Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 49: Sóng Ngầm Cuộn Trào

Trước khi trở về thành phố Đan Lâm, Chu Vân cố ý lái xe vòng đến chợ hải sản ở bến cảng Bách Thuận ven biển.

Thành Bắc Minh đã đặc biệt cử đội hộ vệ đến đây để duy trì trật tự, khoanh vùng bến cảng an toàn, xua đuổi lũ tang thi đi.

Mới đầu xuân, những năm trước thường từ tháng Năm đến tháng Tám là vào mùa cấm đánh bắt cá, còn thời gian mở cửa biển đánh bắt cá mùa xuân thường từ cuối tháng Ba đến tháng Năm. Xuân về tuyết tan, tiết Cốc Vũ nhiệt độ tăng cao, nước biển ấm dần, một lượng lớn cá sẽ bơi vào vùng biển nông, là thời điểm tốt để ra khơi đánh bắt.

Mà bến cảng ở làng chài Ngư Vượng gần thành Bắc Minh nhất, bến cảng nằm ở phía Tây không xa, thuyền cá nhỏ ở đây đa số là của ngư dân trong làng nuôi, vì thuyền nhỏ, ra khơi không quá xa, hải sản đánh bắt được cũng có hạn, không giống như những tàu cá lớn mỗi chuyến ra khơi là mười mấy ngày, sau khi đầy khoang mới trở về.


Thuyền cá nhỏ ở đây thường cập bến vào khoảng quá trưa mỗi ngày, sau đó bán hải sản vừa đánh bắt được ngay tại bến cảng.

Trước đây Chu Vân đã từng cố ý đến đây mua hải sản tươi sống, hắn nhớ rằng buổi chiều ở đây đặc biệt náo nhiệt, nhất là cuối tuần, đường sá gần làng chài đều đậu kín xe, toàn là những người chuyên lái xe từ các thành phố lân cận đến bắt hải sản và mua hải sản tươi nhất.

Buổi tối lại càng náo nhiệt hơn, dọc bờ biển này vốn toàn là các quán hải sản đêm mái nhọn đồng bộ, hắn vẫn nhớ ban đêm ánh đèn ở cảng cá này sáng như sao, các quán ăn lớn ven bờ tiếng người huyên náo, mùi thơm nức mũi, mùi hải sản nướng lơ lửng trong không khí, trên mặt người nào người nấy đều là nụ cười sung túc, an nhàn thảnh thơi.

Bước vào chợ hải sản, mùi tanh đặc trưng của biển cả xộc vào mũi, tuy là thời mạt thế, nhưng ngư dân làng chài vẫn nhiệt tình chào mời khách như trước, hầu hết da bọn họ đều bị gió biển thổi cho đen sạm.


Chu Vân đi vào trong chợ, có rất nhiều hải sản tươi sống, tôm tít, tôm thẻ chân trắng, bạch tuộc, các loại ốc biển, cua hoa, cua xanh… đủ loại hải sản, cũng có một số hải sản khá cao cấp như ốc vòi voi, tôm hùm lớn, cá đao, cá mú và bào ngư, con nào con nấy tươi rói.

Sau mạt thế, ăn hết hải sản ở nhà hàng Vân Đỉnh kế bên, đã rất lâu rồi bọn họ không được ăn hải sản.

Tôm tươi sống nhảy tanh tách, nước sôi thả tôm vào, mười giây là tắt bếp đậy nắp ngay, ngâm trong một phút rưỡi, sau đó cho thêm chút đường và muối rồi ngâm thêm nửa phút, tôm luộc làm như vậy sẽ rất ngọt, nhiều nước, thịt không bị dai mà rất đàn hồi, màu sắc tươi sáng, cực kỳ ngon.

Tiếc là các thành viên đội đặc nhiệm đều đã đi rồi, nếu không chắc chắn cũng được một bữa no nê.

Chu Vân mua một ít tôm biển, cua, cá mú, ốc biển và một số loại cá tươi sống khác, định mang về nhà hàng Vân Đỉnh kế bên để nuôi thêm một thời gian. Tuệ Tinh đi theo bên cạnh hắn, đặc biệt nổi bật, không ít chủ sạp đều khen: “Chó tốt! Chắc là nuôi tốn kém lắm đây!”


