Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 29: Thuận Theo Tự Nhiên
Quan Viễn Phong lại một lần nữa tỉnh lại từ trong trạng thái thiền định, anh phát hiện bụng mình đói cồn cào.
Mấy ngày nay sức ăn của anh lớn đến kinh người.
Mà mùi thức ăn thoang thoảng từ căn bếp bên ngoài càng khiến anh cảm thấy đói meo.
Anh vịn vào tay vịn lên xe lăn, kéo chăn vừa định đắp lên, đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường, cúi đầu nhìn kỹ chân mình.
Ngày thường sau khi ngồi lên xe lăn, mặt cắt của chân anh vừa vặn ngang với mép xe lăn, nhưng hôm nay, dường như dư ra một đoạn chìa ra ngoài xe lăn.
Anh vịn vào xe lăn ngây người một lúc, ngay cả cảm giác đói cồn cào cũng bị bỏ qua.
Anh cúi đầu kiểm tra kỹ, đoạn chân dư ra đó, da dẻ như mới mọc, hồng hào mỏng manh, có những lỗ chân lông nhỏ xíu, giống hệt như da bình thường, chạm vào rất nhạy cảm, dưới lớp biểu bì mỏng manh, mạch máu vẫn đang đập mạnh mẽ.
Vết sẹo xấu xí rối rắm ban đầu đã mờ đi rất nhiều, cảm giác tê ngứa trước đó đã giảm đi nhiều, chỉ còn lại cơ bắp và xương cốt hơi đau nhức. Đó là cơn đau tăng trưởng mà anh đã từng cảm nhận được vào ban đêm, lúc nằm trên giường khi còn ở tuổi dậy thì rất lâu về trước.
Chân của anh, vậy mà thật sự đang tái sinh, bất chấp mọi kiến thức y học?
Anh chăm chú nhìn vào nơi vốn xấu xí không chịu nổi đó. Anh từng cảm nhận được cơn đau nhói ở đó, anh cũng đã bao nhiêu lần cảm nhận được cơn đau và sự tồn tại của đôi chân trong ảo mộng, rồi lại nhìn thấy sự trống rỗng mênh mông dưới ánh đèn trong nỗi thất vọng to lớn.
Anh đã trải qua quá nhiều thất vọng, đến nỗi khi Chu Vân quả quyết nói rằng chân anh sẽ mọc lại, anh vẫn cho rằng đó là lời an ủi thiện ý. Nhưng lúc này anh đột nhiên cảm thấy, Chu Vân không phải là loại người vì đồng cảm, lương thiện mà nói năng tùy tiện.
Trước nay hắn luôn cẩn trọng và lý trí, hắn nói rằng đôi chân anh có thể mọc lại, e rằng thật sự là có căn cứ cơ sở.
Chỉ là, có thể căn cứ đó quá trái ngược với kiến thức khoa học hiện có, vậy nên hắn đã không giải thích với anh.
Cũng đúng, ngay cả dị năng cũng đã xuất hiện rồi, ngay cả anh cũng có thể điều khiển lốc xoáy và tia chớp rồi, tại sao lại không tin chân mình có thể mọc lại?
Anh đẩy xe lăn ra ngoài, nhìn thấy Chu Vân đang đứng trước bếp lò trong nhà bếp, một tay xách nồi áp suất, một tay mở nắp, mùi gà hầm càng thêm đậm đà.
Dường như hắn vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt sũng, vẫn mặc áo sơ mi vải lanh mỏng rộng rãi, vai rộng, eo thon, chân dài, chỉ làm động tác đơn giản là đổ gà vào tô, cơ lưng, bắp tay căng lên, tràn đầy cảm giác mạnh mẽ.
Trên bàn đã đặt một tô lớn cá hầm đậu phụ. Chu Vân quay người lại, nhìn thấy Quan Viễn Phong ra ngoài, hắn bưng tô gà hầm đầy ắp đặt lên bàn, cười nói: “Ăn cơm thôi, tối nay ăn gà hầm hoàng kỳ, có thể hơi có mùi thuốc, nhưng hoàng kỳ là thánh dược bổ khí. Sau khi thức tỉnh dị năng anh có cảm thấy sức ăn của mình lớn hơn không?”
