Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 27: Gánh Nặng Ngàn Cân Tựa Lông Hồng
“Mấy ngày nay trông Tuệ Tinh hồi phục rất tốt, không có di chứng, dị năng hệ hỏa thi triển cũng ngày càng mạnh, xem ra không có gì bất ổn.”
“Còn dị năng của tôi mấy ngày nay cũng vận chuyển ngày càng thuần thục, tôi muốn thử nghiệm trên người anh.”
Quan Viễn Phong ngắt lời hắn khi hắn còn muốn giải thích thêm: “Không cần nói nhiều, tôi đồng ý.”
Anh nhìn Chu Vân: “Cho dù cậu không nhắc, tôi cũng định đề nghị với cậu chuyện này.”
“Từ sau khi Tuệ Tinh hồi phục, tôi vẫn luôn nghĩ xem nên mở lời thế nào.” Quan Viễn Phong hiểu rõ rằng không bác sĩ nào lại muốn chấp nhận rủi ro lớn đến vậy để tiến hành một thí nghiệm không thể lường trước kết quả như thế này.
Nhất là những ngày qua, anh biết rõ tính cách cẩn trọng và bản chất nhiệt tình, lương thiện của đối phương.
Anh cũng biết sau khi chữa khỏi cho Huệ Tinh, hắn lại trì hoãn hơn nửa tháng nay, rõ ràng là vì không chắc chắn, nên đã cố ý mạo hiểm chiến đấu với tang thi để không ngừng nâng cao dị năng của mình.
Khuôn mặt góc cạnh của Quan Viễn Phong mang theo vẻ bình tĩnh và kiên quyết, anh nhìn Chu Vân: “Bất kể là thành công hay thất bại gì tôi đều cảm ơn cậu vì đã dám thử một lần. Dù kết quả ra sao tôi cũng có thể chấp nhận, sống chết tự tôi gánh chịu, cậu không cần phải có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.”
Chu Vân nhìn anh, muốn nói với anh rằng sẽ không có rủi ro, hắn có kinh nghiệm từ kiếp trước, dị năng hệ Mộc hiện tại lại đã tăng lên cấp 3 đỉnh cấp, đã rất gần cấp 4 rồi, việc thực hiện ghép dị năng hẳn là sẽ rất thuận lợi.
Điểm khó duy nhất là cấy ghép lõi tinh hạch dị năng song thuộc tính, hắn thực sự không nắm chắc hoàn toàn.
Quan Viễn Phong là người tương thích với thuộc tính Phong và Lôi Điện, Chu Vân vốn có thể chỉ thử cấy ghép một lõi tinh hạch dị năng, nhưng trong thâm tâm hắn cũng có chút cố chấp và kiên trì, ông trời đã đưa tinh hạch dị năng hệ Phong đến tay hắn, hắn vẫn luôn cảm thấy đó chính là ý trời.
Hắn không thể lãng phí nó một cách vô ích được.
Nhưng những lý do này, hắn lại không thể nói với Quan Viễn Phong.
Vậy mà Quan Viễn Phong vẫn đồng ý không chút do dự, cũng chẳng cần suy nghĩ.
Đương nhiên là hắn biết anh sẽ đồng ý, dù sao thì ở kiếp trước anh cũng đã trực tiếp ký vào đơn tình nguyện rồi. Thực ra hắn hy vọng người trước mắt này đừng dễ dàng phó thác bản thân mình như vậy, anh xem nhẹ nhu cầu của chính bản thân mình mà tùy tiện giao phó, nhưng lại coi trọng ý nghĩa của sinh mệnh.
Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, cuối cùng vẫn không nói ra những lời chất chứa trong lòng, chỉ nghiêm túc nói: “Anh Quan, tôi nhất định sẽ không để anh xảy ra chuyện gì đâu.”
====
Ca phẫu thuật diễn ra vào ngày thứ ba. Chu Vân điều chỉnh trạng thái cơ thể mình đến mức tốt nhất, còn dùng một viên tinh hạch hệ Mộc biến dị của cây xương rồng, đưa trạng thái dị năng của mình l*n đ*nh cao.
