Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 21: Đợi Anh Rất Lâu

Quan Viễn Phong không có hai chân, việc phải luôn giữ thẳng lưng eo thực ra rất mệt mỏi, huống hồ trước đó còn có những cơn đau, bệnh tật mãi không dứt.

Nhưng từ trước đến nay anh chưa bao giờ chịu tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, ngày thường luôn thẳng vai ưỡn ngực, lưng thẳng tắp, vững vàng như núi, vậy mà giờ đây lại dường như có chút không gánh nổi, lưng hơi khom xuống.

Chu Vân nhìn bóng lưng anh, im lặng một lát rồi khẽ gõ cửa:

“Anh Quan? Anh đã đỡ hơn chưa? Đến giờ cơm tối rồi mà không thấy anh. Nếu vẫn không được khỏe, để tôi châm cứu cho anh nhé? Thời tiết nóng quá, dễ bị say nắng.”

Quan Viễn Phong quay người lại nhìn Chu Vân, có chút bất ngờ, hốc mắt sâu vẫn còn hơi đỏ, ánh mắt u tịch, nhưng giọng nói lại rất bình tĩnh: “Vừa nghe một cuộc điện thoại, không để ý thời gian. Sức khỏe tôi tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu.”


Chu Vân ngạc nhiên nói: “Có tín hiệu rồi sao?” Vừa nói hắn vừa tìm điện thoại trong người ra xem.

Quan Viễn Phong nói: “Tín hiệu quân dụng, cũng không tốt lắm, đã mất rồi.” Vừa nói anh vừa từ từ vịn vào thành giường bước xuống, tự mình ngồi vào xe lăn.

Chu Vân gật đầu: “Chắc là cột tín hiệu cần bảo trì, hy vọng có thể nhanh chóng đẩy lùi lũ tang thi, khôi phục cuộc sống bình thường.”

Hắn đi đến sau xe lăn của Quan Viễn Phong, đẩy anh lên sân thượng.

Nhưng những tinh anh của nhân loại sắp rời khỏi Lam Tinh rồi, còn họ là những người bị bỏ lại.

Quan Viễn Phong im lặng một chút, không muốn phá vỡ hy vọng của cậu, chỉ nói: “Chắc là sẽ được thôi.”


Anh không định nói chuyện về con tàu lên Hỏa Tinh.

Vốn tưởng có thể chuyển nhượng thì sẽ chuyển chỉ tiêu đó cho Chu Vân, nhưng đã không được thì nói ra lại giống như kể công lấy lệ, không có ý nghĩa gì.

Nếu bản thân anh vẫn còn tại chức, tứ chi lành lặn, với công lao và tiếng nói trước kia của mình, có lẽ anh có thể giành được một suất quân y cho Chu Vân.

Nhưng như vậy thì cũng không thể nào giải ngũ về quê, càng không nói đến việc quen biết Chu Vân.

Tất cả công lao đã là quá khứ, tương lai của loài người còn chưa biết ra sao.

Bản thân đã là phế nhân, đối với sự phát triển sau này của loài người ở căn cứ Hỏa Tinh, sẽ không có chút đóng góp nào.


Cơ hội quý giá như vậy có lẽ cũng là do đội trưởng giành được cho anh, chắc hẳn còn phải gánh không ít trách nhiệm, bản thân không nên đưa ra thêm yêu cầu nào khác.

Quan Viễn Phong đang chìm trong suy nghĩ, đột nhiên một đóa hoa tươi tắn màu đỏ tím xuất hiện trước mắt anh, cánh hoa mỏng manh trong suốt, bung nở tầng tầng trên một cốc kem.

Chu Vân đặt nó vào tay anh: “Cho anh đó, nếm thử đi.”

Quan Viễn Phong nhận lấy cốc kem, đến gần mới phát hiện ra trên lớp kem mát lạnh là một bông hoa được tỉa bằng củ cải.