Lúc này Quan Viễn Phong rất cần năng lượng, hắn đã cắt lát hoàng kỳ biến dị mà mình trồng trước đó để nấu canh gà, hoàng kỳ trị chứng teo cơ rất hiệu quả. Hắn còn bỏ thêm mấy miếng thịt chim ưng biến dị vào, vừa nãy nếm thử một miếng, có thể cảm nhận được năng lượng rõ rệt đi vào cơ thể, rất bổ.
Quan Viễn Phong gật đầu, nhìn hắn nói: “Chân của tôi, hình như thật sự dài ra rồi.”
Quả nhiên trên mặt Chu Vân không có vẻ gì là ngạc nhiên cả: “Chuyện tốt, anh cứ hấp thụ thêm năng lượng tinh hạch, tôi đoán thứ đó có tác dụng.”
Ánh mắt Quan Viễn Phong vẫn luôn nhìn vào mặt hắn, không bỏ qua biểu cảm nhỏ nhặt nào của hắn. Quả nhiên biểu cảm của Chu Vân là khẳng định, hơn nữa không hề lập tức muốn xem vết thương trên chân anh, dường như không hề tò mò.
Quan Viễn Phong vô cùng nghi hoặc: “Sao cậu lại chắc chắn nó sẽ mọc ra như vậy?”
Sao lại chắc chắn? Đương nhiên là vì trước đây đã từng chữa trị rồi.
Chu Vân đã xoay người đi lấy rau hồng phượng đã nhặt rồi rửa sạch trong bồn rửa rau, cho vào chảo nóng, “xèo” một tiếng, mùi tỏi thơm lừng bốc lên, hắn nói: “Thể chất của dị năng giả rõ ràng đã tăng cường hơn trước, sức sống của tế bào rất mạnh, có khả năng tự chữa lành ở một mức nhất định.”
Hắn từng chữa trị cho một dị năng giả bị thương nặng nhất, là một dị năng giả hệ Kim cấp bốn. Cậu ta bị người ta đào mất lõi dị năng, chặt đứt tứ chi, chọc mù mắt, đâm thủng màng nhĩ, cắt lưỡi, nhốt trong lồng ngâm dưới cống rãnh hành hạ một tháng mà không chết.
Lúc đó hắn vừa hay đến đó làm việc, nhìn thấy cậu ta, vừa đúng lúc cần đối tượng thí nghiệm tái tạo chi bị cụt, vậy nên đã mang cậu ta về.
Vết thương như vậy, cho dù là người trị liệu hệ Quang cấp năm cũng chỉ có thể đảm bảo cậu ta không chết, chứ không thể đảm bảo tứ chi và các cơ quan khác của cậu ta mọc lại hoàn chỉnh, vì cậu ta đã mất lõi dị năng.
Lúc đó hắn cũng mới lên cấp năm, không có gì chắc chắn, lúc chữa trị thực ra đã đi một vài đường vòng.
Nhưng sức sống của dị năng giả này vô cùng ngoan cường, dù đau đớn bao nhiêu, cậu ta cũng đều chịu đựng được.
Hắn mất khoảng một năm trời để chữa khỏi cho cậu ta, đầu tiên là chữa khỏi màng nhĩ và lưỡi. Sau đó là tứ chi, bộ phận cuối cùng mọc lại hoàn chỉnh là mắt, mắt quả thật là một cơ quan quá phức tạp.
Đương nhiên, dị năng giả hệ Kim đó, thực ra là đối tượng đầu tiên hắn thực hiện thành công việc cấy ghép dị năng, nhưng chuyện này chỉ có hắn và dị năng giả hệ Kim đó biết.
Dị năng giả hệ Kim đó sau khi được chữa khỏi, đã rời khỏi Ám Cốc, trước khi đi còn nói với hắn rằng, cậu ta đi báo thù trước, quay về sẽ tùy ý hắn sai khiến.