Chu Vân thuận miệng hỏi có ai bán hải sản biến dị không, các chủ sạp đều lắc đầu, hải sản biến dị đều đã bị thu mua từ trước, tính bằng điểm tín dụng nộp cho thành phố, sau đó dùng điểm tín dụng để đổi lấy vật tư khác, chỉ cần là dị năng giả đã ký thỏa thuận dịch vụ trong thành Bắc Minh, mỗi tháng đều có thể đổi được một lượng thức ăn biến dị nhất định, hoặc dùng bữa tại các nhà hàng chuyên dành cho dị năng giả.

Điều này cũng nằm trong dự liệu của hắn, nhưng mà cũng có ngư dân nhỏ giọng mách nước cho hắn: “Có thể bao thuyền ra khơi, như vậy đánh bắt được cá biến dị gì đều thuộc về người bao thuyền, tuy bây giờ ra khơi nguy hiểm, nhưng nếu có dị năng giả đi theo tàu bảo vệ thì cũng ổn, trong căn cứ có dị năng giả sẵn sàng nhận nhiệm vụ, nếu được trả công bằng tinh hạch.”

Chu Vân gật đầu cảm ơn ngư dân đã mách nước, lại chọn thêm một ít cá ngựa có thể làm thuốc, rồi lái xe trở về thành phố Đan Lâm.

Chu Vân vừa đi không lâu, trời cũng sắp tối, Tần Thịnh thay một bộ đồ tác chiến bảo hộ đầy đủ, cũng dẫn người lái xe đến bến cảng. Đội hộ vệ căn cứ Bắc Minh chia nhóm theo dị năng giả để dẫn đội, Tần Thịnh là dị năng giả hệ Kim, lại cũng được coi là thủ lĩnh của băng Lão Nhai, vì vậy cũng thành lập đội của riêng mình, nhưng vì vốn không có thế lực gì, nên cậu ta bị biên chế đến tuần tra ở bến cảng bên ngoài căn cứ, nơi nguy hiểm nhất, còn thường xuyên bị xếp vào ca tối.


Màn đêm dày đặc, trời vừa tối, chút hơi ấm của nắng xuân ban ngày lập tức bị gió biển se lạnh buổi tối thổi tan mất.

Gió biển ở bến cảng mang theo chút vị mặn, Tần Thịnh dẫn theo mười mấy người đến bên bến cảng, nhận ca.

Nhiệm vụ chính của họ là canh gác trên tháp ở bến cảng, từ trên cao nhìn xuống khu vực tàu thuyền neo đậu, cố gắng không để tang thi đến gần.

Tháp canh ở bến cảng được xây khá kiên cố, bên trong có đồ ăn thức uống, có thể chắn gió, chỉ có điều hơi nhàm chán.

Chỗ quan sát trên đỉnh tháp có lỗ châu mai, súng và cung tên đều có thể bắn xuống đất, như vậy ban đêm thấy tang thi lẻ tẻ đến thì dùng súng bắn lùi chúng, nếu là bầy tang thi thì cố thủ trên tháp, đợi đội gác ca sau đến vào ngày hôm sau, sau đó sẽ triệu tập đại đội hộ vệ đến cứu viện.


Hôm nay Tần Thịnh dẫn mọi người đi tuần một vòng, để lại vài người canh gác trên tháp quan sát, rồi bí mật dẫn theo vài đồng đội xách một cái túi, đi ra bãi biển.

Nhóm bọn họ đều là những đứa trẻ lớn lên ở khu Phố cổ của thành Bắc Minh, từ lúc biết đi biết nói đã ra bãi biển theo chân người lớn đi bắt hải sản, vô cùng quen thuộc nơi này.

Tần Thịnh dẫn mọi người đến một hang đá nằm dưới một vách đá cao chót vót, đây là một hang đá tự nhiên được sóng biển bào mòn qua năm tháng khi thủy triều lên, trong động tối tăm và sâu thẳm, trên vách đá còn có những con cá nhỏ, cua, ốc biển… do lần thủy triều lên trước để lại.

