đúng là kiếm được nhiều tiền, nhưng rủi ro lớn, bị hải quan chống buôn lậu bắt được thì phạt nặng lắm.”


 

“Lúc đó tôi định kiếm một chiếc thuyền câu cũ, sửa sang cho sạch sẽ, tươm tất một chút. Bên Bắc Minh này khách du lịch đông, bọn họ thường thích thuê nguyên chiếc thuyền ra khơi câu cá, đi chơi đảo. Tôi dẫn theo em trai, làm ăn chân chính, lâu dài thì tốt hơn.”

 

Chu Vân nói: “Kế hoạch rất tốt.”

 

Đáng tiếc là mạt thế lại đến, khiến những dự định sống một cuộc đời bình yên của người thường đều tan thành mây khói, hắn có chút cảm khái.

 

Bên ngoài mọi người lại nhao nhao gọi: “Anh Thịnh.”

 

“Anh Tiểu Tần.”

 

 “Đội trưởng.”

 

Thì ra Tần Thịnh cũng đến, cậu ta sải bước đi vào, thấy hai người họ đang ngồi, cũng thoải mái ngồi xuống, duỗi đôi chân dài: “Chán quá, bao giờ mới tới nơi.” Cậu ta đưa tay ra, một tay buồn chán nghịch con dao găm, con dao găm lúc dài lúc ngắn, khi thì tròn, khi thì dẹt.

 

Chu Vân cười nói: “Tôi có máy chơi game, có muốn chơi không?”

 

Mắt Tần Thịnh lập tức sáng lên: “Game gì vậy?”

 

Chu Vân đứng dậy, lấy từ trong ba lô ra một chiếc máy tính bảng chơi game đưa cho cậu ta: “Kết nối thẳng với TV cũng được, hoặc cứ bật máy lên chơi luôn, trong đó đã tải sẵn nhiều game rồi.”

 

Tần Thịnh vội hỏi: “Thẻ game gì thế?”

 

Chu Vân cười: “Minecraft”.

 

Tần Thịnh: “…”

 

Từ trong đó Chu Vân lại lấy ra một túi đựng thẻ game: “Cậu tự chọn đi, cũng có Đại Hàng Hải, rồi Civilization, Truyền Thuyết, game lái máy bay, game bắn súng, Thế Giới Xe Tăng,…. Cái gì cũng đều có cả.”

 

Lúc này Tần Thịnh mới hài lòng chọn một game bắn súng rồi bắt đầu chơi.

 

Tần Mộ lại nhìn Chu Vân một lúc với vẻ rất ngạc nhiên: “Bác sĩ Chu mà cũng chơi game cơ à?”

 

Chu Vân cười: “Sao, không giống à?” Hắn lấy một quyển sách từ trong túi ra, tiện tay đọc.

 

Tần Mộ lắc đầu cười: “Không giống phong thái của học sinh ngoan cho lắm.”

 

Tần Thịnh nói: “Anh không biết đó thôi, bác sĩ Chu còn chơi cả mô tô, cả máy bay không người lái nữa, anh lạc hậu quá rồi.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Chu Vân chợt nhớ ra: “À phải rồi, lần này ra ngoài, tôi lười mang theo trạm gốc nên không đem theo máy bay không người lái, chứ không thì đến hải đảo dùng nó để dò xét chắc sẽ dễ hơn nhiều.”

 

Tần Mộ im lặng một lúc rồi nhìn Chu Vân: “Từ nhỏ bọn tôi đã nhìn cha mẹ ra khơi, biết đi là đã ra bãi cát bắt hải sản, rất rành sông nước, lớn lên lại theo thuyền ra biển, có thể nói là những đứa con của biển cả. Nhưng dù vậy, mỗi lần ra khơi vẫn cảm thấy rủi ro khôn lường. Đặc biệt là sau mạt thế, ngư dân chúng tôi cảm thấy mỗi lần ra khơi đều là đánh cược với tính mạng. Sao tôi thấy dường như bác sĩ Chu lại chẳng mấy lo lắng vậy?”

 

Thái độ ung dung, ra khơi tùy hứng. Hơn nữa, đã có công cụ dò tìm tốt như máy bay không người lái, vậy mà anh ấy lại chê trạm gốc phiền phức nên lười không mang theo. Chỉ cần anh ấy nói một tiếng, dù phiền phức đến mấy, bọn họ cũng sẵn lòng vác ra biển giúp anh ấy mà.

