Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 3: Chờ Đợi Một Người

Tấm pin năng lượng mặt trời và các vật liệu khác được chuyển đến đầu tiên, nhân viên lắp đặt cũng nhanh chóng có mặt, dựa theo yêu cầu trước đó của Chu Vân, tất cả đều được gia cố chắc chắn khi lắp đặt.

 

Nhân viên lắp đặt đã nhiều lần xác nhận với hắn: “Thật ra không cần gia cố nhiều như vậy đâu nhỉ? Cậu nói là phải lắp đặt theo tiêu chuẩn chịu được gió cấp 11.”

 

Chu Vân xách một thùng nước, một thùng Coca lạnh và một bao thuốc lá đến đưa cho người kỹ sư dẫn đầu đội, vừa giải thích: “Chỗ tôi là tầng thượng, gió lớn, lỡ bị thổi bay thì phiền phức lắm, thà tốn thêm chút tiền làm một lần cho xong.”


 

Các bác thợ lắp đặt thấy hắn hào phóng như vậy đều rất ngạc nhiên. Sau khi đeo dây an toàn, bọn họ họ trèo từ ban công nhà hắn lên tầng thượng, quả nhiên cảm nhận được cái lạnh cắt da cắt thịt của gió trên sân thượng, cười nói: “Đúng là tầng thượng, ở đây cảnh đẹp thật đó, gió cũng lớn nữa, hay là lắp thêm một thiết bị điện gió đi.”

 

Chu Vân cười đáp: “Tôi cũng đang định lắp đây.” Thời mạt thế không phải nắng gắt thì cũng là thời tiết mưa bão, ngày đẹp trời thì chẳng có được bao nhiêu.

 

Mùa hè hạn hán và lũ lụt thay nhau kéo đến, mưa đá tuyết lớn đủ cả, mùa đông thì rét căm căm, tổ máy phát điện gió gia dụng bắt buộc phải lắp.


 

Bác thợ lắp đặt giơ ngón tay cái với hắn: “Sau này chắc ban quản lý tòa nhà không thu được của cậu một đồng tiền điện nào đâu nhỉ!”

 

Chu Vân mỉm cười, biết bác thợ lắp đặt có lẽ vẫn ở những khu chung cư cũ do ban quản lý thu tiền điện tập trung, không biết rằng những khu chung cư mới như của họ đều đã đóng tiền điện trực tiếp trên điện thoại di động. Hắn thành khẩn gợi ý: “Bác cũng lắp đi, các chuyên gia đều nói là sắp đến thời kỳ tiểu băng hà rồi, thời tiết không tốt, bác lại làm nghề này, nhà có sẵn cũng tiện.”

 

Mấy bác thợ lắp đặt đều cười ồ lên, lắc đầu: “Bỏ ra mấy vạn tệ để lắp mấy thứ này! Thế thì tốn biết bao nhiêu tiền điện! Nhà cửa chỗ nào mà không cần dùng đến tiền!”


 

Tấm pin năng lượng mặt trời nhanh chóng được lắp xong, nối với cáp điện và máy phát điện. Các bác thợ vì nể bao thuốc ngon nên đã cẩn thận kiểm tra lại độ chắc chắn một lượt, rồi điều chỉnh và đo đạc công suất phát điện của tấm pin. Bọn họ còn tỉ mỉ hướng dẫn Chu Vân cách sử dụng, rồi để lại số điện thoại bảo trì.

 

Chu Vân lắng nghe rất chăm chú, hỏi từng mục một và đều ghi chép lại, thậm chí còn quay video từng công đoạn, vì hắn biết khi mạt thế đến, tất cả dịch vụ khách hàng và bảo trì sẽ không còn tồn tại.

 

Bác thợ thấy hắn chăm chú như vậy, lại hào phóng, thuốc lá mời cũng là loại xịn, bèn lưu lại địa chỉ email của hắn: “Chỗ chúng tôi có tài liệu hướng dẫn lắp đặt và sử dụng rất chi tiết, chuyên dùng để đào tạo nhân viên nội bộ, để về tôi gửi cho cậu!”


 

Thế thì còn gì bằng, Chu Vân cảm ơn rối rít.