Bên ngoài trời vẫn mưa không ngớt, dường như toàn bộ nước mà trận nắng gắt trước đó hút lên đều đã biến thành mây tạo mưa, giờ lại sắp trút hết xuống.
Trong cơn mưa tầm tã, Chu Vân cầm ô lên sân thượng, đứng bên hồ cá chình điện nhìn chằm chằm vào con cá.
Con Phỉ Thúy Man Đao này từ sau khi biến dị, ngày nào cũng được Chu Vân cho ăn thức ăn từ thực vật biến dị và tinh hạch vô thuộc tính, kích thước cơ thể đã tăng lên rất nhiều, từ một mét ban đầu đã dài đến một mét rưỡi. Thân hình tròn lẳn, mập mạp rõ ràng vẫn đang phát triển, những hoa văn màu xanh lam trên người nó phát ra ánh huỳnh quang mờ ảo trong đêm tối.
Dường như nó cảm nhận được nguy hiểm, trốn dưới hòn non bộ không hề nhúc nhích.
Đối với động vật biến dị, một dị năng giả gần đạt đến cấp 4 như Chu Vân, mang lại sự uy h**p rất lớn cho chúng. Nó theo bản năng biết không thể chọc vào hắn, nhưng lại có chút háo hức muốn thử, dù sao Chu Vân cũng là dị năng giả, cũng là nguồn thức ăn năng lượng quý giá đối với chúng.
Nó vừa có chút háo hức muốn thử, lại vừa có chút nhát gan, cứ mãi trốn dưới hòn non bộ không động đậy.
Chu Vân chìa ngón tay ra, thả một viên tinh hạch vô thuộc tính rơi xuống nước.
Con cá chình điện lập tức bơi tới, ngửi ngửi, do dự một hồi rồi lại không ăn.
Chu Vân biết, đó là vì tinh hạch vô thuộc tính đã không còn tác dụng với nó nữa, nó không hấp thụ được nữa rồi.
Tinh hạch trong cơ thể nó ít nhất cũng đã đạt đến cấp 2 rồi.
Phải biết rằng, một con cá chình điện chưa biến dị đã có thể giật chết một con bò, giờ đây con cá chình điện biến dị cấp 2 này đã là một kẻ mạnh trong giới tự nhiên, Chu Vân cũng không hề lơ là.
Hắn đưa tay ra lơ lửng trên mặt nước, con cá chình điện đang bơi về liền bị đóng băng cứng ngắc trong một khối băng.
Rõ ràng nó vẫn còn chút sức giãy dụa, bên trong khối băng vẫn còn vài bóng ảnh mờ ảo do nó vùng vẫy, nhưng rất nhanh Chu Vân lại đóng băng nó thêm một lần nữa, khiến nó đông cứng hoàn toàn.
Nhiều loài cá vẫn có thể sống rất lâu trong nhiệt độ thấp, đương nhiên Chu Vân không dám mạo hiểm.
Hắn đặt một tay lên chậu cây si nhỏ trên hòn non bộ bên cạnh, rễ cây si như sống lại, trực tiếp xuyên thủng khối băng, đâm xuyên qua cơ thể con cá chình điện, ghim chặt nó vào trong đó.
Quan Viễn Phong tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ bệnh nhân đã được Chu Vân đưa cho, đã khử trùng trước, từ phòng vệ sinh bước ra, trong phòng thoang thoảng mùi cồn khử trùng, cả căn phòng đã được Chu Vân dọn dẹp khử trùng hoàn toàn một lượt, sạch sẽ không một hạt bụi.
Chu Vân mặc nguyên bộ đồ phẫu thuật, đầu đội mũ phẫu thuật và đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt lý trí và bình tĩnh, tay đeo găng đang cầm một chiếc cốc đong bằng thủy tinh.
Hắn đang chăm chú nhìn hai viên tinh hạch ngâm trong cồn, hai viên tinh hạch này khác với những viên tinh hạch nhỏ thường ngày lấy ra từ não tang thi, rõ ràng lớn hơn và sáng bóng hơn.