Tần Thịnh đứng ở cửa hang, ngẩng đầu nhìn tháp quan sát, từ tháp quan sát nhìn sang, vừa hay có thể thấy được chỗ này, đêm nay ánh trăng khá sáng, cộng thêm ống nhòm nhìn đêm được trang bị trong tháp quan sát, có thể thấy rõ động tĩnh bên này.


A Hồng tò mò hỏi: “Anh Thịnh dẫn chúng ta đến đây làm gì? Định đặt lồng cá kiếm chút gì bỏ bụng à?” Ven biển trước khi thủy triều lên, người ta thường đặt sẵn những chiếc lồng cá, lồng đó ở một số khe đá, hang đá hoặc trực tiếp trên bãi biển, bên trong đặt một ít mồi, đợi sau khi thủy triều rút, sẽ thu hoạch được một ít cá nhỏ cua nhỏ, cũng có thể cải thiện bữa ăn.

Tần Thịnh lại đặt một ít củi, than đá vào trong hang, sau đó ra lệnh cho đồng đội tưới dầu hỏa khắp bên trong hang.

Mọi người tuy tò mò, nhưng vẫn làm theo.

Cuối cùng, Tần Thịnh đặt một cái đĩa ở nơi sâu nhất trong hang, để lên đó vài con cá chết, cua chết, sau đó lấy từ trong túi ra một chai thuốc nước, cẩn thận xịt thuốc lên đống cá chết cua chết đó.

Lập tức, các đồng đội đều bịt mũi, nhanh chóng chạy ra khỏi cửa hang, ngay cả Tần Thịnh cũng rất bất ngờ, vội tìm khẩu trang đeo vào.


Xịt xong, cậu ta ra hiệu cho đồng đội rút lui, sau đó mọi người cùng nhau quay lại tháp quan sát, rồi Tần Thịnh cầm ống nhòm đứng từ trên tháp quan sát.

Các đồng đội đều rất tò mò, nhao nhao hỏi: “Anh Thịnh làm gì vậy?”

“Là đặt bẫy phải không?”

“Muốn bắt tang thi à? Mùi đó ngửi giống mùi tang thi quá… y như đúc.”

“Thuốc mà anh Thịnh xịt là cái gì vậy?”

Tần Thịnh nói: “Anh trai tôi nhờ người mang về, thuốc dẫn dụ tang thi, hàng cao cấp của căn cứ Trung Châu đấy, đừng có ồn, nếu có tác dụng, chúng ta sẽ giành quyền làm đại lý bán thuốc này, bán độc quyền ở thành Bắc Minh.”


Các đồng đội lập tức trở nên kích động: “Thuốc tốt gì vậy?”

“Anh Mộ tìm được thứ tốt này ở đâu vậy?”

“Nếu thật sự giành được quyền bán độc quyền, chúng ta giàu to rồi!”

“Nếu thật sự có thứ này, người thường cũng có thể chủ động đặt bẫy dụ tang thi, lấy được tinh hạch rồi!”

Tần Thịnh nói: “Đừng ồn, chờ xem.”

Ánh trăng lạnh lẽo, trên bãi biển trong đêm tối, bắt đầu nghe thấy tiếng gầm gừ của tang thi vang lên từ xa.

Tang thi xuất hiện, chúng lảo đảo bước đi trong bóng đêm, có con cánh tay khẳng khiu, lộ ra xương trắng hếu, hai chân kéo lê, có con đầu nghẹo sang một bên, ánh trăng chiếu lên người chúng, hắc lên những bóng ma loang lổ, âm u.


Đó là cảnh tượng thật kinh hoàng, nhưng đối với những người bình thường sau mạt thế cũng đã quen thuộc rồi, mối đe dọa từ bầy tang thi luôn rình rập bọn họ như hình với bóng.

Nhưng mà, lúc này khi nhìn thấy tang thi lảo đảo đi về phía hang động, tất cả đều kích động.

“Thật sự có hiệu quả!”

“Thật thần kỳ! Đó là mùi gì vậy? Tại sao tang thi lại thích?”

“Thứ này có công thức không? Nếu có chúng ta tự làm, chẳng phải càng kiếm được nhiều hơn sao?”

“Người ta chắc chắn có bằng sáng chế, làm gì có chuyện dễ dàng tiết lộ công thức, được bán độc quyền đã là giỏi lắm rồi!”