Tiếc là sau khi cậu ta rời đi không lâu, hắn đã bị vu oan bắt giam, cũng không biết cuối cùng cậu ta có báo thù được hay không.
Hắn rưới một ít dầu mè, xào rau xong múc ra đĩa đặt lên bàn, nói với Quan Viễn Phong: “Cứ sử dụng dị năng nhiều vào, cố gắng dùng đến mức cạn kiệt, rồi lại hấp thu tinh hạch, như vậy hiệu quả sẽ tốt hơn.”
Hắn ngồi xuống, cũng cầm đũa lên: “Tối nay tôi làm ít viên mè cho anh ăn, cái này bổ sung canxi, còn nữa, anh uống nhiều sữa vào. Lát nữa tôi lấy một hộp sữa bột cho anh, viên vitamin tổng hợp cũng phải uống, anh cần rất nhiều dinh dưỡng.”
Quan Viễn Phong nhìn chằm chằm hắn một lúc rồi cầm đũa lên: “Được.” Ánh mắt Chu Vân nhìn sang trái, đây là đang nhớ lại chuyện gì đó. Chắc là trước đây hắn từng chữa những ca bệnh tương tự như vậy rồi? Cũng đúng, hắn là bác sĩ mà.
Anh hỏi Chu Vân: “Trên sân thượng không có chuyện gì chứ? Sao hôm nay cậu tắm sớm vậy?”
Nấu ăn có khói dầu, trước nay Chu Vân đều là sau khi ăn cơm xong còn phải tập luyện một chút mới đi tắm.
Chu Vân biết Quan Viễn Phong trước nay rất nhạy bén, rất mẫn cảm với mọi thay đổi.
Hiện tại là tận thế, chắc là lo lắng hắn có phải lại đụng trúng động vật biến dị hoặc tang thi hay không, bèn giải thích: “Hôm nay làm thí nghiệm, vật liệu sử dụng mùi hơi nặng, quần áo tóc tai đều ám mùi, nên đã tắm rửa sạch sẽ sớm.”
Thắc mắc của Quan Viễn Phong đã được giải đáp, lúc này anh mới yên tâm, quay đầu lại nhìn khẩu súng đồ chơi bằng nhựa trên bàn trà, nói: “Cái đó thì sao? Cũng là làm thí nghiệm à?”
Chu Vân nói: “Đó là súng bắn nước trẻ con. Tôi làm hai loại thuốc, mùi rất nồng, định dùng để đối phó với tang thi, một loại là thuốc dụ tang thi, một loại là thuốc xua đuổi tang thi…”
Quan Viễn Phong lập tức hiểu ra: “Cậu muốn sửa súng nước thành loại bắn đạn thuốc.”
Chu Vân nói: “Đúng vậy, nếu có thể bắn tung tóe trên diện rộng trong đám tang thi thì tốt nhất.”
Quan Viễn Phong nhíu mày: “Cái này nếu có súng hơi hoặc súng bắn pháo hiệu thì dễ sửa hơn. Súng bắn nước… để tôi thử xem sao.”
Chu Vân thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá rồi, tôi không giỏi mấy cái này, vừa nãy đã loay hoay nghiên cứu một lúc rất lâu.”
Quan Viễn Phong nói: “Súng bắn nước ở đâu ra vậy?”
Chu Vân nói: “Cách đây không lâu đi lục soát các tầng lầu thấy được, cảm thấy chắc nó có thể sẽ hữu dụng nên lấy.”
Quan Viễn Phong gật đầu.
Hai người bắt đầu chuyên tâm ăn cơm, ngay cả Tuệ Tinh cũng đang cắm đầu ăn ngấu nghiến. Hiện tại cả hai người một chó đều có dị năng, sức ăn cũng rất lớn, rõ ràng Chu Vân đã tăng khẩu phần ăn mỗi ngày, nhưng dù vậy, ngày nào bọn họ cũng vẫn ăn sạch.
Chu Vân đặt một quả trứng nhỏ bên cạnh Quan Viễn Phong: “Trứng gà so đó, để dành riêng cho anh đấy, nhất định phải ăn vào.”
