Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 33: Giống Cây Quý Hiếm

Ong mật biến dị đã tạm thời trì hoãn kế hoạch dọn dẹp khu dân cư của bọn họ trong ngày hôm đó.

Nhưng Chu Vân vẫn vô cùng vui vẻ, mấy ngày liền hứng khởi quanh quẩn gần thùng ong, quan sát xem đàn ong có thích nghi hay không, tìm kiếm ong chúa bên trong đó.

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân ngày nào cũng dán mắt nhìn chằm chằm đàn ong biến dị, thậm chí còn bứng không ít cây hoa đang nở trong tiểu khu về trồng ở sân sau, chỉ để nuôi ong, đến cả vườn thuốc trên sân thượng cũng tạm gác lại, anh chỉ cảm thấy buồn cười.

Những ngày này chủ yếu hoạt động ở tiểu khu dưới lầu, anh bèn dẫn Tuệ Tinh đi thu gom một lượt xăng từ các xe bỏ hoang trong khu dân cư về, khởi động máy phát điện, kích hoạt hệ thống điện của biệt thự, rồi nấu cơm trong biệt thự cho Chu Vân ăn.


Chu Vân nhận xét về cơm Quan Viễn Phong nấu: “Ăn được, nhiều, nấu thập cẩm một nồi.”

Món thập cẩm một nồi đó là bắp cải hầm thịt viên, bên trong còn cho thêm chút măng khô, mộc nhĩ, hoa kim châm, miến, thịt xông khói, xúc xích thái lát, tuy trông hổ lốn không đẹp mắt lắm, nhưng mà vị cũng không tệ.

Chu Vân lấy một ít xúc xích, cá viên, bò viên…. các loại bán thành phẩm để vào tủ lạnh trong biệt thự, lại chuyển hết thực phẩm thu thập được trong quá trình càn quét khu dân cư vào biệt thự cất giữ, cộng thêm rau ở sân sau cũng đã ăn được, vì vậy thức ăn trong biệt thự cũng coi như đầy đủ, chỉ là, có hơi tạp nham.

Quan Viễn Phong gắp cho Chu Vân một miếng bánh trứng rán hẹ: “Tôi thực sự không giỏi nấu ăn lắm.”

Chu Vân lại hỏi: “Hôm nay thu được bao nhiêu tinh hạch?”


Quan Viễn Phong đáp: “Sáu mươi bảy viên, đều để ở đó cả rồi, lát nữa cậu xem thử.”

Đúng là cỗ máy thu hoạch tinh hạch đáng sợ, hiệu suất cao hơn nhiều so với lúc hắn tự mình làm trước kia, mặc dù lượng tinh hạch tiêu hao để anh thăng cấp cũng lớn… Chu Vân hỏi: “Để tôi chọn cho anh hấp thụ, bây giờ mỗi ngày anh hấp thụ được bao nhiêu?”

Quan Viễn Phong đáp: “Mười lăm viên rồi.” Anh nghĩ một lát rồi nói thêm: “Tôi đoán phải vào nội thành tiêu diệt một ít tang thi, trong khu dân cư đã dọn dẹp gần xong rồi.”

“Hơn nữa,” anh nhíu mày: “Tang thi trong khu dân cư cũng tương đối yếu.”

Chu Vân nói: “Đúng vậy, tang thi ở nội thành chắc sẽ mạnh hơn, nhưng mà, tinh hạch biến dị cũng ít. Chúng ta vẫn nên đến hồ chứa nước Thanh Vân trước đã, nếu không chẳng mấy chốc trời sẽ lạnh, cá biến dị trong nước sẽ khó bắt.”


“Hơn nữa, trong rừng núi bên cạnh hồ chứa nước có nhiều động vật hoang dã, chắc cũng có cơ hội tìm được một số thực vật và động vật biến dị.”

Quan Viễn Phong gật đầu: “Được.”

Chu Vân nói: “Nhưng mà, vẫn nên đến trung tâm thương mại trong thành phố trước, sắm một ít cần câu, thuyền cao su, các loại thiết bị câu cá, thiết bị cứu sinh thì tốt hơn.” Có Quan Viễn Phong, người có sức chiến đấu mạnh nhất này, ngay cả trung tâm thương mại nơi tang thi đông đúc và nguy hiểm nhất, hắn cũng dám nghĩ đến.