“Căn cứ Trung Châu, nghe nói ở đó có viện nghiên cứu dị năng, nghiên cứu tang thi, nghiên cứu dị năng, chắc chắn là hàng cao cấp do bên đó nghiên cứu phát triển ra rồi!”

Tần Thịnh vẫn không để ý đến bọn họ, cậu ta cầm ống nhòm đếm, số tang thi ngửi thấy mùi từ xa chạy đến ngày càng nhiều, cậu ta thầm đếm trong lòng, cho đến khi đếm được hơn mười con, cá tôm trong hang không nhiều, e là không đủ cho chúng ăn, không thể đợi thêm nữa.

Cậu ta cầm súng bắn cá, buộc một túi bùi nhùi sáp màu trắng đã chuẩn bị sẵn vào mũi lao bằng thép, lấy bật lửa châm, rồi nhắm vào cửa hang đó, pằng!

Mũi lao bằng thép đang cháy rực xé toạc màn đêm, đâm thẳng chính xác vào đống củi trước cửa hang.

Ầm! Ngọn lửa bùng lên dữ dội, tang thi ở cửa hang lập tức kinh hãi muốn chạy trốn, nhưng cửa hang này vừa hẹp vừa dài, bên trong thì rộng nhưng cửa hang lại hẹp, là hang động hình hồ lô mà Tần Thịnh đã cẩn thận lựa chọn, chỉ cần một con tang thi bị chặn ở cửa hang, những con tang thi khác cũng sẽ chen chúc ở phía sau, chúng không có trí tuệ, trong hang lại được tưới sẵn dầu hỏa, củi và than đá.

Ánh lửa chiếu sáng màn đêm đen kịt, tiếng kêu gào thảm thiết của tang thi vang lên không ngớt.

Những người bạn nhỏ ở phố cổ reo hò… người thường vậy mà cũng có thể săn giết tang thi một cách an toàn!

Mắt Tần Thịnh được ánh lửa chiếu rọi sáng đến kinh người, ngọn lửa tham vọng rừng rực bùng cháy trong lòng cậu ta.

======

Khách sạn Thiên Nga Vàng.

Xuân về nắng ấm, bong bóng màu hồng phấn, xanh lam cùng các loài hoa xuân như tường vi, hoa hồng trang hoàng cho sảnh tiệc của khách sạn trở nên lộng lẫy tuyệt đẹp.

Âm nhạc nhẹ nhàng du dương vang vọng trong đại sảnh, tháp rượu sâm panh cao ngất ở lối vào đại sảnh dưới ánh đèn chùm pha lê trông thật lấp lánh, phía trước tháp rượu, giữa những đóa hoa là một cặp thiên nga vàng trang trí đang dang rộng đôi cánh, tỏa sáng rực rỡ.

Trên chiếc bàn dài ở giữa bày đầy ắp các món ăn ngon. Hải sản biến dị vừa được đánh bắt từ biển lên, các món tráng miệng đặc sản địa phương tinh xảo, đủ loại trái cây mà trên thị trường đã rất khó mua được, khiến các vị khách có mặt ở đó cứ ngỡ đây là cảnh xa hoa trụy lạc của thời trước mạt thế.

Các vị khách cũng đều ăn mặc chỉnh tề, trò chuyện với nhau, trong đó có không ít dị năng giả trước mạt thế vốn vô danh tiểu tốt, là những người ở tầng lớp thấp nhất, sau mạt thế lại một bước trở thành tầng lớp mới, được người ta tươi cười chào đón, bước vào khách sạn cao cấp mà trước đây không thể vào được này, giao lưu với những người quyền quý ở trung tâm quyền lực.

Thành chủ Cung Nghiên Thanh ngồi trên lầu, qua lớp kính nhìn xuống các vị khách dị năng giả ở dưới, tay cầm danh sách hỏi: “Tên Tần Thịnh hệ Kim này đâu? Sao không thấy đến?”

Phụ tá nói: “Hôm qua đã đặc biệt cho người gửi thiệp mời, nhưng bây giờ cũng sắp đến lúc kết thúc rồi, chắc là có việc đột xuất.”

Cung Nghiên Thanh nhíu mày: “Không phải nói là người được tiến cử trọng điểm sao?”