 

Đương nhiên là vì có công cụ dò tìm tiện lợi hơn cả máy bay không người lái… Chu Vân nhìn anh ta, mỉm cười: “Vì vận may của tôi tốt hơn các cậu một chút.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Anh ta có chút bất đắc dĩ: “Chắc là dị năng của bác sĩ Chu rất mạnh, lại còn có cả Tuệ Tinh nữa phải không?” Kẻ mạnh thì không sợ hãi gì, nhưng biển cả là sức mạnh của tự nhiên cơ mà.

 

Chu Vân nhìn anh ta cười: “Cũng có thể coi là vậy đi.”

 

Tần Mộ xin chỉ giáo: “Mấy hôm trước khi tôi luyện Bát Đoạn Cẩm, hình như cảm nhận được một chút khí cảm.”

 

Chu Vân nói: “Cứ luyện thêm đi.” Dù sao thì loại thiên phú như Quan Viễn Phong, cấy ghép tinh hạch dị năng xong là ngay hôm đó đã tạo ra được một cơn lốc xoáy nhỏ, đúng là rất hiếm. Nếu thật sự bị tang thi cắn mà thức tỉnh được thiên phú, thì Tần Mộ cũng có thể coi như là sở hữu được thiên phú rất hiếm có.

 

Tần Mộ: “…” Anh ta luôn cảm thấy bác sĩ Chu quá đỗi thản nhiên, quá ung dung tự tại, khiến anh ta lại càng nghi ngờ lúc đó mình chỉ là ảo giác nhất thời, có lẽ là do bản thân quá khao khát trở nên mạnh mẽ? Mấy ngày nay anh ta lại luyện đi luyện lại Bát Đoạn Cẩm, nhưng vẫn không tìm lại được cảm giác đó, thậm chí anh ta còn sắp ăn hết cả hũ mứt dâu tằm kia rồi…

 

Chu Vân lại sẵn lòng nói thêm với anh ta vài câu: “Rất nhiều dị năng giả ở giai đoạn đầu đều không phát hiện ra mình đã thức tỉnh dị năng, nhưng cũng có không ít dị năng giả phát hiện ra dị năng của mình vào thời khắc sinh tử.”

 

Tần Mộ: “Thời khắc sinh tử…”

 

Chu Vân nghiêm túc khuyến khích anh ta: “Ví dụ như lần này chiến đấu với cá biển biến dị, cậu có thể thử tham gia chiến đấu xem sao.” Dù có thiếu mất chân tay gì đó, hắn cũng có cách cứu về được.

 

Tần Mộ: “…Cảm ơn.” Thôi cho tôi xin, tôi sợ chết lắm.

 

Chu Vân lấy sách dựng lên, che đi cái miệng đang cố nhịn cười, nhưng Tần Mộ vẫn thấy được ý cười trêu chọc trong mắt hắn. Thằng nhóc Tần Thịnh kia vẫn đang mê mải chơi game, Tần Mộ có chút bất đắc dĩ, đứng dậy: “Tôi ra ngoài xem bọn họ nấu mì xong chưa.”

 

Mì hải sản thanh đạm, tươi ngon và ngọt ngào. Chu Vân nhập gia tùy tục cũng ăn một bát, còn xay nhuyễn cá, tôm, cua và các loại cá tạp khác thành hỗn hợp sền sệt, làm cho Tuệ Tinh một tô mì hải sản. Ăn xong, hắn lại cho nó thêm một túi thức ăn tự làm cho chó, lúc này Tuệ Tinh mới thỏa mãn, lười biếng nằm phơi nắng ở mũi thuyền, gà gật ngủ.

 

Mấy cậu thanh niên nhìn thấy đều nhỏ giọng bàn tán: “Con chó rồng lửa này ăn nhiều thật đấy, chó biến dị đúng là người thường nuôi không nổi mà.”