Quan Viễn Phong hỏi hắn: “Đây là lõi tinh hạch dị năng hệ gì?”
Chu Vân đáp: “Một viên hệ Phong, một viên hệ Lôi Điện, chất lượng đều rất tốt, tôi định thử cả hai cho anh.”
Hắn không thể giải thích với Quan Viễn Phong về nguyên tố tương thích, chỉ nói qua loa, rồi đưa tinh hạch cho Quan Viễn Phong xem.
Quan Viễn Phong cầm cốc đong lên xem, bên trong có một viên tinh hạch hệ Phong, mang những sợi tinh thể màu bạc, là của con chim ưng biến dị hôm đó, viên còn lại mang những sợi tinh thể màu lam tím, cả hai viên tinh hạch đều như đá thạch anh tóc thượng hạng, lấp lánh tỏa sáng, trong suốt và huyền bí.
Anh tò mò hỏi: “Tinh hạch hệ Lôi Điện này…”
Chu Vân đáp: “Của con cá chình điện.”
Quan Viễn Phong: “…”
Anh quả thực từng thấy con cá chình điện đó săn những con chim nhỏ bay ngang qua, nhưng anh không ngờ đó lại là một con cá chình điện biến dị.
Nghĩ đến việc mỗi ngày Chu Vân đều chăm chỉ cho nó ăn cá, mà lại là hải sản tươi ngon béo mập, anh còn tưởng Chu Vân thật lòng yêu thích con thú cưng này, điều này thực sự không hợp với tính cách nho nhã, lịch thiệp của Chu Vân.
Cứ thế mổ lấy tinh hạch dùng cho mình sao? Lỡ thất bại thì sao? Hắn không tiếc con thú cưng này à?
Trong đầu Quan Viễn Phong thoáng qua một tia nghi vấn, nhưng Chu Vân đã chỉ huy anh: “Anh lên giường đi, tinh hạch để lâu sẽ mất một ít năng lượng, tốt nhất là dùng càng sớm càng tốt.”
Trên giường trải tấm ga trắng tinh đã khử trùng, Quan Viễn Phong không đeo chân giả, việc lên giường không dễ dàng, nhưng Chu Vân chỉ cần cúi người đã bế anh lên, đặt trên giường.
Tiện tay cởi bộ đồ bệnh nhân trên người anh ra, rồi xoay người anh lại, kéo hai sợi dây đai từ mép giường qua cố định ngực và eo anh vào giường, kẹp một cái máy đo oxy máu đơn giản vào ngón tay anh, lại nối ống thở oxy cho anh, mở máy tạo oxy: “Tôi sẽ tiêm một mũi thuốc tê vào cột sống cho anh, nhanh thôi.”
Lần đầu tiên Quan Viễn Phong đối mặt với Chu Vân trong tình trạng tỉnh táo như thế này, trên người không mặc gì cả, phần chi cụt và mọi thứ riêng tư đều lộ ra dưới ánh đèn sáng choang, lại còn là một chiếc đèn mổ không bóng dạng đứng, tuy Chu Vân đúng là bác sĩ, nhưng bác sĩ nào lại mua đèn mổ chỉ dùng trong phẫu thuật này về nhà chứ?
Mặc dù anh có chút ngượng ngùng, nhưng vì vẻ mặt Chu Vân luôn rất bình tĩnh, trên người lại mặc nguyên bộ đồ phẫu thuật của bác sĩ, đang thành thạo lấy một ống tiêm rút thuốc, hành động chuyên nghiệp và tự tin, mang lại cảm giác xa lạ, cách biệt.
Anh bị cố định trên giường bệnh chuyên dụng, mũi hít vào một lượng lớn oxy trong lành, cảm giác khó xử khi phải phơi bày cơ thể, để lộ những điều riêng tư xấu xí nhất trước mặt người quen cũng từ từ dịu đi.
Chu Vân đi đến sau lưng anh, an ủi: “Có thể anh hơi kháng thuốc tê, nên tôi sẽ đồng thời dùng châm cứu để gây tê cho anh, ngủ một giấc dậy là ổn thôi.”