Phụ tá khẽ cười nói: “Đúng là vậy, Thành chủ xem rồi sẽ biết, trông quả thực cao lớn đẹp trai, lại trẻ tuổi, người bản địa chính gốc, cha mẹ đều không còn, quan hệ gia đình tương đối đơn giản, còn lại một người anh trai cũng đã đến căn cứ Tam Sở rồi. Đại tiểu thư dù không vừa ý, nhìn khuôn mặt đó, chắc cũng không cảm thấy thiệt thòi.”

Cung Nghiên Thanh cười lạnh một tiếng: “Nó cũng chỉ thích tên thư sinh La Vân Khai đó, chẳng có chút dị năng nào, lại còn ăn bám một cách trơ trẽn, không chịu ở rể, nếu không phải ông đây không thể sinh con được nữa, làm sao đến lượt thằng nhóc vắt mũi chưa sạch này đến trước mặt tôi mà ra điều kiện? Thật sự không được thì thụ tinh nhân tạo.”

Phụ tá khẽ cười nói: “Thành chủ bớt giận, Đại tiểu thư còn trẻ, chỉ là ham chơi một chút thôi, người trẻ tuổi thường chú trọng chuyện tình đầu ý hợp mà. Thụ tinh nhân tạo hại sức khỏe lắm, chọn vài người đẹp trai, bồi dưỡng tình cảm, bây giờ dị năng giả ở các căn cứ lớn nhiều lắm. Ở đây không được thì đến các căn cứ khác xem cũng được. Có Cung thành chủ ở đây, dị năng giả tranh nhau tìm đến, tha hồ mà lựa chọn.”

Cung Nghiên Thanh nghiến răng: “Vẫn phải nhanh chóng bồi dưỡng người của mình, lôi kéo dị năng giả, nếu không một căn cứ như thế này, sớm muộn gì cũng bị sáp nhập.”

Phụ tá cười nói: “Thành chủ dụng tâm lương khổ, nói kỹ với Đại tiểu thư, cô ấy nhất định sẽ giúp Thành chủ, cha ruột mình không giúp, còn có thể giúp ai nữa?”

Cung Nghiên Thanh lại lật xem: “Còn ai đến nữa? Cái tên Tần Thịnh này không đến thì thôi, lăn lộn trong băng đảng, mới học xong cấp hai đã theo thuyền ra khơi, đẹp trai cũng chẳng có tác dụng gì, chắc chắn là Tiểu Sương cũng không thích.”

Phụ tá vội vàng giới thiệu vài người, lần lượt chỉ cho Cung Nghiên Thanh xem, trông cũng đều là người có tài có chút nhan sắc, dị năng cũng rất nổi bật, Cung Nghiên Thanh bèn cho người mời con gái Cung Phi Sương qua.

Cung Phi Sương dáng người thướt tha, đường cong quyến rũ, mặc một chiếc váy lễ phục dạ hội màu đỏ rượu vang tà rộng, làm nổi bật làn da trắng như tuyết, phía sau lưng để lộ một khoảng lưng trần trắng nõn, mấy sợi dây chuyền vàng ròng bắt chéo ôm lấy eo lưng, cả người trông duyên dáng, linh hoạt, bước vào uyển chuyển yêu kiều, tựa như đóa hồng đỏ thẫm nở rộ trong tranh sơn dầu.

Cô ta chào cha mình: “Ba.” Khóe miệng hơi nhếch lên, mang theo chút tinh nghịch quyến rũ tự nhiên, giọng nói cũng mang theo chút nũng nịu.

Thực ra Cung Nghiên Thanh rất cưng chiều cô con gái này, ông ta nhìn Cung Phi Sương, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Mấy cậu thanh niên này, đều là dị năng giả, cũng đều trên cấp hai rồi, con xem qua hồ sơ, thấy ưng ý ai, ba sẽ gọi vào làm quen với con một chút.”

Cung Phi Sương ngồi xuống ghế sofa: “Ba, con đã nói con thích La Vân Khai, tại sao cứ bắt con phải gả cho dị năng giả? La Vân Khai là bạn học của con, lúc du học đã giúp con rất nhiều, con chỉ thích anh ấy, anh ấy cũng thích con!”