 

Để chuẩn bị cho chuyến đi biển lần này, Chu Vân đã tự làm một túi lớn thức ăn cho chó, thái nhỏ thịt bò, thịt dê, thịt gà và thịt cá biến dị, trộn chung với bí ngô, cà rốt và các loại rau củ khác, thêm trứng gà và bột ngô vào rồi nặn thành viên, đem đi hấp chín, sau đó đóng gói hút chân không. Hắn đặt một tảng đá lạnh lớn lên trên, cho vào thùng giữ nhiệt mang theo, lúc nào rảnh thì thay đá là được. Ngoài ra, để cho chắc, hắn còn mang theo mấy túi thức ăn khô đông lạnh cho chó, mỗi túi mười ký.

 

Nói đúng ra thì nó quả thực ăn còn ngon hơn cả người thường.

 

Thời tiết dịu mát, bọn họ lại là người quen đường thuộc lối, nên khi đến hòn đảo hoang không người kia, trời đã xế chiều khoảng năm giờ, phía chân trời rực rỡ những áng mây ngũ sắc.

 

Biển lặng gió yên, ánh tà dương chiếu xuống mặt nước biển xanh biếc trong vắt, tựa như một khối lưu ly màu xanh ngọc bích trong suốt. Trong vùng biển cạn nước trong veo, có thể thấy rõ từng đàn cua biển, cá biển nhỏ bơi lội qua lại, còn hàu và sò thì bám dày đặc trên các rạn đá ngầm.

 

Nơi họ cập bờ chính là một bãi cát rộng lớn, thoải dài và mềm mại. Những con sóng nhỏ lăn tăn, từng đợt từng đợt chậm rãi vỗ vào bờ, lặng lẽ và dịu dàng m*n tr*n bãi cát.

 

Phong cảnh hải đảo tươi đẹp và thơ mộng như vậy khiến người ta bất giác thả lỏng tâm trạng.

 

Nhưng Tần Mộ lại nghiêm giọng ra lệnh cho các thuyền viên: “Tất cả thay đồ bảo hộ, đội mũ bảo hiểm, mang theo bộ đàm, cầm chắc vũ khí, không được lơ là mất cảnh giác! Lão Vương ở lại thuyền chờ lệnh, đợi chúng tôi kiểm tra an toàn, dựng xong lều trại rồi hãy xuống thuyền.”

 

Mọi người đều thay đồ bảo hộ. Chu Vân cũng thay đồ bảo hộ, nhận lấy bộ đàm Tần Thịnh đưa cho mình rồi cài lên vai, đội mũ bảo hiểm, còn thay cho Tuệ Tinh bộ đồ bảo hộ bằng da cá mập.

 

Tần Thịnh đến nói với Chu Vân: “Tôi dẫn người xuống kiểm tra trước một lượt, tìm chỗ an toàn để hạ trại. Anh và anh trai tôi cứ ở lại bãi biển quan sát tình hình chung là được.” Cậu ta nhìn Tuệ Tinh đang hăm hở muốn thử sức bên cạnh, do dự nói: “Hay là để Tuệ Tinh đi cùng chúng tôi nhé?”

 

Tần Mộ nói: “Anh quen thuộc địa hình, để anh dẫn đội đi.”

 

Chu Vân lại nhìn lên phía trên đảo, chậm rãi nói: “Tôi nghĩ không cần tìm kiếm nữa đâu, ý thức lãnh thổ của con vật này rất mạnh.”

 

Tần Mộ sững người, Tuệ Tinh đã vào tư thế cảnh giác, nhảy xuống bãi cát, gầm gừ dữ dội về một hướng.

 

Tần Thịnh ngẩng đầu nhìn vào rừng cây trên đảo, lẩm bẩm một câu: “Trời ơi.”

 

Một con quái vật khổng lồ đang từ phía đối diện của hòn đảo, băng ngang qua giữa rừng cây đi tới. Nó có lớp vỏ màu đỏ cam, thân thể hình thoi, hai đầu nhọn, điều đáng sợ là nó có những chiếc chân dài mảnh, sắc nhọn như chân nhện. Toàn bộ sải chân của con quái vật ước chừng dài hơn chục mét, cao bằng tòa nhà ba tầng.

 

Con quái vật khổng lồ vượt ngoài sức tưởng tượng này mang lại cảm giác áp bức vô cùng lớn.

 

Tim tất cả mọi người đều đập nhanh hơn, adrenaline tăng vọt, tay nắm chặt vũ khí, nỗi sợ hãi bao trùm tâm trí họ.