Quan Viễn Phong không từ chối, bóc vỏ quả trứng nhỏ đó, chấm vào đĩa nước tương, rồi ăn hết trong hai miếng.
Trước đây anh cảm thấy Chu Vân bồi bổ dinh dưỡng cho mình bằng đủ thứ canh hầm có chút khoa trương, dù sao sau phẫu thuật anh cũng không cảm thấy cơ thể suy yếu. Nhưng lúc này anh tận mắt nhìn thấy da thịt mới mọc trên chân mình, anh chợt hiểu ra ý nghĩa của những chất dinh dưỡng này.
Anh nhìn khẩu súng nước, Chu Vân đột nhiên làm loại thuốc gì đó nhắm vào tang thi, tất nhiên là muốn đi săn tang thi. Hắn vốn rất an phận ở trên tầng cao, trồng rau trồng hoa, không mấy hứng thú với việc đánh tang thi, dù sao trên tầng thượng cũng rất an toàn vững chắc.
Thuốc xua đuổi tang thi thì dễ hiểu, còn thuốc dẫn dụ tang thi là để làm gì? Đương nhiên là muốn săn giết tang thi, muốn có nhiều tinh hạch hơn. Tinh hạch vô thuộc tính màu xám bản thân Chu Vân sớm đã không còn nhu cầu, rõ ràng là hắn vì anh.
Anh phải nhanh chóng hồi phục, mạnh mẽ lên thật nhanh.
Sau bữa cơm, quả nhiên Chu Vân cẩn thận rang mè, trộn với a giao đã đun chảy, cánh hoa hồng, mật ong rồi viên thành từng viên. Trong nhà tràn ngập hương thơm của mè, Quan Viễn Phong ăn hai viên, rồi lại uống một ly sữa ấm.
Chắc là do bồi bổ quá đà, nửa đêm Quan Viễn Phong bị nóng bức cho tỉnh giấc.
Anh nghe thấy bên ngoài dường như cũng có động tĩnh, bèn ngồi dậy lên xe lăn ra xem, thấy Chu Vân từ sân thượng đi xuống, anh ngạc nhiên hỏi hắn: “Có chuyện gì vậy?”
Đuôi mày Chu Vân thoáng nét vui mừng: “Thỏ mẹ đẻ một ổ thỏ con rồi.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân nói: “Vừa mới đẻ xong, cho thỏ mẹ uống chút nước muối đường đỏ, thỏ mẹ mới đẻ dễ bị kinh động, đợi sáng mai trời sáng rồi tôi dẫn anh đi xem.”
Quan Viễn Phong không mấy hứng thú với việc gia súc sinh con, nhưng thấy Chu Vân vui vẻ như vậy cũng phụ họa theo chủ đề của hắn: “Sao cậu biết thỏ mẹ đẻ?”
Chu Vân nói: “Vốn cũng là mấy ngày này rồi, thỏ cứ tha cỏ, rứt lông vào ổ. Nửa đêm đẻ một ổ thỏ con, Tuệ Tinh xuống dưới đánh thức tôi dậy.”
Quan Viễn Phong: “…” Vậy rốt cuộc con chó này là chó của ai nuôi vậy?
Chu Vân nhìn anh: “Sao vậy? Đau chân à?”
Quan Viễn Phong lắc đầu: “Đau thì không đau, nhưng cảm thấy hơi nóng trong người, có phải bồi bổ quá rồi không.”
Chu Vân đến bắt mạch cho anh: “Tôi nấu cho anh chút nước mạch môn nhé?”
Quan Viễn Phong nghi ngờ hắn đang cố nhịn cười: “Muộn quá rồi nên thôi đi, tôi uống chút nước rồi ngủ, mai làm sau.”
Chu Vân nói: “Vậy tôi châm cho anh hai kim, dẫn hỏa quy nguyên nhé?”
Quan Viễn Phong xua tay: “Tôi uống chút nước là được rồi.” Anh nhìn thấy trong mắt Chu Vân quả nhiên có chút ý cười, có chút không được tự nhiên: “Cậu ngủ sớm đi, không cần lo cho tôi đâu.”