 

Các bác thợ nhìn vườn rau xanh tốt um tùm trên ban công nhà hắn, đều khen ngợi: “Cậu thanh niên này khéo tay thật.”

 

Chu Vân lại một lần nữa nhắc nhở họ: “Dạo này thời tiết kỳ lạ, không biết chừng nào lại có đợt cúm lớn như trước kia, nhà cửa vẫn nên tích trữ thêm đồ ăn và thuốc men đi.”

 

Các bác thợ cười: “Muối tích trữ từ đợt cúm lớn trước vẫn còn đây này.” Có người lại cảm thán: “Bà xã nhà tôi cũng mua không ít thuốc men thông thường, sắp hết hạn rồi. Bánh quy khô với mì ăn liền đến giờ vẫn chưa ăn hết.”


 

“Ban công nhà tôi cũng trồng rau, nhưng không tốt bằng chỗ cậu này, chỉ trồng ít hành tỏi, rau thơm, lô hội thôi.”

 

“Vợ tôi trồng ớt, lúc nấu mì thì hái một nắm, ăn cũng ngon phết.”

 

Chu Vân nhìn các bác thợ vừa nói chuyện vừa thu dọn thiết bị, ai nấy đều tươi cười, tràn đầy sức sống, vẻ mặt lộ rõ sự thoải mái, mãn nguyện của thời thái bình, trong lòng hắn có chút buồn bã.

 

Bóng đen tận thế đã sớm bao trùm, nhưng phần lớn mọi người vẫn mơ hồ không hay biết. Cho đến một ngày nào đó không biết trước, người bên cạnh biến thành tang thi, tang thi bắt đầu tụ tập thành đàn, người thường không thể nào tránh né. Ai sẽ biến thành tang thi, hoàn toàn không thể đoán trước, cũng không có cách nào phòng bị được.


 

Sau khi lắp đặt xong tấm pin năng lượng mặt trời, tiếp theo là đến lắp đặt tổ máy phát điện gió gia dụng loại nhỏ, cột thu lôi, thiết bị thu gom nước mưa, bể lọc và xử lý nước mưa, điều hòa trung tâm, hệ thống thông gió.

 

Sau mạt thế, ngoài trời có lúc nóng đến hơn bốn mươi độ, có lúc lại trở nên rất lạnh, nếu không có điều hòa làm mát và thiết bị sưởi ấm, ở trong nhà cũng sẽ vô cùng khó chịu.

 

Giờ đây lắp đặt những thiết bị này, ít nhất có thể đảm bảo an toàn trong điều kiện mưa bão tuyết rơi và thời tiết nóng nực, cũng như đáp ứng nhu cầu cơ bản về điện, nước.


 

Nhà cao tầng sợ gió lớn, làm tốt việc gia cố từ trước cũng tốt, đợi dị năng của hắn từ từ nâng cấp phát triển, sẽ có cách gia cố cả tòa nhà.

 

Điều duy nhất không thể phòng bị là động đất, nhưng kiếp trước hắn đã đặc biệt chú ý đến quê nhà, cho đến khi hắn chết, quê nhà vẫn chưa từng xảy ra động đất, mà chủ đầu tư tòa nhà này của hắn cũng khá có tâm, dùng vật liệu tốt, cả tòa nhà vẫn không hề sụp đổ.

 

Máy phát điện có thể dùng đồng thời cả dầu diesel và xăng, hắn lại bỏ tiền mời một thợ điện chuyên nghiệp đến, kiểm tra và sắp xếp lại toàn bộ hệ thống điện trong nhà từ trên xuống dưới.


 

Tổ máy phát điện năng lượng mặt trời, điện gió, xăng, dầu diesel làn nguồn điện dự phòng cho nhau, điều chỉnh xong toàn bộ mạch điện trong nhà. Thợ điện nhận được thù lao hậu hĩnh, làm việc vô cùng tận tâm, còn vẽ cho hắn một bản vẽ chi tiết hướng dẫn sử dụng.

 

Tiếp theo là lắp đặt nhà kính, đặc biệt chọn loại kính cường lực dày có thể chống mưa đá và bão, thậm chí còn mua thêm một thùng kính cường lực dự phòng.