Sắc mặt Cung Nghiên Thanh trầm xuống, giọng cao hơn vài phần: “Nó thích con, nhưng không chịu ở rể? Thành Bắc Minh cần người thừa kế, nhà họ Cung cần người thừa kế.”

Cung Phi Sương nói: “Cùng lắm thì, con sinh thêm hai đứa, được chưa? Vân Khai lớn lên ở nước ngoài, không thể chấp nhận được văn hóa ở rể này, nhưng để một đứa con mang họ con thì không vấn đề gì.”

Cung Nghiên Thanh lạnh giọng nói: “Bây giờ là mạt thế, căn cứ Bắc Minh cần người thừa kế là dị năng giả, nếu không thì không thể phục chúng được.”

Cung Phi Sương nhíu mày: “Ba! Đây là phối giống sao?”

Hai hàng chân mày Cung Nghiên Thanh nhíu chặt, ánh mắt sáng như đuốc: “Ta chỉ có một mình con là con gái, họ hàng bên nội nhà họ Cung vẫn luôn muốn nhận nuôi anh em họ của con, ba đều đã chống đỡ. Chỉ chờ con kén rể, con không muốn kết hôn sớm, muốn đi du học nước ngoài, có việc gì mà ba không chiều theo ý con? Bây giờ là lúc con thực hiện nghĩa vụ của một người con gái rồi.”

Cung Phi Sương bĩu môi, Cung Nghiên Thanh trầm giọng nói: “Con nhất định muốn kết hôn với La Vân Khai cũng được. Con phối hợp lấy trứng, cho đến khi phôi nhân tạo được cấy thành công vào cơ thể, đợi sau khi sinh ra đứa con dị năng giả, con muốn gả cho ai thì gả.” Giọng ông trầm thấp mà mạnh mẽ, mỗi một từ một chữ đều toát lên uy quyền không thể nghi ngờ.

Cung Phi Sương tức giận đứng dậy: “Con không muốn, Ba! Mạt thế rồi, mọi người đều b**n th** hết rồi sao? Một chút nhân tính cũng không có sao? Lấy trứng hại sức khỏe! Con không làm! Dựa vào cái gì! Chỉ vì một người thừa kế dị năng giả hư vô mờ mịt mà cứ phải ép con kết hôn với dị năng giả? Thậm chí ngay cả môn đăng hộ đối, học vấn cũng không xem, chỉ cần giống tốt! Thật nực cười! Ba coi con là heo nái để phối giống, nhưng con không muốn chưa kết hôn đã phải sinh con để phối giống! Vân Khai sẽ nghĩ gì về con?”

Cung Nghiên Thanh nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, cổ họng có chút nghẹn lại, một lát sau ông ta mới nói: “Bởi vì ba không còn nhiều thời gian nữa.”

Cung Phi Sương vốn đang tức giận mặt đỏ bừng, lúc này lại sững sờ: “Ý ba là gì?”

Cung Nghiên Thanh nhìn cô, mặt đầy bi ai: “Ung thư dạ dày giai đoạn cuối, bác sĩ đã chẩn đoán xác định, cắt bỏ cũng chỉ có thể cố gắng kéo dài, bây giờ tuy đã mời dị năng giả hệ Quang cao cấp đến điều trị, nhưng tế bào ung thư đã di căn, dị năng hệ Quang hiện tại tạm thời không thể chữa khỏi hoàn toàn.”

“Cung Phi Sương, nếu ba chết, không ai che chở cho con. Con không thể thừa kế nhà họ Cung, những người anh em họ của con có thể sẽ xé xác con ra. Con cũng không thể quản lý được thành Bắc Minh, bởi vì con không có dị năng, lại không có uy vọng và sức mạnh răn đe mà ba đã tích lũy bấy lâu nay, con không thể trấn áp được những dị năng giả này, không thể ra lệnh cho đội hộ vệ.”

“Con phải nhanh chóng lôi kéo một dị năng giả về phe mình, kén rể là cách tốt nhất.”