Nghĩ đến việc mình đúng là có chút ỷ thế không sợ, cáo mượn oai hùm, hắn không khỏi bật cười.

Quan Viễn Phong thấy hắn lại cười một cách khó hiểu, dạo gần đây tâm trạng Chu Vân thật sự rất tốt, anh cũng bị tâm trạng vui vẻ, nhẹ nhõm này của hắn lây nhiễm: “Có thể xem thử còn thiết bị năng lượng mặt trời, thiết bị phát điện, còn có máy bơm và thiết bị lọc nước, thiết bị phun tưới tự động, như vậy mảnh vườn sau biệt thự cũng không cần cậu tự mình tưới nước nữa.”


Thấy Chu Vân miệt mài một mình trồng trọt không ngừng, anh nghi ngờ, nếu cứ tiếp tục như vậy, đất đai gần đây đều sẽ bị Chu Vân xới lên trồng cây hết.

Chu Vân gật đầu.

Ngày hôm sau, quả nhiên hai người đã vũ trang đầy đủ từ sáng sớm, ngay cả Tuệ Tinh cũng được thay một bộ đồ bảo hộ và áo giáp gia cố, Chu Vân tự tay đặt hai miếng vảy cá sấu hỏa tiễn biến dị vào hai bên áo giáp ở bụng của nó, nước lửa không xâm phạm, đao thương bất nhập.

Hai người một chó lên xe, đi đến trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố Đan Lâm.

Quả nhiên ở trung tâm thương mại tang thi từng đàn, nhưng khi tia sét của Quan Viễn Phong đánh xuống, trong nháy mắt đã có không ít con bỏ chạy.


Chu Vân lại một lần nữa thở dài, dị năng hệ Lôi Điện quả thực quá hữu dụng.

Bọn họ thuận lợi quét sạch trung tâm thương mại, ở khu đồ thể thao lấy được một ít thuyền cao su, cần câu, áo phao…. Rất hữu ích, chọn mấy cây gậy bóng chày đặc ruột chắc chắn, gậy ba khúc đặc ruột làm vũ khí dự phòng, lại ở khu hành lý lấy mấy chiếc vali da nhẹ mà chắc chắn bỏ vào xe đẩy, Chu Vân kéo Quan Viễn Phong đến khu thời trang nam.

Hắn chọn cho Quan Viễn Phong rất nhiều quần áo từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, từ quần áo lót giữ ấm, găng tay da giữ ấm, mũ da, áo lông vũ, áo da, áo khoác chống thấm, đồ bảo hộ, đồ thể thao, lễ phục, tất len, tất cotton, tất lụa tơ tằm, giày da, giày thể thao, giày vải…. đều chọn bỏ vào vali, chất đầy ắp hai chiếc vali. Ngay cả bộ chăn ga gối đệm bốn món, chăn lông ngỗng cao cấp, chăn lụa tơ tằm cũng lấy hai bộ.

Hắn từng thấy đồ dùng cá nhân sơ sài của Quan Viễn Phong, đoán rằng anh cũng chưa chắc thích dùng đồ của người nhà và đồ của người khác, chi bằng nhân cơ hội này giúp anh chuẩn bị một bộ, chỉ chọn loại nhẹ, mềm, mỏng để cố gắng không chiếm chỗ.


Quan Viễn Phong dở khóc dở cười: “Không đủ thì quay lại lấy là được, bên ngoài cửa hàng quần áo còn nhiều mà.”

Chu Vân lắc đầu: “Đợi dị năng giả ở các căn cứ từ từ phát triển lên, chắc chắn sẽ bắt đầu ra ngoài tìm kiếm vật tư.” Giống như bản thân hắn có Quan Viễn Phong, người bạn đồng hành có dị năng hệ Lôi Điện thì lập tức có thể tự do đi lại, phạm vi hoạt động sinh hoạt cũng đột nhiên mở rộng.

Sau khi các căn cứ ổn định, dị năng giả dần dần phát triển, sau khi phát hiện tinh hạch có thể nâng cao cấp bậc dị năng, các dị năng giả sẽ bắt đầu tổ đội ra ngoài, săn giết tang thi, thu thập vật tư. Các căn cứ sẽ thu tinh hạch, vật tư đổi lấy điểm tích lũy.

