Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 40: Xuân Về, Khách Đến


Cá câu được từ hồ băng về, Chu Vân và Quan Viễn Phong đều mang lên sân thượng treo cho đông cứng lại, điều này đã làm phong phú thêm rất nhiều bữa ăn của họ.


Một phần cá thường trong đó được Chu Vân cẩn thận xát một lớp muối biển, sau đó hàng ngày để gió lạnh thổi khô, biến thành cá khô có hương vị độc đáo, thịt cá hiện lên một màu trong mờ vô cùng hấp dẫn, dùng để hấp rau củ, nấu canh gì cũng đều tươi ngon.


Sau đó, Chu Vân lại thường xuyên vùi đầu trong phòng thí nghiệm và vườn ươm, miệt mài với việc nhân giống nấm đỏ nhân tạo, cũng như không ngừng nuôi cấy các loại dược liệu biến dị, chiết xuất alkaloid hữu ích, tiếp tục một số đề tài chưa hoàn thành ở kiếp trước, ghi lại vô số dữ liệu chi tiết.



Trong nhà kính mái vòm, suốt mấy tháng dài đằng đẵng, nhờ vào cây xương rồng biến dị và một số loài thực vật biến dị khác, cùng với việc kiên trì bền bỉ thi triển thuật Phồn Vinh, hắn đã trồng được một số lượng lớn dược liệu biến dị, thậm chí đã bắt đầu có thể đảm bảo rau tươi họ ăn mỗi ngày trên bàn ăn đều là rau biến dị.


Quan Viễn Phong thì ngày ngày vẫn dẫn Tuệ Tinh vẫn đi khắp nơi trong thành phố Đan Lâm để diệt tang thi, vận chuyển vật tư, mỗi ngày trở về đều khoe chiến lợi phẩm với Chu Vân.


Anh đi khá xa, nhưng ngày nào cũng nhất định phải về nhà trước sáu giờ, và cũng chưa từng gặp phải người sống sót nào. Căn cứ sinh tồn gần nhất là thành phố Bắc Minh, cũng cách hơn trăm cây số, ở giữa lại có sông, núi, cộng thêm tuyết lớn và tang thi thế này, nên vẫn chưa gặp lại người sống sót nào.



Cứ thế, không biết từ lúc nào, anh cũng đã sắp đạt đến cấp 4, một tay cung tên sấm sét xuất thần nhập hóa, chỉ đâu đánh đó, mà một chuỗi sấm sét trên diện rộng phóng ra có thể khiến bảy tám con tang thi thường toi mạng ngay lập tức. Cơn lốc xoáy mang theo tia lôi điện càng sử dụng điêu luyện hơn.


Chu Vân đã tận mắt thấy Quan Viễn Phong thi triển cuồng phong trên mặt băng của hồ chứa nước, tuyết đọng và băng treo trên cây cối của cả cánh rừng đối diện đều bị ngọn gió mạnh do anh tạo ra thổi bay sạch, cành lá trơ trụi lay động tả tơi trong gió, như thể vừa bị bão quét qua.


Đây hoàn toàn là hiệu ứng của cấp 4, nhưng tinh hạch dị năng của Quan Viễn Phong lại chưa đạt đến trình độ cấp 4. Chu Vân kinh ngạc trước hiệu quả thăng cấp của anh, phải biết rằng, việc thăng cấp của Quan Viễn Phong về lý thuyết sẽ chậm hơn người bình thường, nhưng trong cùng cấp thì không có đối thủ, khiêu chiến vượt cấp cũng có thể một đổi một, bởi vì kinh mạch của anh rộng hơn người thường.


Lấy chính bản thân hắn làm ví dụ, lần trước hắn nhận được tinh hạch hệ Mộc của tang thi vương do Quan Viễn Phong mang về, đã đột phá tiến vào cấp 4, nhưng sau đó liền bước vào giai đoạn tăng trưởng rất chậm. Hắn đạt cấp 3 đỉnh cấp mới thực hiện cấy ghép cho Quan Viễn Phong, kết quả là Quan Viễn Phong hiện đã cấp 3 đỉnh cấp, còn hắn vẫn đang loanh quanh ở sơ kỳ cấp 4, rất khó nâng cao.


Người này thực sự quá chăm chỉ, không ngừng hấp thụ tinh hạch, không ngừng chiến đấu, không ngừng rèn luyện cơ thể, tôi luyện tinh thần.