Chu Vân quả nhiên không để ý đến anh nữa: “Được, vậy anh ngủ sớm đi.”
Anh tự mình rót nước uống mấy ngụm rồi về phòng ngủ.
Ngày hôm sau, quả nhiên anh nhìn thấy những chú thỏ con mới sinh. Tròn ủm, chưa có nhiều lông, giống như những con chuột con trụi lông nằm chen chúc trong lớp gạc bông mềm mại, mắt nhắm nghiền, tai cũng cụp xuống áp vào đầu, chen chúc nhau, thỏ mẹ vẫn đang l**m màng ối cho chúng.
Chu Vân vừa cẩn thận trộn rau mùi và cà rốt thái nhỏ cho thỏ mẹ, vừa hào hứng nói với anh: “Đợi lớn chút, tôi tách một đàn thỏ sang vườn sau căn biệt thự số 3 Nguyệt Khê nuôi, ở đây không đủ chỗ nữa, sắp tới trời lạnh rồi.”
Quan Viễn Phong vẫn chưa có cảm giác gắn bó gì với căn nhà đó, chỉ nói: “Tùy cậu.”
Trong lòng Chu Vân vẫn còn nhớ đến cây Cửu Lý Hương biến dị đó, nhìn ánh nắng bên ngoài, mưa mới tạnh được hai ngày, mặt trời lại chói chang rồi.
Lúc này tang thi ít, đi thu hoạch cây Cửu Lý Hương đó về thì tốt hơn, mấy ngày nữa trời lạnh, tang thi sẽ nhiều hơn. Hắn bèn nói: “Tôi dắt Tuệ Tinh xuống dưới đi dạo, đến vườn sau nhà anh dọn dẹp một chút.”
Hắn rất nghiêm túc bàn bạc với Quan Viễn Phong: “Tôi thấy vườn sau nhà anh có một nhà kho, sửa lại phòng đó một chút, chia bớt một số gia súc gia cầm ở đây xuống đó nuôi.”
Quan Viễn Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Mùa đông sắp đến rồi, dưới lầu tuy là biệt thự, nhưng dù sao cũng cách ba mươi tầng lầu, lại có tang thi, thực ra nuôi ở dưới đó cũng không an toàn. Hay là sửa lại hai phòng trên gác mái bên này của tôi, chuyển bớt gia súc qua đó nuôi đi.”
Chu Vân sững người, tầng hai không phải là phòng cũ của Quan Viễn Phong sao? Mặc dù trước đây hắn cũng từng thầm phàn nàn, chiếm biệt thự, để Quan Viễn Phong ở nhà tái định cư đã đành, vậy mà còn để anh ở phòng ngủ trên gác mái không có ánh sáng và thông gió tốt.
Quan Viễn Phong nhìn hắn, nói: “Tôi đã chiếm phòng ngủ chính bên này của cậu rồi, sau này chắc chắn cũng sẽ không đến đó ở nữa, hay là dùng để nuôi động vật. Một phòng ngăn ra nuôi lợn, dê, thỏ, một phòng nuôi gà, vịt, ngỗng.”
Chu Vân suy nghĩ một lát, mùa đông năm nay sẽ rất lạnh, không thể không nói đề nghị này của Quan Viễn Phong thực sự rất tốt, hơn nữa nhà của Quan Viễn Phong cũng lắp điều hòa, đến lúc đó nối với máy phát điện, phòng kia thêm máy sưởi, cũng có thể chịu đựng vượt qua được.
Quan Viễn Phong tiếp tục nói: “Chúng ta bây giờ ăn nhiều, nuôi thêm nhiều gà vịt vẫn tốt hơn, có chuẩn bị thì không cần phải lo.”
Chu Vân nói: “Được rồi. Lần trước tôi trồng một ít rau và chà là ở vườn sau nhà anh, tôi xuống dưới tưới nước trước rồi về, dọn dẹp đồ đạc bên này của anh một chút.”