Quan Viễn Phong nói: “Chắc tạm thời sẽ không đến đây đâu, dù sao cũng có một con sông Lâm Hạ chặn ngang, lúc đài phát thanh chưa ngừng, nghe nói trên cầu vượt sông toàn là bầy tang thi, bảo người sống sót cố gắng chờ thuyền cứu viện, nơi này lại gần rừng, cũng không phải thành phố công nghiệp lớn gì, quá nhỏ, đến đây không có giá trị.”


Chu Vân gật đầu, biết Quan Viễn Phong nói đúng, hơn nữa tỉnh lỵ cũng không có căn cứ người sống sót nào, ba tỉnh lân cận chỉ có một căn cứ người sống sót của quân đội, còn lại đều là căn cứ tư nhân nhỏ, không có thực lực để dọn dẹp đến đây.

Quả nhiên Quan Viễn Phong nhíu mày nói: “Không biết căn cứ gần nhất sẽ ở đâu, trước kia nghe nói kêu gọi người sống sót thống nhất đến tỉnh lỵ.”

Chu Vân chọn mấy chiếc thắt lưng da thật loại tốt bỏ vào vali, thuận miệng nói: “Bắc Minh.”

Quan Viễn Phong nhướng đôi mày rậm: “Thành phố Bắc Minh? Đó không phải là thành phố cảng sao? Tại sao cậu lại nghĩ là ở đó?”

Chu Vân nói ngắn gọn súc tích: “Tỉnh này vốn là nơi dân phong cứng cỏi, dũng mãnh thượng võ, thành phố ven eo biển Bắc Minh cũng được gọi là ‘thành phố hung hãn số một’.”


“Đã đến lúc này rồi, các thế lực ngầm và gia tộc bên cảng biển kia nhất định sẽ tổ chức ngư dân đứng lên, bảo vệ gia tộc của mình.”

Quan Viễn Phong hiểu ra: “Thành phố Bắc Minh lưng tựa núi mặt hướng biển, nằm trong vòng vây của dãy núi, dễ thủ khó công, chỉ cần dọn sạch tang thi trong thành phố là dễ dàng phòng thủ rồi.”

Chu Vân gật đầu, không nói tiếp, lại chọn một chiếc kính râm cho Quan Viễn Phong đeo thử.

Quan Viễn Phong tay vịn gọng kính: “Cậu cũng chọn mấy bộ quần áo đi.”

Trước mạt thế Chu Vân đã mua không ít, nhưng dưới ánh mắt nóng rực của Quan Viễn Phong cũng vẫn lấy một bộ áo phao lông vũ: “Đủ dùng rồi, ở nhà nhiều lắm, không để vừa nữa.”

Quan Viễn Phong lại nhìn chiếc áo sơ mi của một thương hiệu đắt cắt cổ bên cạnh, tuy anh không rành về các thương hiệu thời trang, nhưng cũng biết đây là hàng xa xỉ, bèn chọn mấy chiếc áo sơ mi vải lụa pha lanh kiểu thường ngày cho hắn: “Tôi thấy cậu thích mặc áo sơ mi, lấy đi, để đây cũng hỏng mất.”


Mạt thế bắt đầu gần nửa năm rồi, nơi này đã phủ một lớp bụi dày, khắp nơi đều là mùi tang thi. Trước mạt thế, những quầy hàng xa xỉ phẩm cao không với tới này, bây giờ bày ở đó phủ đầy bụi bặm không ai ngó ngàng.

Chu Vân lại nghĩ đến những chuyện khác: “Trời sắp lạnh rồi, chúng ta đi lấy ít đồ điện sưởi ấm, rồi đến quầy đồng hồ, chọn hai chiếc đồng hồ chống nước, tự động, bền bỉ.”

Quan Viễn Phong không có ý kiến, bảo Tuệ Tinh đi theo Chu Vân bảo vệ hắn, còn mình thì dùng sấm sét dọn sạch tang thi mở đường, trước tiên đến khu đồ gia dụng nhỏ, lấy một ít máy sưởi điện, chăn điện, lò sưởi, túi sưởi tay, túi chườm nóng. Sau đó xuống quầy đồng hồ trang sức ở tầng một.