Tuệ Tinh cũng đã bước vào cấp 3 đỉnh cấp, không chỉ đơn thuần là phóng quả cầu lửa nữa, giờ nó đã có thể trực tiếp phóng ra một con rồng lửa, hơn nữa tốc độ chạy cũng nhanh hơn, đôi khi trong mắt Chu Vân nó giống như một bóng mờ, tang thi khó mà đuổi kịp.


Chu Vân cảm thấy Quan Viễn Phong cộng thêm Tuệ Tinh, e rằng đã là vô địch thiên hạ rồi.


Tiếc là một người một chó này ngày nào cũng đi diệt tang thi, bọn họ đã bắt đầu trực tiếp khiêu chiến với bầy tang thi, mỗi ngày có thể mang về một lượng lớn tinh hạch tang thi, đều phải dùng xô để rửa sạch, rồi cứ thế mà tùy tiện đựng ở đó.


Trong mùa đông dài đằng đẵng như vậy, mùa xuân cuối cùng cũng đến muộn màng vào tháng Tư năm sau, trong những tiếng sấm rền vang.


Khi nhiệt độ dần ấm lên, vạn vật hồi sinh, những cây biến dị mà hắn trồng ở số 3 Nguyệt Khê vào năm trước, sau một mùa đông khắc nghiệt ngủ đông, cuối cùng được chút nắng mưa, bắt đầu phát triển mạnh mẽ.


Quan Viễn Phong không biết đây là thành quả của cả một mùa đông Chu Vân miệt mài truyền dị năng cho cây biến dị, trong mắt anh, dường như chỉ sau một đêm, toàn bộ hoa ở số 3 Nguyệt Khê đều nở rộ.


Cây cửu lý hương như được thổi vào một luồng sức sống mới, cành lá sum suê, hương hoa ngào ngạt. Những chiếc lá xanh biếc của nó lấp lánh dưới ánh mặt trời, những bông hoa trắng muốt từng chùm trĩu nặng, thể hiện sức sống mãnh liệt, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp sân vườn.



Hoa lăng tiêu cũng không chịu thua kém, chúng dựa vào sức mạnh của nắng xuân mưa xuân, tùy ý leo trèo, lan rộng, nở ra những bông hoa màu cam đỏ, nhẹ nhàng lay động trong gió xuân, tò mò khám phá thế giới xung quanh, bất giác đã leo kín cả bức tường, màu sắc rực rỡ.


Mà thu hút hơn cả là cây hoa trà biến dị được di dời từ trên núi về, mùa xuân đến, giữa những chiếc lá sáp màu xanh đậm của nó nở đầy những bông hoa to bằng cái bát, từng cánh hoa như được cắt ra từ lụa là gấm vóc, rực rỡ động lòng người, bung nở mãnh liệt, nhìn từ cửa sổ biệt thự ra, hoa lá xum xuê, lộng lẫy chói mắt, là một bức tranh mùa xuân tuyệt đẹp.


Còn Lượng thiên xích thì càng thể hiện tốc độ sinh trưởng đáng kinh ngạc hơn. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nó đã như vô số con rồng xanh nhỏ, uốn lượn vươn lên, quấn chặt lấy hàng rào sắt. Lá của nó rậm rạp và xanh mướt, như khoác lên hàng rào sắt một lớp áo xanh, khiến hàng rào vốn đã tróc sơn trở nên mới mẻ, ngập tràn hơi thở của mùa xuân.


Số 3 Nguyệt Khê không chỉ có hoa cỏ nhộn nhịp, đàn ong mật ngủ đông suốt mùa đông và những thùng ong của chúng cũng tỉnh giấc sau giấc ngủ dài im lìm. Trải qua một mùa đông được Chu Vân miệt mài cho ăn mật ong, con nào con nấy đều béo núc ních, rõ ràng con nào cũng có kích thước lớn hơn ong thường rất nhiều.


Chúng lũ lượt bay ra khỏi thùng ong, bay đi khắp bốn phương tám hướng để hút mật hoa, đôi cánh trong suốt lấp lánh ánh vàng dưới nắng, tràn đầy hơi thở và sức sống của mùa xuân.


Hoa cỏ được di dời từ vườn ươm của lâm trường năm ngoái gần như đều được trồng ven hồ, hoa hạnh, hoa đào, tất cả đều nở rộ, từng cây từng cây hoa hồng hoa trắng như khói như sương, cung cấp nguồn mật hoa phong phú dồi dào cho đàn ong.