Quan Viễn Phong nói: “Không có gì để dọn dẹp cả, đồ đạc cứ tháo dỡ tại chỗ làm chuồng lợn chuồng dê là được rồi.” Đều là những đồ đạc cũ kỹ mấy chục năm không nỡ vứt, gỗ cũng không phải gỗ tốt gì, chỉ là ván gỗ thông bình thường thôi.
Chu Vân nhận ra Quan Viễn Phong quả thực không có tình cảm gì với căn phòng đó, hắn cười nói: “Được. Lần trước đi càn quét các tầng lầu thấy dưới lầu có một nhà đang sửa chữa, bên trong cũng có không ít gỗ, tôi đến đó chọn xem cũng được, còn có một số ban công cũng có chuồng gà và chuồng thú cưng, tôi đi xách lên luôn.”
Quan Viễn Phong gật đầu, dặn dò: “Vẫn phải cẩn thận, mang theo Tuệ Tinh đi. Đừng ham lấy nhiều, an toàn là trên hết. Tôi ở nhà sửa hai khẩu súng đó cho cậu.”
Chu Vân nói: “Được, trên gác xép có phòng dụng cụ, cần dụng cụ gì anh cứ vào đó tìm. Trong nồi đang hầm một nồi thịt, còn trong nồi áp suất đang nấu chè đậu xanh, anh muốn uống nước thì uống cái đó.”
Hắn dừng lại một chút, trong lòng cân nhắc mấy lần, sau đó mới uyển chuyển nói: “Hai chân của anh hiện tại vẫn đang trong quá trình hồi phục, hạ tiêu không thông, khí trệ huyết ứ.”
“Hiện tại đã có dị năng, khí huyết đang hồi phục, hư không chịu được bổ, chỉ cần hơi bồi bổ một chút, khó tránh khỏi dương hư thượng nghịch, nóng nảy bất an trong người.”
“Tốt nhất là thuận theo tự nhiên, cái gì cần giải tỏa thì cứ tùy tâm sở dục, thuận theo lẽ tự nhiên sẽ tốt hơn.”
Quan Viễn Phong nghe một tràng thuật ngữ y học, vẫn chưa kịp phản ứng, đã thấy Chu Vân xoay người gọi Tuệ Tinh đi xuống, bóng lưng thậm chí còn có vẻ như vội vàng bỏ chạy.
Quan Viễn Phong ngẩn người một lúc: “Tùy tâm sở dục, thuận theo tự nhiên?”
Anh chợt hiểu ra, vành tai hơi nóng lên, nhớ lại tối qua anh luôn cảm thấy Chu Vân đang cố nhịn cười, thật sự là không nhìn lầm sao?
Anh dở khóc dở cười, lái xe lăn ra khỏi chuồng gia súc gia cầm, đi lên gác mái, trước tiên hoàn thành nghiêm túc lượng vận động hôm nay, rồi lại nhớ đến phòng tập thể dục dưới lầu trước đây, nên tìm thời gian xuống sửa chữa, thử nghiệm gắn thêm sấm sét vào mũi tên… Tiếc là trong nhà không tiện thử, tốt nhất là nhắm vào tang thi ở ngoài trời.
Anh v**t v* cây cung đó, cung composite sợi carbon, chắc chắn là rất đắt tiền. Thứ này ở thời mạt thế hiện nay, e rằng không thể mua được nữa.
Nói đến cây cung này, hầu như đều là anh dùng… Dù nhìn thế nào Chu Vân cũng không giống người mua sắm bốc đồng, tại sao lại bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua một cây cung đắt như thế? Hơn nữa còn mới tinh như chưa từng dùng qua.
Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy trên người Chu Vân thường xuyên xuất hiện một số hành vi không giống với ấn tượng thường ngày, có chút kỳ lạ, nhưng đó là tự do cá nhân của Chu Vân. Anh nhanh chóng gạt bỏ nghi ngờ này ra khỏi đầu, đặt cây cung xuống, bắt đầu thử sửa khẩu súng nước đó cho hắn.
Phòng khách quá hẹp, hơn nữa không tiện bắn thử, Quan Viễn Phong bèn xách khẩu súng nước và hộp dụng cụ lên sân thượng, tháo khẩu súng ra kiểm tra một lượt, quyết định thay một nòng súng bằng thép không gỉ sẽ tốt hơn.