Thành phố Đan Lâm vẫn còn nhỏ, đồng hồ không có loại nào đặc biệt đắt cắt cổ, nhưng những chiếc đồng hồ đắt tiền bày la liệt trong tủ kính bảo hiểm bây giờ, cũng là loại mà trước mạt thế tầng lớp làm công ăn lương như bọn họ hoàn toàn không mua nổi.

Chu Vân chọn hai chiếc đồng hồ chống nước chạy bằng năng lượng ánh sáng, có lịch vạn niên, bản đồ thiên văn, tuần trăng và các chức năng khác, đưa một chiếc cho Quan Viễn Phong, rồi lại bỏ hết số đồng hồ đắt tiền còn lại vào vali, đây chính là kết tinh trí tuệ công nghiệp quý giá, trong mạt thế vẫn rất hữu dụng.

Quan Viễn Phong nhận lấy đồng hồ, xem qua nhãn mác trên hộp, mức giá thật đáng kinh ngạc, anh nhướn mày, thuận tay đeo lên cổ tay, thấy Chu Vân vén tấm vải đen che trên quầy kính của gian hàng trang sức bên cạnh lên cẩn thận xem xét, hỏi: “Mạt thế rồi, những thứ này còn có ích không?”

Chu Vân nói: “Dù sao cũng là kim loại quý, trên Trái Đất không thể tái tạo. Hơn nữa thực ra vàng vẫn là vật liệu nghiên cứu khoa học, y học rất quý giá. Nhưng mà, quầy hàng ở đây không có nhiều vàng bạc quý giá, đa phần là một số trang sức vàng màu gắn đá quý và loại có độ tinh khiết thấp, chắc hẳn những thứ thực sự có giá trị đều đã được cất vào két sắt rồi. Chúng ta bây giờ không cần, không cần thiết phải tốn công sức làm gì.”

Quan Viễn Phong gật đầu: “Vậy còn muốn gì nữa?”

Chu Vân nhìn sang bên cạnh là khu mỹ phẩm và nước hoa, nói: “Đi lấy ít nước hoa.”

Quan Viễn Phong: “Nước hoa?”

Chu Vân nói: “Dường như có chút tác dụng xua đuổi tang thi, xịt quanh nhà trước sau và lên người, hình như cũng có thể che giấu mùi máu tanh, mùi cơ thể người, giảm khả năng bị tang thi phát hiện. Cần thử nghiệm thêm.”

Quan Viễn Phong gật đầu, hai người đẩy xe đẩy hàng qua đó, lại thu gom một vali nước hoa. Xem giờ, Quan Viễn Phong hỏi: “Tầng hầm một là siêu thị, có đi không?”

Chu Vân lắc đầu: “Tạm thời không có gì đặc biệt cần thiết, tầng hầm một nối liền với bãi đậu xe, chắc chắn nhiều tang thi, lãng phí thời gian, chúng ta đến cửa hàng thiết bị nông nghiệp.”

“…”

Quan Viễn Phong: “Được.”

Chu Vân thấy khóe môi Quan Viễn Phong thoáng hiện lên ý cười, hắn liền giải thích: “Là tôi đi tìm một cái lưới đánh cá vừa tay, tiện thể lấy ít dụng cụ nông nghiệp mùa đông, màng phủ giữ ấm, khung nhà kính, còn có hệ thống phun tưới tự động nữa.”

Quan Viễn Phong thấy hắn giải thích một cách nghiêm túc như vậy, chỉ cảm thấy tính cách của hắn thật sự rất đáng yêu.

Hai người ra khỏi trung tâm thương mại, trước cửa lại tụ tập một đám tang thi, Quan Viễn Phong phóng một tia sét đánh bay chúng, hai người chất hết vật tư thu thập được vào xe, khởi động xe đi về phía ngoại ô, bên đó có một khu lâm trường và vườn ươm cây cảnh, các cửa hàng thiết bị nông nghiệp và hạt giống đa phần tập trung mở ở đó.

Chiếc xe này của Quan Viễn Phong quả nhiên chắc chắn, bánh xe cao, chạy băng băng trên đường, dù cho trên đường là cả đàn tang thi cũng có thể không đổi sắc mặt mà lao qua, rất nhanh đã đến ngoại ô, đến ngoại ô rồi, tang thi đột nhiên ít hẳn đi.