Cả khu dân cư đều tràn ngập bóng dáng bận rộn và tiếng vo ve vui vẻ của đàn ong biến dị, chúng nhẹ nhàng len lỏi giữa các khóm hoa, bận rộn thu thập phấn hoa và mật hoa, mang về thùng ong để ủ thành mật ong ngọt ngào.


Chỉ có điều chúng quá to, mỗi khi Quan Viễn Phong thấy chúng đậu trên cánh hoa, thò chiếc vòi dài ra khéo léo hút mật, anh cứ có cảm thấy hơi rùng rợn.


Nhưng Chu Vân lại rất vui mừng trước cảnh này, ánh mắt sáng rực, vô cùng yêu quý: “Sữa ong chúa biến dị là thứ tốt đấy, lại kết hợp với nhân sâm biến dị… còn có sáp ong nữa… nên tách đàn rồi…”



Ngay cả Tuệ Tinh thấy chúng cũng tự giác tránh né, vừa đông đúc lại có cánh, có kim chích thì thôi đi, đằng này còn là bảo bối của Chu Vân, nó chẳng dám trêu chọc.


Khi tiếng sấm mùa xuân vang lên, tuyết vừa tan, Chu Vân đã nóng lòng đào đất trong khu dân cư, trồng những hạt giống tốt biến dị mà hắn đã tích trữ cả mùa đông.


Suốt mùa đông khắc nghiệt, nhiều cây cối trong tiểu khu đã chết khô vì không qua được mùa đông. Chu Vân đi dạo ven hồ mấy ngày, cuối cùng cũng xác định được kế hoạch trồng trọt cho từng mảnh đất.


Quan Viễn Phong đặc biệt ra ngoài kiếm một chiếc máy xúc về, xới lại toàn bộ đất, sau đó dưới sự chỉ dẫn của Chu Vân, trồng các loại ngô, lúa, khoai tây, khoai lang, gạo nếp, đậu nành,…. mỗi thứ một ít.


Hai người bận rộn suốt hai tuần mới xem như trồng xong các loại cây trồng cần thiết, bọn họ lại đặc biệt chạy đến các dãy phố bán đồ nông nghiệp một chuyến, chất đầy một xe các thiết bị nông nghiệp, hạt giống, công cụ hữu ích ở đó về, lắp đặt hệ thống phun tưới tự động bên cạnh các thửa ruộng.


Chu Vân bắt đầu di dời những cây biến dị mà hắn đã trồng trên sân thượng cả mùa đông vào trong khu dân cư, dựa theo đặc tính của cây mà chọn những vị trí thích hợp nhất để trồng xuống đất.


Giờ đây bọn họ đã có một cây dâu tằm biến dị, một cây hoàng đàn đỏ biến dị, một cây thủy tùng biến dị. Trong đó, cây thủy tùng là bảo bối được hắn đặc biệt quan tâm, mỗi ngày đều nghiêm túc truyền dị năng cho nó, đo chu vi, chiều cao cây, một lòng chỉ mong nó lớn thật nhanh, thật cao.


Cây dâu tằm biến dị di dời từ trong núi về, sau khi Chu Vân dùng một chút thuật Phồn Vinh, đã mọc ra những cành non xanh biếc, tràn đầy sức sống, những chiếc lá dâu xanh mơn mởn này chính là lựa chọn tuyệt vời để nuôi tằm.


Chu Vân lại lập tức bắt đầu kế hoạch nuôi tằm của hắn, trước tiên thử ấp trứng tằm trong nhà kính trên tầng thượng.


Một căn phòng trống sáng sủa nhất trong biệt thự số 3 Nguyệt Khê được dọn dẹp riêng để làm phòng nuôi tằm, Chu Vân mang trứng tằm đã ấp nở, sau đó dùng toàn bộ lá dâu biến dị để chăm sóc cẩn thận, mỗi ngày đều nghiêm túc rửa sạch lá dâu, phơi khô rồi cho tằm con ăn.



Trong một lúc, hắn thậm chí còn không mấy để ý đến đàn gia cầm gia súc trên lầu, may mà còn có Quan Viễn Phong trông nom. Thực ra sau một mùa đông, hai người một chó đã ăn thịt không ít, đàn gà thả rông bắt về từ vườn ươm lâm trường trước đó chỉ còn lại vài con mái còn đẻ trứng.


Bây giờ trời đã ấm lên, hơn nữa tang thi trong khu dân cư cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, cả tiểu khu lại ở trên núi, thực ra cũng tương đối an toàn.