Anh nhón một cánh hoa củ cải cho vào miệng, giòn ngọt tươi mới.

Quan Viễn Phong hỏi: “Củ cải ở đâu ra vậy?”


Chu Vân giải thích: “Là củ cải ruột đỏ tôi tìm thấy ở nhà hàng bên kia, chắc là dùng để trang trí đĩa ăn. Tôi thấy ngứa tay nên thử chạm khắc xem thế nào, kem cũng là loại trữ trong tủ đông của bọn họ, trông rất đắt tiền.”

Quan Viễn Phong khen hắn: “Không tệ, tay nghề đầu bếp rất giỏi.”

Chút nỗi buồn ly biệt, phiền muộn của ngày tận thế trong lòng cũng nhạt đi, anh hỏi Chu Vân: “Xem ra ở nhà hàng thu hoạch không nhỏ nhỉ?”

Nói đến đây, Chu Vân phấn chấn hẳn lên: “Rất nhiều thực phẩm cao cấp, ngoài kem que, kem ly anh vừa ăn lúc nãy, còn có rất nhiều trái cây như sầu riêng, dâu tây, xoài, táo. Hai tủ đông đầy ắp hải sản, trong tủ lạnh còn không ít rau củ tươi, tiếc là chúng ta nhất thời ăn không hết sẽ bị hỏng, tôi xem có trồng được một ít không, rồi tìm cách muối, phơi khô một ít để bảo quản càng nhiều càng tốt.”

Hắn mở điện thoại, cho Quan Viễn Phong xem ảnh, vẻ mặt tràn ngập niềm vui vì bội thu: “Anh xem này, còn có những loại đồ khô thường dùng này nữa, kho chứa dầu, gạo, mì, muối và các loại gia vị, trong kho đều có hóa đơn hàng hóa, bảo quản rất tốt.”


“Về thiết bị, ngoài máy sục khí oxy cho bể cá, muối biển nhân tạo cho bể nước mặn, máy ozone, còn có một máy phát điện dự phòng. Nhà bếp tuy có khí gas tự nhiên, nhưng lại có một cái bếp củi tiết kiệm năng lượng! Còn trữ cả than tổ ong nữa.”

Lần này ngay cả Quan Viễn Phong cũng ngạc nhiên: “Còn có cả bếp củi tiết kiệm năng lượng sao?”

Nhà hàng đương nhiên trữ rất nhiều thức ăn, nhưng thu hoạch được nhiều thế này, xem ra trận chiến hôm nay của bọn họ rất đáng giá.

Chu Vân nói: “Đương nhiên rồi, tôi nghĩ là có một số loại nước dùng cao cấp cần hầm lâu trên lửa, làm thế này cho tiết kiệm.”

Hắn cũng không thể ngờ nhà hàng này lại có nhiều thứ tốt đến vậy, kiếp trước thật sự là đã bỏ lỡ một cách uổng phí rồi.

Bây giờ còn có một lợi ích nữa, sau này hắn có lấy ra thứ gì cũng có thể nói với Quan Viễn Phong là tìm thấy ở nhà hàng.


Họ lên đến sân thượng, trời đã tối đi nhiều, mặt trời đã lặn quá nửa, nhưng mặt sân thượng vẫn còn nóng hầm hập.

Thật ra Quan Viễn Phong vẫn cảm thấy hơi tức ngực khó chịu, không có chút khẩu vị nào, nhưng lại không muốn làm Chu Vân mất hứng, dù sao Chu Vân cũng đã bận rộn cả ngày, còn nghiêm túc nấu nướng.

Đi qua sân thượng đến nhà bếp bên nhà Chu Vân, hắn bưng xửng cua trong nồi hấp ra đặt lên bàn: “Cua tính hàn, lợi tiểu, hôm nay anh bị say nắng, có thể ăn một ít.”