Trước tiên bọn họ đến vài cửa hàng thiết bị nông nghiệp, quả nhiên tìm được mấy tấm lưới đánh cá chắc chắn, vợt lưới cầm tay, lưới điện, lồng bắt cá dưới nước, thức ăn cho cá các loại, hai người lấy một đống để lên xe, ngoài ra còn chọn mấy loại thiết bị nông nghiệp nhỏ, máy tưới phun kiểu cuộn ống nhỏ, máy tưới phun tự động dùng trong nhà kính nông nghiệp kiểu di chuyển ngang, rồi lấy mấy cuộn lớn màng phủ đất dùng cho nhà kính, chất mấy thùng thuốc trừ sâu và mấy bao phân bón.

Chu Vân đứng trước cửa hàng nhìn thấy tấm biển của lâm trường từ xa, có chút ngứa ngáy: “Lâm trường… tôi muốn đến xem có cây ăn quả, cây hoa nào tốt không — nhưng hôm nay đã chất nhiều đồ rồi.”

Quan Viễn Phong nói: “Cứ đến xem thử, nếu muốn thì dọn gọn sang một bên, ngày mai tôi lại chạy một chuyến nữa chở về.”

Chu Vân nghĩ một lát, những thứ khác thì không sao, chủ yếu là xem có cây giống biến dị nào không, nên liền lên xe.

Quan Viễn Phong lái xe thẳng vào lâm trường, trực tiếp vào khu vườn ươm.

Nơi này quả nhiên rất ít tang thi, khắp nơi đều là từng mảng cây giống, đa phần là một số loại cây cảnh thường thấy trồng trong sân vườn như cây đa, cây si, tử vi, hoàng hoa linh mộc (cây chuông vàng), phượng vĩ, phượng tím, cây hợp hoan, cây quế, long não…

Quan Viễn Phong lái xe rất chậm, hạ cửa kính xuống, để Chu Vân nhìn xem có gì muốn lấy không.

Chu Vân tập trung nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nói: “Là hoàng đàn giáng hương! Giống cây quý như vậy mà ở đây lại có nhập cây con.”

Quan Viễn Phong dừng xe: “Xuống xem thử, lấy ít cây giống về?”

Chu Vân gật đầu: “Được.”

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân xuống xe, đi vào trong vườn ươm, hoàng đàn giáng hương này chắc là do vườn ươm của lâm trường nhập từ nơi khác về, trong vườn ươm không nhiều, khoảng ba bốn chục cây con, tất cả đều được trồng trong túi đất dinh dưỡng màu đen, trông cũng gần như nhau, nhưng Chu Vân cẩn thận xem xét từng cây một, cuối cùng chọn một cây con đặt lên xe.

Quan Viễn Phong ngạc nhiên: “Không chọn thêm vài cây à?” Anh đưa mắt nhìn cây con đó, dường như cũng không khác gì những cây khác, nhưng trên lá hình như có một vài đường gân màu bạc.

Chu Vân nói: “Hôm nay phải mang nhiều đồ, chọn đơn giản chút đồ hữu dụng là được rồi, giống cây này tuy quý giá, nhưng phải trồng rất nhiều năm. Hơn nữa chủ yếu dùng để làm đồ nội thất, trong mạt thế công dụng có hạn, ngoài ra dầu giáng hương cũng có chút giá trị dược liệu, làm ấm dạ dày, cầm nôn, hoạt huyết tán ứ.”

Theo kinh nghiệm của kiếp trước, loại cây cổ thụ càng quý hiếm thì càng dễ xuất hiện biến dị, cho nên hắn mới xuống tìm kỹ, quả nhiên tìm được một cây.

Đợi sau khi biến dị, giống cây sẽ to hơn nhiều, cũng dễ trồng hơn, nếu dùng dị năng thúc đẩy sinh trưởng thì… rất có khả năng hạt giống cũng trồng ra được giống cây biến dị.

Gỗ hoàng đàn là gỗ làm đồ nội thất quý giá, tuy là mạt thế, nhưng sự theo đuổi đồ xa xỉ của giới quyền quý là vô tận… suy cho cùng thì cũng là giống cây kinh tế quý giá, có thể nhân giống ra nhiều hơn cũng là một chuyện tốt.