 

Đã có người không kìm được mà hoảng sợ nói: “Chúng ta rút lui thôi! Thứ quái quỷ này, dùng thuốc đuổi tang thi cũng vô dụng thôi!”

 

Tần Mộ nhìn nó, nói: “Chính là nó, mùa thu năm ngoái nó đã ở đây rồi. Lúc đó chúng tôi chỉ nhìn thấy mấy cái vuốt đỏ khổng lồ mà đã sợ chạy mất dép, không biết là cua biến dị hay nhện biến dị nữa.”

 

Anh ta quay đầu lại, thấy Chu Vân đang cầm ống nhòm chăm chú quan sát, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, trong lòng bất giác cũng ổn định hơn. Chu Vân nhìn kỹ qua ống nhòm một lúc rồi quả quyết: “Là cua, cậu xem nó đi ngang kìa.”

 

Tần Mộ nhìn kỹ một lúc, con quái vật biến dị khiến người ta kinh ngạc đến sững sờ đó quả nhiên dùng những móng vuốt dài nhọn của một bên chân bám lấy mặt đất rồi kéo đi, chân bên kia thì duỗi thẳng đẩy tới. Hai bên chân luân phiên kéo đẩy, vừa nhanh nhẹn vừa tốc độ, cách di chuyển khiến người ta rùng rợn, còn phía trước nó thì giương một cặp càng cua dài mảnh, sắc nhọn.

 

Anh ta nheo mắt: “Vậy đó là cua nhện sát thủ rồi. Tuổi thọ của chúng rất dài, có thể lên đến cả trăm năm. Con này to như vậy, có khi bản thân nó đã sống rất lâu rồi. Loài này bản tính hung dữ, thường sống ở vùng bi*n đ*ng Hải lạnh hơn, có thể săn cả cá mập, sao lại đến vùng Nam Hải này được nhỉ?”

 

Chu Vân nói: “Cua là loài ăn xác thối. Nó bị biến dị, ăn đủ lượng tang thi, vì để sinh sản và tìm thức ăn nên bơi dọc đường biển đến đây cũng không có gì lạ.”

 

Tần Mộ nhìn cặp càng chắc khỏe của nó và những chiếc râu miệng lúc nhúc không ngừng trông đến rợn người, hàm răng khỏe mạnh liên tục đóng mở, bên trong còn có con lươn khổng lồ bị nhai dở dang, anh ta bất giác nuốt nước bọt: “Nó đang ăn, bị chúng ta quấy rầy sẽ rất hung dữ. Loại cua này đến vỏ nghêu sò cũng cắn nát được, bắn súng có tác dụng không?”

 

Chu Vân nói: “Động vật giáp xác sau khi biến dị, vỏ sẽ trở nên rất cứng, súng thường không có tác dụng. Phải là loại như súng phóng lựu hoặc tên lửa mới được.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Anh ta liếc nhìn Tần Thịnh: “Tiểu Thịnh chắc cũng không được đâu nhỉ, cái Bạo Vũ Lê Hoa Châm của em… à không, phi đao của em có bắn xuyên qua nó được không?”

 

Tần Thịnh có chút rụt rè: “Có lẽ vẫn chỉ có thể cận chiến thôi, nhưng thứ này hơi ghê, nhìn mà thấy sởn hết cả gai ốc. Chặt từng cái chân cua của nó có được không? Bình thường chân cua dễ rụng lắm mà, phải không?”

 

Cậu ta liếc nhìn Tuệ Tinh vẫn đang gầm gừ trên bãi cát với chiến ý sục sôi, có chút xấu hổ: “Haiz, Tuệ Tinh còn dũng cảm hơn cả chúng ta.”

 

Tần Mộ nhìn sang Chu Vân. Chu Vân đang cau mày nhìn chằm chằm con cua nhện sát thủ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Tình hình khẩn cấp, Tần Mộ đành phải cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn: “Bác sĩ Chu, ý anh thế nào? Bây giờ lái thuyền lùi lại, nó có thể sẽ đuổi theo một đoạn, nhưng loại cua này chỉ bò dưới đáy biển chứ không biết bơi nổi trên mặt nước. Hơn nữa thị lực của nó không tốt, nhưng thính giác lại rất nhạy bén, chạy xa rồi nó sẽ tự bỏ cuộc.”

 

Chu Vân nói: “Đây là cơ hội tốt để luyện tập đấy, các cậu cứ ở trên thuyền đợi trước đi.”