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân lấy từ trong ra hai quả cam, mở nắp trên ra, để lộ phần thịt cua và gạch cua bên trong, có chút ngạc nhiên: “Làm món ăn cầu kỳ thế.”

Chu Vân nói: “Cua nhồi cam, nhà hàng người ta đã chuẩn bị sẵn, tôi nghĩ là món sơ chế trước, không ăn sẽ hỏng mất. Còn có cà tím nhồi, ớt xanh nhồi nữa, mấy ngày tới chúng ta không cần phải nấu nướng nhiều. Vừa hay tôi tranh thủ dọn dẹp vườn ươm bên kia.”


Quan Viễn Phong lúc này mới hiểu ra, quả nhiên cũng có cảm giác chiếm được món hời lớn.

Cốc kem trong tay cũng sắp chảy hết, anh tuy ngày thường không thích ăn đồ ngọt, nhưng vẫn lấy thìa xúc mấy miếng ăn hết, vị ngọt và mát lạnh của kem tan chảy vào cơ thể, cảm giác tức ngực mệt mỏi dường như cũng tiêu tan đi phần nào.

Quan Viễn Phong nghĩ đến dự định của Chu Vân, bèn hỏi: “Đất không đủ đâu nhỉ, hơn nữa nếu cậu muốn có điện lâu dài, xăng dầu là vấn đề lớn, vẫn nên tìm cách sớm thu gom xăng từ các xe cộ bỏ đi ở dưới lầu. Vẫn phải tìm cách xuống dưới lấy thêm ít đất, tang thi trong tiểu khu nhiều, phía bên này dựa vào núi, chắc tang thi sẽ ít hơn.”

Chu Vân nói: “Không sao, có máy phát điện năng lượng gió và năng lượng mặt trời rồi, nhà hàng Vân Đỉnh bên kia cứ để làm dự phòng trước.”

“Trồng một ít khoai lang, xương rồng chịu hạn ở bên đó là được rồi. Hơn nữa tôi có trữ đất dinh dưỡng, cộng thêm tự ủ một ít phân hữu cơ, tạm thời không cần quá lo lắng.”


Quan Viễn Phong thấy hắn nói năng lưu loát, biết hắn là người có kế hoạch, nên anh cũng không nói gì thêm nữa.

Chu Vân lại nói: “May mà lúc đó anh cho tôi vay hai mươi vạn làm cái nhà kính kia, bây giờ có tác dụng lớn rồi. Tôi vốn trữ không ít hạt giống dược liệu, bây giờ có thể thử trồng xem sao.”

Quan Viễn Phong nghĩ đến ý định nhất thời lúc đó, lại thấy có chút trùng hợp kỳ lạ.

Anh nhìn Chu Vân, hắn lại nói: “Cái bẫy máu gà hôm nay, tôi có một ý tưởng, tôi có một cái bẫy thú, sửa lại một chút, chắc là có thể dụ bắt được một ít tang thi.”

Quan Viễn Phong nghĩ một lát: “Bắt từng con một thì cũng không bắt được bao nhiêu.”


Hơn nữa bắt những thứ đó về làm gì? Mùi hôi thối của xác chết thực sự quá khó ngửi.

Anh cầm thìa múc món cua nhồi cam ra nếm thử một miếng, vị tươi ngon xen lẫn chút chua, quả thực mùi vị không tệ.

Chu Vân hào hứng nói: “Thử xem mồi tôi làm có tác dụng không.”

Một con tang thi chính là một viên tinh hạch, bất kể thuộc tính gì cũng tốt. Trên cơ sở dị năng giả hiện tại đều ở cấp thấp, việc thăng cấp sẽ rất rõ rệt.

Hắn chỉ cần đặt bẫy thú ở cửa trước và cửa nhà hàng bên này, đặt mồi, mỗi ngày dụ bắt ba con, vậy là được ba viên tinh hạch rồi.