Nếu có thể tìm được giống cây biến dị tốt hơn thì hay biết mấy.

Trong lòng hắn thầm suy nghĩ, lại đi đến vườn ươm gần đó, đại khái hắn cũng hiểu ra, khu này chắc đều là khu ươm giống cây quý hiếm, hắn nhìn thấy cây trầm hương, gỗ lim vàng, trắc dây đỏ, tùng la hán, kỳ nam, kim hoa trà, phong đỏ và các loại cây giống quý hiếm khác, nhưng đáng tiếc đều không có cây nào biến dị cả.

Rất nhanh hắn đã có thu hoạch mới, hắn tìm thấy một khoảnh cây giống thông đỏ. Bên trong lại tìm được một cây giống biến dị, hắn cố nén sự kích động trong lòng mà chọn ra.

Trong rễ, thân, lá và vỏ cây thông đỏ có hàm lượng paclitaxel rất cao, paclitaxel này lại là một loại thuốc điều trị ung thư rất đắt tiền trong lâm sàng, là “thuốc hóa trị ngôi sao”. Vốn dĩ giống cây này sinh trưởng chậm, khó trồng, nay đã biến dị, không chỉ tốc độ sinh trưởng sẽ nhanh hơn, mà hiển nhiên, giá trị dược liệu cũng tốt hơn.

Một khi trồng được giống cây biến dị… Dù sao đi nữa, có được hai cây giống quý hiếm biến dị này, hôm nay hắn đi không uổng công.

Hắn quay lại xe bảo Quan Viễn Phong tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh phát hiện ra khu cây giống dược liệu, ở đây trồng một loạt các loại cây giống dược liệu thường thấy như tam thất, ngũ vị tử, đỗ trọng, kỷ tử, cam thảo, trắc bá, liên kiều, nhục quế, hắn cũng không tham nhiều, chỉ chọn vài loại mình chưa trồng mang đi, đáng tiếc vẫn không có cây giống biến dị nào.

Đi tiếp xuống dưới là khu cây giống ăn quả, hắn vẫn chọn vài loại cây giống ăn quả hiếm thấy như cây giống bòn bon, xoài, mãng cầu xiêm, mận, óc chó…. để lên xe.

Chỉ là, số cây ăn quả còn lại này, còn có những cây giống quý hiếm kia nữa, đợi đến khi mùa đông giá rét ập đến, không ai chăm sóc chúng nữa, cũng không biết có thể sống sót được bao nhiêu.

Quan Viễn Phong thấy hắn cau mày tiếc nuối thì liền nói: “Cậu muốn những cây giống nào, cứ chọn ra trước, ngày mai tôi sẽ qua chở về giúp cậu.”

Chu Vân lắc đầu, vẻ mặt thoáng hiện lên vẻ buồn bã: “Thôi vậy, cứ tùy duyên thôi, mùa đông sắp đến rồi, cứu được cây này không cứu được cây kia. Cả khu lâm trường này nhiều cây giống như vậy, chỉ hai người chúng ta thì lo được bao nhiêu chứ? Trong nhà kính của tôi còn không ít.”

Quan Viễn Phong còn chưa biết mùa đông khắc nghiệt sắp tới, nhưng hắn thì biết, nhiệt độ âm ba mươi độ chưa từng có, may mà họ đã tích trữ được một lượng lớn thức ăn, cũng dự trữ nhiều xăng dầu.

Nhưng mà… vẫn nên cố gắng thu thập thêm nhiều dầu diesel và xăng, có chuẩn bị sẵn thì không lo, thùng chứa dầu của hệ thống phát điện sức nước, sức gió trên sân thượng một lần chứa được mười mét khối, gần đây cứ đổ đầy trước đã.

Hắn ngược lại còn an ủi Quan Viễn Phong: “Đợi qua được mùa đông, những cây giống còn sống sót được đến năm sau, nói không chừng sẽ tiến hóa biến dị.”

Quan Viễn Phong ngạc nhiên: “Thực vật cũng có thể biến dị sao?”

Chu Vân nói úp mở: “Cảm thấy có thể, có chút không giống lắm.”

Quan Viễn Phong thầm nghĩ cũng đúng, người và động vật đều có thể biến dị, ai nói thực vật không thể?