“Và nhanh chóng sinh ra người thừa kế mang dòng máu nhà họ Cung…”

“Nếu không, một khi ta không còn, bên Trung Châu nhất định sẽ cử người đến sáp nhập thành Bắc Minh, đương nhiên như vậy vẫn còn tốt, ít nhất họ sẽ đối xử tốt với con. Nhưng La Vân Khai là cái thá gì? Một người thường, hắn ta không thể bảo vệ con trong thời mạt thế, rõ ràng hắn ta đang ăn bám con, lại còn dám chê không được đứng thẳng lưng mà ăn. Còn ảo tưởng thông qua việc khống chế con để khống chế nhà họ Cung, đáng tiếc, mạt thế không có pháp luật, hắn ta không có năng lực thực sự, cho dù cưới con cũng không thể thông qua con mà lấy được gì, nhân phẩm hắn ta thấp kém, lại còn ngu ngốc, không đáng để phó thác.”

Cung Nghiên Thanh nhìn con gái mặt mày tái nhợt, giọng khàn khàn: “Tiểu Sương, ba không thể che chở cho con được bao lâu nữa, con đường sau này, con phải tự mình đi. Dị năng giả giai đoạn đầu quá yếu, cần tổ chức của chúng ta, vì vậy những người thường vốn nắm giữ quyền lực như chúng ta mới có thể chiếm thế thượng phong.”

“Nhưng mạt thế là xã hội hành xử theo luật rừng, cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh làm vua. Dị năng giả vẫn không ngừng thăng cấp, thế giới tương lai chắc chắn sẽ là của dị năng giả, con được bảo vệ quá tốt, không nhìn thấy xu thế lớn của tương lai. Dù là Trung Châu, hay các căn cứ lớn, hiện tại vẫn là những người nắm giữ quân quyền nắm giữ căn cứ, nhưng tương lai, kẻ có được dị năng giả sẽ có được thiên hạ.”

“Con cần một người chồng là dị năng giả, sinh ra những đứa con dị năng giả cho chồng con, người đó mới vì nhà họ Cung, vì lợi ích to lớn của thành Bắc Minh, cùng con lợi ích cộng sinh, vì con, vì gia đình con cái mà vào sinh ra tử.”

“Không có đủ lợi ích và mối ràng buộc huyết thống, chỉ dựa vào ân tình, bấy nhiêu đó là không đủ.”

=======

Chu Vân không hề hay biết những sóng ngầm cuộn trào ở thành Bắc Minh, hắn chỉ tùy ý viết một nét rồi lại quay về tầng ba mươi của mình, toàn tâm toàn ý nghiên cứu dược liệu của mình.

Trước đây khi Quan Viễn Phong còn ở đây, hắn đã dành rất nhiều thời gian cho việc luyện tập và vận động, giờ không có Quan Viễn Phong giám sát, hắn lập tức lười biếng, có lúc quên mình nghiên cứu những loại thực vật biến dị yêu thích trong phòng thí nghiệm, làm thí nghiệm chiết xuất, đáng tiếc, hắn vẫn cần một số thí nghiệm lâm sàng trên các ca bệnh để suy đoán dược hiệu của thuốc biến dị.

Kiếp trước hắn liên tiếp công bố những thành tựu nghiên cứu quan trọng, được triệu tập đến phòng thí nghiệm của Viện Nghiên cứu Dị năng đặt tại Ám Cốc để tập trung nghiên cứu, lúc đó còn tưởng rằng phòng thí nghiệm Ám Cốc là một viện nghiên cứu dị năng cao cấp quy tụ tinh anh, cứu người chữa bệnh, nỗ lực vì tương lai của toàn nhân loại.

Bọn chúng trang bị đội hộ vệ cho các nhà nghiên cứu, cung cấp kinh phí và tài liệu nghiên cứu, để các nhà nghiên cứu có thể tránh xa những xáo trộn của mạt thế, chuyên tâm nghiên cứu, chuyên tâm vào đề tài, quả thực cũng đã đạt được những thành tựu xuất sắc trong việc nghiên cứu phát triển dị năng, chữa trị bệnh nhân, danh tiếng vang xa, chưa từng nghĩ đến sự thật ẩn giấu sâu nhất, cốt lõi nhất lại nhơ nhuốc đến vậy.