 

Các thợ lắp đặt cho hắn đều cười: “Độ dày này của cậu sắp chống được đạn rồi đấy, chỗ chúng ta làm gì có mưa đá bao giờ? Lãng phí tiền quá.”


 

Chu Vân lại giải thích một lần nữa về lời của chuyên gia nói về việc sắp đến thời kỳ tiểu băng hà, quả nhiên không ai tin, mọi người chỉ cười hề hề đồng ý ngoài miệng, nhưng thực ra không ai để tâm – dù sao thì trong tâm trí mọi người cũng chưa từng nghĩ đến sự sụp đổ hoàn toàn của xã hội văn minh và sự xuất hiện trở lại của luật rừng.

 

Sau khi tất cả các thiết bị lớn được lắp đặt xong, Chu Vân tiếp tục làm chống thấm trên tầng thượng rồi xây một bể cá, lắp đặt hệ thống lọc bể cá và hệ thống tăng oxy, thả cát và rong rêu vào, thêm nước vào bắt đầu lọc.

 

Tiếp theo là dựng mái che mưa cho khu chăn nuôi gia cầm gia súc ngoài trời, đặt làm lồng gà, chuồng vịt, chuồng ngỗng, chuồng thỏ và chuồng lợn, chuồng dê.

 

Trong khu chuồng trại, Chu Vân cũng hào phóng lắp đặt cửa gió điều hòa và đèn diệt khuẩn, dù sao khi trời nóng thật sự, gia cầm gia súc cũng rất dễ chết.

 

Các bác thợ đến lắp đặt đều chậc lưỡi: “Chỉ có những trang trại chăn nuôi lớn mới dám cho gà vịt thổi điều hòa, cậu định nuôi loại chim quý hiếm nào à?”

 

Chu Vân cười không đáp, chỉ đưa thuốc cho bác thợ: “Bác kiến thức rộng rãi, có thấy ai nuôi chim quý bao giờ chưa?”

 

Bác thợ quả thật giao thiệp rộng, thấy Chu Vân tuy có vẻ thư sinh nhưng lại toát ra khí chất trầm tĩnh, giữ kẽ, liền biết đối phương không thích kể chuyện riêng tư với người khác, cũng không hỏi thêm xem rốt cuộc hắn nuôi gì, chỉ gật đầu nói: “Chứ sao nữa? Nuôi chim bồ câu đua này, rồi có những người nuôi chó ngao Tây Tạng, thú cưng, nuôi hoa lan…. tôi đã từng thấy rồi, đều quý giá lắm.”

 

Tiễn các bác thợ đi, Chu Vân đi vài vòng, suy nghĩ một lát rồi vẫn bỏ chút tiền mua một bộ thiết bị xử lý phân gia súc gia cầm, đến lúc đó phân của gia súc có thể trực tiếp đổ vào bên trong để ủ lên men, thêm tro thực vật, bã trấu, bã furfural, tro rơm rạ, khử nước tạo hạt làm thành phân hữu cơ, mà lại không có mùi.

 

Đợi bể cá dài xây xong, “đất gạch cổ trăm năm” đặt mua trên mạng cũng được giao đến.

 

Đây là loại đất trồng cây ăn quả khá tốt được một người trên diễn đàn trồng trọt giới thiệu, hàm lượng đạm, lân, kali cao, giá rẻ, sạch sẽ, độ phì nhiêu tốt, dùng để trồng hoa, cây cảnh, rau củ hiệu quả rất tốt, có thể duy trì rất lâu mà không cần bón thêm phân, lại mua thêm một ít giun đất thả vào đất, luống rau là có thể trồng rau bất cứ lúc nào.

 

Việc cải tạo vườn rau trên ban công tầng thượng và lắp đặt các loại thiết bị lớn cuối cùng cũng cơ bản hoàn thành, Chu Vân nhìn số tiền tiết kiệm giảm đi đáng kể của mình, hơi xót xa, nhưng cũng biết đây là điều cần thiết.

 

Chỉ là tiếp theo, việc dự trữ thực phẩm, thuốc men, chỉ có thể tính toán chi li, cái gì tự làm được thì không mua đồ có sẵn, cái gì mua được giá rẻ thì không mua đắt.