Quan Viễn Phong bèn chuyển những con vật lớn hơn như ngỗng lớn, thỏ, dê xuống dưới, rào lại mảnh đất cỏ trống bên cạnh biệt thự số 3 Nguyệt Khê, sửa sang thành một chuồng trại lớn, thả gà, vịt, ngỗng, dê và thỏ, nuôi thả rông trên bãi cỏ.


Trên bãi cỏ còn có một cây đa cảnh khá lớn, mùa xuân đến, bóng cây xum xuê, đàn gia cầm gia súc rất thích lượn lờ dưới gốc cây.


Khu vực mới này rõ ràng cũng rất được lòng Tuệ Tinh, ngày nào nó cũng tung tăng chạy qua chạy lại trông chừng đàn gia cầm gia súc, bọn chúng đã quen nhìn thấy con vật khổng lồ này nên cũng không mấy sợ hãi, thậm chí mấy con ngỗng lớn còn dám tranh đồ ăn với nó.


Chu Vân bèn trồng thêm một vòng Lượng thiên xích biến dị dọc theo đó, mùa xuân cây lớn nhanh, vài ngày đã lại vươn cao một đoạn, lông gai mới mọc còn non mềm.


Quan Viễn Phong thấy ngày nào Chu Vân cũng bận rộn túi bụi, nhưng lại vô cùng vui vẻ, anh có chút buồn cười, nhưng cũng dẫn Tuệ Tinh đặc biệt chạy đến khu rừng núi gần hồ chứa nước và các khu dân cư lân cận, dựa theo đặc điểm của thực vật biến dị mà Chu Vân chỉ dẫn, tìm xem có loài thực vật biến dị nào sống sót qua mùa đông khắc nghiệt hay không, tiện thể nếu săn được con mồi nào, cũng bắt luôn một ít động vật biến dị về.


Sau khi tuyết tan vào đầu xuân, việc chạy bộ buổi sáng của anh từ máy chạy bộ đã chuyển thành chạy việt dã cùng Tuệ Tinh, mỗi ngày đều chạy lên chạy xuống ngọn núi trong tiểu khu, kiểm tra kỹ lưỡng xem trong tiểu khu có tang thi hay động vật biến dị nào sót không.


Sáng sớm hôm đó, trời còn chưa sáng, Quan Viễn Phong đã dẫn Tuệ Tinh ra ngoài chạy bộ, lúc về còn mang theo một con dúi khổng lồ, đã bị nướng cháy xém bên ngoài, nhưng vẫn không ảnh hưởng gì đến việc nhìn ra thân hình mập mạp của nó.


Chu Vân vô cùng ngạc nhiên: “Dúi ở đâu ra vậy?” Hắn nhìn kỹ: “Trông có vẻ đã biến dị rồi? To hơn cả mèo luôn…”


Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, lúc chạy bộ ở khu rừng tre sau núi thì thấy, lúc đầu tôi cũng tưởng là mèo hoang, sau này mới phát hiện là dúi.”


Chu Vân cười tủm tỉm: “Không tồi, dúi ăn ngon lắm.”



Hắn đặt chiếc cuốc đang cầm trong tay dựa vào hàng rào bên cạnh, đưa tay ra nhận lấy con dúi, xem đi xem lại rồi cười hỏi anh: “Định làm món gì đây? Kho tàu nhé?”


“Sao cũng được,” Quan Viễn Phong nhìn tay hắn đeo găng, đầu đội mũ rơm, liền hỏi: “Sáng sớm trồng gì thế?”


Chu Vân nói: “Giun đất biến dị nuôi cả mùa đông, tôi bỏ nó vào vườn hoa của anh rồi.”


Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn đám đất ẩm vừa được xới lên, cũng không nhìn ra gì, anh vừa định nói chúng ta vào nhà làm bữa sáng thôi thì bỗng nhíu mày, ngẩng phắt đầu lên, anh vung tay, một tia sét đột nhiên từ trên trời đánh xuống.


Chu Vân chưa kịp phản ứng, ngạc nhiên ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một chiếc máy bay không người lái màu bạc ở phía xa xa trên bầu trời bị sét đánh rơi xuống.


Hắn ngẩn người một lúc, Tuệ Tinh đã lao tới, tha chiếc máy bay không người lái đó chạy về.


Quan Viễn Phong liếc nhìn: “Máy bay không người lái CH8018, nhẹ nhàng nhỏ gọn, thường dùng để trinh sát, thường được trang bị trên trực thăng.”


Anh nghĩ một lát: “Cậu vào nhà đi, đừng ra ngoài.” Lại ra lệnh cho Tuệ Tinh: “Đi theo bác sĩ, bảo vệ cho bác sĩ thật tốt.” Tuệ Tinh “gâu” một tiếng đáp lại.