Thực ra nếu là trước mạt thế, gây mê toàn thân trong điều kiện thiếu thốn thiết bị thế này rất nguy hiểm, nhưng dị năng hệ Mộc của hắn đã đến cấp 3, nên vẫn có thừa tự tin.
Quan Viễn Phong nói: “Làm phiền cậu rồi.”
Ngón tay Chu Vân lướt trên tấm lưng rộng lớn của Quan Viễn Phong, dọc theo cột sống tìm được vị trí tiêm, kim tiêm đâm vào, thuốc tê được tiêm vào.
Hắn cầm những cây kim bạc đã được khử trùng sẵn bên cạnh lên, châm từng cây một vào các huyệt vị trên tai Quan Viễn Phong.
Đặt Quan Viễn Phong nằm thẳng một lúc, khử trùng vùng bụng cho anh, liền thấy Quan Viễn Phong nhắm mắt lại, chìm vào hôn mê.
Hắn liếc nhìn máy đo oxy máu vẫn bình thường, lại bắt mạch cho Quan Viễn Phong, mọi thứ đều ổn, bèn cầm dao phẫu thuật đến, dứt khoát rạch một đường ở vị trí đan điền trên bụng, máu tươi ứa ra.
Tay trái hắn lập tức thi triển thuật Hồi Xuân lên vết thương, ánh sáng xanh lục dịu dàng trào dâng, máu lập tức ngừng chảy.
Chu Vân thuận tay dùng kẹp gắp hai viên tinh hạch ra, nhanh chóng đặt vào trong đan điền, đồng thời vận dụng dị năng hệ Mộc, thi triển thuật “Cấy Ghép”.
Toàn bộ kinh mạch trên người Quan Viễn Phong được bao bọc trong ánh sáng màu xanh, cùng với trái tim đập, co bóp, từng đường kinh mạch đều tỏa ra ánh sáng màu xanh, xuyên qua da thịt, rõ ràng và mạnh mẽ.
Hai viên tinh hạch ở vùng đan điền tỏa ra ánh sáng, được ánh sáng xanh bao bọc, nhảy nhót dung hợp thành một khối tinh hạch, cùng với ánh sáng của những kinh mạch đó cùng nhịp đập, hình thành một vòng năng lượng tuần hoàn chuyển động.
Chu Vân lấy một tuýp keo dán vết thương ra bóp lên miệng vết thương để hai mép da thịt dính lại với nhau, sau đó tiếp tục thi triển thuật Hồi Xuân lên vết thương ở bụng.
Thuật Hồi Xuân của dị năng cấp 3 nhanh chóng làm cho lớp da thịt sâu bên trong vết thương nối liền và lành lại như cũ, vết thương rất nhanh chỉ còn lại một vết sẹo nông màu hồng nhạt, lâu ngày sẽ phẳng lại như ban đầu.
Hắn lại châm kim bạc vào các huyệt vị trên cơ thể Quan Viễn Phong, đặc biệt là ở phần chi cụt, hai tay đặt lên phần chi cụt của anh thi triển thuật Hồi Xuân, toàn lực kích hoạt những dây thần kinh, mạch máu đã hoại tử ở đó, khơi thông kinh mạch.
Thân thể trắng bệch của Quan Viễn Phong run lên, anh đã trải qua quá nhiều ca phẫu thuật lớn, quả nhiên có hiện tượng kháng thuốc tê, e là sắp tỉnh rồi. Chu Vân thấy anh toát mồ hôi lạnh, người khẽ run, liền ngừng truyền dị năng.
Bản thân hắn cũng đã thi triển mấy lần truyền dị năng quy mô lớn, đã có chút kiệt sức, còn phải chăm sóc anh, việc tái tạo chi cụt cho Quan Viễn Phong, với năng lực hiện tại của hắn, cũng không phải một lần là có thể chữa khỏi và phục hồi như cũ được, vậy nên chỉ có thể từ từ.
=====
Khi Quan Viễn Phong tỉnh lại lần nữa, trên người đã được mặc lại quần áo, nằm ngay ngắn trong chăn, vẫn còn cắm ống thở oxy, kẹp máy đo oxy máu, bên ngoài mưa vẫn rơi rào rào.