Anh nhớ lại hành động Chu Vân trồng xương rồng trên ruột cá biến dị, lại nhớ đến việc hắn tự dưng bứng cây Cửu Lý Hương trong tiểu khu về trồng ở sân trước và sân sau biệt thự của mình. Cửu Lý Hương thực sự rất bình thường, bình thường đến mức không đáng chú ý, mười khu dân cư ở thành phố Đan Lâm thì có đến chín khu dân cư dùng thứ này trồng trong bồn hoa, nhưng không ai trồng loại cây cảnh quá đỗi bình thường này trong nhà mình.

Nhưng nghe Chu Vân nói như vậy, anh liền nhớ ra phần lớn cây cảnh trong bồn hoa đều đã khô héo dưới nắng gắt, sao cây Cửu Lý Hương mà Chu Vân bứng về lại còn nở đầy cành hoa trắng, thơm ngào ngạt khắp nơi?

Chu Vân thì đã xếp gọn cây giống, lên xe đóng cửa lại: “Đi thôi, ra phía sau xem thử.” Ban đầu đã tìm được hai cây thực vật biến dị khiến hắn rất vui, nhưng sau đó mãi không có, lại khiến hắn có chút chán nản. Thực vật biến dị trong giai đoạn đầu của mạt thế tiến hóa khá ít, khá chậm, đa số là thực vật hoang dã, nhưng đến giai đoạn sau thì ngày càng nhiều.

Bây giờ nghĩ lại, chắc là do động vật biến dị, tang thi, dị năng giả chết đi, bụi về với bụi, đất về với đất, năng lượng quay trở lại đất đai, sau đó nuôi dưỡng thực vật biến dị sinh trưởng.

Hắn chìm vào suy tư, Quan Viễn Phong cũng không làm phiền hắn, chỉ khởi động xe tiếp tục đi một vòng về phía trước, đến chân núi cuối lâm trường, sau đó bọn họ nhìn thấy gà chạy nhảy tung tăng khắp núi đồi, và cả một con tang thi bị kẹt trên hàng rào dây thép gai.

Con tang thi này chắc là bị những đoạn dây thép gai đổ xuống đâm vào hàng rào, lại không có trí tuệ, không thể thoát ra, chỉ biết ở đó gào thét một cách mù quáng.

Sau khi Quan Viễn Phong dừng xe, xách dao qua chém một nhát đứt đầu nó.

Chu Vân cũng dẫn Tuệ Tinh xuống xe, nhìn hàng rào dây thép gai cộng thêm lưới đánh cá kéo lên thành một khu nuôi nhốt thì hiểu ra: “Đây là nơi nuôi gà thả vườn, do lâm trường nuôi phải không.”

Quan Viễn Phong gật đầu, nhìn chỗ hàng rào bị hư hỏng: “Chắc đã trốn thoát không ít.”

Chu Vân nhìn những con gà ta: “Đều là gà ta thuần chủng bản địa, nuôi lâu như vậy, gà thả vườn trong rừng cây nhất định rất ngon… Bắt hết về đi.”

Gà luộc, gà ta hầm nấm, gà hấp pha lê, gà nướng mật ong, trời lạnh thì lẩu gà… Mùa đông lần này sẽ kéo dài rất lâu, hai người một chó đều là dị năng giả, cần một lượng lớn thức ăn, bây giờ nhà cửa bên phía Quan Viễn Phong đều đã dọn dẹp xong, hoàn toàn có thể nuôi hết đám gà này…

Bây giờ không còn chợ búa nữa, đợi trời lạnh muốn ăn một miếng thịt cũng khó.

Quan Viễn Phong gật đầu, Chu Vân định đi vào, Quan Viễn Phong lại giữ tay hắn lại: “Cậu ở đây chờ.”

Nói xong, anh quay lại xe lấy một tấm lưới đánh cá xuống, lấy một nắm thức ăn cho cá rắc vào chỗ hàng rào bị hỏng, buộc chặt lại như một cái túi lưới sâu.

Chu Vân còn tưởng Quan Viễn Phong sẽ cho Tuệ Tinh vào đuổi gà, không ngờ Quan Viễn Phong vung tay lên, trên sườn núi đột nhiên nổi lên hơn chục cơn lốc xoáy nhỏ, xoay tròn đuổi theo đàn gà. Dị năng hệ Phong tuy không hiếm như dị năng hệ Lôi Điện, nhưng cũng được coi là dị năng tương đối ít gặp.