Chu Vân thấy vẻ mặt anh nghiêm túc như vậy cũng không phản đối, hắn ngoan ngoãn xách con dúi lên: “Được. Tôi ở trong bếp, có việc gì cứ gọi tôi.” Mấy ngày nay bọn họ chủ yếu trồng trọt trong tiểu khu, biệt thự bên này cũng đã dọn dẹp bếp và phòng ở, để tiện làm việc ở dưới xong thì lên nấu ăn hoặc nghỉ ngơi luôn.


 


Quan Viễn Phong gật đầu, nhìn hắn dẫn Tuệ Tinh vào phòng, quả nhiên nghe thấy tiếng rung động gầm rú quen thuộc trên không trung, đó là tiếng gầm của cánh quạt trực thăng đang quay.


Phía chân trời xanh thẳm, một chiếc trực thăng vũ trang màu xanh quân đội bay tới, nó như một con chim kim loại khổng lồ lượn vòng trên không, ánh nắng đầu xuân xuyên qua những đám mây thưa thớt chiếu lên thân máy bay, phủ lên một lớp ánh sáng rực rỡ.


Trực thăng “Ngân Cáp-90”, Quan Viễn Phong đã nhanh chóng nhận ra kiểu máy bay này, trực thăng đa dụng bốn cánh quạt, hai động cơ, có tính ổn định xuất sắc và hiệu suất bay vượt trội, thường được sử dụng cho các nhiệm vụ vận chuyển, cứu hộ và tác chiến đặc biệt, có thể chở 11 binh sĩ vũ trang đầy đủ và phi hành đoàn.


Vẻ mặt anh nghiêm nghị nhìn chằm chằm chiếc trực thăng đang từ từ tiến lại gần, nắm chặt dị năng sấm sét trong lòng bàn tay.


 


Chỉ thấy cửa phụ của buồng lái trực thăng đột ngột mở ra, một người đàn ông ló người ra, một tay người đó giơ cao lá cờ, bay phần phật trong gió, ra hiệu bằng cờ hiệu, một bên cầm loa hét lớn về phía anh: “Đội trưởng! Là chúng tôi đến đây!”


Quan Viễn Phong ngước mắt nhìn bọn họ, mày bỗng giãn ra, nhưng vẻ mặt vẫn rất nghiêm túc, đưa tay đáp lại đối phương một chỉ thị, chỉ về phía quảng trường trung tâm khu dân cư cách đó không xa, ra hiệu vị trí hạ cánh cho trực thăng.


Chu Vân ở trong bếp nhìn qua khung cửa sổ dài, thấy vẻ cảnh giác trên mặt Quan Viễn Phong đã biến mất, thay vào đó là một chút kích động.


Sau đó anh sải bước về phía quảng trường trung tâm, nơi đó mặt đất bằng phẳng, điểm hạ cánh không có chướng ngại vật, cũng không có dây điện, cây cối, nhà cửa.


Quan Viễn Phong đến rìa quảng trường trung tâm, hai tay dang ngang, lòng bàn tay úp xuống, ra hiệu cho trực thăng hạ xuống, rồi lại làm động tác hai tay bắt chéo phía dưới thân người để hạ cánh.


Trực thăng từ từ hạ xuống, Chu Vân đứng ở cửa nhìn, hắn thấy từ xa có mấy thanh niên bước từ trực thăng xuống, trên người đều mặc quân phục chiến đấu màu xanh lá, đầu cạo trọc, xuống máy bay liền đứng nghiêm chào Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong chào lại xong tất cả đều đứng tại chỗ lau nước mắt, có thể thấy ai nấy đều vô cùng kích động.


Đồng đội của Quan Viễn Phong, cuối cùng cũng đã tìm đến.


 


Dù đã muộn cả một mùa đông.


 



Chu Vân lặng lẽ nhìn một lúc, thấy Quan Viễn Phong quay đầu nhìn về phía hắn, rồi quay đầu dặn dò gì đó, một mình anh đi về phía này trước.


Chu Vân vừa lột da con dúi, lấy ra một viên tinh hạch hệ Mộc bên trong đặt sang một bên, chặt con dúi thành miếng nhỏ, nhìn Quan Viễn Phong bước vào mỉm cười: “Là đồng đội của anh phải không? Tôi nấu thêm cơm nhé? Có mấy đồng đội đến vậy?”