Anh nhớ lại Chu Vân nói trên gác xép có phòng dụng cụ, cũng từng thấy Chu Vân kéo cầu thang điện từ trong đó ra, bèn đến căn phòng đối diện phòng tập thể dục đẩy cửa vào.
Quả nhiên là cửa không khóa, vừa vào đã thấy ngay những kệ dụng cụ đầy ắp, ngoài ra, bên trong còn có mấy kệ hàng khổng lồ tối om chất đầy đồ đạc lộn xộn.
Quan Viễn Phong thuận tay bật đèn, rồi sau đó kinh ngạc.
Trên kệ hàng chất đầy các loại gạo, mì, dầu, muối, đường cùng các loại giấy ăn, nước giặt… và các loại đồ gia dụng, cùng với từng thùng đựng đồ.. Trên các thùng đựng đồ đều dán nhãn, có thể thấy bên trong đã tận dụng từng centimet không gian để xếp gọn gàng các loại đồ đạc, ngoài ra còn có mấy thùng chứa dầu khổng lồ được niêm phong kín mít.
Giữa phòng gần cửa sổ còn có một tủ đông, không cần nhìn anh cũng biết bên trong chắc chắn đầy ắp đồ đạc, chẳng trách mỗi ngày hắn nấu ăn không hề tiếc tay, rõ ràng là trong thời mạt thế thiếu thốn lương thực này, nhưng hắn lại có thể cho cả Tuệ Tinh ăn no, mà sức ăn của nó còn hơn cả hai người lớn.
Đây là… kho chứa đồ của Chu Vân sao? Mặc dù lúc mưa lũ, anh cũng đã nhờ Chu Vân mua không ít hàng hóa từ siêu thị về tích trữ ở nhà, nhưng Chu Vân tự mình tích trữ nhiều đến vậy sao?
Hay là những thứ này hắn thu thập tích trữ được khi đi càn quét các tầng lầu cách đây không lâu? Nhưng hai người họ vẫn luôn ở cùng nhau, không thấy Chu Vân chuyển đồ đạc thế nào, dường như đều chỉ vận chuyển đến căn phòng trống ở tầng hai mươi chín thôi mà?
Anh đã từng thấy thức ăn được sắp xếp gọn gàng như người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế trong tủ lạnh của Chu Vân, cũng biết trên đời này có một loại bệnh tâm lý gọi là “chứng nghiện tích trữ”, nhưng đó thường là những người già từng trải qua thời kỳ khó khăn, thần kinh não bị tổn thương.
Anh không ngờ Chu Vân lại tích trữ nhiều đồ đến vậy, nhiều đồ như vậy, cộng thêm rau củ hắn tự trồng trên sân thượng, gia súc gia cầm, cá tự nuôi….
Bao gồm cả các thiết bị trên sân thượng này, tấm pin năng lượng mặt trời, thiết bị thu gom và lọc nước mưa, máy phát điện gió… Còn có cả cánh cửa sắt đột nhiên được lắp thêm ở hành lang để chống trộm mà cuối cùng lại chặn được tang thi.
Cứ như thể hắn đã biết trước tận thế sẽ đến vậy.
Nhưng, điều đó không quan trọng.
Chu Vân đối xử với anh rất chân thành.
Quan Viễn Phong đè nén nghi ngờ trong lòng, không vào xem xét, mà lục lọi trên giá dụng cụ, tìm được một ống nước nhỏ bằng thép không gỉ, rồi chọn thêm một số dụng cụ, bèn đóng cửa lại, chuyên tâm sửa chữa khẩu súng nước trên sân thượng.
Chu Vân dắt Tuệ Tinh xuống lầu, sau khi tiêu diệt thêm vài con tang thi, hắn lấy cuốc ra, chỉ cuốc vài nhát đã đào được cây Cửu Lý Hương biến dị trong bồn hoa lên, bọc đất lại cẩn thận rồi xách nó đến số 3 Nguyệt Khê.