 

Tần Mộ: “Hả?”

 

Chu Vân đã xách một thanh trường đao, nhảy khỏi thuyền.

 

Hắn đi đến bên cạnh Tuệ Tinh, con chó vẫn đang gầm gừ cảnh cáo và đe dọa con cua sát thủ khổng lồ kia, Chu Vân vỗ vỗ đầu nó: “Dụ nó ra bãi biển.” Địa hình bằng phẳng, dễ hạ thủ hơn.

 

Tuệ Tinh vút một cái lao đi như tia chớp, lao thẳng đến trước chân của con cua nhện sát thủ, phun một con rồng lửa vào hai con mắt đen nhánh lồi ra của nó.

 

Con cua sát thủ vô cùng nhanh nhẹn, tám cái chân sắc nhọn nâng bổng cơ thể lên, vậy mà lại có thể né được con rồng lửa đó. Nhưng hai cái chân ở phía trước nhất đã bị lửa bén vào, nó liền giơ cặp càng khổng lồ vung về phía Tuệ Tinh, nhưng tốc độ của Tuệ Tinh cực nhanh, đã nhanh chóng quay đầu chạy ngược về phía bãi cát.

 

Quả nhiên con cua sát thủ cũng đuổi theo Tuệ Tinh ra đến bãi cát.

 

Không còn rừng cây che chắn, lớp vỏ hung tợn và những đốt chân xương xẩu của con cua sát thủ càng lộ rõ mồn một. Nó di chuyển ngang, vung vẩy cặp càng khổng lồ sắc bén cực nhanh, thế nhưng vẫn hoàn toàn không bắt được Tuệ Tinh.

 

Các thành viên trong đội đứng trên thuyền nhìn Tuệ Tinh một mình đối đầu với con cua sát thủ, bàn tán xôn xao: “Mạnh quá đi mất.”

 

“Nhưng hình như cũng không thiêu cháy được nó thì phải?”

 

“Bác sĩ Chu đi đâu rồi?”

 

Tần Mộ thì vẫn luôn để ý đến Chu Vân: “Anh ấy vòng ra sau rồi, ở phía sau con cua sát thủ kia.”

 

“Bác sĩ Chu cũng là dị năng giả phải không? Anh ấy có dị năng gì thế?”

 

“Dị năng gì thì cũng khó nhằn lắm đây? Tôi thấy Tuệ Tinh đã là hệ Hỏa mạnh nhất rồi, tang thi bình thường cũng không làm gì được nó.”

 

“Sao tôi lại cảm thấy hình như có hơi lạnh nhỉ.”

 

“Trời sắp tối rồi thì phải, nếu hôm nay không lên đảo được thì phải qua đêm trên biển, nguy hiểm lắm đấy.”

 

Chu Vân đứng ở phía sau con cua sát thủ. Thực ra hắn cũng đã lâu không chiến đấu, từ sau khi đến Ám Cốc, hắn chỉ chuyên tâm nghiên cứu, không hề ra chiến trường. Nhưng giết một con cua biến dị thì vấn đề cũng không lớn lắm. “Để xem thử nó có kỹ năng gì đã.”

 

Chu Vân giơ một tay lên, hít một hơi thật sâu, không khí xung quanh đột ngột lạnh đi.

 

Nhóm người trên thuyền vẫn đang lo lắng nhìn con cua sát thủ vung vẩy càng trong lúc Tuệ Tinh di chuyển lượn lờ né tránh. Trước đó, bọn họ thấy con cua này có những chiếc chân khổng lồ, sắc nhọn và thon dài, di chuyển rất nhanh nhẹn, vậy mà giờ đây nó vung vẩy mấy lần đều không thể đâm trúng Tuệ Tinh được, ngược lại còn bị Tuệ Tinh thỉnh thoảng phun một luồng lửa đốt cho mấy cái râu gần miệng nó quăn tít lại, cháy đen thui.

 

So với Tuệ Tinh nhanh như gió, con cua sát thủ lại có vẻ hơi vụng về.

 

Khi lại bị Tuệ Tinh phun một ngọn lửa trúng ngay mắt, cuối cùng con cua sát thủ cũng nổi giận. Nó giương nanh múa vuốt, một làn khói đen đặc đột nhiên phun ra từ miệng, rồi trên bãi cát bỗng dưng xuất hiện vô số con cua sát thủ nhỏ chi chít bò ra!