Quan Viễn Phong nói: “Bảy người, làm nồi lẩu đơn giản là được, tôi bảo bọn họ giúp, có lẽ phải ở lại mấy ngày, sức ăn của bọn họ chắc là cũng rất lớn, làm phiền cậu rồi.”


Chu Vân liếc mắt nhìn anh một cái, mỉm cười: “Không phiền, khách từ xa đến đều là khách quý mà.”


Không hiểu sao Quan Viễn Phong lại cảm thấy nụ cười này của hắn có chút ý vị khác, trong lòng bỗng giật thót, nhưng bên ngoài sân đã có tiếng nói vang lên: “Báo cáo! Đội trưởng? Là ở đây phải không?”


Quan Viễn Phong vội vàng nói: “Để tôi giới thiệu cho cậu.” Nói xong liền ra ngoài đón người vào, Chu Vân bỏ hết dúi vào nồi áp suất, thêm chút nước, đậy nắp, bật lửa, hắn cũng rửa tay rồi đi ra.


Một nhóm chiến sĩ trẻ tuổi bước vào sân, đều bị hoa cỏ đầy sân làm cho kinh ngạc: “Biệt thự này của đội trưởng, được đấy chứ! Hoa này đẹp thật! Đội trưởng trồng à?”


Quan Viễn Phong ho một tiếng, mấy đội viên lập tức im lặng nhìn qua, Quan Viễn Phong giới thiệu Chu Vân: “Đây là bác sĩ Chu.”


Mấy đội viên lập tức ưỡn ngực đồng thanh hô lớn: “Chào bác sĩ Chu!” Giọng nói vang dội, đều tăm tắp, nụ cười sảng khoái, nhìn qua ai nấy đều có ánh mắt kiên định, dáng người thẳng tắp, được huấn luyện rất bài bản.


Chu Vân bất giác cũng mỉm cười đáp lại: “Chào mọi người, tôi là Chu Vân, Chu trong chu đáo, Vân trong canh vân.”


Quan Viễn Phong giới thiệu đội viên: “Phó đội trưởng Giang Dung Khiêm.”


Giang Dung Khiêm vóc người trung bình, da hơi ngăm đen, nụ cười ôn hòa, tiến lên một bước bắt tay Chu Vân: “Chào bác sĩ Chu, tôi là lính thông tin Giang Dung Khiêm, Dung trong dung mạo, Khiêm trong khiêm tốn, tôi theo Đội trưởng Quan nhiều năm rồi.”


Chu Vân mỉm cười bắt tay: “Thông tin viên? Vậy máy bay không người lái lúc nãy là anh phụ trách à?”


Giang Dung Khiêm cười: “Tôi định tìm một chỗ bằng phẳng để hạ cánh trước, trinh sát địa hình, xem có tang thi không, ai ngờ lại phát hiện ra đội trưởng…”


Mấy đội viên phía sau nhao nhao: “Chúng tôi nhìn thấy đội trưởng đứng trên màn hình, còn không dám tin, vừa định nhìn gần hơn, kết quả đang nhìn thì pằng một phát! Thấy đội trưởng đột nhiên ngước mắt nhìn chúng tôi, vung tay một cái, màn hình đen thui! Máy bay không người lái cũng mất tiêu!”


“Vậy mà đội trưởng cũng có dị năng rồi!”


“Dị năng hệ Lôi Điện, ngầu quá đi!”


“Đội trưởng vẫn nhạy bén như vậy!”


“Dị năng hệ Lôi Điện ở căn cứ chúng ta chỉ có một người, là của đội hai, hừ hừ, bình thường nhìn chúng ta cứ hếch mũi lên trời, giờ thì hay rồi.”


Chu Vân bị bọn họ chọc cười, hắn đưa mắt liếc nhìn Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong cũng đang chăm chú nhìn những người lính của mình, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của đội viên, như thể đang xác nhận sự trưởng thành và thay đổi của họ.


Nhưng anh vẫn rất nhạy bén bắt được ánh mắt của Chu Vân, anh lại ho khan một tiếng, mọi người lại im lặng, Giang Dung Khiêm nói: “Đừng phiền đội trưởng giới thiệu nữa, chúng tôi tự giới thiệu từng người một nhé, Khả Tâm em trước đi.”


Một nữ đội viên dáng người mảnh khảnh bước ra, giọng nói trong trẻo, đôi mắt trong veo: “Chuyên gia chất nổ, Đổng Khả Tâm.” Thì ra là một nữ đội viên, tóc cô cắt ngắn gần sát da đầu, trên người cũng mặc bộ đồ tác chiến rộng thùng thình, nếu nhìn thoáng qua thì hoàn toàn không nhận ra là nữ, nhưng nhìn kỹ thì mày xinh mắt đẹp, có chút dáng vẻ của con lai.