Vào trong sân, hắn không vội trồng lại, mà trước tiên đi một vòng trong ngoài xem xét những cây đã trồng trước đó, rồi lại thi triển một chút thuật “Phồn Vinh”, những chiếc lá vốn đã hé nở nảy mầm càng thêm cứng cáp.
Chu Vân rất hài lòng, đào một cái hố gần cổng trước, chia cây Cửu Lý Hương biến dị khỏe mạnh đó thành bốn cây nhỏ, rồi trồng vào hai bên cửa sắt cổng trước và cổng sau, còn cho thêm một ít bột xương, phân bón tổng hợp NPK vào.
Sau khi tưới đẫm nước vào gốc, hắn thi triển thuật Phồn Vinh lên cây Cửu Lý Hương. Cây Cửu Lý Hương biến dị vốn đã rất um tùm, lúc này hoa trắng rung rinh, hương thơm càng thêm nồng nàn, cả căn biệt thự đều bao trùm trong hương hoa Cửu Lý Hương.
Đợi mấy ngày nữa nó sẽ mọc to hơn, um tùm hơn, hương hoa nồng nàn hơn, tang thi bình thường không có k*ch th*ch đặc biệt gì sẽ không đến gần căn biệt thự này.
Tiếc là mùa đông sắp đến rồi, mùa đông năm nay sẽ rất lạnh, Cửu Lý Hương bình thường chắc chắn sẽ bị chết cóng, nhưng cây này là Cửu Lý Hương biến dị, qua mùa đông bình thường cũng không thành vấn đề.
Hắn lại thi triển thuật Phồn Vinh cho cây Lăng Tiêu biến dị bên cạnh Cửu Lý Hương, cười nói: “Hai tụi bay một đứa đỏ một đứa trắng, xem ai mọc nhanh hơn. Số 3 Nguyệt Khê này, trông cậy vào hai đứa bay bảo vệ đấy.”
Cây Lăng Tiêu biến dị vừa mới chuyển đến, vẫn còn là một nhánh nhỏ, cành lá mềm mại non nớt, nhận được thuật Phồn Vinh. Dây hoa rung rinh, cố hết sức bám lên hàng rào sắt, với chút cành hoa còn sót lại, không cam lòng lay động, dường như đang tranh giành hơn thua điều gì đó.
Chu Vân cười, rồi lại lần lượt thi triển thuật Phồn Vinh cho tất cả các cây Lượng thiên xích bao quanh hàng rào. Những ngày ấm áp cuối cùng trước mùa đông này, xem chúng có thể mọc được bao nhiêu. Đều là những cây Lượng thiên xích biến dị to khỏe mà hắn đã lựa chọn kỹ càng, phát triển rất tốt, đến lúc đó chắc chắn có thể che kín tường rào.
Khu biệt thự bên này, vườn sau đều có nhà kho được xây dựng thống nhất. Chu Vân dọn dẹp bên trong một chút, định đợi mùa xuân thời tiết ấm áp rồi sẽ mang một số gia cầm dễ nuôi xuống thả rong.
Hắn tưới lại nước cho đám hẹ, khoai tây, khoai lang và bí ngô đã trồng trước đó, nhìn quanh một lượt, cảm thấy có thể lắp đặt một bộ hệ thống tưới phun mà mình đã mua trước đây.
Nhưng mà, sau khi mùa đông đến tuyết sẽ rơi, rau ở đây chắc cũng không mọc được bao nhiêu, chỉ có thể cố gắng hết sức thi triển thuật Phồn Vinh, thu hoạch được bao nhiêu thì thu hoạch trước mùa thu, mùa đông thì hoàn toàn dựa vào những thứ này để vượt qua.
Chu Vân dọn dẹp trong ngoài một lượt, sắp xếp gọn gàng, dắt Tuệ Tinh quay lại tầng ba mươi.
Quan Viễn Phong vừa đúng lúc đặt khẩu súng nước đã được sửa lại nòng và cò súng xuống, nhìn thấy hắn quay lại thì mỉm cười: “Sửa xong rồi, cậu thử xem sao.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