 

Những con cua sát thủ này đều có những chiếc chân dài mảnh như chân nhện, chúng bò lúc nhúc, chồng chất lên nhau trên bãi cát, khiến người ta nhìn mà phát bệnh sợ những vật thể dày đặc.

 

Tất cả mọi người đều giật nảy mình: “Thứ này còn triệu hồi được cả cua con nữa cơ à?” Bọn họ căng thẳng nhìn Tuệ Tinh, thấy nó di chuyển nhanh như gió, tiện miệng phun một ngọn lửa, lập tức thiêu chết một đám cua con đang xúm lại bò về phía mình.

 

Mọi người thở phào nhẹ nhõm: “Tuệ Tinh vẫn lợi hại như vậy.”

 

Tần Thịnh lại đột nhiên ngẩng đầu: “Lạ thật… sao lại…” Cậu ta phủi một hạt tuyết từ trên vai xuống: “Sao lại có tuyết rơi? Sắp tháng Sáu rồi cơ mà.”

 

Tần Mộ lại chỉ vào con cua sát thủ khổng lồ: “Nhìn kìa.”

 

Chỉ thấy phía trên đầu con cua sát thủ, một trận bão tuyết bất thình lình ập xuống.

 

Bông tuyết lả tả rơi xuống trong tĩnh lặng, nhưng lại không ngừng chồng chất hết lớp này đến lớp khác, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, thân hình đồ sộ của con cua sát thủ bắt đầu trở nên chậm chạp.

 

Trên bãi cát, trong nháy mắt đã phủ một lớp tuyết dày, đám cua con bị đóng băng cứng ngắc trong đống tuyết.

 

Ngay cả những chiếc chân sắc nhọn của con cua sát thủ cũng lún sâu vào lớp tuyết dày đặt, mọi cử động đều trở nên chậm chạp và vụng về.

 

Nó nhấc chân lên, chậm rãi bước đi, nhưng rồi lại lún sâu vào đống tuyết lạnh buốt.

 

Nó vụng về vung cặp càng khổng lồ về phía Tuệ Tinh, thế nhưng từ đâu đó trong không khí, hai lưỡi dao băng sắc lẻm vút qua, xoay tròn cắt vào cặp càng khổng lồ ấy, cắt rời chúng ngay tại khớp nối dễ như trở bàn tay.

 

Hai chiếc càng khổng lồ rơi xuống nền tuyết, con cua sát thủ tức giận vung vẩy tám cái chân còn lại, nhưng cũng chẳng ăn thua, trông có phần tức cười.

 

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt: “Đây là cái gì vậy?”

 

Tần Mộ lẩm bẩm: “Dị năng hệ Thủy… mà còn là hệ Thủy cấp cao có thể thi triển cả bão tuyết…”

 

Ít nhất trong hiểu biết của anh ta, dị năng giả hệ Thủy bậc ba vẫn chưa thể điều khiển được trận bão tuyết có phạm vi rộng lớn đến thế.

 

Không biết từ lúc nào Chu Vân đã đi xuống khỏi thuyền, vẫy tay với Tần Thịnh: “Phi đao Tiểu Tần của cậu đâu rồi? Xuống đi, nhắm vào chân nó mà bắn. Những người khác thử chặt đứt chân của nó xem, chặt từ khớp sẽ dễ hơn. Ai không dám lên thì cứ giết đám cua con luyện tay là được.”

 

“Chú ý tránh chỗ miệng nó hướng tới, nó sẽ phun ra đám mây độc tang thi, đó là virus tang thi. Mọi người đeo khẩu trang vào, tránh xa phía trước miệng nó là được.”

 

Tần Thịnh như bừng tỉnh cơn mê, cũng nhảy xuống khỏi thuyền, bắt đầu tiến lại gần con cua sát thủ khổng lồ, lấy dao găm ra thử phóng về phía nó.

 

Tần Mộ cũng xách một khẩu súng bắn lao cực mạnh xuống, thử nhắm vào khe hở yếu nhất ở phần bụng con cua sát thủ, chỗ gần mang của nó, rồi bắn súng lao qua.