Một lúc sau anh mới từ từ nhớ ra mình đang ở đâu, anh cử động, đột nhiên cảm nhận được cơn đau chi ảo đã lâu không gặp.
Day dứt như hàng vạn con côn trùng đang gặm nhấm, tê ngứa, đau nhức, bỏng rát.
Anh khó chịu rên lên một tiếng.
Một bàn tay lành lạnh chạm vào trán anh: “Tỉnh rồi à? Đau lắm phải không?”
Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, vẫn còn có chút mơ màng của người vừa tỉnh ngủ: “Ca phẫu thuật…”
Chu Vân nói: “Ca phẫu thuật đã thành công rồi, anh cảm thấy vết thương đau là vì dị năng đã kích hoạt những dây thần kinh và kinh mạch bị teo trước đây ở chân anh. Không phải đau chi ảo, mà là đau thật sự, anh cần học cách vận dụng dị năng của mình, vận chuyển năng lượng, có lẽ chân của anh có thể sống lại.”
Quan Viễn Phong sững sờ, Chu Vân nửa ôm nửa đỡ anh ngồi dậy, dựa vào đầu giường, tay đặt lên vùng đan điền ở bụng anh: “Anh nghe theo chỉ dẫn của tôi, trước đây tôi đã dạy anh phương pháp hành khí Bát Đoạn Cẩm, anh thử xem, lưỡi chạm vào vòm miệng trên, ý thủ đan điền, tĩnh tâm giữ khí, cảm nhận tinh hạch lực lượng ở đan điền của anh.”
Toàn thân Quan Viễn Phong run rẩy, cố nén cơn đau khủng khiếp trên người mình, nhắm mắt lại, nhưng khó mà tĩnh tâm được, bàn tay Chu Vân ở vùng đan điền của anh có cảm giác tồn tại quá rõ ràng, bàn tay hơi lạnh áp vào da bụng anh, nơi đó quá nhạy cảm.
Một luồng hơi nóng xuất hiện ở bụng, anh sững người.
Đây là cảm giác chưa từng có, anh cảm nhận được luồng hơi nóng đó men theo kinh mạch của mình đi lên đến vùng tim phổi, rồi chuyển sang mặt ngoài hai khuỷu tay, qua ngón giữa đến lòng bàn tay, qua mặt trong khuỷu tay trở về trước ngực, rồi lại chìm xuống bụng, chia ra đi vào hai phần chi cụt của mình, kinh mạch ở đó không thông, tê ngứa vô cùng.
Anh run rẩy cảm nhận luồng hơi nóng đó trở lại đan điền của mình.
Nhưng Chu Vân bên tai anh vẫn bình tĩnh nói: “Hãy nhớ kỹ lộ trình vận khí này, khơi thông kinh mạch của anh, chúng đang sống lại, anh cần luyện tập mỗi ngày, có hy vọng chi cụt sẽ tái sinh.”
Quan Viễn Phong mở mắt ra, Chu Vân lấy khăn tới lau mồ hôi cho anh: “Tôi đi lấy cháo cho anh ăn một ít, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Chu Vân ra ngoài, Quan Viễn Phong mở mắt, vén chăn lên nhìn chỗ chi cụt của mình, quả nhiên thấy nơi vết thương xấu xí với kinh mạch thâm đen rối vào nhau hoại tử trước đây, giờ đã biến thành màu hồng nhạt, kinh mạch và mạch máu xuyên qua lớp da mỏng manh hiện rõ và tràn đầy sức sống, đập phập phồng như sống lại.
Anh đưa tay sờ lên bụng mình, chỗ đó được băng một lớp gạc, anh không cảm thấy đau, vừa rồi tay Chu Vân đặt lên đó, anh không cảm thấy đau đớn gì, trong bụng cũng không có gì khó chịu.
Ca phẫu thuật thật sự thành công rồi sao?
Hai viên tinh hạch đó thật sự đã được cấy vào rồi ư?
Anh sẽ có dị năng sao?