Chu Vân đã từng thấy dị năng hệ Phong ở kiếp trước, rất ít người có thể sớm nắm vững được kỹ năng tạo lốc xoáy như vậy, đa số chỉ là những cơn gió nhẹ thoảng qua, và những lưỡi đao gió đơn lẻ.

Kiểu cao thủ lợi hại như Quan Viễn Phong, vừa có thể điều khiển mười mấy cơn lốc xoáy cùng lúc, lại còn giấu sấm sét bên trong lốc xoáy, lưỡi đao gió ẩn chứa điện, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Tuệ Tinh gâu một tiếng rồi vui vẻ lao lên sườn đồi, cũng đi đuổi gà.

Đám gà này thả rông lâu như vậy, không được ăn gì ngon, thực ra đa phần đều gầy gò, lông dài chân nhanh, vỗ cánh chạy như bay, một số bị thức ăn hấp dẫn chạy đến mổ, một số khác bị Tuệ Tinh và những cơn lốc xoáy cuồn cuộn đuổi theo, nên vô thức chạy hết vào lưới.

Quan Viễn Phong nhanh chóng siết chặt dây miệng lưới, một túi đầy gà thả vườn đã bị bắt gọn.

Chu Vân được mở rộng tầm mắt: “Lợi hại thật, cao thủ bắt gà.”

Quan Viễn Phong thuận miệng nói: “Không bằng sát thủ ếch ương cậu đâu.”

Hai người cùng nhìn nhau cười.

Chỉ là, Chu Vân vốn chỉ muốn bắt vài con nhét vào cốp sau, cốp sau đã để thuyền cao su, thiết bị nông nghiệp và các loại hàng hóa, hai hàng ghế sau cũng đã bị những chiếc vali mà hắn càn quét ở trung tâm thương mại trước đó chất đầy cứng ngắc, lối đi cũng bày đầy cây giống, Tuệ Tinh cũng chỉ có thể tủi thân thu hai chân sau lại.

Bây giờ Quan Viễn Phong lại làm việc hiệu suất cao như vậy, một lần bắt được mấy chục con gà sống nhảy loi choi, làm sao bây giờ? Nếu để trong xe mà chúng nó ị ra vài bãi nóng hổi… thì mùi đó đúng là không chịu nổi, xe còn dùng thế nào được nữa.

Chu Vân có chút khó xử, lại thấy Quan Viễn Phong mở cốp sau ra, chân dài nhanh nhẹn đạp một cái, leo lên nóc xe, trước tiên lấy túi dệt đã chuẩn bị sẵn xé ra trải lên nóc xe, sau đó vươn tay ra nói với hắn: “Đưa túi lưới cho tôi.”

Rất nhanh, Quan Viễn Phong đã xách cả túi gà thả vườn lên nóc xe dễ dàng, buộc vào giá hành lý trên nóc xe.

Nơi này vốn là nóc chiếc xe địa hình hạng sang cao cấp, có thể lắp đặt máy bay không người lái, tấm pin năng lượng mặt trời, bây giờ lại buộc cả túi gà thả vườn kêu quang quác, phong cách thay đổi hẳn, trở thành chiếc xe bán tải nhỏ chở hàng nông sản ở nông thôn.

Chu Vân đứng dưới nhìn Quan Viễn Phong kéo dây đai hành lý, cùng với sợi dây leo núi vừa lấy ở trung tâm thương mại để cố định túi gà trên nóc xe, động tác vô cùng vững vàng nhanh nhẹn.

Nghĩ đến phong thái uy nghi, vững chãi như núi của một vị thủ lĩnh, dị năng hệ Lôi Điện, cuồng phong lợi hại, bây giờ đều dùng hết vào mấy con gà ta vỗ cánh, hắn chỉ thấy thật buồn cười.

Quan Viễn Phong từ trên nóc xe nhìn xuống, thấy Chu Vân tươi cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời, biết nhất định là tâm trạng hắn cực kỳ tốt, thầm nghĩ chỉ có chút đồ này mà đã khiến hắn vui đến vậy, cũng quá dễ thỏa mãn rồi.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 33: Giống Cây Quý Hiếm
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...