 

Những loại như rau củ quả sau này có thể trồng thì sẽ cố gắng ưu tiên mua hạt giống là chính.

 

Xét đến thời tiết khắc nghiệt của mạt thế, những loại rau đặc biệt yếu ớt tạm thời không cần trồng vội, trước mắt chủ yếu trồng một số loại rau củ quả chịu hạn và chịu rét tốt.

 

Sau khi dọn dẹp xong khu vườn trên ban công, Chu Vân lại mua một loạt kệ hàng chắc chắn đặt vào hai căn gác xép tầng hai đã được dọn trống từ trước, gác xép vốn dĩ mùa đông lạnh mùa hè nóng, cửa sổ cũng nhỏ, rất thích hợp làm kho chứa đồ.

 

Để tiện bảo quản thực phẩm, Chu Vân cẩn thận lựa chọn mua máy sấy thăng hoa và máy hút chân không bảo quản thực phẩm thương mại cỡ lớn, cộng thêm tủ đông, tủ hút chân không các loại, tiền tiết kiệm lại lặng lẽ vơi đi một khoản.

 

May mà tạm thời cũng không vội đóng gói hút chân không, sau này có thể từ từ làm, việc cấp bách hiện tại là xử lý thực phẩm tươi sống, còn cá giống, gia cầm gia súc, các loại vật sống có thể bắt đầu thu xếp rồi.

 

Trước tiên, Chu Vân khử trùng kỹ lưỡng chuồng trại gia súc gia cầm một lượt, sau đó ra chợ mua một ít gà, vịt, ngỗng khỏe mạnh.

 

Trên thị trường có nhiều gà con, vịt con giống là loại nuôi lấy thịt, không có khả năng sinh sản.

 

Chu Vân đặc biệt chọn giống gà vịt ngỗng địa phương có khả năng sinh sản, có cả con trống lẫn con mái, thậm chí còn tìm được một nhà nông, mua về một ổ gà mái già đang ấp và gà con của nhà họ, thả vào chuồng.

 

Sau đó lại mua ba con lợn con, ba con dê con, hai cặp thỏ ở địa phương.

 

Hắn đặt mua một số sách, đồng thời tải về rất nhiều sách hướng dẫn chăn nuôi gia súc gia cầm trên mạng, dự định sẽ tự mày mò chăn nuôi.

 

Đàn gà con, vịt con lông tơ mềm mại, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu chạy tung tăng trên mảnh đất vừa được xới lên, Chu Vân rào một cái lồng chạy quanh rìa luống rau để chúng có thể chạy vào trong bắt sâu, sau đó hài lòng nhìn bể cá đã khử trùng xong, lại mua thêm một ít rong rêu, sỏi, đá cuội và hòn non bộ thả vào, bắt đầu nuôi rong rêu.

 

Mỗi ngày đều trôi qua bận rộn như vậy, thời gian thấm thoắt thoi đưa.

 

Hôm nay, nhân viên giao hàng gửi đến con cá chình điện mà Chu Vân đặt mua trên mạng, yêu cầu kiểm tra hàng tại chỗ. Hắn đứng ở cửa, cầm dao rọc giấy mở gói hàng, thì thấy cửa đối diện đột nhiên mở ra, một cặp vợ chồng trung niên bước ra, một người trong số họ quay đầu nói với người bên trong: “Lát nữa chúng ta sẽ gọi đồ ăn ngoài cho con, có chuyện gì thì con gọi điện cho ban quản lý nhờ giúp đỡ.”

 

Nói xong, bọn họ bước ra cửa, nhìn thấy người đối diện, hai vợ chồng liền dùng ánh mắt như đèn pha soi xét kỹ lưỡng Chu Vân và anh nhân viên giao hàng từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên người phụ nữ lại quay đầu hét vào trong: “Viễn Phong! Viễn Phong!” Giọng nói the thé chói tai vô cùng.

 

Bên trong căn hộ, một người đàn ông ngồi xe lăn lặng lẽ đi ra, tuy ngồi trên xe lăn nhưng có thể thấy vóc dáng anh rất cao lớn, lông mày sắc nét, điều càng thu hút sự chú ý của người khác hơn là một chú chó khỏe mạnh cũng theo sát bên cạnh xe lăn, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm những người bên ngoài.