Chàng trai cao gầy bên cạnh cô tiếp tục bước ra tự giới thiệu: “Võ Tuấn, lính bắn tỉa.” Cậu ta có đôi tay đặc biệt dài, mắt híp, nhưng rất sáng, trông có vẻ không thích nói nhiều.


“Chuyên gia điều khiển phương tiện di chuyển, Trương Kỳ!” Trương Kỳ là người lái trực thăng, trông cao lớn đẹp trai, anh khí ngời ngời, nụ cười thân thiện, dễ mến: “Tôi cũng là phó xạ thủ bắn tỉa.”


“Liêu Cẩm Thịnh, trinh sát viên!” Liêu Cẩm Thịnh trông rất trẻ, khoảng chừng hai mươi tuổi, đôi mắt tròn xoe, rõ ràng rất hoạt bát, cả người không chỗ nào yên tĩnh được, mắt cứ nhìn đông ngó tây, rất hứng thú với Tuệ Tinh đi theo bên cạnh Quan Viễn Phong, thỉnh thoảng lại muốn trêu chọc một chút.



“Đường An Thần, lính đột kích.” Đường An Thần cười ngây ngô tiến lên bắt tay, Chu Vân tỏ thái độ rất thân thiết với anh ta: “Tôi cứ tưởng Đội trưởng Quan đã đủ cao rồi, không ngờ cậu còn cao hơn, thể trạng tốt thật.”


Đường An Thần cười ngây ngô gãi đầu cười, cậu ta là một người cao lớn, cao hai mét, thân hình cường tráng, là dị năng hệ Thổ, đầu óc có chút không được nhanh nhạy lắm, nghe Quan Viễn Phong nói là hồi nhỏ bị sốt làm hỏng não. Kiếp trước, cậu ta là đồng đội duy nhất đến cứu viện và đón Quan Viễn Phong, bọn họ cùng nhau đến căn cứ, những đoạn đường khó đi, đều là Đường An Thần cõng Quan Viễn Phong.


Sau này Quan Viễn Phong qua đời, hắn gặp lại Đường An Thần mới biết chuyện sau đó, rồi lại nghe nói chàng trai cao lớn này cũng đã hy sinh – sau mạt thế người chết quá nhiều, cũng chỉ là một cái tên trên danh sách mà thôi.


Chu Vân nhìn cậu ta có chút bùi ngùi, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt của thanh niên cuối cùng, cậu ta khá đặc biệt, là người duy nhất không mặc đồ tác chiến, là một thanh niên tóc xoăn, mặc chiếc áo khoác dạ dáng dài cắt may đơn giản, gương mặt tuấn tú, trông có vẻ thư sinh, học giả.


Quan Viễn Phong giới thiệu: “Tô Gia Ninh… cũng là người học y… hai người chắc là sẽ có chủ đề chung.”


Tô Gia Ninh tiến lên bắt tay Chu Vân: “Chào bác sĩ Chu, không biết bác sĩ Chu chuyên khoa nào? Trước đây tốt nghiệp ở trường nào? Biết đâu chúng ta lại là bạn học. Thầy hướng dẫn của anh là ai? Biết đâu tôi lại quen, sau mạt thế tất cả các chuyên gia y tế đều được tập trung cứu trợ ở căn cứ Trung Châu rồi.”


Chu Vân mỉm cười: “Không phải trường đại học gì nổi tiếng lắm, thầy hướng dẫn cũng không có danh tiếng gì, đã qua đời từ lâu rồi. Tôi học y học cổ truyền, khó tìm việc, về quê làm ở bệnh viện thành phố kiếm miếng cơm, không đáng để nhắc đến.”


Tô Gia Ninh nói: “Chân của anh Quan chắc là nhờ anh chăm sóc nhiều rồi nhỉ? Đây là trường hợp đầu tiên sau khi thức tỉnh dị năng mà có thể phục hồi chi bị đứt, hôm nay tôi nhìn thấy cũng rất kinh ngạc, không biết bác sĩ Chu có ghi lại dữ liệu nào không. Đợi về Trung Châu, các chuyên gia ở căn cứ nhất định sẽ rất hứng thú với dữ liệu này.”