Hắn ăn vội mấy miếng cua nhồi cam, rồi đứng dậy cho mì vào nồi canh củ cải, sau đó múc mì chan nước dùng vào cho Quan Viễn Phong.

Quan Viễn Phong không quen với những món ăn quá tinh tế cầu kỳ, anh thích những món ăn thực tế no bụng thế này hơn, nhưng rõ ràng hôm nay cơ thể anh không khỏe, nên mì được nấu mềm nhừ thấm vị sẽ dễ ăn hơn.

Anh ăn hết bát mì chỉ trong vài miếng, thấy Chu Vân vẫn đang bẻ càng cua ăn, có thể thấy hắn hẳn là rất thích ăn cua, liền cầm lấy con dao nhỏ của mình trên bàn, giúp hắn gỡ thịt cua.

Anh dùng dao rất thuần thục, vài nhát đã gỡ được một bát thịt cua đưa cho Chu Vân: “Con dao này của cậu đúng là tốt thật.”

Chu Vân ở bên cạnh lấy một quả na đưa cho anh: “Anh ăn chút trái cây đi, chín lắm rồi, để nữa là hỏng, hạt đưa tôi, tôi ủ cho nảy mầm xem có trồng được không.”

Quan Viễn Phong cầm dao bổ quả na, lấy hạt ra để sang một bên, thấy Chu Vân đứng dậy lại đi lấy xương gà trong nồi cho Tuệ Tinh đang ở bên cạnh.

Đây là con gà dùng làm mồi giết hôm nay, Tuệ Tinh ăn vui vẻ vẫy đuôi.

Chu Vân đã tắm rửa thay áo thun cotton trắng rộng rãi và quần đùi rộng, cánh tay rắn chắc, có thể thấy dù là ngày tận thế, hắn vẫn sống rất tốt, hơn nữa còn có thể chăm sóc tốt cho người bên cạnh, bản thân anh vẫn là nhờ phúc của hắn.

Quan Viễn Phong nhìn hắn ngẩn người, Chu Vân quay người lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt anh, hắn có chút ngạc nhiên: “Sao thế? Nước dùng gà này… anh có muốn uống không?”

Nước dùng gà quá nhiều dầu mỡ, quá béo, Quan Viễn Phong lại đang không khỏe, uống vào không thích hợp.

Nhưng gà hôm nay cũng đã giết rồi, hắn liền lấy bộ xương gà, đầu gà, chân gà, và những phần không ngon lắm nấu chín cho chó ăn, nhưng đây là con gà ta hắn nuôi khá lâu, lại không vớt mỡ, nước dùng vẫn khá thơm.

Quan Viễn Phong lắc đầu: “Không có gì.”

Anh chỉ đang suy nghĩ miên man về tương lai sau ngày tận thế.

Sau khi tinh anh nhân loại rút lui, những người còn lại liệu có thể tổ chức chống lại tang thi một cách có hệ thống không? Nguyên nhân hình thành tang thi là gì?

Chỉ sau một đêm mà khắp nơi đều là tang thi, nếu người bên cạnh bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành tang thi, liệu còn có thể tổ chức chống lại tang thi một cách hiệu quả được không?

Ăn cơm xong, Quan Viễn Phong đi rửa bát, thấy Chu Vân đứng bên cạnh anh rửa sạch những hạt na đó, rồi đặt vào khăn giấy, cho vào một hộp cơm dùng một lần, xịt nước lên, cẩn thận đặt sang một bên.

Ngón tay hắn thon dài, dáng vẻ cầm hạt giống trân trọng tỉ mỉ, Quan Viễn Phong nhìn mà thấy buồn cười: “Đây là định ủ cho nảy mầm à? Sống được không?”

Chu Vân gật đầu: “Ừm, sống được, anh xem dâu tây trên ban công kìa, đó là tôi dùng hạt dâu tây đã ăn rồi ươm lên đấy.”

Đợi có dị năng sẽ càng tiện lợi hơn, chỉ cần cho một chút dị năng hệ Mộc vào là đều sống được hết.