Chu Vân khẳng định chắc nịch rằng chân anh sẽ mọc lại, thời gian qua anh rất tin tưởng Chu Vân, cũng là cơn đau khủng khiếp, nhưng anh bỗng cảm thấy không còn khó chịu đựng đến thế.
Anh ngửi thấy mùi cá thơm, đột nhiên cảm thấy đói cồn cào, hơn nữa là cảm giác đói đã rất lâu không có.
Chu Vân nhanh chóng bưng cơm vào, một bát cháo cá, một đĩa lươn hấp nước cốt mơ, một đĩa bánh gạo, cải thảo hấp tỏi, một đĩa thịt bằm hấp trứng muối vuông vắn.
Không biết tại sao, cơm canh hôm nay lại thơm ngon đến lạ thường.
Quan Viễn Phong không khách sáo, nói lời cảm ơn rồi cầm đũa bắt đầu ăn.
Chu Vân đi tới mở cửa sổ sát đất rồi ra ban công nhìn, mưa lớn đã tạnh. Nhưng thời tiết dường như đột ngột giảm nhiệt độ, khác với mùa hè nóng nực trước đó, trong gió còn mang theo hơi lạnh.
Tang thi ở dưới lầu… đã nhiều hơn.
Chu Vân biết tiếp theo sẽ là một mùa đông rất dài, hắn cần phải gieo hạt giống càng sớm càng tốt, chuẩn bị giữ ấm cho nhà kính trồng cây thuốc mùa đông… quá nhiều việc phải làm, còn phải nhanh chóng nâng cấp dị năng lên nữa.
Hắn quay đầu lại, thấy Quan Viễn Phong cũng đang ngẩng đầu nhìn mình, hắn hỏi: “Ăn xong rồi à? Có muốn thêm chút gì không?”
Quan Viễn Phong đáp: “Ừm… đây là thịt gì vậy?” Anh chỉ vào đĩa thịt bằm hấp.
Chu Vân nói: “Thịt chim ưng biến dị.”
Quan Viễn Phong nhíu mày, lại chỉ vào đĩa lươn hấp: “Đây không phải là con cá chình điện thú cưng của cậu đấy chứ?”
Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy.” Thịt động vật biến dị rất có ích cho dị năng giả, con cá chình điện dài một mét rưỡi, có thể ăn được mấy bữa.
Quan Viễn Phong: “…” Anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng tìm được lý do cho Chu Vân: “Chẳng lẽ lúc đầu cậu mua nó về nuôi là để ăn à?” Hình như cũng đúng, cá trong bể sen bên cạnh dường như cũng đều là cá thường dùng để ăn, nhưng đây là thú cưng nhập khẩu đó, không rẻ đâu nhỉ?
Chu Vân không nhịn được cười một tiếng: “Cũng khá tò mò xem vị nó thế nào, vừa rồi tôi cũng nếm thử rồi, cũng khá ngon, thịt dày mà lại mềm, không uổng công nuôi lâu như vậy. Tối nay chiên cho anh hai miếng nữa nhé? Hoặc là hấp với tương đen cho anh, vừa rồi dùng mơ chua cũng được, tương đen cũng không tệ đâu.”
Quan Viễn Phong không nói nên lời, thầm nghĩ chắc là lúc đó hắn mua về để làm nghiên cứu thí nghiệm gì đó. Anh không hỏi thêm nữa, thu dọn bát đĩa.
Chu Vân đến nhận lấy: “Anh cứ để đó, đừng xuống giường, có máy rửa bát mà. Anh nghỉ ngơi một lát rồi tự mình thử hành khí lại xem, tìm hiểu dị năng này. Bên ngoài hiếm khi tạnh mưa, tôi đi trồng ít hạt giống, có chuyện gì anh cứ gọi tôi qua bộ đàm là được.”
Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân nhanh nhẹn cầm khay đi ra, sau đó quả nhiên nghe thấy tiếng xả nước và tiếng máy rửa bát, dáng người thanh niên nhanh nhẹn, rất nhanh lại nghe thấy tiếng hắn lên cầu thang trên sân thượng, tràn đầy năng lượng, rất yêu đời.