 

Người đàn ông hỏi ngắn gọn: “Chuyện gì.”

 

Người phụ nữ trung niên cao giọng nói: “Chúng ta đi nước ngoài nửa tháng, thỉnh thoảng con vẫn phải xuống dọn dẹp căn biệt thự, đừng để bám bụi, còn nữa, lúc dọn dẹp đừng vào phòng tân hôn của em trai em dâu con, sợ kỵ húy, cũng đừng động vào đồ đạc lung tung.”

 

Người đàn ông nhíu chặt mày, không giận mà uy, nhưng hai vợ chồng kia dường như hoàn toàn phớt lờ cảm xúc của anh, xỏ giày rồi đi ra bấm thang máy xuống lầu.

 

Người phụ nữ trung niên còn lải nhải phàn nàn: “Chúng ta sắp đi rồi, sau này con tự gọi đồ ăn ngoài nhé, dù sao cơm mẹ nấu con toàn chê nhiều dầu mỡ, con muốn ăn gì thì cứ gọi nấy.”

 

“Ối! Làm tôi sợ chết khiếp!” Bà ta quay đầu lại, đột nhiên bị sinh vật hình rắn khổng lồ, hung tợn dài cả mét trong túi nước mà Chu Vân vừa mở ra ở đối diện dọa cho một phen hết hồn: “Thứ gì đây!”

 

Bà ta hét lên: “Cậu mua rắn làm gì? Khu này cho nuôi rắn à? Lỡ nó trốn ra thì sao! Chúng tôi phải đi khiếu nại với ban quản lý!”

 

Chu Vân và nhân viên giao hàng đều cạn lời, anh nhân viên giao hàng tốt bụng giải thích một câu: “Đây là cá chình điện, một loại cá người ta nuôi làm cảnh, làm cảnh đó bà chị ơi. Thứ này đắt tiền lắm, yêu cầu phải kiểm tra hàng tại chỗ, còn sống mới nhận.”

 

Người phụ nữ trung niên nhìn Chu Vân với vẻ mặt khó tin: “Thú cưng? Đồ thần kinh nào lại nuôi thứ này!”

 

Chu Vân mỉm cười, như thể vô tình không cầm chắc, cả quả bóng nước chứa con cá chình điện đột nhiên lăn xuống đất.

 

Quả bóng nước bằng nhựa chắc chắn, được bơm đầy oxy, nảy vài cái trên đất rồi lăn đến trước mặt người phụ nữ trung niên, con con cá chình điện bên trong lập tức quẫy mạnh cái thân dài ngoằng, đâm vào túi nước, trông thật đáng sợ.

 

Người phụ nữ trung niên lại hét lên một tiếng nữa, vội vàng nhảy mấy bước đến trước cửa thang máy, điên cuồng bấm nút rồi lao vào trong, vừa đi vừa chửi bới: “Thần kinh à! Tôi sợ rắn nhất! Trên núi này vốn dĩ đã có rắn rồi, lại còn có người nuôi thứ này nữa.”

 

Chồng bà ta liếc nhìn Chu Vân, người này rõ ràng cũng không có ý định xin lỗi, ông ta không nói gì, cũng bước vào thang máy, còn nghe thấy người phụ nữ trung niên lẩm bẩm: “Viễn Phong cũng thế, về còn nuôi chó, bữa nào cũng đòi ăn thịt, ăn còn sang hơn người, ăn cho sạt nghiệp cả nhà…” Cửa thang máy đóng lại, đi xuống.

 

Nhân viên giao hàng lẩm bẩm một câu: “Đúng là cực phẩm mà.” Rồi lại có chút ái ngại liếc nhìn người đàn ông ngồi xe lăn ở đối diện. Vẻ mặt anh lạnh lùng, đóng cửa lại.

 

Chu Vân nhặt quả bóng nước dưới đất lên lần nữa, nhìn con con cá chình điện đang hung hăng quẫy đạp bên trong, mỉm cười.

 

Cuối cùng cũng đợi được người.

 

Quan Viễn Phong.

 

Hết chương 3.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 3: Chờ Đợi Một Người
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...