Nhưng giai đoạn đầu ở phòng thí nghiệm, hắn vẫn cứu chữa được rất nhiều bệnh nhân, tích lũy được một lượng lớn dữ liệu. Bây giờ dựa vào những kinh nghiệm trước đây, hắn có thể sử dụng những loại thuốc biến dị hiện đang nuôi cấy để bào chế một số loại thuốc, nhưng vẫn cần nhiều ca bệnh hơn nữa.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc, kẻ thất phu không có tội, mang ngọc trong người mới là có tội. Hắn bây giờ cần là sức mạnh, sức mạnh có thể tự bảo vệ mình. Vẫn nên làm trước một số loại thuốc đã được xác định dược hiệu ở kiếp trước, thuốc mới cứ tạm gác lại đã.

Hắn lấy tinh hạch dị năng hệ Mộc cấp Vương mà Quan Viễn Phong để lại cho mình ra xem, chất lượng rất tốt, những sợi tơ màu xanh biếc tinh khiết lấp lánh trong tinh hạch, giống như đá huỳnh quang xanh lục thượng hạng trong suốt.

Tiến triển cấp bốn của hắn quá chậm, hắn cần luyện tập nhiều hơn nữa, còn nữa, dị năng hệ Thủy cũng nên dành chút thời gian để nâng cấp.

Quan Viễn Phong thăng cấp dị năng nhanh như vậy là vì anh đã tham gia rất nhiều trận chiến, trong khoảnh khắc giác ngộ giữa sinh tử, trong những trận chiến đối địch lặp đi lặp lại đó, việc vận dụng các kỹ năng sẽ nhanh chóng nâng cao đẳng cấp dị năng.

Đây cũng là lý do tại sao dị năng hệ Mộc nâng cấp chậm, dị năng hệ Mộc giai đoạn đầu gần như không có tác dụng gì trong chiến đấu, dựa vào dị năng nuôi dưỡng của hệ Mộc là có thể nâng cấp, nhưng cũng cần một lượng lớn và sự nuôi dưỡng bền bỉ.

Bây giờ Chu Vân đã đến nút thắt, không thể không luyện tập dị năng hệ Thủy trước, như vậy bản nguyên tinh hạch song hệ Thủy Mộc của hắn mới có thể mạnh mẽ hơn.

Hắn cần tinh hạch hệ Thủy và hệ Mộc chất lượng cao hơn, trước đây đã lấy được không ít từ cá biến dị trong hồ chứa nước, về cơ bản Quan Viễn Phong đều đã cho hắn hấp thụ.

Tinh hạch hệ Thủy tốt hơn nữa, chỉ có thể là cá biến dị ở biển, cá biến dị ở biển, là cấp bậc mãnh thú cấp Vương, không dễ kiếm. Trước đây con tang thi vương mà bọn họ đánh ở bệnh viện, tinh hạch đào được cuối cùng là hệ Kim, hắn đã để Quan Viễn Phong hấp thụ, tinh hạch cấp Vương rất hiếm.

Hắn vừa nghĩ, vừa khoanh chân bắt đầu tĩnh tâm thiền định, sau khi vận khí lưu chuyển một chu thiên, đặt tinh hạch vào lòng bàn tay, hấp thụ viên tinh hạch hệ Mộc đó, luồng sức mạnh hệ Mộc tinh túy, thuần hậu trong tinh hạch cấp Vương như dòng suối nhỏ chảy vào lòng bàn tay hắn, hắn nhắm mắt lại vận chuyển dị năng trong cơ thể thêm một chu thiên, quả nhiên cảm thấy bụng dưới hơi nóng lên, tứ chi thoải mái vô cùng, tràn đầy sức mạnh mãnh liệt, cấp bậc tinh hạch song hệ trong đan điền vốn đã trì trệ từ lâu, nay cuối cùng cũng tăng lên một chút.

Sau cấp bốn thăng cấp quá khó, thực ra cứ từ từ tiến từng bước một, Chu Vân cũng sẽ lên cấp năm sớm hơn kiếp trước, kiếp trước hắn không đặc biệt mặn mà với việc thăng cấp, mà là mải mê nghiên cứu thảo dược biến dị.

Nhưng bây giờ hắn đã mất đi một thứ rất quý giá, hắn cấp bách muốn mình phải mạnh mẽ hơn, để giành lại thứ mà hắn trân quý nhất.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 49: Sóng Ngầm Cuộn Trào
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...