Tâm trạng anh lúc này đã khác, nếu Chu Vân ở lại bên cạnh anh, cẩn thận dè dặt, ngược lại anh sẽ thấy chán ghét và căm hận sự bất lực của mình.
Thế nhưng thần thái Chu Vân thoải mái, lời nói cử chỉ hòa nhã, hắn vẫn sinh hoạt như thường, thậm chí còn lo cho đám dược liệu quý báu của hắn, canh chừng mưa tạnh để mau chóng trồng trọt, ngược lại anh chỉ cảm thấy nhẹ nhõm và giải thoát.
Một việc lớn như vậy, Chu Vân đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, anh có thể cảm nhận được sự trịnh trọng và nghiêm túc của Chu Vân khi đề xuất với anh, hắn cũng đã chuẩn bị rất chu đáo.
Tuy anh không hiểu về dị năng, nhưng hai viên tinh hạch của cá chình điện biến dị và chim ưng biến dị rõ ràng khác với những thứ thường dùng, cộng thêm việc Chu Vân sau khi cấy ghép dị năng thành công cho Tuệ Tinh, không lập tức đề nghị thử cho anh, mà lại mạo hiểm đi đánh tang thi, rèn luyện dị năng xong mới thận trọng đề xuất thí nghiệm.
Từ góc độ của anh, chỉ là ngủ một giấc, tỉnh lại Chu Vân đã nhẹ nhàng nói với anh phẫu thuật thành công rồi. Chân của anh có khả năng mọc lại, tuy rất có thể là lời an ủi, nhưng kiểu xem gánh nặng ngàn cân tựa lông hồng này, khiến anh cũng có thêm ba phần tự tin vào tương lai.
Khả năng chân hồi phục quá nhỏ, nhưng nếu có thể sở hữu dị năng, anh sẽ không còn là phế nhân nữa.
Anh nhắm mắt lại, làm theo chỉ dẫn của Chu Vân vừa rồi, bắt đầu thử tìm kiếm sức mạnh dị năng trong cơ thể, hai viên tinh hạch đó anh đã tận mắt nhìn thấy, mang theo ánh sáng như sợi bạc, lấp lánh, trong veo, huyền bí.
Trên chân vẫn còn đau nhức không thôi, nhưng anh không biết từ lúc nào đã chìm vào trạng thái thiền định.
Mà trên sân thượng, Chu Vân lấy ra những củ khoai tây, hạt bí ngô, rau sam đã được ươm mầm từ trước, cùng với hạt chà là cho vào một thùng nhựa xách tay, ngoài ra còn cắt vài lá của mấy cây xương rồng biến dị cho vào thùng, xịt một ít nước, vác một bao phân bón tổng hợp và một cái xẻng quân dụng, Tuệ Tinh trong chuồng gia súc hưng phấn chạy tới, quấn quýt quanh chân hắn, háo hức muốn thử.
Chu Vân vỗ đầu nó: “Đi nào, cùng đi trồng trọt thôi.”
Tuệ Tinh vui vẻ theo sau hắn.
Chu Vân nối điện thang máy, một người một chó đi thang máy xuống, ra khỏi sảnh chính, lại gặp phải mấy con tang thi đang trú mưa, Tuệ Tinh phun một ngụm lửa qua, chúng lập tức theo bản năng sợ hãi chạy ra ngoài.
Bên ngoài vẫn còn mưa phùn lất phất, tang thi sợ ánh sáng, cũng sợ nước, chạy không nhanh trong mưa, Chu Vân đóng băng chân chúng lại, Tuệ Tinh chạy qua phun mấy ngụm lửa, tang thi bị thiêu chết.
Chu Vân nhặt mấy viên tinh hạch ra, ném một viên tinh hạch vô thuộc tính cho Tuệ Tinh, nó vui vẻ há miệng nuốt vào.
Một người một chó không tốn nhiều công sức đã đến Số 3 Nguyệt Khê. Chu Vân mở khóa vào, trực tiếp đến vườn sau trước, rồi bắt đầu thành thạo đào đất, bón phân hữu cơ, sau đó trồng khoai tây, khoai lang và bí ngô mình mang theo xuống, vì sợ lại mưa lớn, nên hắn đào hố sâu hơn một chút.