Chu Vân cười nói: “Tôi cũng không biết Đội trưởng Quan thức tỉnh dị năng lúc nào, chỉ thấy một ngày nọ anh ấy đột nhiên có thể phóng tia sét, rồi đột nhiên khỏe lại có thể đi lại được, cũng không ghi lại dữ liệu gì.”


Hắn cùng Quan Viễn Phong đang hơi nghiêng mặt nhìn nhau, ánh mắt hai người giao nhau, vẻ mặt bình thản, tiếp tục nói chuyện với Tô Gia Ninh: “Chẳng lẽ không phải người có dị năng hệ Lôi Điện nào cũng có khả năng tự phục hồi mạnh như vậy sao?”


Tô Gia Ninh tin là thật: “Đương nhiên là không! Những người có dị năng được phát hiện hiện bây giờ tuy thể chất được tăng cường, có khả năng tự phục hồi nhất định, nhưng cũng không thể tái tạo chi bị đứt được. Tôi may mắn thức tỉnh dị năng hệ Quang, có khả năng chữa trị nhất định, nhưng cũng chỉ làm lành vết thương ngoài da, cầm máu… Anh Quan… thật sự là một kỳ tích. Các chuyên gia lão làng ở căn cứ nhất định rất muốn xem dữ liệu cơ thể của anh.”


Cậu ta kích động nhìn Quan Viễn Phong: “Trước đây tôi nghe Tướng quân Đàm nói anh không bị sốt, chắc là chưa thức tỉnh dị năng, nhưng rất an toàn. Ai ngờ anh lại cho chúng tôi một bất ngờ lớn như vậy?”


Nói rồi hai mắt cậu ta bỗng đỏ hoe: “Tôi vẫn luôn rất áy náy, không ngừng nâng cao dị năng chữa trị của mình, chỉ mong mau chóng đến đón anh, kết quả sau đó là mùa đông, căn cứ liên tục bị tang thi triều tấn công, chúng tôi vẫn luôn muốn đến đón anh… Đội trưởng, rốt cuộc anh thức tỉnh dị năng như thế nào vậy?”


Quan Viễn Phong nhìn vào mặt cậu ta, nhíu mày, nhưng không trả lời, chỉ nói: “Vào nhà ngồi đi.”


Các đội viên vào căn nhà sạch sẽ không một hạt bụi, ngồi trên những chiếc ghế sofa da mềm mại, nhìn cách bài trí sang trọng trong nhà, lại một phen khen ngợi: “Chúng tôi còn tưởng đội trưởng đang sống trong nước sôi lửa bỏng, không ngờ anh lại ở biệt thự lớn thế này, ăn uống không lo lắng gì cả!”


Giang Dung Khiêm nói: “Thật đấy, đội trưởng, chúng tôi sợ ở đây không có thức ăn, còn đặc biệt mang theo một ít đồ ăn đến, không ngờ cuộc sống ở đây của anh lại tốt hơn chúng tôi tưởng tượng nhiều.” Anh ta nhận lấy cốc nước Chu Vân đưa, cười nói: “Cảm ơn bác sĩ Chu.”


Quan Viễn Phong liếc nhìn Chu Vân một cái: “Đừng coi mấy người này là khách, cứ để bọn họ tự nhiên, cậu đừng bận rộn nữa, ngồi đi.”


Anh vừa dứt lời, mấy chàng trai trẻ lập tức nhảy dựng lên: “Để tôi! Để tôi!”


Chu Vân cười: “Vậy một người vào đây cắt ít hoa quả với tôi nhé.”


Đường An Thần đã chủ động đứng dậy: “Tôi.”


Chu Vân đứng dậy đi vào, Tuệ Tinh lon ton theo sau, vẫy đuôi. Đường An Thần đi theo vào bếp, bọn họ ở phòng khách hình như nghe thấy Chu Vân nói nhỏ gì đó với Đường An Thần. Sau đó liền nghe thấy giọng nói oang oang của Đường An Thần cười hề hề: “Không! Không có gì kiêng kỵ cả! Chúng tôi ăn được tuốt! Ăn lẩu thật à? Bây giờ thịt cũng bị hạn chế cung cấp đấy!”


“Thịt thỏ? Ăn được, ăn được!”


Giọng Đường An Thần lại cao hơn mấy phần: “Không ăn cay thì ăn lẩu gà tiềm? Chúng tôi sao cũng được!”


Mấy chàng trai trẻ đều kích động nhìn Quan Viễn Phong: “Đội trưởng! Có lẩu thật à?”


Quan Viễn Phong: “…”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 40: Xuân Về, Khách Đến
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...