 

Phập! Mũi lao mang theo một lực cực lớn cắm trúng phóc vào khe yếm cua, xuyên vào rất sâu!

 

“Quả nhiên có tác dụng!” Tần Mộ mừng rỡ, nhưng không ngờ con cua sát thủ đó lại có sức mạnh vô cùng lớn, nó kéo giật về phía sau. Phía sau mũi lao vốn có dây xích nối liền, anh ta đang cầm thân súng nối với dây xích, liền bị một lực cực mạnh kéo đi, cả người bị kéo văng lên không trung!

 

“Anh!” Tần Thịnh hoảng hốt lao tới, nhưng lại vồ hụt. Khẩu súng trong tay Tần Mộ văng ra, lòng bàn tay bị trầy xước hết cả, cả người anh ta rơi từ trên không trung xuống. Đúng lúc đó, Tuệ Tinh không biết từ đâu nhảy tới, ngoạm lấy thắt lưng của anh ta, ngậm chặt lấy anh ta, nhẹ nhàng như không, rồi vững vàng đáp xuống đất.

 

Tần Thịnh giật mình hoảng hốt, nhìn sợi dây xích lơ lửng trên không, nối với khẩu súng lao đang cắm sâu vào bụng con cua sát thủ, mắt ngập tràn lửa giận. Cậu ta đưa bàn tay ánh kim lên không trung, nắm lấy sợi dây xích đột nhiên dài ra, rơi vào tay Tần Thịnh.

 

Cổ tay ánh bạc của Tần Thịnh nắm chặt sợi xích, vô số sợi xích nhỏ, sắc nhọn khác từ đó bay vút lên, phát ra những tiếng rít xé gió trong không khí, quấn chặt chính xác vào những chiếc chân sắc như dao của con cua sát thủ.

 

Cơ bắp trên cánh tay Tần Thịnh nổi lên cuồn cuộn, cả bờ vai và cánh tay đều chuyển sang màu kim loại sáng bóng. Cậu ta mạnh mẽ kéo một cái, kèm theo một tràng âm thanh kim loại va chạm, bốn cái chân một bên của con cua sát thủ đều bị trói chặt cứng, không thể nào dễ dàng vung vẩy được nữa.

 

Tần Thịnh không cho con cua sát thủ bất kỳ cơ hội th* d*c nào. Cậu ta giật lấy một thanh mã tấu khổng lồ từ người đồng đội bên cạnh rồi bất ngờ lao lên, thanh mã tấu vẽ một vòng cung sáng rực trong không khí, sau đó chém mạnh xuống khớp chân đang bị trói của con cua sát thủ. Chỉ nghe một tiếng “rắc”, cái chân cứng rắn vô cùng đó lại bị chặt đứt.

 

Theo thời gian trôi qua, sự giãy dụa của con cua sát thủ dần yếu đi, nó chỉ còn đủ sức phun ra một làn khói đen yếu ớt nữa, nhưng làn khói cũng nhanh chóng tan biến vào không khí.

 

Tất cả mọi người đều xông lên, học theo cách của Tần Thịnh, chém vào các khớp chân của nó.

 

Cuối cùng, cả tám cái chân của nó đều bị chặt đứt, thân hình khổng lồ đổ sầm xuống đất, nó chỉ còn giãy giụa yếu ớt một chút rồi không thể cử động được nữa.

 

Tần Thịnh dùng chân đạp mạnh lên bụng con cua, bàn tay biến thành lưỡi dao, rạch dọc theo khe yếm, mở bụng con cua sát thủ ra. Dưới lớp gạch cua vàng óng, sền sệt, cậu ta moi ra được một viên tinh hạch màu đen.

 

“Là tinh hạch hệ Ám.”

 

Chu Vân có chút ghét bỏ: “Động vật biến dị ăn xác thối có xác suất rớt ra thứ này, một số tang thi cũng có, nhưng tỷ lệ không cao, chẳng có tác dụng gì mấy. Trên thị trường cũng không ai thu mua, chỉ có viện nghiên cứu mới thu về để nghiên cứu thôi. Haiz, chẳng lẽ tôi bị hai anh em các cậu lây chút vận xui rồi.” Vốn định mở màn suôn sẻ thuận lợi, vậy mà, chậc.

 

Tần Mộ: “…”

 

Tần Thịnh: “…”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 58: Lập Đội Ra Khơi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...