Ở bồn hoa bên cạnh, hắn cũng xới đất, nhổ hết hoa cỏ đã chết khô bên trong ra.
Lấy ra mấy cụm rễ hẹ già chia ra, rễ hẹ này cũng là hẹ biến dị, trên lá hẹ có gân bạc. Hắn chia rễ hẹ thành sáu bảy phần, trồng đều vào bồn hoa, cũng bón phân.
Trải một lớp rơm khô lên tất cả những chỗ đất vừa trồng, hắn trồng một vòng gốc xương rồng dọc theo chân tường của toàn bộ căn nhà.
Rồi ở cổng sắt trước và sau của Số 3 Nguyệt Khê, mỗi nơi cắm hai cành hoa lăng tiêu lấy từ trên lầu của hắn xuống, hắn vỗ vỗ vào lá dây lăng tiêu: “Tìm cho mày chỗ tốt rồi đấy, cứ tự do mà mọc nhé.”
Hắn từ cổng sắt vườn sau đi ra, đến bên hồ, mấy ngày nay mưa lớn, nước hồ lại dâng lên.
Trong hồ nước đục ngầu thiếu oxy, lờ mờ có thể thấy những con cá khổng lồ đang ngoi lên mặt nước thở.
Đến lúc này rồi mà cá vẫn còn hoạt bát như vậy, chắc hẳn phần lớn đều là cá biến dị rồi, Chu Vân thầm nghĩ, cứ nuôi chúng trước đã, sau này sẽ nghĩ cách câu lên.
Hắn lấy cuốc đào tám cái hố dọc theo bờ hồ, trồng tám hạt chà là đã được hắn dùng dị năng thúc cho nảy mầm từ trước vào đó, còn đặt thêm hai cây thùa, đều là những loài cây rất kiên cường, chỉ cần đất đủ, nước đủ, chúng sẽ nhanh chóng lớn lên.
Trong lúc đó gặp phải vài con tang thi lẻ tẻ đến, hắn và Tuệ Tinh dễ dàng tiêu diệt hết, lại thu hoạch được mấy viên tinh hạch, trong đó lại có một viên tinh hạch hệ Thổ, loại tinh hạch này thực ra khá hiếm.
Hắn giữ lại viên tinh hạch hệ Thổ đó, định dọn dẹp mấy viên tinh hạch vô thuộc tính ra, đợi Quan Viễn Phong tìm được cảm giác khí rồi sẽ dạy anh cách hấp thụ tinh hạch.
Hắn nhìn về phía lối vào bãi đậu xe ngầm không xa, đầy rẫy tang thi, còn có tang thi lang thang trong rừng cây nhỏ, như đang nhìn một đống tinh hạch lớn, ánh mắt không khỏi có chút nóng rực.
Dẫn Tuệ Tinh về nhà, Tuệ Tinh lập tức về ổ ngoan ngoãn tiêu hóa viên tinh hạch kia.
Chu Vân thì rửa tinh hạch ở bồn rửa tay rồi đặt vào rổ rau, lại lấy quả dưa lưới Hami đã rã đông từ trong tủ lạnh ra, chuẩn bị làm bữa tối, đột nhiên cảm thấy một làn gió mát thổi qua nhà.
Hắn nhạy bén quay đầu lại, thấy một cơn lốc xoáy nhỏ màu đen từ phòng khách cuốn vào nhà bếp, nhẹ nhàng nhảy lên mặt tủ bếp, cuốn một mạch đến đống tinh hạch trên bồn rửa tay, như một nốt nhạc vui vẻ nhảy múa.
Chu Vân chìa lòng bàn tay ra, cơn lốc xoáy nhỏ nhẹ nhàng cuốn lên, mắt gió xoáy tròn nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay hắn, gió nhẹ thổi qua mặt, Chu Vân cúi đầu nhìn cơn lốc xoáy nhỏ này, khẽ mỉm cười.
Khả năng lĩnh ngộ của Quan Viễn Phong cũng rất cao đấy chứ.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