Quan Viễn Phong bỗng nhiên thấy thật kính nể, hạt dâu tây, chẳng phải là những chấm đen nhỏ li ti trên quả dâu tây sao?

Như vậy mà cũng trồng thành công lại còn ra nhiều quả thế này, quả nhiên Chu Vân rất giỏi trồng trọt.

Rửa bát xong họ lại như thường lệ lên sân thượng, mấy ngày nay ban ngày quá nóng, nhiệt độ lên đến hơn bốn mươi độ, vậy nên họ chỉ chọn buổi tối mới lên sân thượng cho gia cầm ăn, tưới rau, cho cá ăn.

Mà hôm nay còn có một việc quan trọng hơn, Chu Vân phải đến nhà hàng mái vòm vừa chiếm được để đặt thêm khay trồng cây mới.

Hồ nước, núi rừng phía xa xa như tranh vẽ, trời cao gió thổi mây bay, gà vịt cá dê và chó đều yên vị trong chuồng trại, điều hòa giúp chúng sống sót qua mùa hè khắc nghiệt này.

Quan Viễn Phong chủ động cầm chậu thức ăn vào cho dê ăn, ra ngoài thì thấy Chu Vân từ trên gác xép bê ra hơn chục cái chậu trồng cây dài chồng lên nhau, Quan Viễn Phong lại một lần nữa kinh ngạc: “Sao cậu lại chuẩn bị nhiều thế.”

Chu Vân giải thích: “Lần trước làm nhà kính ươm cây, tôi có đặt thêm của nhà sản xuất một ít, giá rẻ.”

Quan Viễn Phong: “…”

Anh cầm thức ăn cho cá đi rắc vào bể, nhìn lũ cá tranh nhau nổi lên mặt nước đớp mồi.

Chu Vân thì cầm một chiếc liềm cán gỗ, cắt hết dây khoai lang và dây bí ngô trong vườn rau, thứ này từ sau trận mưa lần trước đã mọc um tùm lan tràn khắp nơi, từ khi Chu Vân cho chúng chút năng lượng dị năng, chúng lại càng mọc khoa trương hơn, nếu không dọn đi thì sẽ xâm chiếm cả đất của các loại rau khác.

May mà có lợn, dê và thỏ, những con vật ăn nhiều rau này, nên cũng không sợ chúng mọc nhiều.

Chu Vân cắt lá dây khoai, dùng dao băm nhỏ rồi lót ở lớp dưới cùng, sau đó thêm lớp đất thường, rắc thêm ít phân dê, rồi thêm một lớp gạch xơ dừa nén, sau đó tưới nước vào các chậu trồng cây, nhìn chúng nở phồng ra, như thể có phép thuật làm đầy các chậu trồng cây vậy.

Cuối cùng Quan Viễn Phong vẫn không nhịn được hỏi Chu Vân: “Cậu cũng chỉ có một cái ban công, sao lại mua nhiều chậu trồng cây và đất nén thế.”

Chu Vân khẽ mỉm cười: “Tôi đã nhòm ngó ban công nhà anh lâu rồi, vẫn luôn muốn làm giàn thủy canh.”

Quan Viễn Phong: “…”

Giọng Chu Vân mang theo ý cười, một lời hai nghĩa: “Tôi đã đợi anh rất, rất lâu rồi.”

Mặt trời đã lặn xuống phía chân trời, Quan Viễn Phong rắc hết thức ăn cho cá trong tay, ngẩng đầu lên liền thấy Chu Vân đứng bên lan can, tay đeo găng tay vải thô, cầm một bó dây khoai lang, ngược ánh ráng chiều, anh không nhìn rõ vẻ mặt hắn, chỉ cảm thấy ánh mắt hắn nhìn sang dường như mang theo chút dịu dàng trân trọng.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 21: Đợi Anh Rất Lâu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...